Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 185: Thanh Nguyệt đỏ mặt: \”Huynh im đi!\”**.

Cập nhật lúc: 2026-05-15 16:28:50 | Lượt xem: 1

**Chương 185: Thanh Nguyệt đỏ mặt: "Huynh im đi!"**

Tiếng máy khoan linh lực “rè rè” vang vọng trong đường hầm chật hẹp, át đi cả tiếng thở dốc của hai con người đang chìm sâu hàng trăm trượng dưới lòng tinh cầu cổ đại. Ánh sáng từ những viên huỳnh thạch gắn trên vách hầm hắt lên khuôn mặt góc cạnh của Lục Diệp, soi rõ vẻ tập trung cao độ của một kẻ đang làm việc với những con số.

“Này, tăng thêm 15% băng hàn lực vào mũi khoan đi. Ma sát với nham thạch cổ đại đang làm nhiệt độ tăng quá mức cho phép, tản nhiệt không kịp là cái mũi khoan làm bằng hợp kim đồng thiếc này sẽ biến dạng sau 30 giây nữa.”

Lục Diệp không ngoảnh đầu lại, miệng lẩm bẩm trong khi đôi tay điều chỉnh những van xả linh khí trên thiết bị kỳ dị mà hắn gọi là “máy khoan tối ưu hóa phiên bản 2.0”.

Tuyết Thanh Nguyệt hừ lạnh một tiếng, thanh kiếm băng trong tay nàng khẽ run lên, một luồng hàn khí tinh thuần như dải lụa xanh thẫm quấn lấy trục quay. Ngay lập tức, những làn khói trắng bốc lên nghi ngút, tiếng kim loại rít lên do sự chênh lệch nhiệt độ đột ngột nghe thật chói tai. Nàng liếc nhìn bóng lưng của Lục Diệp, trong lòng nảy sinh một cảm giác vừa buồn cười vừa bất lực.

Ai đời một thiên tài kiếm đạo như nàng, người được coi là niềm hy vọng của cả Băng Tâm Cung, giờ đây lại đi làm “hệ thống tản nhiệt di động” cho một tên điên dùng máy móc để đào đá?

“Xong chưa? Linh lực của ta không phải là nước lã để huynh cứ thế tiêu xài đâu.” Thanh Nguyệt cất giọng lạnh lùng, nhưng trong cái lạnh ấy lại thấp thoáng một chút dao động khó nhận ra.

Lục Diệp nhìn vào tấm màn hình ảo hiện lên từ Đạo Điển, gật gù:

“Được rồi, áp lực nén vừa đủ, độ rung ổn định. Theo tính toán của ta, khoảng 10 mét nữa chúng ta sẽ chạm đến ‘vùng lõi’ của mạch khoáng Huyết Phách. Tuy nhiên…”

Hắn bỗng dừng lại, xoay người, thu ngắn khoảng cách giữa hai người trong không gian hầm mỏ nhỏ hẹp đến mức chóp mũi suýt chạm nhau. Ánh mắt hắn quét từ trên xuống dưới người nàng, miệng bắt đầu phát ra những âm thanh máy móc:

“Tình trạng thể chất của em đang có dấu hiệu ‘nhiễu sóng’. Nhịp tim dao động ở mức 110 lần/phút, lưu lượng máu vùng mặt tăng 25%, đặc biệt là tuyến thượng thận đang tiết ra lượng hormone vượt mức trung bình khi đứng gần ta 50 cm. Thanh Nguyệt, em đang bị rối loạn chức năng kiểm soát thân nhiệt hay là…”

Thanh Nguyệt khựng lại, cảm nhận hơi ấm từ hơi thở của Lục Diệp phả vào mặt. Sự lạnh lùng vốn có của Băng Tâm Quyết dường như bị một luồng nhiệt lượng lạ lùng làm cho tan chảy. Nàng muốn lùi lại, nhưng vách đá phía sau đã chặn đứng đường lui.

“Hay là cái gì?” Nàng cố giữ giọng điềm tĩnh, dù thực chất trái tim đang đập loạn nhịp như một kẻ vừa tẩu hỏa nhập ma.

Lục Diệp đẩy gọng kính tưởng tượng trên sống mũi, nghiêm túc giải thích:

“Dựa trên logic phân tích hành vi, khi một người có biểu hiện đồng tử co giãn và hô hấp không đều trong không gian kín, thường chỉ có hai khả năng. Một là thiếu oxy – điều này khó xảy ra vì ta đã thiết kế hệ thống tuần hoàn khí rồi. Hai là… phản ứng hóa học mang tính bản năng của sinh vật khi gặp đối tượng có tần số sinh học tương thích cao. Hay nói cách khác, nồng độ Endorphin trong não em đang tăng vọt. Em đang… thích việc ở gần ta hơn mức bình thường 42.5%?”

Không khí như đông cứng lại. Sự im lặng kéo dài ba giây, chỉ có tiếng máy khoan đang xoay chậm lại.

Mặt Tuyết Thanh Nguyệt từ trắng chuyển sang hồng, rồi từ hồng chuyển sang đỏ rực như miếng huyết thạch nung trong lò. Sự băng giá thường ngày nổ tung thành từng mảnh nhỏ. Nàng nghiến răng, thanh kiếm băng trong tay bỗng chốc phát ra những tiếng “crắc crắc” vì áp lực linh lực quá lớn.

“Lục Diệp! Huynh im đi!”

Tiếng quát của nàng vang dội trong đường hầm, kèm theo một luồng hàn khí lạnh thấu xương trực tiếp đóng băng luôn cái máy khoan của Lục Diệp thành một khối băng đá.

“Ồ, phản ứng phủ định mạnh mẽ thường là biểu hiện của sự bối rối khi sự thật bị bóc trần dưới lăng kính logic.” Lục Diệp thản nhiên đưa tay lên sờ khối băng, nhún vai. “Nhưng mà này, em vừa đóng băng luôn 500 linh thạch chi phí bảo trì của ta đấy. Điều này thực sự không kinh tế chút nào.”

Thanh Nguyệt hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén sự thẹn thùng đang sôi sùng sục trong lòng. Nàng trừng mắt nhìn hắn:

“Huynh còn nói một câu nào liên quan đến mấy cái nồng độ gì gì đó, ta thề sẽ dùng Băng Tâm Kiếm khâu miệng huynh lại. Cả cái Đạo Điển quỷ quái của huynh nữa, nó không thể phân tích thứ gì… bình thường hơn sao?”

“Đạo pháp là chân lý, logic là đường dẫn. Em không thể trốn tránh sự thực bằng cách đe dọa kỹ sư.” Lục Diệp tặc lưỡi, rồi nhanh chóng đổi chủ đề khi thấy đôi mắt của nàng bắt đầu lóe lên những tia lửa điện lạnh lẽo. “Thôi được, quay lại chuyên môn. Đạo Điển báo tin, chúng ta vừa đánh thức một thứ không nên đánh thức ở phía trước.”

Thái độ của Lục Diệp thay đổi chỉ trong một tích tắc. Sự hài hước biến mất, thay vào đó là vẻ sắc lạnh của một thợ săn dữ liệu. Hắn nhìn chằm chằm vào vách đá trước mặt, nơi những tia sáng đỏ sậm bắt đầu rò rỉ qua các kẽ nứt.

“Phía sau lớp đá này không phải mạch khoáng tĩnh. Nó là một hệ sinh thái bị lỗi.”

“Ý huynh là sao?” Thanh Nguyệt cũng lập tức tiến vào trạng thái chiến đấu, tay nắm chặt chuôi kiếm.

“Nhìn xem.” Lục Diệp đưa tay chạm vào vách đá, một bảng giao diện xanh mờ ảo hiện ra, chồng lên lớp đá thực tại. “Trong mắt người thường, đây là Huyết Phách Linh Thạch quý hiếm. Nhưng trong mắt ta, các mã phù văn cấu tạo nên chúng đang bị… nhiễm độc bởi khí tức oán hận cổ đại. Chúng không còn là khoáng thạch vô tri, mà là một thực thể ký sinh.”

Vừa dứt lời, vách đá đột ngột rung chuyển dữ dội. Một tiếng gầm đục ngầu vang lên từ bên trong, không phải tiếng kêu của sinh vật sống, mà là sự va chạm giữa những khối đá cứng.

“Rầm!”

Vách đá vỡ tan. Từ bên trong, một bàn tay khổng lồ được cấu tạo hoàn toàn bằng những khối tinh thể đỏ thẫm lao ra, trực diện chộp lấy Lục Diệp.

“Né ra!” Thanh Nguyệt hét lên, kiếm quang bùng nổ. Nàng hóa thành một dải băng xanh, chắn trước mặt Lục Diệp, Băng Tâm Kiếm chém mạnh vào bàn tay tinh thể.

“Keng!”

Tiếng kim loại va chạm với tinh thể vang lên chát chúa. Thanh Nguyệt bị đẩy lùi vài bước, sắc mặt tái đi. “Cứng quá! Linh lực của ta không thể xuyên qua lớp vỏ này!”

Lục Diệp đứng phía sau, hai mắt rực lên ánh sáng vàng kim của Đạo Điển. Những dòng dữ liệu tuôn chảy liên tục trong nhãn cầu của hắn.

“Bình tĩnh. Đừng dùng sức mạnh thuần túy.” Lục Diệp trầm giọng nói, bàn tay hắn linh hoạt thao tác trên không trung. “Con quái vật này được kết cấu bởi 742 khối tinh thể độc lập, liên kết bằng một mạng lưới linh khí hình mạng nhện. Điểm yếu của nó không nằm ở ngoài, mà là một ‘khung hình’ bị vỡ ở khớp vai bên trái.”

“Frame bị vỡ?” Thanh Nguyệt lúng túng trước thuật ngữ của hắn.

“Nói cách khác, đó là điểm chậm trễ trong quá trình vận hành dữ liệu của nó. Nghe đây, khi nó chuẩn bị vung tay lần nữa, nó sẽ mất 0.32 giây để tái cấu trúc lại áp lực. Lúc đó, hãy đâm vào tọa độ 45 độ hướng Đông Bắc từ góc đứng của em. Đừng dùng toàn lực, hãy dùng độ rung cực nhanh của kiếm ý để phá vỡ cộng hưởng!”

Con quái vật tinh thể – giờ đã lộ nguyên hình là một gã khổng lồ cao tới hai trượng, toàn thân tỏa ra huyết khí ngùn ngụt – bắt đầu gầm lên và tung ra cú đấm nghìn cân.

Thanh Nguyệt không còn thời gian để thắc mắc. Nàng tin hắn. Logic của hắn có thể đáng ghét, nhưng nó chưa bao giờ sai.

Nàng nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp điệu mà Lục Diệp vừa chỉ ra.

Một… Hai… Ba!

Khi nắm đấm khổng lồ của con quái vật chỉ còn cách ngực nàng vài phân, Thanh Nguyệt xoay người mềm mại như một mảnh tuyết trong gió. Thanh kiếm của nàng không chém, mà khẽ chạm vào khớp vai đỏ thẫm của nó.

“Vạn Kiếm Cộng Hưởng – Phá!”

Một tiếng nổ cực nhỏ vang lên, nhưng hậu quả lại cực kỳ kinh khủng. Bắt đầu từ khớp vai, những vết nứt hình mạng nhện lan tỏa với tốc độ chóng mặt ra toàn thân con quái vật.

“Rắc… rắc… Bùm!”

Cơ thể khổng lồ của quái vật Huyết Phách nổ tung thành hàng vạn mảnh nhỏ. Nhưng kỳ lạ thay, thay vì bắn tung tóe, những mảnh tinh thể này lại lơ lửng giữa không trung, bị một lực hút vô hình giữ lại.

Lục Diệp chẳng biết từ bao giờ đã cầm một cái lọ kỳ quái, hối hả chạy lên.

“Đừng có đứng ngây ra đó! Thu thập đi! Đây không phải đá rác, đây là tinh thể Huyết Phách đã qua tinh chế hoàn toàn sau vụ nổ cộng hưởng. Hiệu suất nạp linh khí tăng 300% so với loại thường đấy!”

Hắn vừa thu thập, vừa lẩm bẩm tính toán giá trị thị trường, đôi mắt sáng rực như hai bóng đèn điện. Thanh Nguyệt nhìn hắn hì hục thu dọn chiến lợi phẩm, sự căng thẳng sau trận chiến chợt tan biến, thay vào đó là một nụ cười bất giác nở trên môi.

Tên này, dù trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng có thể biến một trận chiến sinh tử thành một buổi… thu hoạch nông sản.

Thu dọn xong xuôi, Lục Diệp đứng dậy, phủi bụi trên áo, quay sang nhìn nàng:

“Thế nào? Logic thắng sức mạnh. Em thấy việc ta bảo em ‘im lặng và làm theo chỉ dẫn’ có hiệu quả không?”

Thanh Nguyệt thu kiếm, vẻ mặt lại trở về với nét lạnh lùng thường ngày, nhưng ánh đỏ trên má vẫn chưa hoàn toàn tan hết. Nàng bước ngang qua hắn, cố tình thúc mạnh vào vai Lục Diệp một cái khiến hắn lảo đảo.

“Hiệu quả cái đầu huynh. Mau đi tiếp, chỗ này vẫn còn nhiều ‘bug’ cần sửa lắm!”

Lục Diệp xoa vai, mỉm cười đi sau nàng: “Này, ta thấy nồng độ adrenaline của em vừa giảm xuống, nhưng chỉ số vui vẻ đang tăng. Logic cho thấy em đang hài lòng với cộng sự này, đúng không?”

“Lục Diệp! Huynh lại muốn bị khâu miệng phải không?”

“Được thôi, ta sẽ im lặng. Nhưng Đạo Điển nhắc nhở, nhịp tim em lại tăng rồi kìa…”

“IM ĐI!”

Tiếng cãi vã oái oăm của họ lịm dần vào bóng tối sâu thẳm của tinh cầu, mang theo một chút hơi ấm lạ kỳ giữa thế giới tu tiên đầy rẫy những quy tắc lạnh lùng và máu lửa. Dưới lăng kính của Đạo Điển, mọi thứ có vẻ rất phức tạp, nhưng có lẽ, có những phản ứng hóa học giữa người với người mà ngay cả logic siêu việt nhất cũng không bao giờ muốn thực sự phá giải.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8