Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 186: Tìm thấy những thế giới tu tiên khác**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 16:29:31 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 186: ĐA VŨ TRỤ DỮ LIỆU**

Ánh sáng từ những tinh thể Huyết Phách cuối cùng cũng được Lục Diệp thu nạp gọn gàng vào chiếc túi trữ vật đã được hắn "tối ưu hóa dung lượng" thêm 40%. Không gian xung quanh bắt đầu rung chuyển, nhưng không phải kiểu rung chuyển sụp đổ vật lý, mà là một sự chập chờn của thực tại.

Trong mắt Tuyết Thanh Nguyệt, những vách đá sần sùi của hang động cổ đại đang mờ đi, để lộ ra những mảng tối sâu thẳm xen lẫn những tia chớp xanh nhạt. Nhưng trong mắt Lục Diệp, qua lăng kính của Đạo Điển Phân Tích, toàn bộ cấu trúc hang động đang bị “khử răng cưa”.

“Lớp đồ họa môi trường đang bị gỡ bỏ,” Lục Diệp thản nhiên điều chỉnh lại gọng kính – thứ pháp bảo do hắn tự chế từ tinh thể thạch anh và linh lực hội tụ để tăng khả năng hiển thị thông số. “Chuẩn bị tinh thần đi, chúng ta đang bước vào phòng máy chủ của khu vực này.”

Lão Quy từ trong nhẫn linh hồn thò đầu ra, nhìn cảnh tượng trước mắt mà không khỏi rùng mình, chiếc mai rùa của lão bắt đầu phát ra những âm thanh cót két: “Tiểu tử thối, lão phu theo tông môn vạn năm, đi qua không biết bao nhiêu bí cảnh, nhưng chưa bao giờ thấy chỗ nào mà thực tại lại bị rách ra từng mảng như thế này. Đây không phải là Thần Hải trong truyền thuyết sao? Nơi vạn pháp quy tông, nơi khởi nguồn của Đạo sao?”

Lục Diệp cười khẩy, tay phải vẫy nhẹ, cuốn Đạo Điển bay lơ lửng trước mặt, trang giấy lật mở liên tục với tốc độ chóng mặt.

“Thần Hải cái gì chứ? Lão Quy, kiến thức của ông lỗi thời quá rồi. Đây thực chất là một 'Gateway' – một cổng kết nối đa luồng. Theo như thông số phân tích, cái hang này vốn là một trạm chuyển tiếp dữ liệu được che đậy bằng một lớp 'Skin' huyền huyễn. Hiện tại, vì chúng ta vừa phá vỡ thực thể Huyết Phách – thứ vốn là phần mềm diệt virus bảo vệ cổng này – nên hệ thống đang để lộ cấu trúc lõi.”

Tuyết Thanh Nguyệt nắm chặt chuôi kiếm, hơi thở của nàng phả ra một làn khói trắng lạnh lẽo để ổn định tâm trí. “Ngươi nói càng lúc càng khó hiểu. Nhưng ta cảm nhận được… có rất nhiều luồng hơi thở từ sau vết rách không gian kia. Mỗi cái đều khác biệt, có cái nóng rực như dung nham, có cái lại khô khốc như cát bụi vạn năm.”

“Em cảm nhận đúng đấy,” Lục Diệp bước tới trước một quầng sáng đang xoáy tròn ở tâm hang. Hắn không dùng linh lực tấn công, mà nhẹ nhàng đặt tay lên đó, bắt đầu quá trình ‘ping’ hệ thống.

“Vạn Vật Nguyên Giới mà chúng ta đang sống, thực chất chỉ là một phân vùng dữ liệu có tên mã là 'Sever-01'. Và cái cổng này… nó đang dẫn đến những phân vùng khác.”

Vừa dứt lời, cuốn Đạo Điển Phân Tích bùng nổ ánh sáng. Từ trung tâm quầng sáng, một bản đồ khổng lồ hiện ra, nhưng nó không giống bất kỳ bản đồ địa lý nào. Đó là một cây thư mục khổng lồ với hàng nghìn nhánh, mỗi nhánh lấp lánh một màu sắc và ký hiệu riêng biệt.

Lục Diệp hít một hơi sâu, đôi mắt hắn phản chiếu hàng vạn dòng code đang chạy dọc: “Tìm thấy rồi. Đa vũ trụ tu tiên… hay nói đúng hơn, là một hệ thống đa tầng các thế giới.”

Lục Diệp chạm nhẹ vào một nhánh sáng màu đỏ sẫm. Ngay lập tức, hình ảnh bên trong hiện ra như một đoạn phim quay chậm ngay giữa không trung.

Đó là một thế giới không có một ngọn cỏ xanh. Tất cả chỉ có những khối cơ bắp và máu lửa. Những tu sĩ ở đó cao lớn gấp đôi Mạnh Hùng, da thịt của họ không phải là người, mà được tôi luyện đến mức biến thành một loại hợp kim kỳ lạ. Họ không dùng pháp bảo, không dùng phi kiếm, mỗi cú đấm tung ra đều xé toạc không gian, tạo thành những hố đen nhỏ.

“Phân tích: Phân vùng ‘Xích Thiết Giới’,” Lục Diệp đọc to thông số. “Nồng độ linh khí đạt mức 95% thể đặc. Cấu trúc nguyên tử của sinh vật tại đây đã bị biến đổi hoàn toàn để thích nghi với áp suất trọng lực gấp 100 lần bình thường. Phương thức tu luyện: Đốt cháy linh hồn để cường hóa tế bào. Đánh giá: Một thế giới thuần túy bạo lực, tư duy logic thấp, lỗi hệ thống ở mức trung bình do lạm dụng năng lượng quá mức.”

Lão Quy nhìn mà mắt rùa lồi hẳn ra: “Vô lý! Tu luyện mà không có linh căn, không có khí hải, chỉ dựa vào xác thịt mà đạt được cảnh giới Toái Không? Điều này đi ngược lại hoàn toàn với Đạo điển của Thanh Vân Tông!”

Lục Diệp búng tay một cái, chuyển sang một nhánh sáng màu xanh lục dịu mát hơn. “Đạo của ông chỉ là một dòng code trong thế giới của ông thôi. Nhìn cái này đi.”

Hình ảnh hiện ra là một thế giới lơ lửng giữa những đám mây. Ở đây, không có con người. Thay vào đó là những sinh vật dạng linh hồn sống trong các phù văn khổng lồ. Họ giao tiếp bằng tần số âm thanh và cộng hưởng linh lực. Toàn bộ thế giới là một mạng lưới thông tin khổng lồ, nơi tư duy của cá thể này có thể truyền ngay lập tức cho cá thể khác.

“Phân vùng ‘Thánh Linh Giới’. Đây là một dạng Cloud Computing (Điện toán đám mây) sinh học. Ở đây không có tranh đấu vật lý, họ đánh nhau bằng cách chiếm quyền điều khiển tầng số linh hồn của đối phương. Nếu em sang đó, Thanh Nguyệt, với 'Băng Tâm Quyết' hiện tại, em sẽ bị họ format lại trí não trong vòng 3 giây.”

Tuyết Thanh Nguyệt lùi lại một bước, sống lưng nàng lạnh toát. Nàng là thiên tài của Thanh Vân Tông, là Thánh nữ mà vạn người ngưỡng vọng, nhưng trước những sự thật này, nàng bỗng cảm thấy mình nhỏ bé như một hạt cát giữa sa mạc.

“Vậy… vậy tất cả chúng ta, những người nỗ lực tu hành, những người đã ngã xuống trong các cuộc chiến giữa chính và ma… chẳng lẽ chỉ là những dữ liệu đang chạy theo một kịch bản có sẵn?” Giọng nàng run rẩy, đạo tâm vốn đã bị Lục Diệp "làm lung lay" nay có dấu hiệu nứt vỡ.

Lục Diệp thu lại nụ cười cợt nhả. Hắn bước đến, đặt tay lên vai nàng. Một luồng linh lực ấm áp, được điều chỉnh ở tần số 50Hz để an thần, truyền qua cơ thể nàng.

“Đừng nghĩ như vậy. Dữ liệu hay con người, ranh giới nằm ở ý chí. Một dòng code nếu đủ phức tạp và có thể tự tiến hóa, nó sẽ sinh ra linh hồn. Em thấy đấy, dù ở bất kỳ thế giới nào, sinh vật vẫn đang đấu tranh để tồn tại, để vượt qua giới hạn của chính mình. Thiên Đạo Ý Chí có thể là người thiết lập luật chơi, nhưng cách chúng ta chơi chính là điều khiến thế giới này trở nên thực tế.”

Hắn xoay người, chỉ vào một nhánh sáng mờ nhạt nhất ở góc khuất, một nơi dường như đang bị bao phủ bởi một màu xám xịt của rác thải và sự đổ nát.

“Có điều, hệ thống này đang bị quá tải.”

Lục Diệp tiến lại gần nhánh xám đó. Đạo Điển Phân Tích đột ngột phát ra tiếng cảnh báo đỏ rực: [CẢNH BÁO: PHÂN VÙNG BỊ NHIỄM ĐỘC. PHÁT HIỆN MÃ ĐỘC CẤP ĐỘ THIÊN ĐẠO.]

Hình ảnh hiện lên khiến cả ba người đều câm nín. Đó là một thế giới mà những tòa tháp cao chọc trời được xây bằng xương trắng của những yêu thú khổng lồ, xen kẽ với những ống dẫn bằng đồng và thép rỉ sét đang rò rỉ một loại dung dịch đen ngòm. Những tu sĩ ở đây có nửa thân mình là người, nửa thân mình được ghép nối với những linh kiện máy móc thô sơ, đôi mắt họ không có thần sắc, chỉ có những bánh răng chuyển động bên trong.

“Đây là…” Lão Quy run rẩy, “Đây chẳng phải là Ma Giới sao?”

“Không phải Ma Giới,” Lục Diệp trầm ngâm, đôi mắt hắn quét qua các dòng dữ liệu đang bị nhiễu. “Đây là ‘Cửu u cơ giới giới’ – một thế giới đã sụp đổ và đang cố gắng tồn tại bằng cách lắp ghép những mảnh vụn từ các thế giới khác. Đây chính là một con 'Virus'. Nó đang thu thập 'Material' (Nguyên liệu) để tái cấu trúc lại chính mình.”

Lục Diệp nhận ra rằng những “Huyết Phách” mà họ vừa chiến đấu chính là những đoạn mã được gửi tới từ thế giới này để khai thác tài nguyên của Vạn Vật Nguyên Giới.

Bỗng nhiên, một cửa sổ lệnh khổng lồ hiện ra giữa không gian, tỏa ra áp lực kinh khủng khiến Tuyết Thanh Nguyệt và Lão Quy lập tức bị ép xuống sàn hang.

[ADMIN COMMAND DETECTED: TRUY CẬP TRÁI PHÉP. BẮT ĐẦU QUÁ TRÌNH CÁCH LY VÀ XÓA BỎ.]

“Xong đời rồi!” Lão Quy kêu lên. “Thiên Đạo phát hiện chúng ta rồi! Chúng ta sắp bị xóa sổ như những bug hệ thống!”

Tuyết Thanh Nguyệt cắn môi, nàng cố sức rút kiếm nhưng cánh tay như bị nghìn cân đè nặng. Áp lực của Thiên Đạo Ý Chí không phải là thứ sức mạnh mà con người có thể chống lại. Nó là quy luật. Nó là chân lý. Khi nó bảo ngươi phải chết, các hạt vật tử trong cơ thể ngươi sẽ tự động tan rã.

Nhưng Lục Diệp thì khác. Hắn không chống cự lại áp lực. Hắn… ngồi xuống, hai tay gõ liên tục vào một bàn phím linh khí ảo vừa được tạo ra từ Đạo Điển.

“Xóa bỏ ta? Muộn rồi! Ta đã kịp thời tạo ra một ‘Virtual Machine’ (Máy ảo) để chạy thử nghiệm các câu lệnh của Thiên Đạo,” Lục Diệp vừa gõ vừa lẩm bẩm, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán. “Lão Quy, em Nguyệt, bám lấy ta! Ta không đánh bại được nó, nhưng ta có thể tạo ra một lỗ hổng trong tường lửa để chúng ta lẩn vào một phân vùng khác!”

“Ngươi điên rồi! Chúng ta sẽ đi đâu?” Thanh Nguyệt hét lên giữa tiếng nổ ầm ầm của không gian đang sụp đổ.

Lục Diệp nhìn vào một nhánh sáng đang phát ra tín hiệu đặc biệt – nơi đó nồng độ oxy và các thành phần hóa học gần giống trái đất nhất, nhưng lại có một hệ thống tu luyện vô cùng lạ lùng liên quan đến “Phù Văn Toán Học”.

“Đi tới một nơi mà Thiên Đạo ở đây không thể với tới! Chuẩn bị nhảy… Gateway: Open! Protocol: Bypass!”

Một hố đen dữ liệu mở ra ngay dưới chân họ. Trong một khoảnh khắc trước khi bị hút vào, Lục Diệp nhìn thấy ở phía bên kia của cây đa vũ trụ, có những ánh mắt khác cũng đang nhìn về phía hắn. Có những "người chơi" khác, những "hacker" khác đang ẩn nấp trong bóng tối của các phân vùng.

Và có vẻ như, cuộc hành trình phá hoại đạo tâm của hắn chỉ mới thực sự bắt đầu trên quy mô lớn hơn nhiều.

*Vù!*

Không gian hang động sụp đổ hoàn toàn. Cổng kết nối biến mất. Chỉ còn lại một mảnh vỡ tinh thể Huyết Phách lạc lõng rơi xuống đất, trước khi bị một bàn tay mang găng sắt cơ khí nhặt lấy từ một chiều không gian khác.

[Hệ thống ghi nhận: Ký chủ Lục Diệp đã thực hiện lệnh di cư bất hợp pháp. Đang chuyển đổi định dạng ngôn ngữ sang: Thế Giới Phù Văn Toán Học…]

Lục Diệp cảm thấy toàn thân mình bị xé ra rồi lại được dán lại bằng băng dính linh lực. Cảm giác nôn nao vì dịch chuyển tức thời qua các server là điều mà hắn không bao giờ muốn trải nghiệm lại lần thứ hai.

Hắn ngã sấp mặt xuống một bãi cỏ mượt mà. Mùi hương của cỏ rất thực, vị mặn của gió biển cũng rất thực.

“Này, hai người còn sống không?” Hắn rên rỉ, chống tay ngồi dậy.

Lão Quy đang nằm ngửa, cái mai rùa quay tròn như một cái đĩa, miệng lẩm bẩm: “Lão phu muốn nghỉ hưu… lão phu không muốn làm dữ liệu nữa…”

Tuyết Thanh Nguyệt thì khá hơn, nàng hạ cánh nhẹ nhàng, nhưng thanh phi kiếm của nàng lúc này đang phát ra những tiếng kêu *bíp bíp* kỳ lạ. Nàng cầm thanh kiếm lên nhìn, vẻ mặt hoang mang cực độ:

“Lục Diệp… thanh kiếm của ta… tại sao nó lại hiện ra một con số?”

Lục Diệp liếc mắt nhìn qua. Trên lưỡi kiếm của Tuyết Thanh Nguyệt, nơi vốn phải là kiếm ý băng hàn, giờ đây lại hiện lên một dòng số nhảy liên tục: [ATK: 850 | Durability: 92/100].

Hắn đứng dậy, nhìn ra xung quanh. Trước mặt họ là một tòa thành trì lộng lẫy, nhưng kiến trúc của nó không phải kiểu mái ngói uốn lượn thường thấy. Toàn bộ tòa thành được cấu thành từ những hình khối hình học hoàn hảo. Trên bầu trời, thay vì mây trắng, là những đồ thị hàm số đang trôi lững lờ.

Hắn kiểm tra lại Đạo Điển Phân Tích của mình. Giờ đây, trang bìa đã đổi màu sang một màu vàng kim óng ánh, tiêu đề cũng đã thay đổi:

**[PHÂN TÍCH VẠN VẬT: PHIÊN BẢN 2.0 – ĐA VŨ TRỤ TRUY CẬP]**

“Chào mừng hai người đến với thế giới mới,” Lục Diệp hít một hơi thật sâu không khí đầy ‘mã nguồn’ của nơi này. “Nơi mà chúng ta sẽ không gọi là tu tiên nữa, mà gọi là… Tối Ưu Hóa Nhân Sinh.”

Từ phía xa, một nhóm tu sĩ mặc áo choàng có in hình những tam giác đều đang bay tới trên những bảng tính linh khí. Một tên dẫn đầu cầm một chiếc thước đo dài tít tắp, chỉ vào ba người họ và quát:

“Kẻ ngoại lai! Các người chưa thực hiện khai báo tọa độ không gian! Hãy đứng yên để chúng ta tính toán chỉ số khối cơ thể (BMI) và định mức linh lực hiện hữu, nếu không chúng ta sẽ sử dụng đạo pháp Hình Học Không Gian để nén các người thành một mặt phẳng!”

Lục Diệp nhìn Tuyết Thanh Nguyệt, rồi lại nhìn Lão Quy, rồi khẽ nhếch mép cười.

“Thế giới mới, quy luật mới. Nhưng lỗi hệ thống… thì ở đâu cũng có.”

Hắn mở sổ tay, cây bút phù văn trong tay quay tít.

“Này anh bạn đo đạc ơi, cái thước của anh bị lệch 0.05 milimet rồi đấy. Để tôi chỉnh lại cho, tiện thể… tôi sẽ 'optimize' luôn cái mặt phẳng mà anh định dùng để nén chúng tôi.”

Lão Quy thở dài, chui tọt vào nhẫn: “Xong rồi. Thế giới này chuẩn bị tàn đời rồi.”

Chương mới của cuộc hành trình giữa các thế giới bắt đầu, và Lục Diệp – kẻ mang theo tư duy của một kỹ sư dữ liệu – chính thức trở thành "virus" đáng sợ nhất mà hệ thống đa vũ trụ này từng chứng kiến.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8