Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 187: Thành lập \”Liên minh các Admin\”**.

Cập nhật lúc: 2026-05-15 16:30:13 | Lượt xem: 3

Giữa đại sảnh của Vạn Vật Các – một kiến trúc kỳ lạ kết hợp giữa những khối đá thạch anh trắng muốt và những dòng suối linh khí chảy ngược trên trần nhà – không khí đặc quánh sự căng thẳng và cả nỗi hoang mang tột độ.

Lục Diệp đứng ở vị trí cao nhất, nhưng hắn không ngồi trên ngai vàng của bậc tông chủ hay tọa trên đài sen của các tôn giả. Hắn đứng trước một tấm màn quang ảnh khổng lồ đang nhấp nháy liên hồi những thông số màu lam. Tay hắn cầm một cây bút phù văn làm từ đuôi lôi hổ, gõ nhẹ lên mặt bàn bằng một nhịp điệu khô khốc, giống như nhịp đếm của tử thần đang chờ đợi các linh hồn làm thủ tục nhập hộ khẩu.

Dưới sảnh, hơn mười đại diện từ các tông môn nhỏ, tán tu danh tiếng và cả vài kẻ “nửa nạc nửa mỡ” bị thiên hạ coi là dị giới đang ngơ ngác nhìn nhau. Họ đều là những kẻ từng bị coi là “phế phẩm” trong mắt chính đạo truyền thống, hoặc là những kẻ lỡ vận vì tu luyện các công pháp lỗi thời đến mức tẩu hỏa nhập ma.

“Đừng nhìn ta như thể nhìn một yêu ma.” Lục Diệp cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói không vang dội như sấm truyền, nhưng lại len lỏi vào tai mỗi người với sự chuẩn xác kỳ lạ. “Ta mời các vị đến đây không phải để thu phục các vị làm nô bộc, cũng chẳng phải để thành lập một tông môn bá chủ gì đó. Thứ đó… quá tốn tài nguyên và cực kỳ thiếu logic quản trị.”

Một vị đạo nhân già, tóc tai rối bù, tay ôm một cái la bàn bị nứt – người mà giới tu tiên gọi là “Toán Thiên Đạo Nhân” – run rẩy hỏi: “Vậy… Lục tiên sinh, ngài gọi chúng ta là ‘Admin’, lại còn muốn lập liên minh… Thứ cho bần đạo dốt nát, cái chữ ‘Ách-min’ đó nghĩa là gì? Có phải là một vị thần linh viễn cổ chuyên cai quản sự trừng phạt (Ách) hay không?”

Lục Diệp thở dài, xoa thái dương. Việc phổ cập kiến thức ở thế giới này quả thật còn khó hơn cả việc sửa lại thuật trường sinh.

“Không, ‘Admin’ – hay ta gọi là Quản Trị Viên – đơn giản là những người có thẩm quyền can thiệp vào cốt lõi vận hành của một khu vực. Các vị mệt mỏi với việc cảm ngộ Thiên Đạo mơ hồ đúng không? Các vị phát điên vì mỗi lần đột phá là một lần đánh cược tính mạng với lôi kiếp đúng không? Đó là vì các vị đang dùng quyền truy cập cấp thấp, giống như những thực khách đang đứng ngoài cửa quán trà, nhìn qua khe cửa để đoán xem món trà được pha như thế nào.”

Lục Diệp búng tay một cái. Tấm màn quang ảnh sau lưng hắn đột ngột mở rộng, hiện ra một bản đồ ba chiều của toàn bộ lãnh thổ phụ cận, nhưng không phải hình sông ngòi núi non, mà là những lưới năng lượng chằng chịt, đan xen nhau.

“Thiên Đạo không phải là một vị thần đang ngồi trên mây nhìn xuống các vị đâu. Trong mắt ta, nó là một hệ điều hành bị lỗi (Buggy OS) được viết bởi một đám tiền bối cực kỳ cẩu thả từ kỷ nguyên trước. Họ để lại cho chúng ta một đống di sản rườm rà, đầy rác dữ liệu, và tệ hơn là, họ cài đặt một thuật toán xóa sổ mỗi khi thấy tài nguyên bị quá tải. Đó là cái mà các vị gọi là Thiên Kiếp.”

Cả đại sảnh rơi vào im lặng đến mức một sợi tóc rụng cũng có thể nghe thấy. Logic này quá mới mẻ, quá chấn động, nó giống như một gáo nước đá dội thẳng vào cái đầu đang bốc hỏa vì tu luyện của họ.

“Nói cách khác,” Tuyết Thanh Nguyệt từ sau bức màn bước ra, hôm nay nàng không mặc váy lụa trắng thướt tha mà diện một bộ kình trang bó sát màu lam nhạt, tóc buộc cao, trông gọn gàng như một nữ hiệp nhưng lại mang vẻ lạnh lùng của một quản lý phòng máy. “Lục Diệp muốn chúng ta trở thành những kẻ quản lý các node (nút thắt) linh khí. Thay vì chờ Thiên Đạo ‘ban thưởng’ linh khí, chúng ta sẽ tự mình phân phối, điều chỉnh và ‘fix lỗi’ những vùng không gian bị hỗn loạn.”

Mạnh Hùng ngồi ở một góc, đang hì hục viết cái gì đó vào một cuốn sổ bọc da yêu thú. Hắn ngẩng đầu lên, gương mặt đầy sẹo trông hung tợn nhưng ánh mắt lại lấp lánh sự sảng khoái: “Lục huynh nói đúng lắm! Trước đây ta cứ tưởng phải rèn thân thể đến mức cứng như đá mới là đúng. Nhưng Lục huynh bảo cơ bắp của ta bị ‘quá nhiệt’ vì linh lực không thoát được lỗ chân lông. Hắn chỉ cần vẽ lại cho ta mấy đường dẫn khí, thế là ta vừa nâng được tảng đá nghìn cân, vừa có thể làm thơ một cách thanh thản. Nghe đây:
*Hệ thống lung lay khắp bốn phương,*
*Admin hợp sức chỉnh âm dương.*
*Ai còn dám bảo ta thô lỗ,*
*Vả vỡ mồm ngay tại đại đường!*”

Cả hội trường đổ mồ hôi hột. Thơ của Mạnh Hùng vẫn là thứ vũ khí tinh thần còn đáng sợ hơn cả công pháp của hắn.

Đúng lúc không khí đang dần hòa hoãn, một luồng áp lực cực lớn bất ngờ giáng xuống từ trên đỉnh Vạn Vật Các. Một âm thanh chói tai vang lên, kéo theo đó là sự xuất hiện của ba luồng sáng màu vàng kim rực rỡ.

Ba lão giả vận đạo bào có thêu hình đôi mắt lớn trên ngực xuất hiện. Đây chính là đặc trưng của Thiên Cơ Các – thế lực luôn tự nhận là người nắm giữ thiên cơ của thế giới này.

“Hỗn xược! Lục Diệp, ngươi dám truyền bá tà thuyết, xúc phạm uy nghiêm của Thiên Đạo!” Kẻ đứng đầu, một lão già có bộ râu dài chạm đất, gầm lên. “Thiên Đạo là tối cao, vạn vật đều là sâu kiến. Ngươi dám dùng những ngôn từ kỳ quái kia để mê hoặc nhân tâm, tự phong Admin? Ngươi có biết mình đang gieo rắc mầm mống hủy diệt không?”

Lục Diệp không hề nao núng. Hắn liếc nhìn thông số hiện lên trên đầu lão già kia: [Status: Arrogant | Mental stability: 40% | Special status: Lung congestion due to improper breathing].

Hắn khẽ cười, một nụ cười mà nếu ai hiểu hắn đều biết đó là điềm báo của một vụ “tra tấn logic”.

“Trần Thiên Cơ, các hạ năm nay ba trăm hai mươi tuổi đúng không? Mỗi ngày vào giờ Thìn, ngực trái của ngươi lại đau âm ỉ, linh lực khi vận hành qua kinh mạch Thủ Thái Âm Phế sẽ có 0.2 giây bị trễ đúng chứ?”

Lão già sững sờ, khí thế giảm đi một nửa: “Ngươi… sao ngươi biết?”

“Bởi vì cái bộ ‘Thiên Cơ Quyết’ mà ngươi tu luyện thực chất là một phiên bản lậu (crack) chưa hoàn chỉnh của một bộ mật pháp thời cổ đại. Cấu trúc của nó thiếu mất phần ‘Error Handling’ (Xử lý ngoại lệ). Mỗi khi ngươi cố dự báo tương lai, ngươi thực chất đang nạp quá nhiều dữ liệu vào não bộ mà không có bộ lọc. Nó khiến mạch máu của ngươi bị xơ hóa dần.”

Lục Diệp bước xuống từng bậc thang, chậm rãi và tự tin: “Thiên Cơ Các các ngươi luôn nói về mệnh trời. Thực chất các ngươi chỉ là một lũ hacker dùng brute-force (tấn công vét cạn) để dò mật mã thế giới. Các ngươi bói ra điềm lành điềm dữ thực chất chỉ là một phép toán thống kê vụng về. Bây giờ, ngươi nhìn xem.”

Lục Diệp gõ nhẹ vào tấm màn quang ảnh. Ngay lập tức, hình ảnh của lão già Trần Thiên Cơ được số hóa hoàn toàn. Trên màn hình, những điểm tắc nghẽn linh khí trong cơ thể lão hiện lên đỏ chót như những đốm lửa.

“Bây giờ ta thực hiện lệnh ‘Refactor’ (Tái cấu trúc) cho ngươi thấy.”

Lục Diệp đưa tay vào không trung, hư空 đột nhiên xuất hiện những chuỗi ký tự phù văn chạy nhanh như chớp. Hắn không dùng kiếm, không dùng pháp bảo, hắn chỉ đơn giản là đang “sửa đổi” môi trường xung quanh.

Trần Thiên Cơ hoảng sợ thấy toàn bộ linh khí xung quanh mình biến mất, rồi lại xuất hiện dưới một dạng áp suất kinh khủng, nhưng lạ thay, áp suất này không ép vỡ xương hắn, mà lại luồn lách vào từng lỗ chân lông, ép toàn bộ tạp chất đen kịt trong phế kinh của hắn ra ngoài.

“Phụt!” Một ngụm máu đen bắn ra, Trần Thiên Cơ cảm thấy lồng ngực thông thoáng chưa từng có. Linh lực trong người vận hành nhanh gấp đôi bình thường, không còn sự đau đớn, không còn sự trì trệ.

Lục Diệp phủi tay: “Đấy, ta vừa cấp cho ngươi một quyền ‘Trial’ (Dùng thử) trong 5 phút. Ngươi cảm thấy thế nào? Là muốn tiếp tục tôn thờ một hệ thống lỗi để rồi mười năm nữa bị nổ chết vì huyết áp cao, hay là tham gia Liên minh các Admin với ta để được ‘Maintenance’ (Bảo trì) trọn gói?”

Hai lão giả đi cùng Trần Thiên Cơ nhìn nhau, ánh mắt tràn đầy sự kinh ngạc và thèm muốn. Họ đến đây để dẹp loạn, nhưng thực tế phũ phàng cho thấy kẻ đối diện dường như nắm giữ một bí mật vận hành thế giới còn cao siêu hơn cả tổ sư họ.

“Lục tiên sinh… ngài thực sự có thể dạy chúng ta cách nhìn thế giới như vậy?” Một người trong số họ ngập ngừng hỏi.

Lục Diệp quay lưng lại phía đại sảnh, mở rộng vòng tay: “Thứ ta dạy không phải là thần thông giết người, mà là tư duy quản trị. Thế giới này quá rộng lớn, ta không thể một mình gánh vác toàn bộ hạ tầng kỹ thuật. Ta cần các vị – những Admin tương lai – nắm giữ từng vùng lãnh thổ. Các vị sẽ là những ‘Firewall’ (Tường lửa) ngăn chặn lũ yêu thú biến dị, các vị sẽ là những ‘Optimizer’ (Bộ tối ưu hóa) giúp đất đai màu mỡ hơn bằng cách cân bằng nồng độ linh khí.”

Hắn dừng lại, nhìn xoáy vào từng người trong đại sảnh: “Thành lập Liên minh các Admin không phải là để thống trị thế giới, mà là để biến thế giới này thành một nơi không còn giật lag, không còn những tai nạn tu luyện ngớ ngẩn, và quan trọng nhất… không còn bị cái gã Thiên Đạo Admin gốc xóa sạch dữ liệu mỗi khi hắn thấy thích!”

Lão Quy từ trong chiếc nhẫn rỉ sét của Lục Diệp thò đầu ra, nhồm nhoàm miếng linh quả, lẩm bẩm một mình: “Chà, tên tiểu tử này định đảo chính Thiên Đạo rồi. Nhưng mà… cái tên ‘Liên minh Admin’ nghe cũng ngầu đấy. Ít nhất thì mình cũng thoát kiếp bị làm nô bộc cho hệ thống cũ.”

Toàn bộ đại sảnh rầm rộ đứng dậy. Tiếng hô vang không phải là “Vạn tuế” hay “Vô địch”, mà là một sự nhất trí đến lạnh người nhưng lại tràn đầy hy vọng.

“Chúng tôi xin gia nhập!”

Trần Thiên Cơ lau vệt máu nơi khóe miệng, quỳ một gối xuống, dập đầu thật mạnh: “Lão phu ngu muội suốt ba trăm năm, hôm nay mới thấy được đạo thật. Admin Trần Thiên Cơ, xin nghe lệnh quản trị viên cao cấp!”

Lục Diệp mỉm cười hài lòng. Trong tâm thức của hắn, Đạo Điển Phân Tích đang tự động tạo ra một mạng lưới kết nối vô hình, nối liền ý thức của những kẻ ở đây vào một hệ thống máy chủ chung mà hắn làm trung tâm.

[Notification: Union of Admins established. Initial members: 15. Synchronization status: 12%…]

Bên cạnh hắn, Tuyết Thanh Nguyệt khẽ nói thầm: “Bây giờ mọi chuyện mới thực sự bắt đầu đúng không? Đám tông môn chính thống sẽ không để yên khi thấy chúng ta chiếm quyền điều hành của chúng.”

Lục Diệp gõ phím ảo trong không trung, khóe môi hơi nhếch lên: “Càng tốt. Bọn họ càng tấn công, chúng ta càng có nhiều dữ liệu để phân tích điểm yếu. Tuyết nhi, chuẩn bị thiết lập phòng tản nhiệt, lát nữa ta sẽ cho nàng xem cách ta đóng băng toàn bộ quân đội của Thái Dương Tông bằng cách rút hết năng lượng nội năng của chúng chỉ bằng một câu lệnh.”

Mạnh Hùng từ đâu tiến lại, vỗ vai Lục Diệp một cái đau điếng: “Lục huynh, vậy chức danh của ta trong liên minh này là gì? Đừng nói là bảo vệ đấy nhé, nghe kém oai lắm.”

Lục Diệp liếc cuốn sổ tay của Mạnh Hùng, cười nắc nẻ: “Hùng ca, chức của huynh là ‘Chief Security & Poetry Officer’ (Giám đốc An ninh kiêm Thơ ca). Nhiệm vụ của huynh là mỗi khi có kẻ địch tới, huynh cứ đọc thơ cho chúng nghe. Ta đã phân tích rồi, sóng âm và ý niệm từ những vần thơ dở tệ của huynh có tác dụng làm rối loạn tâm thức đối thủ rất hiệu quả, tương đương với một đợt tấn công DDoS (Từ chối dịch vụ) cấp độ cao nhất.”

Mạnh Hùng hớn hở, giơ bắp tay cuồn cuộn lên: “Được! Ta nhất định sẽ rèn luyện thêm mười tập thơ nữa, bảo đảm kẻ địch nghe xong không chết cũng tàn tật!”

Lục Diệp đứng đó, bóng dáng hắn được ánh sáng từ màn hình quang ảnh kéo dài trên nền đá. Thế giới tu tiên mông muội, thần bí và đầy rẫy bất công này, kể từ giây phút Liên minh Admin được thành lập, đã chính thức bước vào thời kỳ chuyển đổi số.

Bất cứ ai đang ngồi trên tòa cao nhìn xuống nhân gian như những ván cờ, hãy cẩn thận. Bởi vì gã kỹ sư này không chơi cờ, gã đang chuẩn bị viết lại toàn bộ luật chơi của ván cờ đó.

Bên ngoài cửa sổ, một tia sét lướt qua bầu trời, tiếng sấm ầm vang như tiếng gầm của Thiên Đạo bị xúc phạm. Nhưng Lục Diệp chỉ bình thản ngẩng đầu lên, trong mắt hiện lên một biểu tượng nạp dữ liệu:

“Loading… 99%… Chuẩn bị cập nhật phiên bản mới: Thế giới không có thần!”

Căn phòng tràn ngập tiếng cười tỉnh bơ của Lục Diệp và tiếng gõ lạch cạch không dứt từ cây bút phù văn, đánh dấu sự kết thúc của kỷ nguyên cũ và khởi đầu cho một đế chế trí tuệ đầy oái oăm.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8