Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 193: Đứa bé bắt đầu phân tích cha nó**.

Cập nhật lúc: 2026-05-15 16:34:22 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 193: ĐỨA BÉ BẮT ĐẦU PHÂN TÍCH CHA NÓ**

Sau cơn bão dữ liệu tại Phù Văn Thành, bầu trời dường như xanh hơn, hoặc ít nhất là trong mắt Lục Diệp, nồng độ "pixel" rác trong không khí đã giảm xuống đáng kể sau khi hắn thực hiện một lệnh quét rác (Disk Cleanup) diện rộng trên các hộ tông đại trận lân cận.

Ánh nắng ban mai xuyên qua ô cửa sổ của căn gác nhỏ, đổ lên sàn gỗ những vệt sáng vàng óng ánh. Lục Diệp ngồi bên giường, đôi mắt thâm quầng nhưng tinh thần vẫn vô cùng phấn chấn. Hắn đang cầm trên tay một bát cháo. Nhưng đây không phải bát cháo bình thường.

Hắn nhìn chằm chằm vào bát cháo, "Đạo Điển Phân Tích" trong thức hải tự động vận hành:
*[Tên vật phẩm: Cháo Linh Khí Phiên Bản V1.0.1]*
*[Thành phần: Gạo Tuyết vùng cực Bắc (12%), Linh Dịch Cam Lộ (30%), Mật ong của Ong Chúa Hỏa Diệm đã được khử tính nhiệt (8%), Nước khoáng ion hóa từ đỉnh núi Thanh Vân (50%).]*
*[Trạng thái: Nhiệt độ 38.5 độ C – Tiết diện phân tử hoàn hảo cho việc hấp thụ qua niêm mạc trẻ sơ sinh.]*
*[Đánh giá: 9.8/10 điểm dinh dưỡng.]*

"Con trai, đây là kiệt tác của cha." Lục Diệp lẩm bẩm, khẽ thổi một hơi. "Ăn xong muỗng này, cơ sở dữ liệu về cơ bắp và kinh mạch của con sẽ tăng trưởng thêm ít nhất 2%."

Tiểu Linh – "Bug" nhỏ của gia đình, người vừa mới khiến Thiên Đạo phải kinh hoàng ở chương trước – lúc này đang nằm ngửa, hai cái tay nhỏ xíu huơ huơ vào không trung. Cậu bé không khóc, không quấy. Đôi mắt cậu to tròn, đen láy như chứa cả tinh vân, nhưng nếu nhìn kỹ, thỉnh thoảng sẽ có những dòng phù văn nhỏ li ti chạy dọc qua đồng tử.

Tiểu Linh nhìn bát cháo, rồi từ từ chuyển ánh mắt sang Lục Diệp.

Khoảnh khắc đó, Lục Diệp đột nhiên cảm thấy một luồng áp lực lạ kỳ. Không phải áp lực về tu vi, mà là cảm giác khi một kỹ sư cấp thấp bị vị CTO (Giám đốc công nghệ) quyền lực nhất soi vào đoạn mã nguồn mình vừa viết.

Đôi mắt Tiểu Linh đột nhiên sáng rực lên một màu xanh lam nhạt. Một tầng dao động linh lực vô hình lan tỏa.

"Này, con trai, đừng có nhìn cha bằng ánh mắt đó…" Lục Diệp đổ mồ hôi hột.

Và rồi, một âm thanh thanh thúy, mang theo chút âm điệu bập bẹ nhưng lại được truyền trực tiếp vào thức hải của Lục Diệp bằng phương thức truyền tin dữ liệu thuần túy:

*[Phát hiện thực thể: Phụ thân (Lục Diệp).]*
*[Bắt đầu phân tích cấu trúc đạo tâm…]*

Lục Diệp suýt nữa đánh rơi bát cháo. "Cái gì? Con vừa… con vừa mới đầy tháng mà đã biết phân tích cha nó rồi sao?"

Tiểu Linh chớp mắt. Trong đầu Lục Diệp vang lên những tiếng "Ting! Ting!" dồn dập của hệ thống:

*[Phân tích mục tiêu hoàn tất: 15%… 45%… 90%…]*
*[Thông số mục tiêu:
– Nhịp tim: 82 nhịp/phút (Hơi nhanh, do đang căng thẳng vì bị con trai soi mói).
– Trạng thái tinh thần: Tự luyến mức độ cao (Chiếm 40% dung lượng não bộ).
– Độ sạch sẽ: Quần áo có dính 0.2mg bụi từ di tích cổ, khuyến cáo nên đi tắm.
– Đánh giá cháo: Sai lầm logic tại thành phần mật ong. Mật ong dù khử tính nhiệt nhưng vẫn chứa lượng đường fructose cao vượt mức tiêu chuẩn cho phép đối với thực thể có Linh Căn băng thuộc tính như mẹ. Nếu con ăn vào, linh lực sẽ bị 'overclock' nhẹ dẫn đến mất ngủ lúc 2 giờ sáng.]*

Lục Diệp đứng hình. Hắn nhìn bát cháo được coi là "tối ưu hóa 100%" của mình, rồi nhìn đứa bé đang có vẻ mặt khinh bỉ rất rõ ràng trên giường.

"Con… con dám chê công thức của cha?" Lục Diệp hắng giọng, cố lấy lại oai nghiêm. "Ta là người đã hack cả Thiên Đạo đấy nhé! Công thức mật ong này là ta đã dùng thuật toán nén năng lượng…"

Tiểu Linh đột nhiên đưa một ngón tay nhỏ xíu lên, chỉ thẳng vào ngực trái của Lục Diệp. Một luồng linh lực mỏng như sợi tơ bắn ra, xuyên qua lớp áo bảo hộ, chạm vào một huyệt vị đang bị tắc nghẽn nhẹ do di chứng của trận chiến hôm trước.

"A!" Lục Diệp kêu khẽ, cảm thấy một luồng hơi ấm chạy dọc toàn thân, những mệt mỏi tích tụ bấy lâu tan biến trong tích tắc.

*[Ghi chú từ Tiểu Linh: Cha nên ưu tiên 'Fix Bug' trên cơ thể mình trước khi cố gắng tối ưu hóa người khác. Hiệu suất vận hành kinh mạch của cha hiện tại chỉ đạt 68%. Quá lãng phí linh khí của thiên địa.]*

"Ta bị con trai chê là 'phế vật' bằng ngôn ngữ logic sao?" Lục Diệp ôm mặt, đau khổ nhận ra rằng thế hệ sau thực sự đã "nâng cấp phần cứng" quá mạnh mẽ.

Đúng lúc đó, cánh cửa phòng bật mở. Mạnh Hùng bước vào với một bước chân khiến cả sàn gỗ rung rinh. Gã vác theo một cây chùy lớn nhưng tay kia lại cầm một tờ giấy nhăn nhúm.

"Lục huynh! Cháu trai của ta đâu rồi? Ta vừa mới xuất khẩu thành thơ, cảm hứng dạt dào như sóng thần Cửu Long, phải đọc cho nó nghe để rèn luyện trí tuệ!"

Lục Diệp nhìn Mạnh Hùng, rồi nhìn Tiểu Linh, trong lòng bỗng nảy ra một ý tưởng ác bảo: "Mạnh huynh, cứ tự nhiên. Tiểu Linh rất… 'thích' nghe thơ của huynh đấy."

Tiểu Linh vừa thấy Mạnh Hùng, đôi mắt lại chuyển sang chế độ quét dữ liệu.

Mạnh Hùng hắng giọng, đứng nghiêm chỉnh, tay vuốt chòm râu ngắn, giọng vang như sấm:
"Cháu ta tên gọi Tiểu Linh
Sinh ra đã thấy… mình thật xinh!
Tay chân múa lượn như rồng cuốn
Thiên Đạo thấy thế… phải giật mình!"

Mạnh Hùng đọc xong, tự mãn vuốt bụng: "Thế nào? Vần điệu trôi chảy, ý tứ hào hùng đúng không?"

Phòng im lặng trong ba giây.

Tiểu Linh khẽ nấc một cái, sau đó quay mặt vào tường. Một dòng dữ liệu bay thẳng vào não Lục Diệp và Mạnh Hùng (Tiểu Linh đã tự động kết nối mạng nội bộ giữa các đối tượng có mặt).

*[Phân tích âm văn:
– Cấu trúc vần: 1/10 (Lỗi cú pháp trầm trọng).
– Logic: Phi thực tế (Cháu chưa bao giờ múa rồng, đó là hiện tượng co cơ cơ bản).
– Cường độ âm thanh: 120 Decibel (Vượt ngưỡng chịu đựng của màng nhĩ trẻ sơ sinh).
– Đề nghị: Chú Hùng nên dùng sức mạnh cơ bắp để đi đốn củi hơn là cố gắng chèn ép các ký tự ngôn ngữ.]*

Mạnh Hùng hóa đá. Tờ giấy thơ trên tay gã rớt xuống. "Lục… Lục huynh… ta vừa bị một đứa bé chưa biết nói khuyên đi đốn củi à?"

Lục Diệp vỗ vai Mạnh Hùng, cảm giác đồng bệnh tương lân: "Chào mừng huynh đến với thế giới của dữ liệu thực tế. Thơ của huynh trong mắt nó là 'rác thông tin'."

Giữa lúc không khí đang dở khóc dở cười, Tuyết Thanh Nguyệt bước vào. Nàng mặc một chiếc váy lụa trắng đơn giản, tóc buộc cao, trông vẫn thanh cao lạnh lùng như một đóa sen tuyết, chỉ trừ việc trên tay nàng đang cầm… một bộ tã lót được làm từ tơ nhện băng huyền cấp.

"Các huynh lại làm loạn gì thế? Tiểu Linh cần yên tĩnh để… tích hợp dữ liệu." Nàng mỉm cười, một nụ cười có thể khiến vạn vật tan chảy, nhưng khi nhìn về phía Lục Diệp, nàng khẽ nheo mắt: "Lục Diệp, ta đã nói với chàng rồi, đừng có dùng Đạo Điển để đo lượng muối trong thức ăn của em, kết quả là bữa tối hôm qua nhạt nhẽo như nước lã."

Lục Diệp gãi đầu: "Tại máy báo nồng độ Natri vượt mức…"

Tiểu Linh nhìn thấy mẹ, ánh mắt lập tức trở nên dịu dàng hơn hẳn. Cậu bé bò tới phía Tuyết Thanh Nguyệt, cái miệng nhỏ liếm môi bập bẹ: "Mẹ… Mẹ…"

"Trời ơi! Con ta biết gọi mẹ rồi!" Thanh Nguyệt xúc động, bế thốc đứa bé lên hôn thắm thiết.

Nhưng nụ cười của Lục Diệp và Mạnh Hùng thì cứng đờ. Bởi vì ngay sau tiếng gọi "Mẹ" ngọt ngào đó, Tiểu Linh lại phát ra một thông báo hệ thống ẩn chỉ dành riêng cho hai gã đàn ông:

*[Giải thích hành động: Gọi 'Mẹ' là phương thức tối ưu nhất để kích hoạt trạng thái bảo vệ từ thực thể mạnh nhất trong phòng, nhằm cách ly cha và chú Hùng ra khỏi phạm vi phủ sóng linh lực của con. Đồng thời, qua phân tích sơ bộ, mẹ đang có một lượng khí lạnh dư thừa ở kinh mạch tay phải, cần được ôm ấp để điều hòa lại nhiệt độ.]*

Lục Diệp méo mặt: "Thằng bé này… nó dùng tình cảm để thực hiện lệnh điều động nhân sự à?"

Mạnh Hùng gãi đầu: "Thế giới này đáng sợ quá, ta nghĩ mình nên đi luyện chùy thôi. Đánh nhau với yêu thú dễ hiểu hơn là nói chuyện với cái đứa 'Analyst' mini này."

Thanh Nguyệt không nghe thấy những dòng dữ liệu đó, nàng âu yếm nhìn con, rồi quay sang Lục Diệp: "Đúng rồi, lúc nãy em thấy trưởng lão của Vạn Kiếm Nhai mang tới một thanh kiếm cổ bị sứt mẻ, muốn nhờ chàng 'sửa lỗi'. Chàng xem thế nào?"

Lục Diệp thở dài, cầm bát cháo bị con chê lên húp sạch để tránh lãng phí (logic của gã mọt sách thực dụng), rồi đứng dậy: "Để xem thanh kiếm đó có 'bug' gì nào. Con trai, đi với cha. Cha sẽ dạy con thế nào là 'Refactor' (tái cấu trúc) vật chất."

Tiểu Linh dường như rất hứng thú với từ "Refactor". Cậu bé vẫy tay chào mẹ, để Lục Diệp vác lên vai.

Hai cha con đi ra phía xưởng rèn của Vạn Vật Các.

**Tại Xưởng Rèn "Mã Nguồn"**

Lục Diệp đặt thanh kiếm cổ lên bàn. Đó là một thanh trọng kiếm, rỉ sét loang lổ, nhưng khí息 (khí tức) bên trong lại rất cuồng bạo. Trưởng lão Vạn Kiếm Nhai đứng bên cạnh, lo lắng: "Lục quán chủ, thanh 'Trảm Không' này là bảo vật của tổ sư, nhưng ngàn năm qua linh tính hỗn loạn, không ai dùng nổi."

Lục Diệp chưa kịp đưa tay ra, thì Tiểu Linh – đang ngồi trong một cái nôi lơ lửng bằng linh khí do Lục Diệp chế tạo – đã nhìn vào thanh kiếm.

Đôi mắt đứa trẻ xoay tròn.

*[Phát hiện thiết bị ngoại vi: Thanh kiếm bị hỏng cấu trúc phân tử sắt tinh vân.]*
*[Lỗi: Cài đặt mã lệnh xung đột giữa 'Phong' thuộc tính và 'Thổ' thuộc tính. Người rèn ban đầu đã quên viết một hàm chuyển đổi năng lượng ở chuôi kiếm.]*
*[Giải pháp: Gõ mạnh vào tọa độ (x:12, y:45) với lực 500 Newton để reset lại mạch linh khí.]*

Dòng dữ liệu hiện ra trên Đạo Điển của Lục Diệp y hệt như những gì Tiểu Linh vừa nghĩ. Lục Diệp ngạc nhiên nhìn con: "Con cũng thấy chỗ đó sao?"

Tiểu Linh khẽ gật đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn ra vẻ nghiêm túc như một đại sư thực thụ.

Lục Diệp cười ha hả, nhặt chiếc búa lên: "Tốt lắm! Hôm nay cha và con sẽ cùng 'Debug' thanh kiếm này!"

Hắn bắt đầu gõ. Mỗi nhát búa rơi xuống đều chính xác đến từng micromet theo tọa độ mà Tiểu Linh chỉ ra. Đứa bé ở bên cạnh thỉnh thoảng lại vỗ tay "bốp bốp", hoặc hú lên mỗi khi Lục Diệp định gõ lệch đi một chút.

"Sai rồi cha! Tăng nhiệt độ lên 5 độ nữa!" (Tiếng nấc của Tiểu Linh).

"Biết rồi, biết rồi! Cha đang điều chỉnh đây!"

Trưởng lão Vạn Kiếm Nhai đứng bên cạnh trợn mắt hốc mồm. Lão nhìn cảnh tượng một tên thanh niên đang tranh luận với một đứa trẻ sơ sinh về việc rèn kiếm. Thậm chí đứa trẻ còn có vẻ như đang "chỉ đạo kỹ thuật".

Sau một canh giờ, một luồng ánh sáng vàng rực phóng thẳng lên trời! Thanh Trảm Không rỉ sét đã lột xác, trở thành một thanh kiếm bóng loáng, khí thế trầm ổn nhưng ẩn chứa sức mạnh bùng nổ.

*[Trạng thái: Đã Debug xong. Hiệu năng tăng 300%.]*

Trưởng lão nhận kiếm, tay run run: "Thần tích… đúng là thần tích! Tiểu công tử sau này chắc chắn sẽ là một vị đại tông sư rèn đúc!"

Lục Diệp vỗ mông Tiểu Linh: "Nghe thấy chưa con trai? Người ta khen con kìa."

Tiểu Linh nhìn trưởng lão, rồi nhìn thanh kiếm, lại nhìn vào cái nôi của mình. Cậu bé đột nhiên duỗi tay ra, nhắm vào một thanh sắt phế phẩm ở góc phòng.

*Vèo!*

Một luồng linh lực từ tay đứa bé bắn ra, thanh sắt phế phẩm đột ngột biến hình, vặn xoắn lại thành một hình dáng kỳ lạ. Lục Diệp tò mò nhìn kỹ lại… đó là một cái giá đỡ bình sữa có chức năng tự động hâm nóng dựa trên nguyên lý chuyển hóa ma sát không khí.

Lục Diệp đứng hình. Hắn nhìn cái "máy bỉm sữa tự động" vừa được con trai "code" ra từ đống phế liệu.

"Này… con trai, con vừa mới bỏ qua giai đoạn 'Nhập Mã Cảnh' để bước thẳng vào 'Cấu Trúc Cảnh' à? Con có biết là người ta phải luyện mất mấy chục năm mới biến đổi vật chất được thế này không?"

Tiểu Linh chỉ đơn giản là nằm xuống nôi, lôi bình sữa vào cái giá đỡ vừa chế, rồi bắt đầu mút một cách ngon lành. Một dòng ý niệm truyền vào não Lục Diệp:

*[Kết luận: Cha làm việc quá chậm. Nếu đợi cha hâm sữa bằng tay, dạ dày của con sẽ phát thông báo lỗi 'Empty-Battery' sau 5 phút nữa. Tự cứu mình là phương thức duy nhất để duy trì hệ thống sống.]*

Lục Diệp ngồi phịch xuống ghế rèn, tay cầm búa run rẩy. Hắn nhận ra một sự thật đau lòng: Trong cái nhà này, địa vị trí tuệ của hắn đang bị đe dọa nghiêm trọng.

Trước đây hắn dùng "Đạo Điển" để vả mặt thế giới.
Bây giờ, hắn bị chính đứa con trai vừa mới đầy tháng dùng "Logic" vả lại vào mặt mỗi ngày.

"Thanh Nguyệt ơi…" Lục Diệp thét lên yếu ớt. "Em có thuốc trị đau đầu không? Loại nào mà xóa bớt được mấy cái dòng dữ liệu của thằng bé này ấy!"

Tiểu Linh vừa mút sữa vừa hé mắt nhìn cha mình, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười tinh quái. Một tin nhắn hệ thống cuối cùng hiện lên trên màn hình Đạo Điển của Lục Diệp:

*[Ghi chú cuối chương: Cha à, đừng buồn. Nếu cha làm việc chăm chỉ, con sẽ cho cha làm 'Trợ lý lập trình viên' cho con. Quyền lợi: Được bế con 15 phút mỗi ngày.]*

"Thằng nhóc ranh! Ta là cha của con đấy!"

Tiếng quát của Lục Diệp vang vọng khắp Vạn Vật Các, hòa cùng tiếng cười thanh thản của Tuyết Thanh Nguyệt ở đằng xa. Một tương lai mới, nơi những dòng code của đạo pháp và logic của tình thân đan xen, đang bắt đầu rực rỡ hơn bao giờ hết.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8