Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 197: Nhìn lại hành trình từ một đệ tử ngoại môn rụng tóc**.

Cập nhật lúc: 2026-05-15 16:36:57 | Lượt xem: 3

**Chương 197: Nhìn lại hành trình từ một đệ tử ngoại môn rụng tóc**

Đêm ở Vạn Vật Thành chưa bao giờ thực sự tĩnh lặng. Ánh sáng từ những ngọn đèn linh lực vĩnh cửu—một sáng tạo dựa trên nguyên lý huỳnh quang hóa học kết hợp với phù văn tụ linh—vẫn tỏa ra sắc xanh dịu mắt, biến cả tòa thành thành một bo mạch khổng lồ lung linh giữa đại ngàn.

Lục Diệp ngồi trên ban công cao nhất của Thiên Cơ Các. Trước mặt hắn không phải là chén trà tỏa hương nghi ngút, mà là một bảng điều khiển bằng ánh sáng xanh nhạt, lơ lửng giữa không trung. Ngón tay hắn lướt nhẹ, những dòng mã phù văn cuộn lại như thác đổ.

Hắn đang thực hiện một việc mà mọi "Root Admin" đều phải làm định kỳ: Kiểm tra nhật ký hệ thống (System Log).

"Truy xuất dữ liệu: Thanh Vân Tông, mốc thời gian 100 năm trước," Lục Diệp khẽ lẩm bẩm.

Bảng điều khiển khẽ rung động, một hình ảnh 3D mờ ảo hiện ra. Đó là một thiếu niên gầy gò, mặc bộ đạo bào sờn rách của đệ tử ngoại môn, đang đứng trước một gương đồng với vẻ mặt đưa đám. Điều đáng chú ý nhất không phải là tư chất "linh căn tạp nham" của hắn, mà là cái đỉnh đầu đang thưa dần đi một cách đáng báo động.

Lục Diệp bất giác đưa tay sờ lên mái tóc dày dặn, đen bóng hiện tại của mình, khẽ thở phào: "May mà ngày đó ta debug kịp thời, nếu không thì bây giờ dù có là Thiên Tôn, e là cũng phải dùng ảo thuật để che cái đầu hói."

Ký ức ùa về như một đoạn phim tua chậm. Ngày đó, hắn mới xuyên không tới, mang theo cái gọi là "Đạo Điển Phân Tích". Trong khi những đệ tử khác điên cuồng uống linh dược, ngồi thiền đến tê dại cả chân để cảm ứng linh khí, thì Lục Diệp lại dành cả tuần để… vẽ biểu đồ.

Hắn phát hiện ra bộ công pháp nhập môn "Thanh Vân Quyết" có một lỗi thiết kế cực kỳ nghiêm trọng ở chương ba, phần "Dẫn khí xung mạch". Linh khí khi đi qua huyệt Bách Hội ở đỉnh đầu không được chuyển hóa hoàn toàn, tạo ra một vùng nhiễu nhiệt do ma sát năng lượng cao. Kết quả là, đệ tử nào càng siêng năng tu luyện, da đầu càng nóng, chân tóc càng mau rụng.

"Lúc đó, tông chủ còn bảo đó là dấu hiệu của việc 'trí tuệ khai mở, phi thăng cận kề'. Đúng là lừa đảo kinh điển," Lục Diệp cười khổ.

Hắn nhớ lại khoảnh khắc mình cầm tờ giấy ghi chép cách "Tản nhiệt linh lực bằng phương pháp zic-zac" đến gặp chấp sự phòng công pháp. Lão già đó đã nhìn hắn như nhìn một kẻ tâm thần. Chỉ đến khi Lục Diệp dùng một hòn linh thạch phế phẩm, biểu diễn cách làm nguội một khối thiết tinh trong chớp mắt nhờ thay đổi quỹ đạo dòng chảy linh khí, lão mới chịu im miệng.

Từ cái "bug" rụng tóc đó, Lục Diệp bắt đầu nhìn ra toàn bộ thế giới này thực chất là một mớ hỗn độn của những dòng code cũ nát bị chấp vá qua hàng vạn năm.

Bảng điều khiển chuyển sang một dữ liệu khác. Lần này là một gã to xác, cơ bắp cuồn cuộn như hộ pháp, đang cầm một cuốn sách nhỏ, vừa khóc vừa đọc thơ.

"Mạnh Hùng…" Lục Diệp khẽ gọi tên chiến hữu lâu năm của mình.

Gặp Mạnh Hùng có lẽ là một trong những "biến số" thú vị nhất đời hắn. Một kẻ sinh ra với "Cửu Phản Kim Thân", đáng lẽ phải là một chiến thần lấy lực phá vạn pháp, nhưng lại cứ u u uất uất vì không làm nổi một bài thơ thất ngôn tứ tuyệt ra hồn.

Lục Diệp nhớ lại lần đầu sửa thơ cho Mạnh Hùng. Hắn không dùng tu từ hay niêm luật, hắn dùng hình học không gian.

"Huynh nói bài thơ này thiếu 'ý cảnh'?" Lục Diệp ngày ấy đã phán một câu xanh rờn: "Không, nó chỉ thiếu một điểm tựa cơ học thôi. Thay vì viết 'Kiếm khí bay vút tới', huynh hãy viết 'Kiếm khí theo quỹ đạo parabol góc 45 độ, gia tốc tỷ lệ thuận với cơn giận'. Đảm bảo khi huynh ngâm câu thơ này, lực công kích của chiêu thức sẽ tăng ít nhất 30% nhờ vào sự cộng hưởng tần số linh lực với thanh quản."

Thế là, một đại hán mê thơ nhất tu tiên giới ra đời. Cho đến tận bây giờ, Mạnh Hùng vẫn có thói quen ngâm nga những câu thơ mang đậm mùi toán học mỗi khi lao vào kẻ địch, khiến đối phương không biết nên đánh trả hay nên lăn ra cười đến chết.

Dữ liệu lại chuyển động, lần này mặt màn hình hiện lên một vầng trăng lạnh lẽo trên đỉnh núi tuyết. Tuyết Thanh Nguyệt.

Khi đó, nàng là Băng Tâm Thánh Nữ, cao không thể với tới, tâm tính lạnh lẽo như tảng băng nghìn năm. Người đời ca tụng nàng "vô ngã vô dục", nhưng dưới lăng kính phân tích của Lục Diệp, trên người nàng hiện ra một dòng thông báo đỏ lòm: *[Cảnh báo: Rối loạn tuần hoàn máu cấp độ 4. Khí lạnh tích tụ tại chi dưới gây ra hiện tượng tê liệt dây thần kinh cảm xúc. Khuyến nghị: Tăng cường vận động toàn thân để phá vỡ các cụm phân tử băng.]*

"Ai có thể ngờ được, bí quyết để Thánh nữ đột phá Băng Tâm Quyết không phải là tuyệt tình, mà là bài thể dục nhịp điệu buổi sáng?"

Lục Diệp vẫn nhớ rõ vẻ mặt sụp đổ của các trưởng lão khi nhìn thấy vị Thánh nữ lạnh lùng của họ đang làm động tác "vươn thở" và "vặn mình" dưới sự chỉ dẫn của hắn. Họ mắng hắn là tà ma, là kẻ báng bổ thần thánh. Nhưng khi khí huyết của Thanh Nguyệt lưu thông, lần đầu tiên nàng biết cười, biết giận, và rồi dùng một kiếm chấn động cửu tiêu, tất cả bọn họ đều câm nín.

"Logic không biết nói dối," Lục Diệp khẽ vuốt ve những dòng mã nguồn của thế giới. "Chỉ có những người tôn thờ giáo điều là thích tự lừa mình."

Hắn lướt tiếp tới những đoạn dữ liệu về Vương Đằng — kẻ được coi là "Con nhà người ta" của giới tu tiên. Vương Đằng đại diện cho cái gọi là "Khí vận". Mọi quy tắc logic đều vô nghĩa trước vận may của hắn. Vương Đằng đi dạo cũng nhặt được bảo vật, rơi xuống hố cũng gặp chân truyền.

Trong trận chiến đó, Lục Diệp đã phải dùng đến công cụ phân tích mạnh nhất để giải mã bản chất của "Khí vận". Hắn nhận ra Khí vận thực chất là một loại thuật toán ưu tiên của Thiên Đạo dành cho một số đối tượng cụ thể, giúp họ có được "Xác suất rơi đồ" (Drop rate) cao hơn người thường.

"Nếu không thể có xác suất cao, vậy thì ta sẽ khiến xác suất của ngươi trở thành số không bằng cách bẻ cong môi trường xung quanh," Lục Diệp lẩm bẩm về trận chiến năm ấy.

Khi Vương Đằng triệu hồi "Cửu Thiên Huyền Lôi" với xác suất trúng đích 100%, Lục Diệp không chạy. Hắn bình tĩnh phân tích điện trở của không khí và độ ẩm của mây. Hắn cắm 36 thanh sắt rỉ xung quanh Vương Đằng theo trận pháp của định luật Faraday. Kết quả là thiên lôi dù có "khí vận" đến đâu cũng không cưỡng lại được quy luật vật lý cơ bản nhất: Chọn con đường có điện trở thấp nhất mà đi.

Vương Đằng bị chính "món quà của trời xanh" đánh cho ra bã, trong khi Lục Diệp đứng bên cạnh dùng linh khí để… nướng một xâu thịt dê ngay tại chỗ. Đó là lần đầu tiên tu tiên giới nhận ra rằng: Trời xanh cũng có thể bị lừa nếu bạn nắm rõ luật chơi của lão.

Nhưng ký ức khiến Lục Diệp trầm ngâm nhất chính là lần hắn đối mặt với Thiên Đạo Ý Chí ở Server Trung Tâm.

Đó không phải là một vị thần uy nghi với chòm râu trắng, mà là một khối rubik khổng lồ chứa hàng triệu mặt, xoay chuyển không ngừng. Mỗi mặt là một quy tắc, mỗi lần xoay là một định mệnh.

Thiên Đạo nói với hắn: "Ngươi là một Virus."
Lục Diệp đáp lại: "Ta là người gỡ lỗi (Debugger)."

Thiên Đạo cho rằng thế giới quá tải dữ liệu (người tu tiên quá nhiều, tài nguyên cạn kiệt) nên cần một cuộc quét sạch (Reset). Lục Diệp lại chứng minh rằng thế giới không thiếu tài nguyên, nó chỉ đang bị nghẽn mạch do các đại tông môn nắm giữ mã nguồn và không cho lưu thông (độc quyền công pháp).

Cuộc tranh luận đó kéo dài suốt bảy ngày bảy đêm bằng ngôn ngữ của phù văn khởi nguyên. Cuối cùng, Lục Diệp không chọn cách tiêu diệt Thiên Đạo, vì mất đi nó, thế giới sẽ tan rã ngay lập tức. Hắn chọn cách "Refactor"—tái cấu trúc.

Hắn nén các vùng dữ liệu rác, tối ưu hóa các dòng lệnh vận hành linh khí, và quan trọng nhất, hắn "mở mã nguồn" (Open Source).

Thay vì chỉ những kẻ có "linh căn cực phẩm" mới tu luyện được, giờ đây, dưới trật tự mới của Lục Diệp, bất kỳ ai có đủ tư duy logic và sự hiểu biết về bản chất vạn vật đều có thể cảm ứng năng lượng. Tu tiên từ một trò chơi may rủi của "Khí vận" và "Huyết thống" đã trở thành một môn khoa học đại chúng.

Mọi người gọi hắn là Thủy Tổ của Thời Đại Mới, là Kẻ Sáng Thế Thứ Hai. Nhưng Lục Diệp biết, hắn chẳng qua chỉ là một gã kỹ sư yêu thích sự ngăn nắp, không chịu được cảnh một thế giới đầy bug mà thôi.

Bất chợt, bảng điều khiển của Lục Diệp nháy lên một điểm vàng nhỏ xíu, nằm ở một góc khuất sâu thẳm của không gian hạ tầng thế giới.

Lục Diệp nheo mắt, phóng to tọa độ đó lên.

* [Cảnh báo: Phát hiện một chuỗi mã lạ không rõ nguồn gốc. Thuộc tính: Hỗn độn. Tốc độ phân tách: 0.0001%/giây.] *

Hắn khựng lại. Một cảm giác quen thuộc đến rợn tóc gáy ùa về. Đây không phải là bug tự thân của thế giới này. Đây là một đoạn code được "bơm" vào từ bên ngoài.

"Virus ngoại lai? Một thực thể xuyên không khác? Hay là… một Admin từ Server mẹ đến kiểm tra?"

Lục Diệp nhìn xuống bàn tay mình, nơi các dòng phù văn đang rục rịch chuyển động. Mười năm nay hắn sống trong cảnh an nhàn, dường như đã quên mất rằng một hệ thống càng hoàn hảo thì mục tiêu nó thu hút những tay hacker càng lớn.

"Hành trình từ một đệ tử ngoại môn rụng tóc đến nay, ta chưa từng ngán một cái bug nào."

Lục Diệp tắt bảng điều khiển, đứng dậy. Ánh trăng hắt lên bóng dáng hắn, dài và cô độc trên nền Thiên Cơ Các. Hắn không còn là thiếu niên gầy gò năm nào, nhưng ánh mắt đầy tính toán và sự tỉnh bơ "deadpan" ấy vẫn nguyên vẹn.

Hắn đưa tay vào không trung, rút ra một cây bút lông được làm từ chất liệu tổng hợp đặc biệt—"Bút Phù Văn Cấu Trúc".

"Được rồi, thế giới này đã chạy mượt quá lâu rồi, bắt đầu có chút nhàm chán. Để ta xem, kẻ nào gan dạ đến mức muốn hack vào 'vườn nhà' của Lục Diệp ta."

Dưới chân hắn, Vạn Vật Thành vẫn rực rỡ. Nhưng trong bóng tối của các kẽ hở không gian, một cuộc chạy đua vũ trang mới về trí tuệ và logic đã chính thức bắt đầu.

Lục Diệp khẽ búng tay, một dòng lệnh nhỏ được gửi vào hư không:
"Thông báo toàn hệ thống: Chế độ bảo trì kết thúc. Kích hoạt tường lửa cấp độ SSS. Đã đến lúc gỡ lỗi những kẻ không mời mà đến."

Phía chân trời, một ngôi sao màu máu vừa vụt sáng qua, báo hiệu rằng chương mới của Tiên Ma Đạo Điển sẽ không còn chỉ là những nụ cười ấm áp bên bàn tiệc, mà là những cuộc đấu trí điên cuồng nhất lịch sử Nguyên Giới.

Hết hành trình hồi tưởng, cũng là lúc khởi đầu cho một cuộc đi săn mới.

Lục Diệp khẽ cười, một nụ cười mà Mạnh Hùng thường nói là "nguy hiểm hơn cả Thiên kiếp cấp chín":

"Tưởng ta là Root Admin rồi là xong sao? Sai rồi. Admin… thì cũng phải đi gác cổng chứ."

[Hết Chương 197]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8