Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 2: ** Nhiệm vụ đầu tiên: Quét sạch bụi trần
**CHƯƠNG 2: NHIỆM VỤ ĐẦU TIÊN: QUÉT SẠCH BỤI TRẦN**
Bát mì tôm không tên, với cái mác "Hảo Hạng Vị Rồng" thực chất chỉ là mì tôm gói kèm thêm vài phiến linh diệp hái sau vườn, lại khiến cho Cửu Vĩ Thiên Hồ – kẻ vốn nếm qua đủ mọi kỳ trân dị bảo trên đời – phải sững sờ.
Vân Cơ cầm bát mì, sợi mì vàng ruộm trôi tuột vào trong miệng, vị cay nồng của gia vị nhân gian trộn lẫn với một luồng linh khí thanh thuần xộc thẳng lên đại não. Luồng linh khí ấy không giống với việc hấp thụ linh thạch thông thường, nó êm dịu như dòng nước mùa xuân, chậm rãi len lỏi vào từng kinh mạch đang rách nát của nàng, nhẹ nhàng khâu vá lại những vết thương do cuộc truy sát để lại.
Nàng húp sạch giọt nước dùng cuối cùng, ngay cả một miếng hành lá cũng không nỡ bỏ sót. Gương mặt thanh tú đỏ ửng vì hơi nóng, đôi mắt hồ ly long lanh nước nhìn Thẩm Trường An.
"Đã no chưa?" Thẩm Trường An tay cầm cuốn sổ, ngón cái điêu luyện lật một cái, ánh mắt lộ vẻ hài lòng khi thấy "Điểm Trung Thành" của nhân viên vừa nhích lên được… 1 điểm. Từ con số âm cực sâu, giờ đã là -99.
Vân Cơ mím môi, nấc nhẹ một cái rồi vội vàng che miệng, vẻ mặt quẫn bách: "Vị đạo hữu này… đây rốt cuộc là thứ đan dược gì? Tại sao trong cơ thể ta lại có một luồng lực lượng chưa từng thấy?"
Thẩm Trường An không thèm ngẩng đầu lên, tay gõ nhẹ vào cái bàn tính ngọc, phát ra những tiếng "tạch tạch" khô khốc: "Đó là đồ ăn nhân viên. Ở khách sạn Trường Sinh, chúng ta coi trọng sức khỏe người lao động. Bây giờ, ăn xong rồi thì ký vào đây."
Anh chìa ra một tờ giấy mỏng như cánh ve, nhưng tỏa ra áp lực thần thánh khiến không gian xung quanh khẽ rung động. Trên đó ghi rành rành: *Hợp đồng lao động vĩnh viễn (Phụ lục: Nợ tiền bát mì vừa ăn).*
Vân Cơ nheo mắt nhìn dòng chữ nhỏ xíu bên dưới: "Lương tháng: 10 linh thạch thượng phẩm (Trừ nợ ăn uống, ngủ nghỉ, phí bảo trì sắc đẹp và phí khấu hao sàn nhà khi di chuyển… Dự kiến trả hết nợ sau: 5.000 năm)."
"Ngươi… ngươi đây là lừa đảo!" Vân Cơ nhảy dựng lên, đuôi hồ ly vì tức giận mà xù lên như những chiếc chổi lông gà lớn. "Ta là công chúa Yêu tộc, dù có chết cũng không làm nô lệ cho một tên phàm nhân tham tiền!"
Đúng lúc đó, một tiếng nổ long trời lở đất vang lên từ bên ngoài.
"Yêu nữ! Mau ra đây chịu chết! Đừng tưởng trốn vào một cái miếu nát là có thể thoát khỏi 'Thanh Vân Kiếm' của ta!"
Bên ngoài khách sạn, không trung bị xé toạc bởi một luồng kiếm quang rực rỡ sắc xanh. Một lão giả mặc đạo bào xám, đạp trên thanh cự kiếm rộng bằng cánh cửa, đang điên cuồng oanh tạc vào lớp màng ánh sáng bảo vệ khách sạn. Đó là Thanh Vân Tử, một cường giả Nguyên Anh kỳ danh chấn một phương của Thanh Vân Tông. Lão đã truy đuổi Vân Cơ ròng rã suốt ba ngày đêm, chỉ vì thèm khát Cửu Vĩ linh đan của nàng để đột phá cảnh giới.
Sức mạnh của Nguyên Anh kỳ mỗi khi giáng xuống đều làm mặt đất rung chuyển, rừng rậm xung quanh nát vụn. Thế nhưng, điều kỳ quái là lớp màng ánh sáng bao quanh khách sạn chỉ khẽ gợn lên như mặt nước bị gió thổi, không hề có lấy một vết nứt.
Vân Cơ tái mặt, hơi thở trở nên dồn dập: "Lão già đó đuổi đến rồi… Hắn là Nguyên Anh đỉnh phong, ngươi mau mở kết giới phía sau cho ta chạy, nếu không tất cả chúng ta đều phải chôn thây!"
Thẩm Trường An hừ lạnh một tiếng, chẳng thèm để ý đến sự hoảng loạn của cô tiếp tân mới, cũng chẳng màng tới đại năng Nguyên Anh ngoài cửa. Trong đầu anh lúc này chỉ có tiếng thông báo lạnh lùng của hệ thống:
*[Ting! Khách sạn Trường Sinh bị xâm nhập âm thanh bất hợp pháp. Phát hiện hành vi cố ý phá hoại tài sản (không gian ngoại vi).]*
*[Nhiệm vụ đầu tiên chính thức kích hoạt: 'Quét sạch bụi trần'.]*
*[Yêu cầu: Làm sạch không gian trong vòng 10 dặm quanh khách sạn, xử lý kẻ gây ồn. Thưởng: Kích hoạt hoàn chỉnh 'Lĩnh vực tuyệt đối'.]*
Thẩm Trường An đứng dậy, chậm rãi vươn vai. Anh xỏ chân vào đôi dép lê thủ công, vớ lấy cái chổi tre để ở góc quầy rồi nhét vào tay Vân Cơ.
"Đi."
"Đi đâu?" Vân Cơ ngây người.
"Đi quét sân." Thẩm Trường An bình thản nói. "Cô là tiếp tân kiêm lao công. Không thấy đống đất cát lão già kia thổi vào sân tôi sao? Quét cho sạch, một hạt cát còn sót lại, bát mì lúc nãy tôi sẽ thu lãi suất gấp đôi."
"Ngươi điên rồi! Hắn sẽ chém ngươi thành muôn mảnh!"
Thẩm Trường An không trả lời, anh bước thẳng ra cửa chính. Vân Cơ nhìn cái chổi tre trong tay, rồi lại nhìn bóng lưng nghênh ngang của Thẩm Trường An, không hiểu sao đôi chân nàng lại tự động bước theo, dường như có một sức mạnh vô hình trong hợp đồng đang ràng buộc lấy ý chí của nàng.
Cánh cửa gỗ dày nặng của khách sạn Trường Sinh từ từ mở ra.
Thanh Vân Tử ở trên không trung nhìn thấy cửa mở, cười lớn ha hả: "Hóa ra chỉ là một tên phàm nhân không biết sống chết! Yêu nữ, chịu trói đi, lão phu sẽ ban cho ngươi cái chết toàn thây!"
Nói đoạn, Thanh Vân Tử vung tay, một luồng kiếm khí dài hàng chục trượng, mang theo uy thế diệt thế bổ thẳng xuống đầu Thẩm Trường An.
Vân Cơ hét lên một tiếng, nhắm nghiền mắt lại. Nàng thầm nghĩ: Xong rồi, đời Cửu Vĩ Thiên Hồ của nàng kết thúc tại cái nơi xó xỉnh này rồi.
Thế nhưng, một giây, hai giây… Tiếng nổ tung dự kiến không xảy ra.
"Lão già kia, ông có biết chi phí bảo trì thảm cỏ trước cửa khách sạn là bao nhiêu không?"
Một giọng nói thanh thản, pha chút lười biếng vang lên.
Vân Cơ hé mắt, và rồi nàng nhìn thấy một cảnh tượng sẽ ám ảnh nàng đến suốt đời. Luồng kiếm khí hùng mạnh của Nguyên Anh cường giả, khi chỉ còn cách đỉnh đầu Thẩm Trường An chưa đầy một tấc, bỗng dưng… tan rã. Không phải bị đánh nát, mà là tự động tiêu tan, giống như một hơi thuốc là tàn tạ trước gió lớn.
Thanh Vân Tử ở trên không trung bỗng nhiên trừng lớn mắt. Lão cảm thấy linh lực cuồn cuộn trong cơ thể mình bỗng chốc đông cứng lại, rồi biến mất không một dấu vết. Cảm giác ấy giống như một vị thần vừa thu hồi lại món quà đã ban tặng cho kẻ phàm trần.
"Aaaaa!"
Một tiếng thét thất thanh, vị đại năng vừa rồi còn oai phong lẫm liệt bỗng nhiên từ trên không rơi thẳng xuống như một con chim bị bắn trúng cánh.
*Bộp!*
Lão ngã nhào, úp mặt xuống đống cát ngay trước bậc thềm khách sạn, thanh cự kiếm sáng loáng cũng biến thành một thanh sắt rỉ sét, cắm phầm xuống đất.
Thẩm Trường An chậm rãi bước xuống bậc thềm, đứng trước mặt Thanh Vân Tử đang nằm sóng soài. Anh cầm lấy cây chổi trong tay Vân Cơ, gõ nhẹ lên vai lão giả.
"Lĩnh vực tuyệt đối: Chào mừng ông đến với địa bàn của tôi." Thẩm Trường An mỉm cười, nhưng nụ cười ấy khiến Thanh Vân Tử run cầm cập. "Trong căn phòng này, ngoài sân này, thậm chí là cả cái không khí này… tôi bảo ông là tiên, ông mới là tiên. Tôi bảo ông là sâu mọt, ông thậm chí không xứng làm con dế."
Thanh Vân Tử kinh hoàng phát hiện mình thực sự không còn một chút tu vi nào. Lão lúc này chỉ là một ông già ốm yếu, tay chân run rẩy. Lão cố gắng ngẩng đầu nhìn Thẩm Trường An: "Ngươi… ngươi là Chân Tiên hạ giới? Không thể nào! Quy tắc của thế giới này không cho phép Chân Tiên tồn tại!"
"Tôi là một nhà kinh doanh." Thẩm Trường An sửa lại cổ áo. "Nào, giờ tính tiền. Một: Làm ồn vào giờ nghỉ trưa. Hai: Xâm phạm không gian riêng tư. Ba: Làm bẩn lối đi bộ. Tổng cộng… 500 linh thạch thượng phẩm."
"Linh thạch thượng phẩm? Ngươi giết ta đi!" Thanh Vân Tử gầm lên. "Dù ta có chết cũng không để một tên tiểu tử thối sỉ nhục!"
Thẩm Trường An không giận, anh quay sang Vân Cơ: "Lau công, cô nhìn thấy lão già này làm bẩn sân không? Quét lão ta ra một góc, nhớ là phải quét thật kỹ, kẻo ô nhiễm thị giác của các khách hàng tương lai."
Vân Cơ lúc này đã hoàn toàn hóa đá. Nàng nhìn Thanh Vân Tử – kẻ đã truy sát nàng đến chết đi sống lại – giờ đây đang bị Thẩm Trường An đối xử như một bao rác. Sự sợ hãi đối với Thẩm Trường An trong lòng nàng bỗng chốc tăng vọt lên đến đỉnh điểm. Tên này không phải phàm nhân, tên này chắc chắn là một tên Đại ma đầu mang lớp vỏ thư sinh!
Nàng cầm cây chổi, run rẩy tiến về phía Thanh Vân Tử.
"Quét… quét thật sao?"
"Quét. Không sạch thì đừng hòng tối nay có cơm ăn." Thẩm Trường An lạnh lùng bỏ lại một câu rồi quay lưng vào trong khách sạn.
Vân Cơ nuốt nước bọt, cầm chổi bắt đầu… lùa Thanh Vân Tử.
"Lão già, né ra một chút… ta… ta phải thực thi công việc."
"Yêu nữ! Ngươi dám dùng chổi tre chạm vào người lão phu? Ngươi…" Thanh Vân Tử tức hộc máu, nhưng khi nhìn thấy cái liếc mắt hờ hững của Thẩm Trường An từ trong cửa, lão bỗng nhiên im bặt, lủi thủi bò sang một bên như một con chó hoang bị đánh đuổi.
Lúc này, trong đầu Thẩm Trường An, âm thanh của hệ thống liên tục nổ vang:
*[Ting! Nhiệm vụ 'Quét sạch bụi trần' hoàn thành 50%. Khu vực ngoại vi đã được dọn dẹp sạch sẽ về mặt vật lý.]*
*[Phần thưởng đặc biệt: Kích hoạt hệ thống 'Nhận diện khách hàng'.]*
*[Phát hiện khách hàng tiềm năng: Thanh Vân Tử. Nghề nghiệp: Tu sĩ thất nghiệp (vừa bị tước tu vi). Giá trị tài sản: 800 linh thạch thượng phẩm (đang giấu trong kẽ răng).]*
Thẩm Trường An dừng bước, quay đầu lại nhìn Thanh Vân Tử đang nằm rạp dưới đất, khóe môi khẽ nhếch lên: "Dấu trong kẽ răng sao? Đúng là già gân, giấu kỹ thật."
Anh bước đến, dưới ánh mắt kinh ngạc của Vân Cơ, Thẩm Trường An nắm lấy cổ áo Thanh Vân Tử, xách lên như xách một con gà: "Ông bạn già, đừng nằm đó ăn vạ nữa. Khách sạn chúng tôi vừa khai trương, đang thiếu người trông cửa. Tu vi của ông tôi sẽ khóa tạm lại, mỗi ngày ông đứng ở cổng chào khách, làm tốt thì sau trăm năm tôi sẽ trả lại một nửa tu vi. Làm không tốt…"
Anh đưa tay chỉ vào Tiểu Hắc đang nằm ngáp dài dưới chân quầy lễ tân. Con chó đen nhỏ nhìn thì có vẻ vô hại, nhưng khi Thẩm Trường An vừa chỉ tay, nó liền mở trừng mắt, một cái bóng khổng lồ của một con kỳ lân nuốt chửng bầu trời hiện ra phía sau nó trong một sát na, đôi mắt đỏ ngầu nhìn Thanh Vân Tử như nhìn một món đồ chơi.
Thanh Vân Tử run rẩy, túi mật như muốn vỡ tung. Lão vội vàng quỳ sụp xuống, đầu đập xuống đất kêu *cồm cộp*: "Tiền bối tha mạng! Tiểu nhân… tiểu nhân nguyện ý làm chó trông cửa cho người! Xin người đừng để nó ăn thịt tôi!"
"Tốt. Vân Cơ, dẫn lão ta đi nhận đồng phục."
Thẩm Trường An vứt lão già sang một bên, cầm cuốn sổ thu chi lên, gạch bỏ một dòng nợ và ghi thêm một dòng mới: *Thuê bảo vệ miễn phí: Tiết kiệm được 20 linh thạch/tháng.*
Vân Cơ đứng ngây người ra nhìn tất cả những việc này diễn ra trong chưa đầy mười phút. Từ một công chúa bị truy sát, nàng biến thành lao công. Từ một cường giả Nguyên Anh sát nhân như ngoé, Thanh Vân Tử biến thành kẻ giữ cổng.
Tất cả chỉ vì một bát mì và một cái chổi tre.
Nàng nhìn cái chổi trong tay mình, rồi nhìn không gian khách sạn bắt đầu lung linh lên dưới tác dụng của "Lĩnh vực tuyệt đối" vừa được nâng cấp. Những vết máu trên sàn tự động biến mất, không khí bỗng trở nên thơm mát mùi tinh dầu quế (sản phẩm của hệ thống), và các món nội thất cũ kỹ bỗng chốc trở nên sang trọng một cách kỳ lạ.
"Đứng đó làm gì? Còn không mau quét?" Thẩm Trường An gõ gõ bàn tính.
Vân Cơ giật mình, vội vàng khom lưng quét tước. Nàng chợt nhận ra, ở cái nơi này, phẩm giá, tu vi hay thân thế đều là thứ rác rưởi. Thứ duy nhất có giá trị là sự hài lòng của tên "Chủ tiệm vô sỉ" đang ngồi ở quầy kia.
*[Ting! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ 'Quét sạch bụi trần'. Kích hoạt hoàn chỉnh 'Lĩnh vực tuyệt đối'. Phạm vi: 1 dặm xung quanh khách sạn. Chức năng mới mở khóa: Nhà Bếp Hỗn Độn.]*
*[Hệ thống nhắc nhở: Đầu bếp của bạn đã đến nơi, nhưng dường như ông ta đang gặp chút rắc rối với 'An toàn vệ sinh thực phẩm'. Hãy đi tiếp nhận ngay!]*
Thẩm Trường An nhướn mày, ánh mắt nhìn về phía cánh cửa sau dẫn vào nhà bếp. Ở đó, một luồng hắc khí cực kỳ đậm đặc đang tỏa ra, kèm theo tiếng dao băm trên thớt nghe như tiếng trống trận.
Anh thở dài một tiếng: "Đúng là làm dịch vụ không dễ mà. Nhân viên tiếp tân thì lười, bảo vệ thì già, giờ lại đến đầu bếp có vấn đề tâm thần."
Nói rồi, anh quay sang Vân Cơ: "Cô quét xong thì ra đứng ở cửa với lão già kia. Có khách nào đến thì nhớ dùng mị thuật mời họ mua combo ăn sáng. Ai không mua thì… bảo Tiểu Hắc ra nói chuyện."
Vân Cơ chỉ biết gật đầu như máy. Nàng thầm thề, từ nay về sau, ai mà nói tu tiên là để phi thăng, nàng sẽ tát cho kẻ đó một cái. Tu tiên thực chất là để… sống sót qua ca làm việc tại Khách Sạn Trường Sinh này!
Và thế là, ngày đầu tiên của khách sạn chính thức trôi qua trong sự yên bình đến đáng sợ, ngoại trừ việc một vị đại năng Nguyên Anh đang đứng run rẩy cầm tấm biển "Kính chào quý khách" trước cổng và một con Cửu Vĩ Thiên Hồ đang miệt mài lau cửa kính bằng chiếc đuôi kiêu hãnh của mình.
Nhưng dông bão mới chỉ thực sự bắt đầu khi từ phía sau nhà bếp, một tiếng gầm đầy sát khí vang lên:
"Thằng nhóc nào dám nói đồ ăn của lão phu có độc? Ta muốn hắn phải ăn sạch nồi súp móng giò mười nghìn năm của ta!"
Lão Tà – Tà Độc Ma Quân – đã xuất hiện. Thẩm Trường An tạch tạch bàn tính, mỉm cười: "Vào đúng lúc lắm, bữa tối hôm nay… chắc chắn sẽ rất sôi động."