Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 4: ** Phá hoại tài sản công cộng? Đền tiền!

Cập nhật lúc: 2026-05-16 16:17:50 | Lượt xem: 3

Trăng treo đầu ngọn liễu, không khí tại Vực Không Gian Số 0 vốn dĩ tĩnh mịch, bỗng chốc bị phá vỡ bởi một tiếng gầm đầy phẫn nộ.

“Thẩm Trường An! Ngươi dám lừa ta? Một lần gội đầu năm vạn linh thạch? Ngươi sao không đi cướp luôn đi!”

Tại sảnh chính của Khách sạn Trường Sinh – vốn dĩ chỉ là một ngôi miếu cổ được tân trang lại một nửa – Kim Bất Hoán đang đứng chống nạnh, mặt đỏ gay như gan gà. Hắn nhìn cái túi trữ vật vừa mới nhẹ hẫng đi quá nửa, rồi lại nhìn nụ cười chuẩn mực “khách hàng là cha mẹ” của Thẩm Trường An, cơn tức giận xông thẳng lên não.

Năm vạn linh thạch cấp cao! Số tiền đó đủ để mua một thanh phi kiếm thượng hạng, hoặc thuê một vị tán tu Nguyên Anh Kỳ làm hộ vệ trong mười năm. Vậy mà chỉ trong một khắc đồng hồ, dưới sự “mơn trớn” của Vân Cơ, hắn đã ký vào tờ hóa đơn mà không thèm nhìn kỹ.

Thẩm Trường An nhẹ nhàng phe phẩy chiếc quạt giấy, tay kia bấm gẩy những hạt bàn tính bằng ngọc đế quang vang lên những tiếng *lạch cạch* vui tai.

“Kim thiếu gia, lời nói của ngài có phần nặng nề rồi.” Thẩm Trường An mỉm cười, đôi mắt cong lại thành hai vầng trăng khuyết đầy gian xảo. “Dịch vụ ‘Tẩy Tâm Diệu Thủ’ của Vân Cơ là độc nhất vô nhị. Ngài không thấy sao? Hiện tại tuệ căn của ngài thanh tịnh, chân khí lưu thông, ngay cả mụn trên mặt cũng lặn đi ba phần. Năm vạn linh thạch để đổi lấy vẻ đẹp trai tiền đồ vô lượng thế này, ngài còn chê đắt?”

“Bớt nói nhảm! Ngươi coi ta là con lừa chắc?” Kim Bất Hoán hét lên, trên tay bỗng chốc xuất hiện một lệnh bài vàng ròng. “Ta là Nhị thiếu gia của Vạn Kim Thương Hội, xưa nay chỉ có ta đi ‘vặt lông’ người khác, chưa ai dám động đến tiền của ta! Hôm nay ta không san bằng cái miếu nát này, ta sẽ mang họ của ngươi!”

Vân Cơ đứng bên cạnh, đang tỉ mẩn dùng khăn lụa lau chùi những hạt bụi li ti trên quầy tiếp tân. Nghe thấy chữ “miếu nát”, hàng chân mày lá liễu của nàng khẽ nhíu lại. Nàng liếc nhìn Kim Bất Hoán, ánh mắt vốn dĩ mê hoặc bỗng chốc lạnh lẽo như băng tuyết: “Kim thiếu gia, nhắc nhở ngài một điều, khách sạn mới vừa được lau dọn. Nếu ngài làm bụi bay lên, ta sẽ bắt ngài dùng lưỡi liếm sạch sàn nhà này đấy.”

Lão Tà từ trong bếp đi ra, vác trên vai một con Dao Phay Đồ Ma khổng lồ, trên tạp dề thêu hoa hồng vẫn còn dính chút mỡ rồng. Lão khàn giọng nói: “Chủ quán, hay là để lão phu băm hắn ra làm nhân bánh bao? Loại công tử bột này thịt chắc chắn là rất mềm, hợp với khẩu vị của mấy con lợn linh hắc ám sau vườn.”

Tiểu Hắc đang nằm phủ phục dưới chân Thẩm Trường An, khẽ hé một con mắt, cái đuôi ngoáy ngoáy chờ đợi. Nó chỉ cần một cái gật đầu của chủ nhân là sẽ biến thành bóng đen nuốt chửng kẻ phiền phức này.

Không khí đặc quánh lại, áp lực từ một đại ma đầu (Lão Tà) và một đại yêu hồ (Vân Cơ) đủ để làm rung chuyển một tông môn hạng trung. Thế nhưng, Kim Bất Hoán lúc này đã mất sạch lý trí. Hắn chưa bao giờ chịu thiệt thòi về tiền bạc, cảm giác bị lừa tiền đối với hắn còn đau đớn hơn bị thọc một đao vào tim.

“Cậy đông người hiếp yếu sao? Các người có thuộc hạ, bản thiếu gia không có chắc? Chú Kim! Ra tay cho ta!”

Dứt lời, từ trong hư không phía sau Kim Bất Hoán, một luồng ánh sáng vàng rực bùng nổ. Một vị lão giả mặc áo bào dát vàng, khuôn mặt nghiêm nghị bước ra. Đây chính là Kim Thủ – hộ vệ ám ảnh của Nhị thiếu gia, một vị cao thủ đã đạt đến Hóa Thần Kỳ sơ kỳ.

Kim Thủ nhìn quanh một lượt, cảm nhận được hơi thở nguy hiểm từ Lão Tà và Vân Cơ, chân mày lão nhíu chặt. Tuy nhiên, nhiệm vụ của lão là bảo vệ tiểu chủ nhân.

“Vị tiểu hữu này,” Kim Thủ hướng Thẩm Trường An lên tiếng, giọng trầm mặc. “Cửa hàng của các hạ giá cả quả thực quá mức kinh người. Nhị thiếu gia nhà ta tính tình nóng nảy, nếu các hạ hoàn lại linh thạch và bồi thường tổn thất tinh thần, việc này có thể dừng lại ở đây.”

Thẩm Trường An ngáp dài một cái, tay vẫn không ngừng bấm bàn tính.

“Hoàn tiền? Trong từ điển của Thẩm mỗ không có hai chữ đó. Còn bồi thường tinh thần? Đúng lúc lắm, các ngươi làm ồn nãy giờ khiến ta đau đầu, Vân Cơ thì lo lắng cho sàn nhà, Lão Tà thì lỡ tay cho quá nhiều muối vào nồi canh vì giật mình. Tổng cộng phí tổn thương tổn tinh thần cho nhân viên chúng tôi là… ừm, mười vạn linh thạch. Trả tiền, hoặc là tự biến đi.”

“Ngươi tìm chết!” Kim Bất Hoán điên tiết, vung tay ra lệnh: “Kim Thủ, đập nát cái quầy bar đó cho ta!”

Kim Thủ thở dài, thân hình rung lên, một bàn tay lớn bằng ánh vàng (Kim Quang Đại Thủ Ấn) trực tiếp vỗ xuống phía Thẩm Trường An. Uy thế của Hóa Thần Kỳ bộc phát, không gian xung quanh rạn nứt, áp lực khiến những tảng đá bên ngoài khách sạn bị nghiền thành bột mịn.

Thẩm Trường An vẫn đứng yên, mỉm cười không chút thay đổi.

“Keng!”

Một âm thanh khô khốc vang lên. Bàn tay ánh vàng khổng lồ kia khi vừa chạm vào phạm vi ranh giới của mái hiên khách sạn, bỗng nhiên như gặp phải một bức tường vô hình cứng nhất thế gian. Toàn bộ kình lực không biến mất, mà ngược lại bị phản chấn hoàn toàn.

“Rắc rắc!”

Cánh tay của Kim Thủ bị bẻ ngược ra sau, lão phun ra một ngụm máu tươi, thân hình lùi lại mười trượng, va sầm vào gốc cây khô trước cửa. Lão kinh hoàng nhìn lên: “Lĩnh vực?! Đây là cấm địa?”

Cùng lúc đó, trong đầu Thẩm Trường An vang lên âm thanh hệ thống cơ khí lạnh lùng:
*[Thông báo: Phát hiện hành vi cố ý phá hoại tài sản công cộng tại khu vực sảnh chính. Đối tượng: Kim Bất Hoán, Kim Thủ.]*
*[Kích hoạt quy định khách sạn điều 1: Trong phạm vi khách sạn, chủ quản là vô địch. Mọi hành vi tấn công đều bị coi là vi phạm hợp đồng cư trú.]*
*[Hình phạt đề xuất: Tước đoạt toàn bộ tu vi hiện có để thế chấp bồi thường tổn thất.]*

Khóe môi Thẩm Trường An hơi nhếch lên: “Đồng ý thi hành hình phạt.”

Oanh!

Một luồng áp lực vô hình, cổ xưa và tuyệt đối từ trên trời giáng xuống. Kim Bất Hoán và Kim Thủ cảm thấy như thể cả bầu trời vừa sụp xuống vai mình. Tu vi Hóa Thần Kỳ của Kim Thủ như một quả bóng bị kim châm, rò rỉ điên cuồng. Khối Kim Đan của Kim Bất Hoán cũng run rẩy rồi vỡ tan (không phải hỏng mà là bị phong ấn hoàn toàn).

Trong chớp mắt, hai vị tu tiên cao ngạo vừa rồi bỗng trở thành hai phàm nhân yếu ớt, ngay cả đứng cũng không vững, ngã ngồi bệt xuống sàn.

“Tu vi của ta… Sức mạnh của ta đâu?” Kim Bất Hoán sợ hãi sờ khắp người, mặt cắt không còn giọt máu. Hắn chưa bao giờ cảm thấy mình nhỏ bé và vô dụng như lúc này.

Kim Thủ thì run rẩy nhìn Thẩm Trường An như nhìn thấy quỷ thần: “Ngươi… ngươi là chân tiên hạ giới? Hay là chí tôn Ma đạo?”

Thẩm Trường An từ tốn bước ra khỏi quầy tiếp tân, đi đến trước mặt hai người. Anh khom lưng xuống, tay gõ gõ chiếc quạt vào đầu Kim Bất Hoán.

“Ta đã nói rồi, ở đây ta là luật. Ngươi muốn đập đồ của ta? Được thôi, chúng ta hãy tính toán một chút.”

Anh giơ tay lên, một màn hình ánh sáng xanh (màn hình hệ thống mà chỉ mình anh thấy) hiện ra trước mặt. Thẩm Trường An bắt đầu đọc với chất giọng chuyên nghiệp của một kế toán viên máu lạnh:

“Thứ nhất: Ý đồ phá hoại kiến trúc di sản (cái miếu nát này trong mắt hệ thống là di sản đấy). Phí phạt: Ba mươi vạn linh thạch.”

“Thứ hai: Làm bụi bay vào sàn nhà vừa lau của Vân Cơ. Cô ấy có hội chứng OCD nặng, phí trị liệu tâm lý cho cô ấy: Mười vạn linh thạch.”

“Thứ ba: Làm gián đoạn quá trình nấu ăn của đầu bếp Lão Tà, khiến một nồi súp ‘Phật Nhảy Tường’ linh khí bị hỏng. Phí nguyên liệu và công lao động: Hai mươi vạn linh thạch.”

“Thứ tư: Xúc phạm danh dự chủ quản khách sạn. Phí tổn thất tinh thần: Vô giá, nhưng ta chiết khấu cho ngươi, tính tròn năm mươi vạn linh thạch.”

“Tổng cộng: Một trăm mười vạn linh thạch cấp cao. Trả bằng linh thạch hoặc vật phẩm giá trị tương đương. Nếu không có…” Thẩm Trường An dừng lại, nụ cười trở nên đặc biệt “hiền hậu”. “Thì lấy tu vi và tự do ra để thế chấp.”

Kim Bất Hoán lúc này đã hoàn toàn suy sụp. Một trăm mười vạn? Đó là doanh thu một năm của một chi nhánh Vạn Kim Thương Hội lớn!

“Ta… ta không mang nhiều tiền thế… Chú Kim, người cứu cháu với!”

Kim Thủ hiện tại ngay cả nhúc nhích một ngón tay cũng khó, lão cay đắng nói: “Nhị thiếu gia… lão nô đã mất hết liên kết với linh khí rồi. Vị đại nhân này đã dùng quy tắc thiên đạo để trấn áp chúng ta.”

Lão Tà tiến lên một bước, cầm dao phay khua khua: “Chủ quán, hay là cứ chặt đôi đứa này, một đứa làm bảo vệ cổng, một đứa xuống hố phân làm phân bón. Đừng phí lời với bọn chúng.”

Vân Cơ cũng tiến lại gần, cầm một chiếc chổi lông gà, đôi mắt híp lại: “Tên thiếu gia kia, cái sàn nhà này bị giày của ngươi giẫm bẩn rồi. Có biết ta đã dùng mười hai loại hương liệu thượng hạng để đánh bóng nó không?”

Kim Bất Hoán run cầm cập, hắn chưa bao giờ thấy mình gần cái chết (hoặc cái khổ hơn cái chết) như thế này.

“Đừng giết ta! Ta trả! Ta sẽ viết giấy nợ! Phụ thân ta là Kim Vạn Tiền, ông ấy sẽ trả cho ngài mười triệu linh thạch nếu ngài thả ta ra!”

Thẩm Trường An vỗ tay cái bộp: “Giấy nợ? Ngươi nghĩ ta là trẻ lên ba sao? Giấy nợ ở tu chân giới có giá trị gì chứ, chỉ cần xóa bỏ linh hồn khế ước là xong.”

Anh nhấc chân Tiểu Hắc lên, làm vẻ mặt suy tư: “Nhưng mà khách sạn chúng ta dạo này đúng là đang thiếu nhân lực trầm trọng. Lão Tà bận nấu ăn, Vân Cơ bận làm đẹp, Tiểu Hắc bận… ngủ.”

Ánh mắt anh dừng lại trên người Kim Bất Hoán, nhe răng cười: “Ngươi, Kim Bất Hoán. Kể từ hôm nay, ngươi sẽ là ‘Thực tập sinh tạp vụ’ cấp thấp nhất của Trường Sinh Khách Sạn. Nhiệm vụ: Rửa bát, cọ bồn cầu, quét dọn rác thải và làm bao cát cho khách hàng tập luyện khi họ tức giận.”

“Cái gì?! Ta là Nhị thiếu gia của Vạn Kim Thương Hội, bắt ta r— r— rửa bát?” Kim Bất Hoán gào lên trong đau đớn.

“Có ý kiến?” Thẩm Trường An nhẹ nhàng búng tay một cái.

Một luồng lôi điện nhỏ xíu từ trên mái nhà xẹt xuống, đánh đúng vào mông Kim Bất Hoán làm hắn nhảy dựng lên, tóc tai dựng ngược, khói bốc nghi ngút.

“Hết ý kiến! Ta làm! Ta làm!” Kim Bất Hoán khóc không ra nước mắt. Hắn vốn dĩ đến đây để thể hiện uy phong, để hưởng thụ cảm giác của kẻ có tiền, ai ngờ cuối cùng lại trở thành kẻ lao công quét dọn.

Thẩm Trường An quay sang Kim Thủ: “Còn ngươi, tuổi già sức yếu, bắt ngươi rửa bát thì hơi ác. Ngươi quay về Vạn Kim Thương Hội đi, nhắn với lão gia nhà ngươi: Muốn chuộc người, hãy mang ba trăm vạn linh thạch đến đây. Cộng thêm phí lưu trú mỗi ngày của hắn là một vạn. Nhớ kỹ, nếu ta thấy bất kỳ một binh đoàn nào kéo đến đây định gây hấn, ta không bảo đảm Nhị thiếu gia của các ngươi sẽ còn nguyên vẹn để làm bao cát đâu.”

Kim Thủ cảm thấy trên người bỗng nhiên nhẹ nhõm, một phần tu vi được trả lại để lão có thể bay về. Lão nhìn Kim Bất Hoán đang thảm thương với bộ mặt đen nhẻm, rồi nhìn Thẩm Trường An – kẻ đang thong thả nhặt một viên linh thạch lên ngắm nghía dưới ánh trăng.

“Rõ… rõ thưa đại nhân. Lão nô sẽ truyền lời ngay lập tức.”

Kim Thủ biến mất vào màn đêm nhanh như một làn khói, hận không thể mọc thêm hai cánh để chạy khỏi chốn quái quỷ này.

Sảnh khách sạn trở lại yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng nấc cụt của Kim Bất Hoán.

“Được rồi, nhân viên mới.” Thẩm Trường An ném một cái tạp dề thô sơ (còn cũ hơn của Lão Tà) vào mặt Kim Bất Hoán. “Vào sau bếp đi. Có một núi bát đĩa bẩn từ thời tiền sử đang chờ ngươi. Nếu đến sáng mai mà bát chưa sáng loáng đến mức soi thấy mặt mình trong đó, thì đừng hòng được ăn bánh bao thừa của Lão Tà.”

Kim Bất Hoán nhìn chiếc tạp dề bẩn thỉu, rồi lại nhìn đôi bàn tay ngọc ngà chưa từng chạm vào một giọt nước lạnh của mình, uất ức muốn ngất đi.

“Đi mau!” Lão Tà quát lên một tiếng, rung cả xà nhà.

Kim Bất Hoán run bắn người, vội vàng vắt tạp dề lên vai, lủi thủi đi về phía nhà bếp. Hình bóng kiêu ngạo của Nhị thiếu gia lúc này trông thật giống một con chuột nhỏ vừa rơi xuống hố vôi.

Vân Cơ phì cười, nàng phe phẩy chiếc quạt lông vũ, liếc nhìn Thẩm Trường An: “Chủ quản, ngài đúng là ‘thanh xác’ người ta không còn một mảnh xương thừa. Ba trăm vạn linh thạch? Lão gia nhà họ Kim chắc chắn sẽ thổ huyết cho mà xem.”

Thẩm Trường An thu lại bàn tính, nhàn nhã ngồi xuống ghế bành, tự rót cho mình một chén trà linh tuyền quý giá.

“Ta đây là đang dạy hắn đạo lý làm người. Tu tiên không phải chỉ có tranh giành, giết chóc, mà còn phải biết giá trị của lao động chân tay. Với lại…” Thẩm Trường An nheo mắt nhìn về phía xa xăm, nơi những áng mây đen đang kéo về. “Mặc Vô Đạo đã bắt đầu chú ý đến nơi này. Có một con tin từ Vạn Kim Thương Hội trong tay, chúng ta sẽ có thêm một nguồn tài trợ dài hạn.”

Tiểu Hắc nhảy phốc lên đùi Thẩm Trường An, cuộn tròn lại ngủ ngon lành.

Một đêm sóng gió trôi qua. Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá của Vực Không Gian Số 0, người ta bắt đầu nghe thấy tiếng bát đĩa lách cách và tiếng khóc thút thít phát ra từ phía sau ngôi miếu cổ.

Danh tiếng của Khách sạn Trường Sinh, một lần nữa, lại theo gió bay xa khắp cửu châu: *“Có một khách sạn, tiên nhân vào thì mất gót, thiếu gia vào thì rửa bát, ai dám gây hấn thì tán gia bại sản.”*

Và người đứng sau tất cả, Thẩm Trường An, đang cầm một tờ rơi quảng cáo mới chuẩn bị phát hành:
“Khuyến mãi mùa hè: Mua combo Phòng VIP, tặng một lượt xem Nhị thiếu gia rửa bát biểu diễn nghệ thuật.”

Giới tu tiên, từ nay về sau, có lẽ sẽ không còn ngày nào yên bình nữa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8