Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 6: ** Nhị thiếu gia thành nhân viên rửa bát

Cập nhật lúc: 2026-05-16 16:19:13 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 6: NHỊ THIẾU GIA THÀNH NHÂN VIÊN RỬA BÁT**

Khi tia nắng đầu tiên xuyên qua lớp sương mù dày đặc của Vực Không Gian Số 0, chiếu rọi vào bảng hiệu bằng gỗ mục của Khách sạn Trường Sinh, một tiếng gào thét thảm thiết xé toạc bầu không khí yên tĩnh.

"Không thể nào! Thẩm Trường An, ngươi là đồ gian thương! Ngươi sát nhân diệt khẩu! Ngươi… ngươi là ác ma mặc áo thư sinh!"

Trong đại sảnh vắng lặng, Kim Bất Hoán – nhị thiếu gia của Kim thị thương hội danh chấn phương viên vạn dặm – đang cầm một tờ giấy mỏng mà run rẩy như đứng trước lốc xoáy. Gương mặt béo tròn của hắn trắng bệch, đôi mắt vốn đã nhỏ nay lại càng híp lại vì kinh hãi.

Thẩm Trường An ngồi sau quầy lễ tân, tay trái cầm một chén trà linh diệp bốc khói nghi ngút, tay phải thong thả gảy những hạt bàn tính bằng ngọc đế quang. Mỗi tiếng "tạch, tạch" vang lên đều như một nhát búa nện thẳng vào tim Kim Bất Hoán.

"Bình tĩnh, Kim thiếu gia. Chúng ta là người làm kinh doanh, mọi thứ đều phải minh bạch." Thẩm Trường An nhấp một ngụm trà, mỉm cười dịu dàng đến mức khiến người ta nổi da gà. "Đây là hóa đơn chi tiết. Tiền phòng đêm qua của ngươi và bốn tên tùy tùng: năm nghìn linh thạch thượng phẩm. Tiền thuốc trị thương cho đám thủ hạ bị Tiểu Hắc 'đùa giỡn': ba nghìn. Tiền bát mì tôm đêm qua ngươi ăn vụng: năm trăm. À, còn có phí hao mòn sàn nhà do ngươi quỳ lạy quá mạnh nữa…"

"Hao mòn sàn nhà?!" Kim Bất Hoán suýt nữa thì thổ huyết. "Sàn nhà của ngươi là gỗ thông nát, ta quỳ lạy thì có gì mà hao mòn?"

Thẩm Trường An thở dài, lắc đầu thất vọng: "Ngươi nhìn kỹ xem, đây là 'Cổ Linh Trầm Hương Gỗ' mười vạn năm đấy. Mỗi lần ngươi đập đầu xuống là tâm hồn của gỗ lại bị tổn thương. Ta lấy ngươi một nghìn linh thạch phí tổn thất tinh thần cho cái sàn nhà đã là nể mặt Kim lão gia lắm rồi."

Hắn gẩy hạt bàn tính cuối cùng, xoay bảng tính về phía Kim Bất Hoán: "Tổng cộng: Chín nghìn năm trăm linh thạch thượng phẩm. Chiết khấu khách hàng lần đầu, ta lấy tròn mười vạn. Thiếu gia, mời thanh toán."

Kim Bất Hoán muốn ngất đi tại chỗ. Mười vạn linh thạch thượng phẩm! Con số này đủ để mua cả một thành trì nhỏ ở nhân giới, vậy mà ở đây chỉ đủ cho một đêm ngủ và một bát mì?

Hắn vội vàng sờ vào túi trữ vật bên hông, nhưng sắc mặt lập tức đại biến. Túi trữ vật trống rỗng! Không chỉ linh thạch, mà ngay cả pháp bảo hộ thân cũng không còn một mẩu.

"Tìm cái này sao?" Thẩm Trường An giơ lên một chiếc túi thêu chỉ vàng. "Tối qua để bảo đảm an toàn cho tài sản của khách hàng, ta đã tạm thời giữ hộ. Nhưng tiếc là, toàn bộ linh thạch bên trong chỉ có hai vạn. Còn thiếu tám vạn nữa."

Kim Bất Hoán run cầm cập: "Ngươi… ngươi cưỡng đoạt!"

"Đừng nói khó nghe thế. Ở Khách sạn Trường Sinh, quy tắc tối cao là: Nợ tiền phải trả, thiên kinh địa nghĩa." Thẩm Trường An đột ngột thu lại nụ cười, một luồng uy áp vô hình bao trùm lấy đại sảnh. "Bên ngoài lãnh địa này, ngươi là nhị thiếu gia. Ở bên trong cửa này, ngươi chỉ là một kẻ nợ nần. Tiểu Hắc!"

"Gừ…"

Từ gầm quầy, một con chó đen nhỏ nhắn, đeo chiếc chuông vàng lạch cạch bước ra. Nó ngáp một cái, để lộ hàm răng trắng ở bên trong ẩn chứa không gian vặn vẹo. Chỉ một ánh mắt của nó thôi cũng khiến tu vi Nguyên Anh kỳ đỉnh phong của Kim Bất Hoán đông cứng lại.

"Ta… ta viết thư cho cha ta! Ông ấy sẽ đem tiền đến!" Kim Bất Hoán kêu lên.

"Vùng này linh tin bị chặn, Wifi linh khí ta chưa cấp quyền cho ngươi." Thẩm Trường An chống cằm. "Tuy nhiên, ta là người nhân từ. Có một cách để trả nợ. Khách sạn đang thiếu nhân viên tạp vụ. Một ngày làm việc trừ nợ mười linh thạch thượng phẩm. Ngươi chỉ cần làm việc ở đây khoảng… tám nghìn ngày, tức là hơn hai mươi năm một chút, nợ sẽ xóa sạch."

"Tám nghìn ngày?! Rửa bát hai mươi năm?!" Kim Bất Hoán gào lên trong tuyệt vọng.

"Lão Tà, nhận người!" Thẩm Trường An không để hắn phản kháng, vỗ bàn một cái.

Cánh cửa bếp bật mở. Một luồng sát khí đặc quánh tràn ra kèm theo mùi hương nồng đậm của hồ tiêu và máu rồng. Lão Tà, vị Ma đầu khét tiếng một thời, hiện đang mặc một chiếc tạp dề màu hồng phấn thêu bông hồng đỏ rực, tay cầm một con dao phay khổng lồ còn dính đầy vảy rồng.

"Chủ quán, lại có thịt mới à?" Giọng nói của Lão Tà ồm ồm như sấm đánh, vết sẹo trên mặt co rút lại trông cực kỳ kinh tởm.

Kim Bất Hoán nhìn thấy Lão Tà thì chân tay rụng rời. Đây chẳng phải là Tà Độc Ma Quân, kẻ từng một tay đồ sát cả một tông môn chỉ vì họ chê trà của lão đắng sao? Tại sao vị sát thần này lại đi làm đầu bếp ở đây?

"Không phải thịt, là nhân viên rửa bát mới." Thẩm Trường An chỉ tay. "Lão Tà, dạy dỗ hắn một chút. Nếu hắn làm vỡ một cái bát, hãy cho hắn nếm thử vị món 'Tim Rồng Nhúng Độc' mới nhất của ngươi."

Lão Tà liếc nhìn Kim Bất Hoán, nở một nụ cười tàn nhẫn: "Tiểu béo tử, đi theo ta. Gian bếp của ta không chứa chấp kẻ lười biếng."

Kim Bất Hoán bị xách cổ áo lôi xềnh xệch vào trong bếp. Ngay sau đó, tiếng khóc vang dội thiên địa vang lên: "Cha ơi! Cứu con! Con không muốn rửa bát! Con muốn về nhà!"

Trong khu bếp của Khách sạn Trường Sinh, cảnh tượng không giống bất kỳ quán ăn nào trên thế gian.

Trước mặt Kim Bất Hoán là một núi bát đĩa cao ngất ngưỡng. Điều đáng nói là đống bát đĩa này không dính dầu mỡ thông thường, mà dính đầy những chất nhầy kỳ quái màu đen đỏ. Đó là tàn dư từ các nguyên liệu chế biến món ăn cho các vị đại năng Tiên – Ma: mỡ từ yêu thú ngàn năm, nhựa từ linh thảo hủ cốt, thậm chí có cả những mẩu vảy rồng bám chặt như hàn thiết.

"Dùng cái này mà rửa." Lão Tà quăng cho hắn một miếng giẻ lau thô ráp được dệt từ râu hổ thượng cổ và một chậu nước bốc mùi hăng hắc.

"Đây là gì?" Kim Bất Hoán mếu máo hỏi.

"Nước rửa chén được tinh luyện từ nước tiểu của Hỏa Kỳ Lân phối hợp với dịch mật của Thiềm Thừ ngàn năm." Lão Tà lạnh lùng nói. "Nó có tính ăn mòn cực mạnh. Nếu ngươi không dùng linh lực bao phủ đôi bàn tay này cho tốt, sau mười cái bát, thịt của ngươi sẽ rữa ra thành nước."

Kim Bất Hoán rùng mình, vội vàng vận chuyển linh khí toàn thân đổ dồn vào hai tay. Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng có ngày mình phải dùng linh lực bảo mạng để… đi rửa bát.

Chiếc bát đầu tiên hắn cầm lên là một chiếc đĩa làm từ huyền ngọc, trên đó còn dính một miếng gân rồng dai nhách. Kim Bất Hoán dùng sức chà xát.

"Keng!" Một tiếng vang nhỏ.

"Á!" Kim Bất Hoán hét lên khi khói trắng bốc lên từ đầu ngón tay. Nước rửa chén "linh dược" kia bắt đầu ăn mòn lớp linh hộ thể của hắn.

"Nhanh lên! Trước giờ ngọ không xong đống này, ta sẽ dùng ngươi để thử độc món hầm chiều nay!" Lão Tà đứng bên cạnh, vung dao phay băm xoàn xoạt vào một tảng thịt linh tượng lớn, mỗi nhát dao đều mang theo ý cảnh "Diệt Tuyệt Kiếm Pháp" khiến Kim Bất Hoán run bần bật.

Hết chiếc bát này đến chiếc bát khác, Kim Bất Hoán vừa khóc vừa lau. Một thiếu gia chưa bao giờ chạm tay vào nước lạnh, nay lại phải vật lộn với những thứ bẩn thỉu nhất của giới tu chân.

Đúng lúc đó, cửa bếp mở ra, Vân Cơ bước vào. Nàng diện một bộ sườn xám màu bạc, đuôi cáo nhẹ nhàng đung đưa, vẻ đẹp khuynh quốc khuynh thành nhưng đôi mắt lại toát ra vẻ soi xét lạnh lẽo. Nàng cầm một chiếc gương nhỏ, đi đến chỗ đống bát Kim Bất Hoán vừa rửa xong.

"Cái này…" Nàng nhấc một chiếc chén trà lên, nheo mắt nhìn dưới ánh sáng. "Còn một vết bẩn nhỏ xíu bằng hạt bụi."

"Hồ ly tỷ tỷ, đó chỉ là vết mờ của đá…" Kim Bất Hoán yếu ớt giải thích.

"Bốp!"

Một luồng mị lực vô hình đánh bật Kim Bất Hoán văng vào đống rác bên cạnh. Vân Cơ rút khăn tay ra lau nhẹ ngón tay, vẻ mặt đầy ghê tởm: "Ở khách sạn này, sạch sẽ là tôn nghiêm. Ngươi làm nhục cái bát này chính là làm nhục khách sạn. Rửa lại tất cả từ đầu!"

"Hả?! Tất cả?!"

Kim Bất Hoán nhìn hàng trăm cái bát mình vừa tốn nửa buổi sáng để rửa, tim gan như bị xẻ ra. Hắn nhìn sang Lão Tà – đang mài dao, nhìn sang Vân Cơ – đang dùng ánh mắt như nhìn một đống rác, rồi nhìn ra ngoài sảnh nơi Thẩm Trường An đang vừa đếm tiền vừa hát nghêu ngao.

"Ta không làm nữa! Ta là nhị thiếu gia Kim gia! Các ngươi giết ta đi!" Kim Bất Hoán ném miếng giẻ xuống đất, gào lên một cách liều mạng.

Cả khu bếp bỗng nhiên im bặt.

Lão Tà dừng mài dao. Vân Cơ dừng soi gương. Tiểu Hắc từ đâu lù lù xuất hiện ở cửa bếp, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào cái giẻ lau dưới đất.

Một giọng nói điềm nhiên từ phía đại sảnh truyền vào: "Tiểu Hắc, nếu nhân viên có hành vi chống đối, quy định lao động chương 3 khoản 4 viết thế nào?"

"Gâu!" (Phế bỏ tu vi, ném vào rừng làm phân bón cho vườn rau vạn cổ).

Tiểu Hắc bước tới một bước, thân hình nó bắt đầu phình to ra, bóng tối từ dưới chân nó loang lổ như muốn nuốt chửng cả không gian. Khí tức của một vị Thần thú thượng cổ áp chế khiến Kim Bất Hoán ngay cả thở cũng không thông.

Hắn lập tức biến sắc, nhanh như cắt nhặt miếng giẻ lên, nở một nụ cười còn xấu hơn cả khóc: "Ấy ấy! Tôi đùa chút thôi! Chủ quán, tôi đùa thôi mà! Rửa bát là đam mê của tôi! Cả đời tôi chưa thấy công việc nào cao quý và đầy tính nghệ thuật như rửa bát!"

Hắn điên cuồng chùi bát, động tác nhanh đến mức tạo ra tàn ảnh. "Rửa bát giúp ta rèn luyện tâm tính! Nước rửa chén này giúp ta tôi luyện nhục thân! Hồ ly tỷ tỷ, người nhìn xem cái này đã đủ bóng để soi gương chưa?"

Thẩm Trường An bên ngoài nghe thấy, khẽ mỉm cười: "Ngoan. Cuối tháng nếu làm tốt, ta sẽ thưởng cho một chiếc xúc xích vị Linh Thạch."

Đến buổi trưa, khi Kim Bất Hoán đã kiệt sức đến mức chỉ muốn nằm bò ra sàn, khách sạn đón những vị khách đầu tiên trong ngày.

Đó là một nhóm tu sĩ mặc đồ xanh đậm, trên ngực thêu huy hiệu của một thương hội. Kim Bất Hoán đang bê một giỏ bát sạch ra ngoài sảnh thì chết lặng. Đó chẳng phải là đám hộ vệ của chi nhánh Kim thị thương hội ở gần đây sao? Dẫn đầu là Vương Quản Sự, kẻ thường ngày vẫn nịnh hót theo đuôi hắn.

Vương Quản Sự bước vào khách sạn, vừa đi vừa phàn nàn: "Vùng hoang vu này sao lại có một cái khách sạn sang trọng thế này? Không biết chủ nhân là ai mà gan dạ vậy."

Khi gã nhìn lên quầy lễ tân và thấy Vân Cơ, gã lập tức sững sờ vì sắc đẹp của nàng. Nhưng khi ánh mắt gã liếc xuống tên tạp vụ đang lom khom bê giỏ bát bên cạnh…

"Nhị… Nhị thiếu gia?!" Vương Quản Sự hét lên, mắt suýt rơi khỏi hốc.

Đám hộ vệ đồng loạt rút kiếm ra: "Gì cơ? Nhị thiếu gia ở đâu? Sao người lại mặc cái tạp dề thêu hoa… tay lại dính đầy bọt xà phòng thế kia?"

Kim Bất Hoán ước gì ngay lúc này có một cái khe nứt trên sàn nhà để chui xuống. Danh dự của hắn, tiền tài của hắn, phong thái tiêu sái của hắn… tất cả đã tan biến theo đống bọt nước rửa chén bốc mùi nước tiểu kỳ lân kia.

"Im miệng! Không được nhìn!" Kim Bất Hoán dùng giỏ bát che mặt, hét lên.

"Vương Quản Sự! Mau! Đem tiền đây chuộc ta! Tên quản lý này là một tên ác quỷ!" Kim Bất Hoán tìm thấy cứu tinh, liền vứt giỏ bát sang một bên, lao về phía người mình.

Nhưng hắn chưa kịp chạm vào tà áo của Vương Quản Sự, một tiếng "tạch" của bàn tính đã vang lên.

Thẩm Trường An đứng dậy, lạnh lùng nói: "Nhân viên trong giờ làm việc không được tiếp khách riêng. Kim thiếu gia, ngươi làm rơi giỏ bát, tổn thất mười linh thạch thượng phẩm, trừ vào lương tháng này. Còn các vị…"

Hắn nhìn nhóm của Vương Quản Sự: "Vào đây nghỉ trọ hay gây sự? Nếu gây sự, phí bảo an là mỗi người một vạn linh thạch. Nếu nghỉ trọ, giá phòng x5 vì các ngươi vừa làm ồn đến nhân viên của ta."

"Gì?! Ngươi dám tống tiền cả người của Kim gia?!" Vương Quản Sự phẫn nộ, rút ra một thanh linh kiếm lấp lánh: "Lên! Đập nát cái quán hắc điếm này cho ta!"

"Xoạt!"

Một luồng ánh sáng kiếm mang sắc lạnh chém xuống. Nhưng lạ thay, thanh kiếm khi vừa tiến vào phạm vi của quầy lễ tân liền đột ngột mất sạch linh lực, trở thành một miếng sắt rỉ bình thường.

Vương Quản Sự kinh hãi phát hiện tu vi Kim Đan kỳ của mình đã hoàn toàn biến mất. Gã cảm thấy mình không khác gì một người phàm trần trói gà không chặt.

"Ở đây, ta là luật pháp." Thẩm Trường An khẽ búng tay một cái.

Vương Quản Sự và đám hộ vệ đồng loạt bay ngược ra ngoài cửa như bị một luồng gió lớn thổi bay, sau đó "bịch bịch" rơi xuống bãi cỏ.

"Quay về bảo Kim Vạn Tiền đem tám vạn linh thạch đến đây chuộc con trai." Thẩm Trường An bình thản nói vọng ra ngoài. "Mỗi ngày trễ hạn, lãi suất là 10%. Còn nữa, nếu các ngươi định dùng vũ lực… Tiểu Hắc đang đói bụng đấy."

"Gâu!"

Tiểu Hắc hiện nguyên hình một cái đầu thú khổng lồ trên mái nhà, che khuất cả bầu trời, rống lên một tiếng làm rung chuyển cả sơn hà.

Nhóm người Kim gia sợ đến mức tè ra quần, không kịp nói lời nào, cuống cuồng dùng mọi pháp bảo chạy trốn để cứu mạng.

Kim Bất Hoán nhìn hy vọng cuối cùng của mình chạy mất, chết lặng tại chỗ.

Thẩm Trường An đi tới, vỗ vỗ vai hắn: "Đừng buồn, Nhị thiếu gia. Ít nhất thì giờ đây ngươi không cần phải lo lắng về việc rửa bát có người thấy nữa rồi. Vì tất cả những người thấy ngươi rửa bát đều đã chạy mất."

Kim Bất Hoán nhìn Thẩm Trường An, rồi nhìn cái tạp dề hoa hồng trên người mình, cuối cùng buông xuôi tất cả. Hắn lặng lẽ nhặt giỏ bát lên, bước từng bước nặng nề trở về phía khu bếp.

"Thẩm Trường An… ngươi đợi đấy…" Hắn lầm bầm. "Đến một ngày ta rửa sạch đống bát này, ta sẽ dùng toàn bộ kỹ thuật rửa bát tinh diệu của ta để… lau sạch mặt ngươi!"

Thẩm Trường An cười khì khì: "Được thôi, ta mong chờ điều đó. Nhưng trước hết, Lão Tà đang gọi ngươi vào làm sạch mỡ heo trong nồi đấy. Đi nhanh kẻo lại mất một ngón tay."

Kim Bất Hoán run lên, vắt chân lên cổ chạy vào bếp: "Đến đây! Đến đây! Lão đại, đừng chém, tôi rửa ngay!"

Buổi tối hôm đó, tại căn phòng nhân viên chật hẹp, Kim Bất Hoán nằm vật ra giường. Toàn thân hắn nhức mỏi như bị nghiền nát, đôi bàn tay vốn dĩ trắng trẻo nay đỏ ửng và đầy vết trầy xước.

Hắn nghĩ về cuộc sống trước đây, về cơm ngon áo đẹp, về hàng ngàn người quỳ dưới chân mình. Thế nhưng, một mùi hương len lỏi vào cánh mũi cắt ngang dòng suy nghĩ.

Lão Tà từ ngoài cửa ném vào cho hắn một cái màn thầu màu tím nhạt.

"Ăn đi. Đây là Màn Thầu Tử Linh, do ta đặc chế từ lúa mạch ở ma giới. Có tác dụng hồi phục thể lực và chữa lành vết bỏng linh khí." Lão Tà càu nhàu. "Ngày mai nếu còn rửa chậm, ta sẽ băm ngươi thật đấy."

Kim Bất Hoán cầm cái màn thầu nóng hổi, cắn một miếng. Một dòng năng lượng ấm áp tuôn chảy khắp các kinh mạch, những cơn đau nhức dần biến mất.

Hắn chợt nhận ra, bát màn thầu này, hay bát mì tôm tối qua, dường như còn ngon hơn cả sơn hào hải vị mà hắn từng được ăn.

Có lẽ… rửa bát cũng không đến nỗi tệ như hắn tưởng?

Cái ý nghĩ kỳ quái đó vừa lóe lên đã bị Kim Bất Hoán lập tức dập tắt: "Không! Ta không được tha hóa! Ta là đại thiếu gia! Ta nhất định phải… ngủ cái đã… mai còn phải dậy sớm rửa bát…"

Bên ngoài cửa sổ, ánh trăng bạc bao trùm lấy Khách sạn Trường Sinh. Thẩm Trường An đứng trên sân thượng, tay cầm bảng sổ nợ, mắt nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những cơn lốc linh khí đang bắt đầu nổi lên.

"Một thiếu gia, một Ma quân, một Thiên hồ, một Kỳ lân…" Thẩm Trường An lẩm bẩm, khóe môi hơi cong lên. "Cái đội hình này, bắt đầu giống một khách sạn rồi đấy."

Tiếng bàn tính lại vang lên lạch cạch trong đêm tối, ghi lại một ngày công tác đầu tiên của nhị thiếu gia Kim thị – nhân viên rửa bát trẻ tuổi nhất lịch sử tu tiên giới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8