Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 7: ** Ma đầu gõ cửa lúc nửa đêm

Cập nhật lúc: 2026-05-16 16:19:53 | Lượt xem: 3

Đêm ở Khách sạn Trường Sinh vốn dĩ là thời khắc bình yên nhất trong cõi Phù Thế Linh Giới. Khi màn sương dày đặc từ Vực Không Gian Số 0 phủ lên những rặng núi lơ lửng, khách sạn tỏa ra ánh sáng huyền ảo từ những chiếc đèn lồng làm bằng da giao long.

Ở đại sảnh, Thẩm Trường An đang ngồi sau quầy lễ tân, ngón tay thanh mảnh gảy bàn tính bằng ngọc đế quang lạch cạch. Tiếng vang thanh thúy ấy trong đêm tĩnh mịch có một nhịp điệu mê người, tựa như mỗi một tiếng vang đều là một viên linh thạch rơi vào túi tiền của hắn.

“Chủ quán… ta xin thề, cái bát cuối cùng ta đã tráng qua ba lần nước linh tuyền, sạch đến mức có thể soi gương thấy cả lỗ chân lông của mình!”

Kim Bất Hoán – vị nhị thiếu gia của Kim thị thương hội vang danh – giờ đây đang run rẩy đứng trước mặt Thẩm Trường An, hai tay đỏ bừng, đầu gối còn vương lại chút bọt nước rửa chén. Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng, việc tu luyện đại đạo của mình lại kết thúc bằng những ngày tháng vật lộn với dầu mỡ heo rừng và mỡ rồng.

Thẩm Trường An không ngẩng đầu, chỉ nhạt giọng nói: “Sạch hay không, do mắt của Vân Cơ quyết định. Ngươi biết quy tắc mà.”

Kim Bất Hoán rùng mình một cái, liếc mắt nhìn sang góc sảnh. Ở đó, Vân Cơ – công chúa Yêu tộc Cửu Vĩ Thiên Hồ – đang dùng một chiếc khăn lụa trắng tinh để lau mặt bàn. Nàng chậm rãi miết khăn, ánh mắt sắc lẹm như kiếm khí soi xét từng centimet vuông. Nếu nàng tìm thấy một vết gợn, Kim Bất Hoán biết chắc tối nay mình sẽ phải ngủ trong chuồng của Tiểu Hắc.

Tiểu Hắc – con chó đen nhỏ đeo chuông vàng – lúc này đang cuộn tròn dưới chân Thẩm Trường An, lười biếng ngáp một cái, để lộ hàm răng trắng nhởn có thể nghiền nát cả cực phẩm pháp bảo.

Đúng lúc đó, sự yên tĩnh của đêm đen đột ngột bị xé toạc.

*Rầm!*

Một tiếng động kinh thiên động địa vang lên từ phía cổng chính của khách sạn. Cánh cửa gỗ làm từ lõi cây vạn năm vốn được gia trì cấm chế của hệ thống đột nhiên rung chuyển kịch liệt. Một luồng khí đen kịt, tanh nồng mùi máu và chứa đầy oán niệm cuồn cuộn len qua khe cửa, lan tỏa khắp sàn nhà vốn đang sạch bóng.

Vân Cơ đứng phắt dậy, đôi mắt hồ ly đỏ rực lên vì giận dữ: “Kẻ nào… kẻ nào dám làm bẩn cái sàn ta vừa mới lau!”

Tiểu Hắc cũng bật dậy khỏi tư thế lười biếng, dựng đứng đôi tai, cổ họng phát ra tiếng gầm gừ trầm đục khiến không gian xung quanh khẽ rạn nứt.

“Đừng có hét lên thế, hỏng cả không khí thanh tịnh của khách sạn.” Thẩm Trường An cuối cùng cũng ngừng gảy bàn tính, mắt khẽ híp lại nhìn ra phía cửa.

Cánh cửa bị đẩy mạnh ra. Một bóng hình cao lớn nhưng lảo đảo đổ sụp vào bên trong.

Đó là một nam nhân trung niên với khuôn mặt đầy những vết sẹo đáng sợ, làn da nhợt nhạt đến tái xanh. Ông ta mặc một bộ hắc bào đã rách rưới, máu đen – thứ máu mang kịch độc của Ma giới – chảy ròng ròng xuống sàn thảm lông tuyết quy thạch. Mỗi giọt máu rơi xuống đều khiến sàn nhà bốc khói xì xì, ăn mòn một mảng lớn.

“Cứu… cứu ta…”

Nam nhân ấy khàn giọng thốt lên, tay hắn vẫn nắm chặt một con dao phay rỉ sét nhưng toát ra sát khí lạnh người. Vừa nói dứt câu, ông ta đã ngã gục xuống, hơi thở thoi thóp nhưng đôi mắt vẫn long lên một vẻ điên cuồng, hung bạo của kẻ đứng trên đỉnh cao quyền lực vừa rơi xuống vực thẳm.

“Mùi vị này…” Vân Cơ lùi lại một bước, bịt mũi vẻ ghê tởm, “Là Tà Độc Ma Quân – Lão Tà? Lão ma đầu bị mười hai tông môn chính đạo truy sát đây sao? Tại sao lão lại trốn đến tận đây được?”

Kim Bất Hoán nghe đến ba chữ “Tà Độc Ma Quân” thì chân tay bủn rủn, suýt chút nữa là ngồi bệt xuống đất. Đây là một đại danh kinh khiếp giới tu tiên, kẻ đã từng dùng một nồi “Vạn Cổ Độc Canh” xóa sổ cả một tiểu tông môn trong nháy mắt.

Thẩm Trường An bước ra khỏi quầy lễ tân, điềm nhiên bước tới bên cạnh đống "giẻ rách" đang bốc mùi ma khí kia. Hắn dùng mũi giày lay lay cơ thể của Lão Tà, gương mặt không chút sợ hãi, cũng chẳng chút thương hại.

“Chủ quán, đừng lại gần! Ma khí của lão ta có thể làm tan chảy Nguyên Anh đấy!” Kim Bất Hoán hét lên cảnh báo.

Thẩm Trường An không quan tâm, hắn cúi người xuống, lấy trong túi áo ra một tờ giấy có in hoa văn vàng kim phức tạp – một bản hóa đơn.

“Lão Tà đúng không? Ngươi xông vào đây lúc 2 giờ sáng, phá hỏng cảm giác an toàn của khách sạn, làm hỏng cấm chế cửa chính, và đặc biệt nhất là…” Thẩm Trường An chỉ xuống cái thảm, “Làm bẩn tấm thảm lông tuyết quy thạch phiên bản giới hạn của ta. Ngươi biết tấm thảm này đáng giá bao nhiêu không?”

Lão Tà cố gắng ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy tia máu nhìn chằm chằm vào thanh niên thư sinh trước mặt. Lão không hiểu tại sao trong vùng đất cấm võ này, thanh niên này lại có thể bình tĩnh đến thế.

“Ta… ta có kho tàng… Ma thần di bảo… cứu ta… ta sẽ cho ngươi tất cả…” Lão Tà thều thào, độc tố đang công tâm, lục phủ ngũ tạng của lão đã tan nát hơn nửa.

“Ta không cần di bảo.” Thẩm Trường An cười, nụ cười đúng tiêu chuẩn phục vụ 5 sao nhưng đôi mắt lại lạnh lẽo như băng, “Hệ thống của ta thông báo rằng khách sạn đang thiếu một đầu bếp có thể xử lý được những nguyên liệu mang độc tính cao như Rồng Ngàn Năm hay Phượng Hoàng Lửa. Ta thấy tay nghề cầm dao phay của ngươi cũng không tệ lắm.”

Lão Tà khựng lại: “Ngươi nói gì? Ngươi bắt ta… Tà Độc Ma Quân vĩ đại… làm đầu bếp?”

“Hoặc là làm đầu bếp cho ta mười ngàn năm để trừ nợ, hoặc là ta ném ngươi ra ngoài cửa ngay bây giờ. Có khoảng ba vị Thái Thượng Trưởng Lão đang đứng cách đây ba dặm, chắc là đang chờ lấy đầu của ngươi đấy.”

Thẩm Trường An vừa dứt lời, từ xa phía chân trời đã vang lên tiếng chuông thanh thúy và ánh kiếm quang rực rỡ, áp lực từ những vị cao thủ bậc nhất Nhân giới đang cuồn cuộn ép tới.

Lão Tà rùng mình. Lão đã kiệt sức. Nếu bị rơi vào tay đám chính đạo tự xưng kia, cái chết sẽ là sự giải thoát nhân từ nhất. Nhưng ở đây… tên thanh niên này còn đáng sợ hơn cả ma quỷ.

“Chốt giá nhé?” Thẩm Trường An lật bàn tính, ngón tay gẩy một phát thật mạnh. *Cạch!*

[Ting! Ký kết hợp đồng nhân sự đặc thù thành công. Đối tượng: Lão Tà. Vị trí: Bếp trưởng. Thời hạn: 10.000 năm. Chế độ: Không lương, bao ăn ở, phạt nếu làm khách ngộ độc.]

Một vòng tròn ánh sáng vàng từ trần nhà giáng xuống, bao phủ lấy Lão Tà. Ngay lập tức, luồng ma khí đen kịt và độc tố đang ăn mòn cơ thể lão bị hút sạch sành sanh vào hư không. Những vết thương đáng sợ trên người lão bắt đầu khép miệng với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

Nhưng đồng thời, tu vi của một Ma Quân đỉnh phong cũng bị một xiềng xích vô hình khóa chặt lại. Lão Tà bàng hoàng nhận ra, lão hiện tại chỉ có sức mạnh của một người phàm mạnh khỏe một chút, còn toàn bộ thần thông đã biến mất không dấu vết.

“Nào, Tiểu Kim, dọn dẹp hiện trường đi. Vân Cơ, dẫn đầu bếp mới vào phòng nghỉ, mai bắt đầu làm việc. Đừng quên bắt lão tắm rửa mười lần, mùi này mà bay vào khu bếp là ta trừ tiền hoa hồng của cô đấy.”

Thẩm Trường An phất tay rồi thong dong đi về phía cửa chính.

Bên ngoài, gió rít gào. Ba đạo ánh sáng lộng lẫy hạ xuống ngay trước thềm đá của khách sạn. Đó là ba lão già tiên phong đạo cốt, khí độ bất phàm, trên người tỏa ra hào quang chính khí ngút trời. Một trong số đó là Mặc Vô Đạo – người mà trong tương lai sẽ còn dây dưa nhiều với khách sạn này.

“Người của khách sạn kia! Giao nộp Ma đầu Tà Độc ra đây, bằng không đừng trách chính đạo chúng ta san bằng nơi này!” Một vị trưởng lão cầm kiếm quát lớn, thanh âm chấn động cả núi rừng.

Thẩm Trường An đứng ở bậc thềm, một tay khoanh trước ngực, một tay vẫn cầm bảng sổ thu chi, trên mặt hiện lên nụ cười "không chạm đến đáy mắt".

“Chào mừng các vị đạo hữu đến với Khách sạn Trường Sinh vào lúc nửa đêm.” Thẩm Trường An bình thản nói, “Nhưng rất tiếc, người các ngươi tìm hiện là nhân viên của chúng tôi. Ở đây có quy tắc: Nhân viên của khách sạn, chỉ có chủ quán mới có quyền đánh mắng, người ngoài động vào là phạm quy.”

“Láo xược! Một kẻ phàm nhân không có tu vi như ngươi mà dám chắn đường chúng ta?” Vị trưởng lão kia giận dữ, vung tay tung ra một đạo kiếm khí hoàng kim khổng lồ, định trực tiếp phá hủy cổng khách sạn.

Kiếm khí ấy đủ sức chẻ đôi một ngọn núi, nhưng khi nó vừa chạm vào ranh giới thềm đá của khách sạn, nó bỗng dưng tan biến như một làn khói mỏng trước gió.

Cả ba vị đại năng sững sờ.

“Ta đã nói rồi.” Thẩm Trường An bước lên một bước, ánh mắt bỗng chốc trở nên thâm trầm, một áp lực vô hình từ “Lĩnh vực tuyệt đối” lan tỏa ra, khiến không gian xung quanh như bị đóng băng, “Ở đây, quy tắc của ta là Thiên Đạo. Muốn đòi người? Có thể. Đặt tiền đặt cọc mười tỷ linh thạch xuống, ta sẽ xem xét cho các ngươi gặp hắn để… đặt món.”

Mặc Vô Đạo nãy giờ vẫn im lặng, lúc này khẽ nhíu mày. Lão cảm giác được một sự nguy hiểm cực độ tỏa ra từ thanh niên thư sinh này. Khách sạn này không đơn giản là một nơi kinh doanh, nó giống như một vết nứt của quy luật thế giới mà lão không thể thấu hiểu.

“Đi.” Mặc Vô Đạo trầm giọng nói.

“Sư huynh? Chúng ta cứ thế mà đi?”

“Ở đây không dùng lực lượng được. Hắn là chủ tể của mảnh đất này.” Mặc Vô Đạo liếc nhìn tấm biển “Tiên Nhân Dừng Bước”, rồi quay người biến mất vào bóng tối.

Thẩm Trường An nhìn theo bóng họ, khẽ nhún vai rồi quay vào trong, đóng sầm cửa lại.

Sáng hôm sau, khi ánh bình minh vừa ló rạng qua tầng mây linh khí, một tiếng thét vang trời dội ra từ nhà bếp.

“Cái gì?! Ngươi bắt ta mặc cái này?!”

Lão Tà đứng giữa bếp, gương mặt sẹo đầy vẻ kinh hoàng nhìn bộ tạp dề thêu hoa hồng hồng trên tay Vân Cơ.

“Đây là đồng phục đầu bếp. Một là mặc vào, hai là đi lau bồn cầu cho Tiểu Hắc.” Vân Cơ lạnh lùng nói, trong tay nàng đang cầm một chiếc quạt lông vũ, hễ thấy Lão Tà làm rơi một giọt nước xuống sàn là nàng sẵn sàng băm lão ra.

Ở bên cạnh, Kim Bất Hoán đang ôm một đống bát đĩa vừa mới rửa xong, vẻ mặt bỗng nhiên đầy sự đồng cảm. Hắn tiến lại gần, vỗ vai vị Ma Quân lừng lẫy một thời: “Đừng buồn, Lão Tà ca. Ở đây lâu rồi huynh sẽ quen thôi. Hồi đầu ta cũng không chịu mặc bộ đồ tiểu nhị này, nhưng mà… sau khi bị ném vào chuồng chó của Tiểu Hắc một đêm, ta nhận ra cái tạp dề này thật sự rất phong cách.”

Lão Tà nhìn Kim Bất Hoán, rồi nhìn xuống cái tạp dề thêu hoa hồng, cảm thấy cuộc đời mình chính thức sụp đổ còn thê thảm hơn cả lúc bị truy sát.

Bên ngoài đại sảnh, Thẩm Trường An ngồi thưởng thức một tách trà tiên, nhàn nhã ghi vào sổ:

*Chương 7: Thu nhận đầu bếp Lão Tà. Phí tổn thất cơ sở vật chất: 50 vạn linh thạch (tính vào nợ công của hắn). Dịch vụ mới dự kiến: Mì tôm cay Ma giới.*

Thẩm Trường An mỉm cười: “Cuộc sống kinh doanh, quả nhiên là tràn đầy thú vị.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8