Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 8: ** Cấm thuật hay là gia vị nấu ăn?

Cập nhật lúc: 2026-05-16 16:20:36 | Lượt xem: 1

CHƯƠNG 8: CẤM THUẬT HAY LÀ GIA VỊ NẤU ĂN?

Hậu viện của Khách sạn Trường Sinh lúc này đang bao trùm bởi một bầu không khí cực kỳ áp lực.

Phòng bếp, nơi vốn dĩ là linh hồn của bất kỳ tửu điếm nào, giờ đây lại chẳng khác gì một chiến trường cổ đại. Khói đen cuồn cuộn bốc ra từ những chiếc nồi đồng cỡ đại, tiếng lèo xèo của dầu mỡ va chạm với hỏa diễm nghe như tiếng binh khí va vào nhau. Giữa trung tâm của sự hỗn loạn đó, một bóng người to lớn như hộ pháp, trên mặt đầy những vết sẹo ngang dọc trông dữ tợn vô cùng, đang cầm một chiếc muôi đồng to bằng cái đầu người, vung vẩy đầy sát khí.

Đó là Lão Tà, hay còn được gọi bằng cái tên khiến hài tử Tiên giới đêm khuya không dám khóc – Tà Độc Ma Quân.

Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, vị Ma Quân từng một tay diệt gọn cả một tông môn này, hiện tại đang mặc một chiếc tạp dề màu hồng phấn, phía trước ngực còn thêu một đóa hoa hồng to tướng cùng dòng chữ "Chăm chỉ là vinh quang" bằng chỉ vàng lấp lánh. Đây chính là kiệt tác của Vân Cơ nhằm “thuần hóa” tính khí của lão.

Cạnh đó, Nhị thiếu gia Kim Bất Hoán – “Cây ATM di động” của khách sạn – đang vừa mếu máo vừa dùng một chiếc bàn chải nhỏ cẩn thận chà rửa từng cái kẽ móng của một đống tôm hùm bát bảo. Hắn thỉnh thoảng liếc nhìn Lão Tà, khẽ run rẩy.

“Huynh… Lão Tà huynh, cái này đã đủ sạch chưa?” Kim Bất Hoán lí nhí hỏi.

Lão Tà không thèm quay đầu lại, tay trái bắt quyết, một ngọn hỏa diễm màu tím sẫm (U Minh Quỷ Hỏa) từ đầu ngón tay bắn ra, bao phủ lấy cái chảo: “Sạch cái gì? Trên con tôm đó vẫn còn vương một tia tạp niệm của nước biển. Chà tiếp! Nếu khách ăn vào mà cảm thấy không đủ tinh khiết, ta sẽ ném ngươi vào nồi nấu canh!”

Kim Bất Hoán khóc không ra nước mắt, vội vàng cắm đầu vào đống tôm. Hắn tự nhủ, ngày xưa mình là thiếu gia ăn sung mặc sướng, tại sao giờ lại thảm hại thế này?

Đúng lúc này, một tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên. Thẩm Trường An, tay cầm cuốn sổ thu chi, chậm rãi bước vào. Anh hít hà một hơi rồi nhíu mày, đưa tay phẩy phẩy làn khói đặc sệt mùi lưu huỳnh.

“Lão Tà, ta đã bảo ngươi bao nhiêu lần rồi? Chúng ta mở khách sạn, không phải lò luyện đan, càng không phải phòng thí nghiệm vũ khí hóa học. Ngươi nấu cái gì mà mùi vị lại giống như tro cốt của Ma thần thế này?”

Lão Tà dừng tay, quay lại, ánh mắt rực lửa: “Chủ quán, ngài không hiểu! Đây là món ‘Vạn Độc Quy Tâm’ ta vừa mới sáng tạo ra. Ta đã dùng gan của Hỏa Linh Mãng ngàn năm, kết hợp với mật của Độc Thiên Ngưu, sau đó dùng U Minh Quỷ Hỏa luyện trong bảy bảy bốn mươi chín phút để chiết xuất ra cái tinh túy nhất của vị cay. Một miếng vào miệng, thần hồn điên đảo, lục phủ ngũ tạng như bị thiêu đốt, đó mới là cảnh giới cao nhất của ẩm thực Ma đạo!”

Thẩm Trường An bước tới gần cái nồi, liếc nhìn thứ nước sền sệt màu tím đen đang sủi bọt ùng ục, khóe miệng khẽ giật giật.

“Cái này mà gọi là cay?” Thẩm Trường An lắc đầu, thở dài một tiếng đầy thất vọng. “Ngươi chỉ đang hành hạ khách hàng bằng độc dược thôi. Cái vị cay này… nó khô khan, nó thiếu linh hồn. Nó chỉ khiến người ta đau đớn chứ không làm người ta thèm thuồng.”

Lão Tà như bị chạm vào vảy ngược, đập mạnh cái muôi xuống bàn, khiến căn bếp rung chuyển: “Ngài nói sao? Ta là bậc thầy về độc dược, cả tu chân giới này không ai hiểu về kích thích thần kinh hơn ta! Ngài dám nói gia vị của ta thiếu linh hồn?”

Thẩm Trường An không tranh cãi, anh thản nhiên vươn tay vào hư không. Một vầng sáng mờ ảo hiện ra – đó là kho chứa của Hệ thống. Từ trong đó, anh lấy ra một hũ thủy tinh nhỏ, bên trong chứa một thứ hỗn hợp màu đỏ sẫm, đặc quánh, lấp lánh dưới ánh đèn bếp như những viên hồng ngọc vụn chìm trong lớp dầu vàng óng.

“Nhìn kỹ đi. Đây là thứ mà ta gọi là gia vị thần thánh.” Thẩm Trường An đặt hũ thủy tinh lên bàn.

Lão Tà nheo mắt nhìn. Trên hũ có dán một tờ giấy cũ kỹ, nét chữ xiêu vẹo: “Sa Tế Siêu Cay – Bí Truyền Trường Sinh”.

“Sa tế? Đó là cấm thuật gì? Thuộc hệ phái nào?” Lão Tà thận trọng lùi lại một bước, tay thủ thế. Lão cảm nhận được một nguồn năng lượng kỳ quái tỏa ra từ cái hũ nhỏ bé kia. Nó không phải linh khí, cũng chẳng phải ma khí, mà là một thứ gì đó… cực kỳ mê hoặc.

“Không phải cấm thuật. Nó chỉ là sự kết hợp của tỏi, ớt, sả, tôm khô, dầu thực vật và một chút bí quyết hiện đại.” Thẩm Trường An mỉm cười, nụ cười “vặt lông” quen thuộc lại hiện lên. “Ngươi có dám nếm thử không?”

Lão Tà hừ lạnh một tiếng: “Trên đời này chưa có thứ độc nào ta chưa nếm, chưa có vị cay nào ta chưa qua. Đưa đây!”

Lão giật lấy hũ sa tế, vặn nắp.

“Cạch.”

Ngay giây phút nắp hũ vừa mở ra, một luồng hương thơm bùng nổ, càn quét khắp gian bếp.

Đó là một mùi hương vô cùng phức tạp. Đầu tiên là cái hăng nồng của ớt đã được chưng chín, sau đó là mùi thơm nức mũi của tỏi phi, mùi thanh tao của sả, và cuối cùng là cái vị đậm đà, béo ngậy của tôm khô hòa quyện trong dầu.

Mắt Lão Tà trợn trừng. Lão cảm thấy lỗ mũi mình như bị một đôi bàn tay vô hình tát liên tiếp, nhưng không phải đau đớn mà là một sự kích thích tột độ. Lão không kìm lòng được, dùng đầu muôi múc một chút thứ màu đỏ sẫm kia, bỏ vào miệng.

Cả không gian như ngưng đọng lại.

Trong tâm trí Lão Tà, một vụ nổ kinh thiên động địa xảy ra. Lão thấy mình không còn đứng ở khách sạn Trường Sinh nữa, mà đang đứng giữa một biển lửa mênh mông. Nhưng ngọn lửa này không đốt cháy da thịt lão, mà nó len lỏi vào từng tế bào, kích thích vị giác của lão đến mức điên cuồng.

Cái cay của ớt bùng lên như sóng thần, sau đó vị ngọt lịm của tôm khô xoa dịu nó đi, vị thơm của tỏi và sả tạo thành một lớp bảo vệ màng tang. Lão Tà cảm thấy thần hồn mình như được gột rửa, những vết sẹo trên mặt dường như cũng đang run rẩy vì sung sướng.

“Cái này… cái này là gia vị sao?” Lão Tà lẩm bẩm, nước mắt chảy dài trên gương mặt dữ tợn. “Ta tu luyện vạn năm, đi khắp các bí cảnh, nhưng chưa bao giờ nếm được thứ gì có ‘độ sâu’ như thế này. Nó không chỉ là cay… nó là cả một thế giới!”

Kim Bất Hoán đứng bên cạnh nhìn thấy cảnh này thì trợn mắt há mồm. Hắn chưa bao giờ thấy Tà Độc Ma Quân khóc. Hắn rón rén định thò tay lấy thử một chút thì bị Lão Tà dùng muôi gạt ra.

“Cút! Thứ thần vật này không phải để cho hạng người như ngươi phung phí!” Lão Tà ôm khư khư hũ sa tế vào lòng như ôm một món pháp bảo tuyệt thế. Lão nhìn Thẩm Trường An bằng ánh mắt hoàn toàn khác, không còn sự kiêu ngạo, chỉ còn lại sự sùng bái xen lẫn kinh hoàng.

“Chủ quán… thứ này… công thức chế tạo ra nó chắc chắn là một loại Đại Đạo cấm kỵ? Có phải ngài đã dùng linh hồn của các vị thần lửa để chưng cất nên không?”

Thẩm Trường An khoanh tay, bình thản nói: “Ta đã bảo rồi, chỉ là tỏi, ớt và sả thôi. Quan trọng là tỷ lệ và cái tâm của người làm. Sao hả? So với món ‘Vạn Độc Quy Tâm’ của ngươi thì sao?”

Lão Tà nhìn cái nồi màu tím đen của mình, sau đó nhìn hũ sa tế, rồi không ngần ngại vung muôi hất đổ cả nồi nước độc ra cửa sổ (may mắn là bên dưới không có ai, ngoại trừ Tiểu Hắc đang đi ngang qua và kịp thời né tránh với vẻ mặt đầy khinh bỉ).

“Cái thứ rác rưởi đó không đáng gọi là ẩm thực!” Lão Tà quỳ sụp xuống sàn bếp, cái tạp dề hồng thướt tha chạm đất. “Chủ quán! Xin hãy truyền thụ cho ta thuật luyện chế thứ gia vị này! Ta nguyện làm trâu làm ngựa cho khách sạn thêm mười vạn năm nữa!”

Thẩm Trường An thầm cười đắc chí. Hệ thống này quả nhiên là đồ tốt, mấy món gia vị hiện đại này ở trái đất là bình thường, nhưng ở thế giới tu tiên nơi người ta chỉ biết ăn thanh đạm để thoát tục hoặc ăn độc để tu luyện, thì đây chính là “chất gây nghiện” cấp độ vũ trụ.

“Muốn học sao? Không khó.” Thẩm Trường An lật trang sổ. “Nhưng nguyên liệu để làm ra loại ‘Sa Tế Bí Truyền’ này rất đắt. Để bù vào chi phí, bắt đầu từ ngày mai, ngươi phải thêm món ‘Mì tôm Ma giới vị Sa tế’ vào thực đơn. Giá mỗi bát là 10 vạn linh thạch cấp cao, không mặc cả. Tiền lãi ta lấy 9 phần, ngươi lấy 1 phần trừ nợ.”

Lão Tà không hề do dự: “Thỏa thuận! Một phần nghìn ta cũng làm!”

Thẩm Trường An hài lòng gật đầu: “Tốt. Bây giờ, dùng cái hũ sa tế này, làm cho ta một món gì đó xem nào. Nếu không làm ta hài lòng, ta sẽ thu hồi lại.”

Lão Tà như được tiếp thêm sức mạnh thần thánh. Lão đứng phắt dậy, khí thế cuồn cuộn phát ra khiến chiếc tạp dề hoa hồng bay phấp phới.

“Kim tiểu tử! Đem số tôm hùm bát bảo đã chà sạch lại đây cho ta!”

Kim Bất Hoán vội vàng bê khay tôm chạy tới. Lão Tà bắt đầu thi triển một loại thủ pháp nấu nướng mà nếu các vị Tiên đế nhìn thấy chắc chắn sẽ kinh hãi đến mức rơi cả phi kiếm.

Lão dùng “Hóa Cốt Miên Chưởng” để làm mềm thịt tôm mà không làm vỡ vỏ. Tiếp đó, lão dùng “Cửu U Lục Hỏa” để làm nóng chảo. Khi chảo vừa nóng đến độ nhất định, lão múc một muỗng sa tế đỏ rực thả vào.

“Xèo!!!”

Một làn khói thơm đến mức khiến người ta muốn quỳ xuống lạy lục bốc lên. Lão Tà tung chảo liên tục, những con tôm hùm khổng lồ bay múa trong không trung, hòa quyện cùng lớp sa tế rực rỡ. Mỗi lần tôm rơi xuống, Lão Tà lại gõ nhẹ muôi vào thành chảo, tạo ra những âm thanh như tiếng chuông chùa thanh lọc tâm hồn.

Món ăn hoàn thành trong vòng chưa đầy mười nhịp thở.

Một chiếc đĩa ngọc trắng muốt được đưa lên. Trên đó là những con tôm hùm bát bảo khoác lớp áo màu đỏ rực của sa tế, lốm đốm những mảnh sả và tỏi phi vàng ruộm. Những giọt dầu ớt lấp lánh như hổ phách đọng trên thịt tôm trắng ngần.

Lão Tà lau mồ hôi trên trán (và cả nước dãi đang chực trào), run rẩy mời: “Chủ quán, xin mời nếm thử món: ‘Sa Tế Bát Bảo Long Thần’.”

Thẩm Trường An cầm đôi đũa ngọc, thong thả gắp một miếng thịt tôm.

Cái giòn sần sật của tôm thần, cái béo ngậy của mỡ cùng vị cay nồng nàn, đậm đà của sa tế bùng nổ trong khoang miệng. Thẩm Trường An khẽ nhắm mắt, cảm nhận một dòng năng lượng ấm áp chạy thẳng vào đan điền. Hệ thống vang lên trong đầu anh:

*[Tinh! Nhân viên Lão Tà đã thăng hoa kỹ năng nấu nướng. Độ hài lòng của khách hàng tiềm năng: 500%. Thu hoạch Điểm Công Đức: 1000 điểm.]*

“Tạm được.” Thẩm Trường An mở mắt, cố gắng giữ vẻ mặt bình thản nhất có thể dù trong lòng đang muốn nhảy cẫng lên vì ngon. “Vị cay còn hơi thiếu một chút quyết liệt. Lần sau hãy thử thêm vào một ít Tiêu lốt của vùng Man Hoang xem sao.”

Lão Tà vội vàng lấy sổ tay ra ghi chép lại như đang nghe kinh thánh: “Vâng, vâng! Chủ quán dạy rất phải!”

Đúng lúc đó, từ bên ngoài sảnh chính, một tiếng bước chân dồn dập kèm theo tiếng quạt lông vũ đập “pạch pạch” vang lên. Vân Cơ bước vào, chiếc mũi tinh tế của nàng khịt khịt liên tục.

“Cái mùi gì thế này? Thẩm Trường An, có phải ngươi giấu ta ăn mảnh thứ gì ngon lắm không?” Vân Cơ nhìn chằm chằm vào đĩa tôm, đôi mắt cáo xinh đẹp lóe lên tia sáng ranh mãnh.

Phía sau nàng, Tiểu Hắc cũng lò dò bước vào, cái đuôi ngoáy tít mù, lưỡi thè dài ra, đôi mắt đen láy dán chặt vào đĩa thức ăn. Nó sủa lên hai tiếng: “Gâu! Gâu!” (Tạm dịch: Ta là thần thú, ta phải được nếm đầu tiên!)

Thẩm Trường An nhìn dàn nhân viên đang đứng vây quanh mình với đôi mắt rực sáng, khẽ thở dài: “Được rồi, mỗi người một miếng. Nhưng nhớ kỹ, cái này tính vào nợ lương tháng sau của các ngươi!”

Mặc kệ lời đe dọa của “ông chủ thực dụng”, Vân Cơ và Tiểu Hắc lao vào đĩa tôm như những kẻ chết đói.

Một giây sau…

“Á!!! Cay! Cay quá!!! Nhưng mà… tại sao ta không thể dừng lại được?” Vân Cơ vừa thở hồng hộc, mặt đỏ bừng lên như gấc chín, vừa điên cuồng lột vỏ con tôm thứ hai.

Tiểu Hắc thì nằm lăn ra sàn, vừa ăn vừa rên hừ hừ sung sướng, cái chuông vàng trên cổ rung lên leng keng.

Lão Tà đứng nhìn cảnh tượng đó, trong lòng trào dâng một cảm xúc khó tả. Lão nhận ra rằng, suốt vạn năm qua lão đi tìm sức mạnh trong sự đau đớn và sợ hãi của kẻ khác, nhưng chưa bao giờ cảm thấy thỏa mãn như giây phút nhìn thấy người ta hạnh phúc (dù là cay đến phát khóc) khi ăn món ăn của mình.

Lão nhìn hũ sa tế nhỏ bé trên bàn, rồi nhìn bóng lưng của Thẩm Trường An đang chậm rãi rời đi.

“Chủ quán… rốt cuộc ngài là vị đại năng nào?” Lão Tà lẩm bẩm.

Thẩm Trường An dừng lại ở cửa bếp, không quay đầu lại, chỉ giơ cuốn sổ thu chi lên vẫy vẫy: “Ta là ai không quan trọng. Quan trọng là món tôm này của ngươi vừa tiêu tốn của ta nửa hũ sa tế quý giá. Lão Tà, nợ của ngươi vừa tăng thêm 2 vạn linh thạch. Chúc ngủ ngon.”

Cả căn bếp rơi vào im lặng, chỉ còn tiếng Kim Bất Hoán khóc nấc lên vì nãy giờ không tranh được miếng tôm nào mà vẫn bị chia nợ.

Ngoài kia, ánh trăng vắt ngang qua khách sạn Trường Sinh. Những vị khách đầu tiên từ xa đang dần tiến lại gần, bị dẫn dụ bởi một mùi hương thần kỳ mà chưa có bất kỳ thần thông nào trong giới tu tiên có thể sánh được.

Kể từ đêm đó, tu chân giới lưu truyền một tin đồn kinh hoàng: Tại khách sạn Trường Sinh, có một loại “cấm thuật đỏ sẫm” có thể khiến Tiên nhân rơi lệ, Ma đầu khuất phục, và khiến mọi vị khách vào cửa đều nguyện ý móc cạn túi tiền chỉ để được… một lần nếm vị cay hành hạ.

Đó chính là huyền thoại về hũ Sa Tế Bí Truyền.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8