Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 9: ** Vụ cá cược 10.000 năm

Cập nhật lúc: 2026-05-16 16:21:14 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 9: VỤ CÁ CƯỢC 10.000 NĂM**

Bầu trời phía trên vùng hoang mạc giáp ranh giữa Tiên và Ma vốn là một màu xám xịt quanh năm, nhưng hôm nay, nó lại bị nhuộm bởi một tầng mây đen đặc quánh như mực tàu. Tiếng sấm rền vang không phải do thiên lôi, mà là tiếng gào thét của vạn quỷ trùng phùng.

Giữa không trung, một luồng hắc khí cuồn cuộn hạ xuống, đáp thẳng trước cổng Khách sạn Trường Sinh. Mặt đất rung chuyển, cát bụi bay mù mịt. Một lão già với vóc dáng hộ pháp, gương mặt đầy sẹo rết, mặc một chiếc bào rách rưới thêu đầy những biểu tượng độc trùng xuất hiện. Hắn vừa đặt chân xuống, cây cỏ khô héo xung quanh ngay lập tức biến thành tro đen vì trúng kịch độc tỏa ra từ lỗ chân lông của hắn.

Tà Độc Ma Quân – Lão Tà, kẻ mà cái tên đã từng là nỗi khiếp sợ bao trùm chín tầng trời mười tầng đất, nay đang đứng đó, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào tấm biển hiệu lấp lánh hai chữ "Trường Sinh".

"Hừ, Trường Sinh? Ngay cả Tiên Đế còn chẳng dám vỗ ngực xưng tên như vậy, cái am nhỏ này lấy tư cách gì?"

Lão Tà cười lạnh, tiếng cười khàn đặc như hai tảng đá mài vào nhau. Hắn nhấc bàn tay xám ngoét lên, định một chưởng san bằng cái nơi mà hắn cho là "ngứa mắt" này. Nhưng ngay khi linh lực mang theo kịch độc của một đại năng độ kiếp vừa chạm vào hàng rào gỗ thấp lè tè của khách sạn, một điều quái dị đã xảy ra.

Một vòng sáng nhu hòa hiện ra, không chỉ hóa giải toàn bộ hắc khí mà còn bật ngược một lực lượng cực lớn khiến Lão Tà phải lùi lại ba bước, máu trong người sôi lên sùng sục.

"Ai? Kẻ nào dám cản trở lão phu?" Lão Tà gầm lên.

Cánh cửa gỗ "két" một tiếng mở ra. Thẩm Trường An bước ra, tay cầm chiếc bàn tính ngọc đế quang, ngón tay thon dài gảy "lạch cạch" vài tiếng. Anh ngước mắt nhìn lão ma đầu đang hừng hực sát khí bằng ánh mắt của một quản lý nhìn khách hàng không chịu xếp hàng.

"Phí sửa chữa rào chắn: 5.000 linh thạch. Phí vệ sinh môi trường vì phun độc bừa bãi: 10.000 linh thạch. Phí làm ồn trong giờ ngủ trưa của chủ quán: 5.000 linh thạch nữa. Tổng cộng là 2 vạn linh thạch. Thượng đế, ngài thanh toán bằng tiền mặt hay trừ bằng tu vi?"

Lão Tà sững người. Hắn đi khắp thế gian, người ta nhìn thấy hắn nếu không quỳ lạy thì cũng chạy trối chết, đây là lần đầu tiên có kẻ dám đứng trước mặt hắn để… đòi tiền phạt.

"Ngươi là chủ quán này?" Lão Tà nhe răng cười, lộ ra hàm răng vàng khè. "Ngươi có biết lão phu chỉ cần thở một hơi là cả tòa khách sạn này sẽ biến thành vùng đất chết không?"

Thẩm Trường An thở dài, lắc đầu: "Trong cái khách sạn này, đừng nói là thở, ngay cả Thiên Đạo xuống đây muốn đi đại tiện cũng phải xin phép ta. Ngài muốn ăn cơm hay muốn gây sự? Ăn cơm thì vào nhà, gây sự thì… mời ngài nhìn sang bên kia."

Lão Tà nhìn theo hướng chỉ của Thẩm Trường An. Bên gốc cây cổ thụ mục nát gần đó, một con chó đen nhỏ đang nằm gặm một cục xương (mà nhìn kỹ thì thấy giống đầu lâu của một con yêu long cấp cao). Con chó lười biếng hé mắt nhìn lão ma đầu một cái, áp lực từ ánh mắt đó khiến trái tim của một Ma Quân như Lão Tà suýt chút nữa ngừng đập.

"Thần thú… cấp Thượng cổ?" Lão Tà đổ mồ hôi hột. Hắn vốn là kẻ thức thời, nếu không đã chẳng sống sót qua hàng vạn năm tranh đấu. Sát khí trên người hắn lập tức thu liễm, lão cười khẩy một tiếng để giữ thể diện: "Thú vị. Lão phu đi khắp tam giới, chỉ thiếu một bữa cơm đủ trình độ. Nghe đồn quán ngươi có mỹ vị nhân gian, nếu hôm nay món ăn không khiến lão phu hài lòng, ta sẽ tự bạo ngay tại sảnh này, kéo theo ngươi và con chó kia cùng chết!"

Thẩm Trường An nheo mắt, nụ cười trên môi bắt đầu đậm nét hơn – một nụ cười "kinh doanh" khiến bất cứ ai thấy cũng phải rùng mình.

"Được thôi. Nhưng chúng ta cá cược một chút đi. Nếu ta khiến ngài tâm phục khẩu phục, ngài phải ở lại đây làm nhân viên cho ta. Nếu ta thua, khách sạn này và cái mạng của ta tùy ngài xử lý."

Lão Tà tự tin vỗ ngực: "Nói về độc dược, lão phu là số một. Nói về ẩm thực, lão phu đã từng ăn qua tim rồng, gan phượng. Ngươi lấy cái gì để thắng?"

"Lấy cái này." Thẩm Trường An lấy từ trong ống tay áo ra một gói giấy đỏ nhỏ xíu, bên trên ghi ba chữ: *Bột Ngọt Cao Cấp*.

Bên trong nhà bếp, không gian căng thẳng đến mức nước cũng ngừng chảy. Lão Tà, một Ma Quân cao ngạo, nay lại đang xắn tay áo, vận dụng "U Minh Quỷ Hỏa" để nhóm bếp.

"Lão phu sẽ cho ngươi thấy thế nào là đỉnh cao ẩm thực Ma đạo!"

Lão Tà tung ra chiêu thức đẹp mắt. Hắn lấy ra một miếng thịt rùa nghìn năm, dùng ma công thái thành từng lát mỏng như cánh ve. Mỗi lát thịt đều được tẩm ướp bằng "Thất Tình Lục Dục Độc", loại độc không giết người ngay mà khiến người ăn rơi vào những ảo mộng ngọt ngào nhất thế gian trước khi linh hồn tan biến.

Hương thơm tỏa ra sực nức, mang theo sự mê hoặc chí mạng. Vân Cơ – nàng hồ ly tiếp tân – lén nhìn qua khe cửa, không khỏi thèm thuồng: "Thơm quá, đây là vị của dục vọng…"

Sau một canh giờ, một đĩa thịt rùa rực rỡ sắc màu được bưng lên. Lão Tà đắc ý: "Thử đi, món 'Thiên Đường Chi Lệ' của lão phu. Kẻ phàm phu tục tử như ngươi, ăn xong chắc chắn sẽ quỳ xuống xin làm nô lệ cho hương vị này."

Thẩm Trường An cầm đũa, gắp một miếng đưa vào miệng. Anh nhai chậm rãi, gương mặt không một chút biến đổi. Lão Tà nín thở chờ đợi, chờ đợi sự suy sụp tinh thần của đối phương.

Nhưng Thẩm Trường An lại nhíu mày, buông đũa xuống, rút khăn tay lau miệng một cách vô cùng tao nhã.

"Cấu trúc thịt tốt, hỏa hầu vừa vặn, nhưng…" Thẩm Trường An lắc đầu. "Thiếu vị."

"Ngươi nói cái gì?" Lão Tà gầm lên. "Đây là tinh hoa của ma công vạn năm!"

"Nó chỉ có vị chát của sự hận thù và vị ngọt của ảo giác. Ngài không biết hương vị thực sự của 'Sống' là gì sao?" Thẩm Trường An đứng dậy, đi thẳng vào bếp. "Giờ đến lượt ta."

Thẩm Trường An không dùng lửa thần, cũng chẳng cần ma công. Anh lấy ra một cái chảo sắt đen kịt, đổ một ít dầu mỡ lợn vào. Tiếng "xèo xèo" vang lên nghe thật vui tai. Tiếp đó, anh đập vào chảo hai quả trứng linh kê bình thường, bỏ vào một bát cơm nguội, và quan trọng nhất là… rắc một thìa bột ngọt, thêm một thìa sa tế đậm đặc và một nắm hành lá xanh mướt.

Kỹ thuật rang cơm của Thẩm Trường An cực kỳ thuần thục. Từng hạt cơm vàng óng nhảy múa trong chảo, quện chặt lấy lớp trứng gà và gia vị. Một mùi hương nồng nàn, mặn mà, cay xè và đầy "bụi trần" bốc lên. Nó không thanh tao như tiên nhân, không ảo mộng như ma quỷ, nó là mùi của một buổi chiều tà nơi phố thị, mùi của sự bình yên đến nao lòng.

"Đây là…" Lão Tà run rẩy, khứu giác vốn đã tê liệt vì độc dược của lão đột nhiên bị đánh thức bởi một thứ kích thích mạnh mẽ.

Thẩm Trường An đẩy bát cơm rang về phía Lão Tà: "Cơm rang sa tế – Đặc sản của khách sạn Trường Sinh. Mời."

Lão Tà run run cầm thìa. Lão vốn khinh thường cái thứ cơm rẻ tiền này, nhưng cơ thể lại phản bội lý trí. Ngay khi miếng cơm đầu tiên chạm vào lưỡi, lão ma đầu sững sờ.

Cái vị cay nồng của sa tế kích nổ từng tế bào thần kinh, vị ngọt đậm đà của bột ngọt (thứ gia vị "ma quỷ" của thế kỷ 21) len lỏi vào từng kẽ răng. Lão Tà cảm thấy mình không còn đứng ở khách sạn nữa, mà như đang đứng giữa một phiên chợ nhộn nhịp, nghe tiếng người cười nói, thấy khói bếp của vạn nhà, thấy cả ký ức về thời lão còn là một tiểu tử rách rưới đang thèm khát một bữa no trước khi bước chân vào con đường ma đạo đầy máu lạnh.

Lão ăn điên cuồng. Ăn đến mức nước mắt rơi lã chã vào bát cơm. Vị cay làm lão nghẹn ngào, hay chính cái sự "đời" trong bát cơm đã phá vỡ trái tim chai đá bấy lâu nay?

"Tại sao… tại sao lão phu lại cảm thấy hạnh phúc khi ăn cái thứ cơm thô bỉ này?" Lão Tà nấc lên, miệng vẫn đầy cơm.

Thẩm Trường An khoanh tay, bình thản nói: "Bởi vì món ăn của ngài dùng để giết người, còn món ăn của ta dùng để sưởi ấm con người. Ngài đã sống quá lâu trong sự chết chóc nên đã quên mất vị của cuộc sống rồi."

Lão Tà buông thìa xuống, bát cơm đã sạch bách đến hạt cuối cùng. Lão ngồi sụp xuống sàn nhà bếp, sự ngạo mạn vạn năm sụp đổ hoàn toàn trước một bát cơm rang chưa đầy năm phút.

"Ta thua rồi…" Lão Tà lẩm bẩm.

Thẩm Trường An từ trong hư không lấy ra một tờ khế ước vàng ròng, tỏa ra hơi thở của pháp luật tối cao.

"Hợp đồng lao động trọn đời… không, cứ cho là 10.000 năm đi. Công việc của ngài là: Đầu bếp trưởng của Khách sạn Trường Sinh. Nhiệm vụ: Nấu ăn cho khách và làm việc dưới quyền quản lý của Thẩm Trường An. Quyền lợi: Mỗi tháng được cấp một hũ sa tế đặc biệt và một túi bột ngọt."

Lão Tà nhìn tờ khế ước, lại nhìn hũ sa tế còn đặt trên bàn. Lão nghiến răng, hạ bút ký tên mình bằng máu. Ngay khi nét bút cuối cùng hoàn thành, một tia sáng đỏ rực bao quanh người lão.

Một bộ đồ ma đầu đen kịt, đầy đầu lâu bỗng chốc biến mất, thay vào đó là một bộ tạp dề màu hồng phấn có thêu hình một bông hoa hồng rực rỡ trước ngực. Trên đầu lão xuất hiện một chiếc mũ đầu bếp cao lêu nghêu, và tay phải lão bỗng nhiên nắm chặt lấy một con dao phay bằng sắt gỉ nhưng cực kỳ nặng đô.

Lão Tà nhìn xuống cái tạp dề hoa hồng của mình, mặt đen lại như nhúng chàm: "Ngươi… tại sao lại là màu hồng? Lão phu là Ma Quân! Là Ma Quân đấy!"

Thẩm Trường An hài lòng gật đầu: "Màu hồng giúp làm dịu sát khí, rất tốt cho tâm lý thực khách. Nào, Lão Tà, việc đầu tiên của đầu bếp chính là gì ngài biết không?"

Lão Tà ngơ ngác: "Chuẩn bị nguyên liệu?"

"Không." Thẩm Trường An chỉ tay về phía đống bát đĩa bẩn tích tụ từ sáng đến giờ. "Rửa bát. Rửa sạch một cái bát, tâm tính sẽ tịnh hóa thêm một chút. Đi đi."

"Ngươi… đồ vô sỉ! Ngươi dám bắt Ma đầu nghìn năm đi rửa bát?"

Lão Tà định gầm lên, nhưng đột nhiên con chó đen ngoài sân lại sủa "Gâu!" một tiếng. Áp lực của Thần thú thượng cổ lập tức khóa chặt lấy tu vi của lão.

Lão Tà lập tức câm nín, bờ vai to lớn sụp xuống, đôi bàn tay từng xẻ đôi sơn hà nay run rẩy cầm lấy miếng giẻ rửa bát. Lão vừa kỳ cọ cái bát vừa lẩm bẩm nguyền rủa, nhưng trong lòng lão, lạ lùng thay, lại nhen nhóm một sự chờ mong: Hũ sa tế tháng sau… liệu có thể đổi lấy loại cay hơn không nhỉ?

Vân Cơ đứng bên cạnh chứng kiến toàn bộ sự việc, khẽ lắc đầu, nhỏ giọng hỏi Thẩm Trường An: "Ông chủ, bắt một Ma Quân đi rửa bát, ngài không sợ lão ta tẩm độc vào đồ ăn sau này sao?"

Thẩm Trường An thản nhiên thu hồi khế ước vào túi áo, cười một cách bí hiểm: "Sợ gì chứ? Độc của lão dù có mạnh đến đâu, cũng không bằng sức mạnh của 'ngành dịch vụ' đâu. Huống hồ… bột ngọt là khắc tinh của ma đạo, lão ta đã lỡ nghiện rồi, muốn thoát cũng không được."

Ngoài cổng khách sạn, tấm biển "Trường Sinh" khẽ rung rinh trong gió. Một trang sử mới của tu chân giới vừa mở ra – nơi một đại ma đầu bắt đầu sự nghiệp của mình với một cái tạp dề màu hồng và những miếng cơm rang đẫm vị bột ngọt.

"Khách sạn Trường Sinh, hôm nay kinh doanh… thuận lợi."

Thẩm Trường An mỉm cười, mở cuốn sổ thu chi ra và gạch thêm một dòng:
*Nhân viên mới: Lão Tà. Lương khởi điểm: 0 linh thạch (Trừ nợ cơm rang). Chức vụ: Nô lệ… à nhầm, Đầu bếp chính.*

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8