Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 10: ** Khai trương chính thức: Khách sạn Trường Sinh

Cập nhật lúc: 2026-05-16 16:21:52 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 10: KHAI TRƯƠNG CHÍNH THỨC: KHÁCH SẠN TRƯỜNG SINH**

Trời vừa tảng sáng, sương mù dày đặc bao phủ lấy vùng biên giới hỗn loạn giữa Tiên, Ma và Nhân giới. Ở một góc khuất của vách núi Đoạn Hồn, nơi mà ngay cả chim chóc cũng chẳng buồn đậu lại, đột nhiên có những âm thanh kỳ lạ vang lên.

*Tít!*

[Hệ thống Quản lý Khách sạn Trường Sinh: Điều kiện nâng cấp đã đủ.]
[Tiến hành tiêu thụ 100.000 linh thạch tích lũy. Bắt đầu quá trình "Cải tạo và Tái cấu trúc" quy mô lớn.]
[Dự kiến hoàn thành: 60 giây. Khuyến cáo nhân viên và vật nuôi tránh xa khu vực trung tâm.]

Thẩm Trường An đang đứng trên một phiến đá lớn, tay cầm cuốn sổ thu chi, khóe miệng khẽ giật giật khi nhìn dòng chữ "Tiêu thụ 100.000 linh thạch". Đó là mồ hôi, nước mắt và cả sự "vô sỉ" mà anh đã tích cóp bấy lâu nay từ việc bán mì tôm và trà sữa cho mấy vị tu sĩ đi lạc.

"Ông chủ, ngài lại lẩm bẩm cái gì đấy? Sáng sớm ngày ra đã đứng đấy lên cơn à?"

Vân Cơ, trong bộ y phục rực rỡ, đang soi gương dặm lại phấn hoa trên trán, không quên ném cho Thẩm Trường An một cái nhìn đầy khinh bỉ. Đối với nàng Cửu Vĩ Thiên Hồ này, ông chủ của nàng chẳng có điểm gì giống đại năng cả, nếu không muốn nói là giống một tên gian thương vừa trúng mánh hơn.

"Chuẩn bị đi, hôm nay khách sạn chúng ta sẽ 'lên đời'." Thẩm Trường An cười híp mắt, vẻ mặt đắc ý.

Chưa kịp để Vân Cơ thắc mắc, một luồng kim quang từ trên trời cao đột ngột giáng xuống, xuyên thủng lớp sương mù dày đặc. Mặt đất bắt đầu rung chuyển dữ dội.

"Động đất? Không, đây là linh khí triều tịch!" Lão Tà từ trong bếp (vốn là một góc miếu đổ nát) hớt hải chạy ra, cái tạp dề thêu hoa hồng hồng phất phơ theo gió, tay vẫn còn cầm chiếc muôi múc canh làm bằng gân rồng.

Tiểu Hắc, con "chó đen" đang ngủ gật dưới gốc cây hòe già, lập tức bật dậy, đôi mắt lóe lên tia sáng vàng kim nhiếp người. Nó gầm gừ một tiếng, lông cổ dựng đứng, cảm nhận được một luồng sức mạnh đang định hình lại không gian xung quanh.

Trong vòng chưa đầy một phút, cảnh tượng khiến cả ba nhân viên – một hồ ly, một ma đầu và một thần thú – phải há hốc mồm kinh ngạc đã diễn ra.

Ngôi miếu nát hoang phế, mái ngói vỡ vụn, cột kèo mối mọt, vốn dĩ nhìn chỉ muốn sập… bắt đầu tan biến vào hư không như cát bụi. Thay thế vào đó, những khúc gỗ bằng Giao Long Mộc đen bóng, quý hiếm nghìn năm, từ hư không hiện ra, tự động ăn khớp với nhau theo một trật tự huyền ảo.

*Rầm! Rầm! Rầm!*

Tiếng búa gõ không tồn tại nhưng chấn động vào tận tâm can. Gạch đá cẩm thạch mang theo hơi thở của vạn năm băng giá tự động trải thảm làm nền. Những ô cửa sổ được khảm bằng ngọc lưu ly mờ ảo, có khả năng lọc sạch linh khí của trời đất trước khi đưa vào trong phòng.

Tòa nhà cao hai tầng hiện ra uy nghiêm giữa rừng sâu.

Tầng một là đại sảnh rộng lớn với những bộ bàn ghế làm từ trầm hương tỏa mùi thơm thanh khiết, một quầy lễ tân bằng bạch ngọc nguyên khối chạm khắc mây bay. Tầng hai là hệ thống phòng ngủ kín đáo, mỗi gian phòng đều có pháp trận ẩn hiện, tỏa ra thứ ánh sáng bảo vệ nghìn trùng.

Phía trên cổng chính, một tấm biển hiệu bằng gỗ đen quý giá, trên đó khắc ba chữ "TRƯỜNG SINH QUÁN" bằng kim văn rồng múa phượng rồng, mang theo uy áp khiến kẻ yếu nhìn vào phải quỳ xuống.

[Nâng cấp hoàn tất. Cấp độ khách sạn: 2. Phạm vi Lĩnh vực tuyệt đối mở rộng: 500 mét.]
[Kích hoạt tính năng: Tự động dọn dẹp vệ sinh vĩnh cửu.]

Vân Cơ là người phản ứng nhanh nhất. Nàng lao vút vào bên trong, dùng ngón tay thon dài quệt lên mặt quầy lễ tân bằng bạch ngọc. Không có lấy một hạt bụi. Ánh mắt nàng sáng rực lên như thấy người tình: "Ông chủ! Ngài rốt cuộc cũng làm được một việc tử tế! Sạch sẽ quá! Thật sự quá sạch sẽ rồi!"

Lão Tà thì lao thẳng vào khu vực nhà bếp. Lão đứng sững lại trước dãy lò thần được làm từ đồng đỏ tinh luyện, mỗi cái bếp đều có lửa tâm liên địa hỏa rực cháy vĩnh hằng. Trên tường treo đủ loại dao phay làm từ thép huyền tinh.

"Cái này… đây là căn bếp trong mơ của lão phu sao?" Lão Tà vuốt ve cái lò gạch, nước mắt cảm động sắp trào ra. "Có những thứ này, đừng nói là nấu mì, ngay cả chân giò phượng hoàng lão phu cũng có thể hầm thành tuyệt phẩm!"

Thẩm Trường An chậm rãi bước vào, phủi phủi bộ đồ thư sinh của mình, gương mặt ra vẻ bình thản nhưng thực chất lòng đang rộn ràng như mở hội. Anh ngồi xuống chiếc ghế chủ tọa phía sau quầy lễ tân, lật cuốn sổ mới ra, hắng giọng:

"Hù khụ! Các vị đồng chí, kể từ hôm nay, Khách sạn Trường Sinh chính thức đi vào hoạt động chuyên nghiệp. Lão Tà, ngươi đừng có đứng đó mà sướng đến phát điên, vào kho nhận gia vị mới đi. Vân Cơ, ngươi đứng lại quầy, hễ có khách vào là phải cười, không được dùng mị thuật dọa khách bỏ chạy. Tiểu Hắc!"

Con chó đen lon ton chạy lại, vẫy vôi rối rít. Thẩm Trường An ném cho nó một viên linh thạch loại tốt: "Ra cổng nằm, đứa nào dám mang vũ khí vào khách sạn, cứ việc tước đoạt cho ta."

Tiểu Hắc ngậm viên linh thạch, hài lòng đi ra ngoài cửa. Bây giờ nó không cần nằm trên cỏ nữa, trước cửa khách sạn đã có một tấm thảm lụa Thiên tàm cực kỳ êm ái dành riêng cho "Bảo an trưởng".

Tiếng vang của vụ "nâng cấp" này lớn đến mức lan truyền tận trăm dặm. Trong giới tu chân, sự xuất hiện đột ngột của một tòa kiến trúc hoa lệ giữa vùng đất dữ là một điều cực kỳ bất thường.

Cách khách sạn không xa, một chiếc phi thuyền xa hoa trạm trổ vàng ngọc đang lơ lửng trên tầng mây. Trên thuyền, Kim Bất Hoán – Nhị thiếu gia của Kim thị thương hội, người giàu nhất vùng này – đang bực bội soi gương. Lần trước hắn bị Thẩm Trường An bắt rửa bát, nỗi nhục này hắn chưa bao giờ quên.

"Thiếu gia! Phía dưới… phía dưới đột nhiên xuất hiện một tòa tiên lầu!" Một tên tiểu sai run rẩy báo cáo.

Kim Bất Hoán ngó đầu ra ngoài, mắt trợn ngược khi thấy tòa nhà gỗ Giao Long uy nghi phía dưới. Hắn hừ lạnh một tiếng, gấp quạt lại: "Chết tiệt! Tên tiểu tử họ Thẩm đó lấy đâu ra vốn liếng để xây dựng cơ ngơi như vậy? Đi, dẫn người xuống đó cho ta! Lần này ta phải lấy lại thể diện. Mang theo nhiều linh thạch một chút, ta không tin dùng tiền không đè chết được hắn!"

Dưới sân khách sạn, Thẩm Trường An đang bận rộn đặt một chiếc hộp gỗ lạ mắt lên quầy lễ tân.

"Ông chủ, cái hộp này là cái gì?" Vân Cơ tò mò hỏi.

"Đây là cục phát Wifi linh khí." Thẩm Trường An thản nhiên nói. "Mỗi giờ sử dụng là 50 linh thạch cấp thấp. Tốc độ đảm bảo có thể kết nối với mạng truyền tin của bất kỳ tông môn nào, kể cả ở dưới âm phủ."

Vân Cơ nghệt mặt ra: "Hả? Wifi là cái gì? Ngài lại phát minh ra thứ quỷ dị gì vậy?"

Chưa kịp để Thẩm Trường An giải thích, một tiếng nổ lớn vang lên ngoài cổng. Kim Bất Hoán cùng mười tên vệ sĩ lực lưỡng, tay cầm pháp khí sáng loáng, nghênh ngang bước vào đại sảnh.

"Thẩm Trường An! Bản thiếu gia quay lại rồi đây!" Kim Bất Hoán gầm lên, giọng điệu hống hách như cũ. Nhưng ngay khi bước vào sảnh, hắn khựng lại.

Làn khói hương từ trầm hương nghìn năm lan tỏa khiến linh đài hắn thanh tĩnh đến lạ thường. Sàn nhà sáng bóng như gương có thể soi rõ vẻ mặt ngơ ngác của hắn. Quan trọng nhất là, tu vi Nguyên Anh của hắn vừa bước vào cửa đã hoàn toàn biến mất, như thể hắn chỉ là một người phàm trần không chút sức mạnh.

"Lại là ngươi à, khách hàng thân thiết?" Thẩm Trường An không thèm ngẩng đầu, tay tính toán trên bàn tính ngọc phát ra tiếng *lạch cạch* giòn giã. "Hôm nay khai trương chính thức, giảm giá 10% cho phí vào cửa. Tổng cộng của ngươi là 9 linh thạch cấp trung."

"Ngươi… ngươi nói cái gì? Vào cửa cũng phải thu tiền?" Một tên vệ sĩ nổi giận, rút đại đao định chém xuống mặt bàn.

*Phựt!*

Một sợi tơ hồng từ tay Vân Cơ bắn ra, quấn chặt lấy cổ tay tên vệ sĩ, quật hắn ngã văng ra sân. Vân Cơ lạnh lùng nói: "Quy định điều một: Không được mang hung khí vào khách sạn. Ngươi vừa làm bẩn sàn nhà mà ta vừa lau đấy, biết không?"

Thẩm Trường An mỉm cười, nụ cười đúng chuẩn chuyên gia dịch vụ nhưng ánh mắt lại nhìn vào túi tiền của Kim Bất Hoán như nhìn một đống mồi ngon: "Nhị thiếu gia, đừng chấp mấy kẻ thô lỗ đó. Vào đây đi, chúng tôi có món mới: 'Lẩu hỗn độn thập cẩm' và dịch vụ 'Xông hơi tẩy tâm ma'. Ngài nhìn xem, phòng VIP của chúng tôi vừa sang trọng lại vừa ấm cúng…"

Kim Bất Hoán nhìn quanh, lòng tham và sự sĩ diện lại nổi lên. Hắn không thể hiểu tại sao nơi này lại có thể xa hoa đến mức này, ngay cả Kim phủ của hắn cũng không sánh bằng.

"Hừ, ta có tiền! Sợ gì không trả nổi?" Kim Bất Hoán vứt một túi linh thạch lên bàn. "Cho ta phòng tốt nhất, thức ăn đắt nhất! Ta muốn xem khách sạn của ngươi có gì đặc sắc mà dám lấy tên 'Trường Sinh'!"

"Được thôi, Thượng đế của tôi!" Thẩm Trường An vẫy tay. "Lão Tà, lên món! Vân Cơ, dẫn khách lên phòng 'Thiên Địa Nhân'. Nhớ nhắc khách: Hút thuốc, nhổ bọt hoặc làm hỏng đồ đạc sẽ bị phạt gấp trăm lần giá trị thị trường."

Khi Kim Bất Hoán bước chân lên cầu thang gỗ, hắn không biết rằng mình vừa bước vào một cái "hố đen" tài chính không đáy.

Buổi tối đầu tiên của Khách sạn Trường Sinh diễn ra trong không khí vô cùng… đặc biệt.

Phòng VIP số 1, Kim Bất Hoán đang ngồi trước một nồi nước dùng đang sôi sùng sục. Mùi thơm từ hồi, quế, thảo quả hòa quyện với linh khí từ những loại thảo dược hiếm có khiến hắn chảy nước miếng không thôi.

Lão Tà đứng bên cạnh, mặt mày xám xịt vì phải phục vụ cái tên mà lão ghét cay ghét đắng, nhưng vì mệnh lệnh của Thẩm Trường An, lão vẫn phải kiềm chế.

"Này đầu bếp, cái miếng thịt đỏ hồng này là gì?" Kim Bất Hoán chỉ vào dĩa thịt được thái mỏng như tờ giấy.

"Thịt mông Tuyết Băng Trâu, cấp bậc ngũ giai yêu thú." Lão Tà hậm hực nói. "Ăn vào tăng cường huyết khí, bổ thận tráng dương."

Kim Bất Hoán gật gù, gắp một miếng nhúng vào nồi, cho vào miệng. Ngay lập tức, đôi mắt hắn trợn trừng. Vị cay nồng của ớt, vị ngọt thanh của xương hầm và vị béo ngậy của linh nhục nổ tung trong khoang miệng. Luồng linh lực dịu nhẹ chảy khắp kinh mạch, thoải mái đến mức hắn muốn hét lên.

"Ngon! Quá ngon! Tại sao món ăn ở đây lại có thể kích thích vị giác đến mức này?"

Ở tầng dưới, Thẩm Trường An đang kiểm kê lại đống linh thạch vừa thu được. Ánh đèn dầu từ viên minh châu tỏa ra dịu nhẹ, chiếu rọi lên khuôn mặt mãn nguyện của anh.

"Chủ nhân, cứ vặt lông hắn như vậy, có ngày gia đình hắn sẽ mang quân đến san bằng chỗ này đấy." Vân Cơ vừa dùng móng tay tỉa lại lông đuôi, vừa lo lắng nói.

Thẩm Trường An nhấp một ngụm trà linh cam, thong dong đáp: "Trong phạm vi khách sạn này, dù cha hắn có là Tiên Đế xuống đây cũng phải ngoan ngoãn trả tiền mà ăn cơm. Quy tắc là quy tắc. Hơn nữa, chúng ta không chỉ bán đồ ăn, chúng ta đang bán 'trải nghiệm'. Ngươi xem, hắn có vẻ không hài lòng sao?"

Đúng lúc đó, từ trên lầu vọng xuống tiếng hét của Kim Bất Hoán: "Ông chủ! Cho thêm một đĩa thịt trâu nữa! Với cả cái 'Nước ngọt linh khí' mà ngươi quảng cáo là có ga ấy, mang thêm ba bình!"

Thẩm Trường An nháy mắt với Vân Cơ: "Nghe thấy chưa? Kinh doanh chính là biến kẻ thù thành khách hàng trung thành nhất, sau đó lột sạch linh thạch của bọn họ mà bọn họ vẫn phải tươi cười cảm ơn mình."

Vân Cơ rùng mình. Nàng nhận ra ông chủ của mình không chỉ vô sỉ, mà còn là kẻ nguy hiểm nhất mà nàng từng gặp.

Đêm khuya, sương mù lại kéo về. Khách sạn Trường Sinh tỏa sáng lung linh giữa màn đêm tăm tối như một ngọn hải đăng. Tiểu Hắc nằm dài ngoài cửa, hơi thở đều đặn, mỗi nhịp thở ra đều mang theo khí tức trấn áp yêu ma.

Bỗng nhiên, từ sâu trong khu rừng, một bóng dáng già nua, đạo mạo bước ra. Lão ta đứng từ xa nhìn tòa lâu đài gỗ, đôi mắt nheo lại, tay vuốt chòm râu bạc. Đó chính là Mặc Vô Đạo – vị Thái thượng trưởng lão của tông môn gần đó, kẻ luôn nhạy cảm với những sự thay đổi của thiên địa.

"Một ngôi miếu nát biến thành tiên cung trong một đêm? Lại còn tước đoạt được cả quy tắc thiên đạo?" Lão ta lẩm bẩm, hơi thở có chút dồn dập. "Trong đó chắc chắn chứa đựng bí mật về sự vĩnh hằng. Khách sạn Trường Sinh… Để xem lão phu có đủ tư cách vào đó khám phá hay không."

Mặc Vô Đạo chậm rãi tiến về phía cổng khách sạn.

Tiểu Hắc hé mở một con mắt, nhìn cái bóng trắng đang tiến lại gần, rồi lại khẽ khịt mũi một cái, coi như không thấy gì mà ngủ tiếp. Với nó, dù là trưởng lão hay kẻ ăn mày, nếu không có tiền vào cửa thì cũng chỉ là con số không tròn trĩnh.

*Két…*

Tiếng cửa mở ra. Ánh sáng vàng ấm áp từ đại sảnh hắt ra ngoài sân, soi rọi vào gương mặt của Thẩm Trường An đang đứng đợi sẵn ở quầy lễ tân với nụ cười "chuẩn mực":

"Chào mừng quý khách đến với Khách sạn Trường Sinh. Hiện tại chúng tôi đã hết phòng thường, chỉ còn phòng hạng thương gia, giá 500 linh thạch cấp cao một đêm. Ngài dùng tiền mặt hay thanh toán bằng vật phẩm quý giá?"

Mặc Vô Đạo cứng đờ người. Lão đã chuẩn bị hàng chục lời thoại uy nghiêm, chuẩn bị sẵn pháp bảo để đối phó với sự cố, nhưng tuyệt đối không ngờ mình lại được đón tiếp bằng một bài tư vấn giá phòng chuyên nghiệp như thế này.

Cuộc đối đầu giữa cổ hủ và hiện đại, giữa tu chân và kinh tế thị trường, chính thức bắt đầu từ khoảnh khắc này.

[Hết Chương 10]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8