Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 13: ** Tuyển dụng \”ép buộc\”

Cập nhật lúc: 2026-05-16 16:23:44 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 13: TUYỂN DỤNG "ÉP BUỘC"**

Ánh nắng ban mai tại Vực Không Gian Số 0 luôn mang một sắc thái kỳ dị, nó nửa vàng óng như mật ong, nửa lại tím ngắt như linh khí hỗn loạn của khe nứt hư không. Trường Sinh khách sạn đứng vững chãi giữa vùng đất giao thoa này, trông như một con quái vật cổ xưa đang nằm sưởi nắng, yên tĩnh nhưng tràn đầy sự nguy hiểm âm thầm.

Thẩm Trường An ngồi sau quầy lễ tân bằng gỗ đàn hương ngàn năm, đôi mắt nheo lại vì buồn ngủ. Anh cầm một chiếc bút lông làm từ đuôi Thần Điêu, lạch cạch gõ vào mặt bàn tính ngọc đế quang. Tiếng kêu "lạch cạch" giòn giã ấy chính là bản nhạc êm tai nhất đối với anh trong buổi sáng sớm.

“Một, hai, ba… ồ, tối qua mấy tên tu sĩ Thạch Môn kia phá hỏng một góc thảm, tiền giặt sấy là hai mươi linh thạch thượng phẩm, phí bồi thường thiệt hại nghệ thuật là năm mươi linh thạch. Tổng cộng là…”

Phía dưới chân anh, Tiểu Hắc – con "chó đen" thực chất là Hắc Kỳ Lân thượng cổ – đang cuộn tròn thành một cục, thỉnh thoảng lại ư ử trong mơ, chân bào bào vào không khí như đang đuổi theo một miếng đùi rồng nào đó.

Đúng lúc này, từ phía dãy phòng VIP tầng hai, một bóng dáng thanh mảnh, yểu điệu bước xuống.

Đó chính là Vân Cơ. Cho dù đang trong thân phận kẻ bại trận bị cầm chân tại đây, công chúa Cửu Vĩ Thiên Hồ vẫn giữ nguyên được vẻ kiêu sa thoát tục. Nàng mặc một bộ trường y màu hồng nhạt, mái tóc dài như thác đổ được búi đơn giản nhưng lại tinh tế đến lạ lùng. Chỉ có điều, vẻ mặt của nàng lúc này không hề dễ coi.

Nàng đi rất chậm, mỗi bước chân đều mang theo sự thận trọng cực độ. Nếu nhìn kỹ, người ta sẽ thấy nàng đang… nhón chân để tránh chạm vào những vết bụi vô hình trên sàn nhà.

“Chủ quán…” Vân Cơ đứng cách quầy lễ tân đúng ba thước, không gần một li, không xa một tấc. Giọng nói của nàng trong trẻo nhưng đầy sự kìm nén.

Thẩm Trường An không ngẩng đầu, tay vẫn gẩy bàn tính: “Hửm? Vân Cơ cô nương, tối qua ngủ ngon chứ? Giường của khách sạn chúng ta làm từ Gỗ Dưỡng Thần, một đêm có giá năm mươi linh thạch thượng phẩm, rẻ hơn cả giá khuyến mãi ở hội chợ đa giới rồi.”

Vân Cơ cắn môi, đôi mắt phượng nhìn chằm chằm vào một vết ố nhỏ bằng hạt gạo trên mặt quầy lễ tân. Nàng cảm thấy da gà da vịt nổi đầy người, đầu óc như bị hàng ngàn con kiến bò qua. Với một kẻ mắc chứng ám ảnh sạch sẽ và cưỡng chế (OCD) nặng nề như nàng, vết ố kia chẳng khác nào một vết chém thô bạo vào linh hồn mỹ học.

“Chủ quán, ta không quan tâm chuyện linh thạch. Ta chỉ muốn hỏi… tại sao cái khách sạn này lại có thể để bụi bẩn tồn tại? Chỗ kia, ngay góc quầy của ngươi, có một hạt bụi!” Nàng chỉ tay, giọng nói run run.

Thẩm Trường An ngẩng lên, nheo mắt nhìn theo ngón tay nàng, sau đó thản nhiên dùng tay lau mạnh một cái. Vết bụi biến mất, nhưng đổi lại là một vệt mồ hôi tay của anh in lên đó.

“A!!!” Vân Cơ thét khẽ một tiếng, lùi lại hai bước, sắc mặt tái nhợt như thể vừa chứng kiến một thảm họa diệt vong. “Ngươi… ngươi dùng tay trần?! Vi khuẩn! Uế khí! Trời ạ, thật là gớm ghiếc!”

Thẩm Trường An thở dài, buông bút lông xuống: “Vân Cơ cô nương, đây là khách sạn, không phải lãnh địa của Thiên Tiên. Nếu cô thấy ngứa mắt, có thể tự mình dọn dẹp. Nhưng ta nhắc trước, phí dịch vụ công cụ vệ sinh cũng không rẻ đâu.”

Vân Cơ run rẩy rút ra một chiếc khăn lụa trắng muốt, bắt đầu lầm bầm những câu thần chú thanh tẩy. Nàng không chịu nổi nữa. Nàng thà chết chứ không thể đứng trong một căn phòng có "tạp chất". Ánh mắt nàng đảo quanh sảnh chính, tìm kiếm một cái gì đó để chuyển lạc sự chú ý, và rồi nàng dừng lại ở một chiếc bình hoa đặt trên chiếc kệ gỗ ở góc sảnh.

Chiếc bình hoa ấy tỏa ra một làn sương mù nhàn nhạt, trên thân bình điêu khắc hình ảnh cửu long hí châu vô cùng sống động. Trong mắt Vân Cơ, đó là một món đồ quý, nhưng điều quan trọng nhất là: nó hơi nghiêng.

Nghiêng đúng 3 độ về phía bên trái.

Sự cân bằng bị phá vỡ! Tâm hồn Vân Cơ gào thét. Nàng bước nhanh tới, tay run rẩy đưa ra định điều chỉnh lại chiếc bình cho thật thẳng hàng với mép kệ.

“Vân Cơ, ta khuyên cô không nên…” Thẩm Trường An chưa kịp dứt lời.

"Xoảng!"

Một âm thanh chói tai vang vọng khắp đại sảnh.

Chiếc bình hoa – thứ mà Thẩm Trường An vừa "phù phép" thêm một tầng trận pháp "bẫy nợ" vào tối qua – chỉ vừa chạm nhẹ vào ngón tay nàng đã tự động rung lên, rồi trượt khỏi kệ gỗ, rơi xuống sàn nhà vỡ tan tành thành vạn mảnh.

Không gian trong khách sạn bỗng chốc rơi vào sự im lặng đến đáng sợ.

Vân Cơ đứng ngây người, cánh tay vẫn còn giơ lơ lửng giữa không trung. Gương mặt nàng từ tái nhợt chuyển sang trắng bệch, rồi lại sang xanh mét.

Thẩm Trường An chậm rãi bước ra từ sau quầy, tiếng giày của anh dẫm trên sàn gỗ vang lên đều đặn như tiếng chuông báo tử. Anh đứng trước đống đổ nát, thở dài một hơi thật dài, vẻ mặt đau đớn như thể vừa mất đi cha mẹ ruột.

“Ôi trời ơi… Bình Cửu Long Trấn Thiên của ta!” Thẩm Trường An gào lên, âm thanh đầy bi thiết nhưng nếu để ý kỹ, khóe môi anh dường như có một tia rung động rất nhẹ.

Vân Cơ lắp bắp: “Ta… ta chỉ định chỉnh nó lại cho thẳng. Ta không có dùng lực… Nó tự rơi!”

“Tự rơi?” Thẩm Trường An quay lại, vẻ mặt nghiêm trọng chưa từng có. “Vân Cơ cô nương, cô có biết chiếc bình này là gì không? Đây là ‘Cửu Thiên Thập Địa Hỗn Độn Nguyệt Quang Bình’, do đích thân Thái Thượng Trấn Nguyên Tử dùng tinh hoa của chín mặt trời đúc thành. Nó không chỉ là một bình hoa, nó là trận nhãn giữ cho linh khí của Trường Sinh khách sạn không bị nổ tung!”

Anh bước tới, nhặt một mảnh vỡ lên, rưng rưng nước mắt: “Mất rồi! Mất sạch rồi! Trận pháp hỏng rồi, phong thủy cũng tiêu tan. Cô có biết giá của nó là bao nhiêu không?”

Tiểu Hắc ở góc tường hé một con mắt ra, nhìn đống gốm sứ vụn vốn là đồ gốm sứ hạ phẩm mua ở chợ đen nhân giới với giá 3 đồng tiền vàng, sau đó lại nhắm mắt lại. Chủ nhân lại bắt đầu diễn kịch "vặt lông" rồi, mình nên ngủ tiếp thì hơn.

Vân Cơ lúng túng, yêu lực trong người nàng bị áp chế bởi quy tắc khách sạn nên không thể dùng pháp thuật hồi phục: “Bao nhiêu? Ta… ta có linh thạch, ta sẽ đền cho ngươi!”

Thẩm Trường An nhếch môi, lật cuốn sổ thu chi ra, bút lông múa lượn như rồng bay phượng múa: “Giá gốc 10 tỷ linh thạch thượng phẩm. Phí tổn thất linh khí cộng thêm 5 tỷ. Phí tổn thất tinh thần của chủ quản lý 2 tỷ. Cộng với phí dọn dẹp hiện trường vì mảnh vỡ này chứa uế khí… Tổng cộng cô nợ ta 18 tỷ linh thạch thượng phẩm.”

“Mười… mười tám tỷ?!” Vân Cơ suýt nữa ngã quỵ. “Ngươi… ngươi cướp ngân hàng à? Cả Yêu tộc của ta góp lại cũng không đủ số tiền đó trong một sớm một chiều!”

Thẩm Trường An thở dài, thu bàn tính lại, gương mặt đột ngột chuyển sang vẻ cảm thông, tốt bụng: “Haizz, ta cũng biết cô đang lâm vào cảnh khó khăn. Công chúa bị trục xuất, tiền bạc không có, lại còn mang trên mình trọng tội vỡ bình quý. Nếu chuyện này truyền ra ngoài, e là danh tiếng Cửu Vĩ Thiên Hồ của cô sẽ bị hủy hoại vì… không có tiền đền cái bình.”

Nụ cười của anh lúc này thực sự không chạm đến đáy mắt: “Nhưng Thẩm Trường An ta vốn dĩ là người giàu lòng nhân ái nhất Phù Thế Linh Giới này. Ta có một phương án cứu cánh cho cô.”

Vân Cơ nhìn nụ cười đó, cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng hơn cả khi đối diện với thiên kiếp: “Phương… phương án gì?”

Thẩm Trường An búng tay một cái. Từ trên hư không, một cuộn giấy da dê bay xuống, tỏa ra ánh sáng hoàng kim lấp lánh, bên trên dòng chữ “HỢP ĐỒNG LAO ĐỘNG TRỌN ĐỜI” hiện lên đỏ chót như máu.

“Làm nhân viên cho Trường Sinh khách sạn.” Thẩm Trường An nháy mắt. “Chức danh: Tiếp tân kiêm Trưởng ban Vệ sinh cao cấp. Lương tháng: Trừ vào nợ. Bao ăn, bao ở, bao bảo vệ khỏi sự truy sát của Yêu tộc. Chỉ cần cô ký vào đây, khoản nợ 18 tỷ linh thạch sẽ được trả dần bằng sức lao động.”

Vân Cơ nhìn bản hợp đồng, đôi mắt lướt qua các điều khoản:
– Điều 1: Nhân viên phải luôn giữ thái độ mỉm cười với khách hàng, cho dù khách hàng có là một con Ma vương hôi thối.
– Điều 2: Tuyệt đối phục tùng mệnh lệnh của Quản lý Thẩm Trường An.
– Điều 3: Không được tự ý xin nghỉ phép khi chưa có sự đồng ý (Thời gian nghỉ phép dự kiến: Sau khi trả xong nợ – Ước tính khoảng 10.000 năm).

“Mười ngàn năm? Ngươi bắt ta làm việc mười ngàn năm?” Vân Cơ hét lên.

“Cô cũng có thể chọn cách nộp tiền ngay bây giờ.” Thẩm Trường An thản nhiên nhấp trà. “Hoặc là, ta sẽ treo tấm bảng trước cửa khách sạn: ‘Công chúa Hồ tộc quỵt nợ bình cổ, nợ tiền không trả’. Cô nghĩ sao?”

Vân Cơ nhìn xuống đống mảnh vỡ, rồi nhìn lại đôi bàn tay trắng ngần của mình. Nàng nghĩ đến viễn cảnh phải sống lang thang bị truy sát, và nghĩ đến căn phòng sạch bóng (dù đôi khi hơi bụi) ở đây. Hơn nữa, thói quen sạch sẽ của nàng mách bảo rằng, nếu nàng trở thành "Trưởng ban Vệ sinh", nàng có quyền tống khứ mọi hạt bụi ra khỏi tầm mắt.

Nàng nghiến răng, giật lấy chiếc bút từ tay Thẩm Trường An, ký rẹt một cái lên cuộn giấy da dê. Một luồng ánh sáng vàng bắn vào trán nàng, tạo thành một ấn ký nhỏ hình chiếc chuông gió của khách sạn rồi biến mất.

“Rất tốt! Chào mừng đồng nghiệp mới!” Thẩm Trường An vỗ tay cười hỉ hả. “Lão Tà! Mang đồng phục ra đây!”

Từ trong bếp, một thân hình khổng lồ bước ra. Lão Tà, cựu Ma Quân lẫy lừng, lúc này đang khoác một chiếc tạp dề màu hồng thêu hình hoa hồng, tay cầm một con dao phay bản lớn, vẻ mặt hầm hố nhưng trong tay lại nâng một bộ sườn xám cách tân màu xanh biển nhạt.

“Hừ, tiểu nha đầu, đừng có làm bộ làm tịch nữa.” Lão Tà gầm gừ, giọng nói vang dội như sấm nhưng động tác đưa áo lại khá nhẹ nhàng. “Vào trong thay đồ, rồi ra đây giúp lão phu lau sạch mấy bộ bát đĩa này. Bọn tu sĩ kia dùng xong cứ như thể trét bùn lên bát của lão phu vậy, bẩn thỉu!”

Vân Cơ cầm lấy bộ đồng phục, mặt mũi xám xịt. Nàng vừa mới chính thức biến mình từ một công chúa cao quý thành một kẻ chạy bàn… kiêm ô-sin cấp cao.

Mười phút sau.

Cánh cửa buồng nhân viên mở ra. Vân Cơ bước ra trong bộ sườn xám ôm sát người, tôn lên đường cong tuyệt mỹ của Hồ tộc. Tuy nhiên, thay vì vẻ mặt mê hoặc chúng sinh, nàng lại đang đeo một đôi găng tay cao su (đồ của hệ thống cấp cho Thẩm Trường An), tay cầm một bình xịt nước "Thần tẩy uế", vai đeo một chiếc khăn lông mịn.

Thẩm Trường An hài lòng gật đầu: “Chà, đúng là người đẹp vì lụa. Vân Cơ, việc đầu tiên của cô là… dọn sạch đống mảnh vỡ của cái bình 18 tỷ kia đi. Nhớ nhé, một mảnh cũng không được sót.”

Vân Cơ không nói gì, nàng lầm lũi tiến về phía đống đổ nát. Nhưng ngay khi chạm vào cây chổi, bản năng OCD của nàng trỗi dậy mạnh mẽ. Nàng nhìn thấy sàn nhà dưới đống mảnh vỡ hơi sạm màu do bụi lâu ngày tích tụ.

“Tại sao… tại sao dưới gầm kệ lại có thể bẩn thế này?!”

Vân Cơ hét lên, hai tay cầm bình xịt bắt đầu xịt điên cuồng. Yêu lực của nàng không thể dùng để đánh người, nhưng lúc này dường như nó lại tập trung hết vào… chiếc khăn lau. Nàng quỳ xuống sàn, lau lấy lau để, mặt mũi đỏ bừng vì phấn khích trong công cuộc dọn dẹp.

Thẩm Trường An nhìn cảnh tượng đó, lắc đầu cười tủm tỉm: “Đấy, ta đã bảo mà, dùng người đúng việc là hiệu quả nhất.”

Đúng lúc này, tiếng chuông đồng trước cửa khách sạn vang lên “Keng… keng…”.

Một vị khách bước vào. Đó là một gã đại hán lực lưỡng, vác trên vai một thanh đại đao rỉ sét, mồ hôi nhễ nhại, chân dẫm đầy bùn đất từ vùng đầm lầy phía ngoài. Gã bước vào sảnh, vừa đi vừa khạc nhổ xuống sàn một bãi trầu đỏ lòm.

“Chủ quán! Cho một phòng hạng nhất và hai bình rượu ngon nhất! Mẹ kiếp, đường xá gì mà bẩn…”

Gã chưa kịp nói hết câu, bỗng cảm thấy một luồng sát khí rợn tóc gáy bao trùm lấy mình.

Vân Cơ, trong bộ đồng phục lễ tân xanh mướt, đứng dậy từ sau đống mảnh vỡ. Đôi mắt nàng lúc này đỏ rực, không phải vì yêu thuật, mà vì sự giận dữ của một người cuồng sạch sẽ vừa nhìn thấy tác phẩm của mình bị hủy hoại.

“Ngươi… ngươi vừa mới… làm bẩn sàn nhà ta vừa lau sao?” Giọng nàng trầm xuống, lạnh lẽo như băng từ vạn năm dưới đáy hồ.

Gã đại hán ngẩn ra: “Con ranh này nói gì? Sàn nhà là để đi, tao…”

"BỐP!"

Không một ai nhìn thấy Vân Cơ di chuyển như thế nào. Nàng lao đến như một tia chớp, một tay túm lấy cổ áo gã đại hán, tay kia cầm chiếc khăn lau còn đang ướt đẫm nước tẩy uế, nhét thẳng vào mồm gã.

“Dùng nước lau sàn mà súc miệng đi đồ bẩn thỉu!”

Nàng quăng gã đại hán ra cửa như quăng một bao rác, sau đó vơ lấy cây chổi, liên tục đánh vào mông gã khiến gã lăn lông lốc ra khỏi thềm khách sạn.

“Biến ngay! Chừng nào rửa chân sạch sẽ bằng nước linh tuyền bảy bảy bốn mươi chín lần thì mới được bước vào đây!”

Thẩm Trường An đứng sau quầy, chén trà trên tay khựng lại giữa không trung. Anh chớp mắt, quay sang nhìn Lão Tà cũng đang đứng ngơ ngác ở cửa bếp.

“Lão Tà… ta tuyển lầm người rồi à? Ta tuyển lễ tân hay tuyển võ sĩ giác đấu thế?”

Lão Tà nhếch mép, để lộ vết sẹo dài trên mặt: “Chủ tử, ngài không thấy sao? Đây chính là cách quản lý khách sạn đỉnh cao nhất. Nhìn kìa, gã đó đang quay lại… quỳ xuống xin lỗi kìa.”

Quả thật, gã đại hán kia sau khi bị đánh cho choáng váng, nhìn thấy biểu tượng của Cửu Vĩ Thiên Hồ thoáng hiện trên lưng Vân Cơ, liền sợ đến mức tè ra quần. Gã không dám bỏ chạy (vì trong khu vực khách sạn không thể chạy thoát), liền vội vàng lết đến một vũng nước mưa gần đó, kỳ cọ đôi chân mình như thể đang đánh bóng bảo vật.

Vân Cơ đứng ở cửa, tay chống nạnh, mặt vẫn hầm hầm: “Lau cho sạch! Chỗ kẽ móng chân kia còn bùn kìa! Muốn vào Trường Sinh khách sạn, trước hết phải sạch cho ta!”

Thẩm Trường An đặt chén trà xuống, vỗ bàn tính: “Được rồi, mặc dù có hơi bạo lực, nhưng dịch vụ bảo đảm vệ sinh môi trường thế này quả là hiếm có. Vân Cơ! Quay lại làm thủ tục cho khách đi, đừng quên cộng thêm ‘Phí phục vụ đặc biệt’ và ‘Phí làm sạch bãi khạc nhổ’ vào hóa đơn của gã đó!”

Vân Cơ quay đầu lại, mỉm cười một cách cực kỳ giả tạo: “Vâng, thưa chủ quản lý. Ta sẽ tính thật… chi… tiết.”

Nàng bước lại quầy lễ tân, lấy cuốn sổ ra. Đôi bàn tay vốn chỉ quen cầm bảo kiếm và linh dược, giờ đây lướt trên mặt giấy một cách điệu nghệ. Nàng bắt đầu yêu công việc này rồi đấy, vì ít nhất, ở đây nàng có quyền bắt tất cả những kẻ bẩn thỉu trong tu chân giới phải quỳ xuống trước một miếng giẻ lau.

Buổi sáng tại Trường Sinh khách sạn cứ thế tiếp diễn. Thẩm Trường An hài lòng tựa lưng vào ghế, cảm thán:

“Sức lao động bị ép buộc đúng là thứ hương vị ngọt ngào nhất thế gian này.”

Phía sau, tiếng bát đĩa va vào nhau loảng xoảng trong bếp của Lão Tà, tiếng chổi quét của Vân Cơ, và tiếng ngáy của Tiểu Hắc hòa quyện lại thành một giai điệu hỗn loạn nhưng đầy sinh khí. Một chương mới của khách sạn bắt đầu, với một cô lễ tân xinh đẹp nhất, sạch sẽ nhất, và cũng… hung dữ nhất toàn giới tu tiên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8