Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 16: ** Quy định của khách sạn: Không thanh toán, không mạng sống

Cập nhật lúc: 2026-05-16 16:25:45 | Lượt xem: 3

Ánh nắng ban mai của vùng Vực Không Gian Số 0 chưa bao giờ thực sự rực rỡ. Nó luôn mang một màu vàng nhạt liêu trai, xuyên qua lớp sương mù dày đặc để đậu lên biển hiệu gỗ mộc của Trường Sinh Khách Sạn. Bốn chữ “Tiên Nhân Dừng Bước” viết bằng lối thảo thư bay bổng, thoạt nhìn thì tiêu sái, nhưng nhìn kỹ lại thấy nồng nặc mùi… đòi nợ.

Thẩm Trường An ngồi ở quầy lễ tân, chiếc bàn tính bằng ngọc đế quang trên tay kêu lạch cạch không nghỉ. Tiếng gõ vang lên trong sảnh khách sạn vắng lặng, đều đặn như nhịp tim của một con quái vật đang thức tỉnh.

“Vân Cơ, cô lau cái bình hoa đó lần thứ mười bảy rồi đấy.” Thẩm Trường An không ngẩng đầu lên, nhàn nhạt nhắc nhở.

Vân Cơ – nàng Cửu Vĩ Thiên Hồ với dung nhan có thể khiến vạn dân điên đảo – lúc này đang vận một bộ sườn xám thêu hoa lan trang nhã, nhưng đôi mắt nàng lại rực lửa giận dữ. Nàng cầm một chiếc khăn tay làm từ lụa tuyết phương Bắc, chà xát mãnh liệt lên một vết ố nhỏ đến mức phải dùng thần thức mới thấy được trên bình gốm.

“Chủ nhân, ngài không thấy sao? Đám người Huyết Sát tối qua lúc tan biến đã để lại một hạt bụi ám khí! Một hạt bụi đấy! Nó làm vẩn đục sự thanh khiết của đại sảnh này! Nếu không tẩy sạch nó, tôi cảm thấy linh hồn mình sắp nứt toác ra rồi!”

Vân Cơ vừa nói vừa nghiến răng, khí tức yêu hồ thoáng hiện rồi biến mất. Nếu có một tu sĩ cấp thấp nào ở đây, chắc chắn sẽ bị áp lực của nàng đè bẹp. Nhưng Thẩm Trường An chỉ ậm ừ một tiếng, ngón tay cái vẫn gẩy hạt bàn tính như bay.

“Tối qua hỏng mất một góc tường, tốn hai vạn linh thạch để hệ thống tự động sửa chữa. Tiểu Hắc ăn hết một miếng Linh thạch cốt thượng phẩm, mất thêm năm ngàn. Lão Tà dùng dầu vừng chiết xuất từ Thiên địa linh quả để xào món ăn cho đám người kia, mất một vạn…” Thẩm Trường An lầm bầm, sắc mặt càng lúc càng tối sầm lại. “Mẹ kiếp, hóa ra kiếm được năm mươi vạn vẫn là quá ít! Bọn khách hàng này đúng là lũ ăn hại, ngay cả việc chết sao cho tiết kiệm cũng không làm được.”

Đúng lúc này, từ trong gian bếp, một mùi hương kỳ quái bay ra. Nó vừa thơm nồng nàn vị thảo mộc, lại vừa mang theo một chút mùi… gỉ sắt hắc nồng.

Lão Tà, đầu bếp chính kiêm Ma Quân huyền thoại một thời, bước ra với chiếc tạp dề màu hồng phấn thêu bông hồng to tướng trước ngực. Đôi tay đầy sẹo, vốn từng dùng để bóp nát xương cốt của vô số đối thủ, giờ đây đang bưng một bát canh bốc khói nghi ngút.

“Chủ tử, tôi vừa nghiên cứu ra món canh ‘Bách Độc Khai Tâm’. Tôi dùng chín loại cổ độc cực mạnh kết hợp với nhụy hoa Trường Sinh. Đảm bảo khách ăn vào sẽ thấy lục phủ ngũ tạng như được gột rửa, tinh thần sảng khoái đến mức muốn… thăng thiên ngay lập tức.” Lão Tà cười hề hề, vết sẹo trên mặt co giật trông vô cùng kinh dị.

Thẩm Trường An cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, đẩy gọng kính tưởng tượng (một thói quen từ kiếp trước), lạnh lùng nói: “Lão Tà, tôi đã nói bao nhiêu lần rồi? Chúng ta là khách sạn kinh doanh hợp pháp, không phải ổ sát thủ. Ông cứ dùng độc làm gia vị như thế, sớm muộn gì thực khách cũng tuyệt chủng mất.”

“Chủ tử yên tâm, độc của tôi đã được trung hòa qua ‘Lửa Vạn Cổ’ rồi, chỉ còn lại tác dụng… kích thích thần kinh. Ai đang bị nghẽn cảnh giới, uống một bát canh của tôi, không đột phá thì cũng phát điên, mà phát điên thì lại phải thuê phòng VIP để tịnh dưỡng. Chẳng phải ngài rất thích thế sao?”

Nụ cười trên môi Thẩm Trường An dần giãn ra. Anh khẽ gật đầu: “Lý lẽ này… cũng có chút thuyết phục. Ghi bát canh đó vào thực đơn, đặt tên là ‘Tiên Nhân Diễm Ngộ’, giá ba vạn linh thạch một bát. Khuyến mãi kèm một nén hương định thần sau khi uống.”

Vân Cơ và Lão Tà đồng thời nhìn nhau, trong lòng thầm nhủ: *“Chủ nhân đúng là tên gian thương không có tính người.”*

Giữa bầu không khí đang “hài hòa” ấy, bỗng nhiên, một luồng áp lực cực kỳ mạnh mẽ từ bên ngoài ép tới. Sương mù xung quanh khách sạn bị một lực lượng vô hình quét sạch, để lộ ra một cỗ xe bằng thanh ngọc quý giá, kéo bởi bốn con Độc Giác Mã lấp lánh linh quang.

Cỗ xe dừng lại ngay trước bậc cửa khách sạn. Những tiếng leng keng của ngọc bội va chạm nhau vang lên, theo sau đó là mười mấy tu sĩ vận đồng phục xanh nhạt, thần thái cao ngạo vô ngần.

Dẫn đầu là một vị lão giả tóc bạc phơ, râu dài tới ngực, tay cầm phất trần bằng lông đuôi thiên hạc. Khí tức của lão cực kỳ thâm hậu, mỗi bước chân dẫm xuống đất đều làm linh khí xung quanh rung động theo nhịp. Đây rõ ràng là một vị đại năng bước vào phân đoạn Hóa Thần kỳ, cao thủ đứng đầu phương viên nghìn dặm.

“Phái Thanh Vân, chấp pháp trưởng lão Tề Thiên Phong!” Vân Cơ nheo mắt lại, khẽ lẩm bẩm. Nàng buông chiếc khăn lau ra, tư thế đứng thẳng lên, lộ ra đường cong khiêu gợi nhưng tràn đầy nguy hiểm.

Tề Thiên Phong không thèm nhìn vào trong khách sạn, chỉ đứng ở bậc thềm, cất giọng oai nghiêm như sấm rền: “Chủ nhân nơi này đâu? Bản tọa nghe nói nơi đây có kẻ chứa chấp tội nhân của Ma đạo, lại còn dùng yêu thuật làm nhiễu loạn nhân tâm. Mau ra đây tiếp kiến!”

Bên trong khách sạn, Thẩm Trường An thở dài một tiếng, đặt cuốn sổ cái xuống. Anh lười biếng đứng dậy, vừa đi ra phía cửa vừa chỉnh lại cổ áo thư sinh.

“Vân Cơ, mở cửa đón khách. Nhớ kỹ, vị khách này nhìn có vẻ… rất nhiều tiền.”

Cánh cửa gỗ mở ra với tiếng rít khô khốc. Vân Cơ nở một nụ cười chuyên nghiệp đến mức giả tạo, cúi người hành lễ: “Kính chào quý khách đến với Trường Sinh Khách Sạn. Quý khách muốn ở trọ, dùng bữa hay là… tham quan?”

Tề Thiên Phong nhìn lướt qua Vân Cơ, đôi mắt lão khẽ co rụt lại vì nhận ra thân phận Yêu Hồ chín đuôi của nàng, nhưng sau đó lão hừ lạnh một tiếng: “Một con nghiệt súc mà cũng dám làm tiếp tân? Đúng là nơi bẩn thỉu. Bản tọa muốn tìm chủ nhân của khách sạn này để hỏi tội.”

“Ông đang đứng trước mặt tôi đây.” Thẩm Trường An bước ra, gương mặt mang theo vẻ tươi cười hiền hòa. “Tôi là Thẩm Trường An, người quản lý nơi này. Ông muốn hỏi tội? Được thôi, phí tư vấn luật pháp của tôi là một vạn linh thạch mỗi khắc. Ông định hỏi bao lâu?”

Tề Thiên Phong ngớ người. Lão đã đi khắp tu chân giới, gặp qua không biết bao nhiêu vị đại lão, nhưng chưa từng thấy ai dám đòi tiền mình ngay từ câu đầu tiên.

“Hỗn xược!” Một tên đệ tử trẻ tuổi đứng sau lão giả quát lên, rút kiếm ra chỉ vào mặt Thẩm Trường An. “Trưởng lão nhà ta là bậc tiền bối đức cao trọng vọng, đến đây là để thanh trừng ma đạo. Ngươi không quỳ xuống lạy lục thì thôi, còn dám nhắc đến linh thạch hôi hám?”

Thẩm Trường An vẫn giữ nguyên nụ cười, nhưng đôi mắt anh đã nheo lại một chút. Anh vẫy tay về phía sau: “Tiểu Hắc, có người chỉ kiếm vào mặt chủ nhân ngươi kìa. Quy định thứ ba của khách sạn là gì nhỉ?”

Từ gầm quầy lễ tân, chú chó đen nhỏ nhắn, mập mạp lững thững đi ra. Nó ngáp một cái thật dài, để lộ hàm răng trắng tinh, sau đó sủa nhẹ một tiếng: “Gâu!”

“Chết tiệt, một con chó đen ghẻ lở mà cũng dám ra oai?” Tên đệ tử kia cười lạnh, phất tay một cái, một luồng kiếm khí sắc lẹm chém thẳng về phía Tiểu Hắc.

Thế nhưng, một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra.

Kiếm khí kia khi vừa chạm vào ngưỡng cửa khách sạn liền biến mất không sủi tăm, giống như một giọt nước rơi vào lòng đại dương. Ngay sau đó, Tiểu Hắc khẽ rướn người, hình ảnh của nó bỗng chốc mờ ảo.

*Bốp!*

Một tiếng động vang trời. Tên đệ tử vừa rồi chưa kịp phản ứng đã thấy ngực mình đau nhói, cả người như bị một ngọn núi va vào, bay ngược ra sau cả trăm trượng, đâm sầm vào vách núi xa xa, bất tỉnh nhân sự.

Không gian bỗng chốc lặng ngắt.

Tề Thiên Phong sắc mặt đại biến. Lão nhìn chằm chằm vào con chó đen nhỏ, rồi lại nhìn về phía Thẩm Trường An. Lão không cảm nhận được bất kỳ dao động linh lực nào từ thanh niên trước mặt, điều đó chỉ có hai khả năng: một là anh ta là phàm nhân, hai là tu vi của anh ta đã vượt quá giới hạn hiểu biết của lão.

“Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?” Tề Thiên Phong hạ giọng, tay nắm chặt lấy phất trần.

“Tôi đã nói rồi, tôi là người quản lý khách sạn.” Thẩm Trường An lười biếng dựa người vào khung cửa. “Các ông đứng ở cửa làm tắc nghẽn giao thông, làm ồn ào ảnh hưởng đến các khách hàng khác. Hiện tại tôi tính cho các ông các khoản phí sau: Phí xâm phạm không gian riêng tư: 10 vạn. Phí xúc phạm nhân viên (Vân Cơ và Tiểu Hắc): 20 vạn. Phí làm hỏng không khí buổi sáng: 5 vạn. Tổng cộng là 35 vạn linh thạch. Thanh toán ngay lập tức, hoặc để mạng lại.”

“Nực cười! Ngươi tưởng chỉ với vài thủ đoạn kỳ môn độn giáp là có thể uy hiếp được phái Thanh Vân sao?” Tề Thiên Phong gầm lên. Lão quyết định không giữ ý tứ nữa. Phất trần trong tay lão bỗng chốc dài ra, hóa thành hàng ngàn sợi tơ linh khí sắc như dao cạo, phủ kín bầu trời, chuẩn bị đổ ập xuống nghiền nát khách sạn.

Đây là tuyệt kỹ của lão, “Thiên Ty Vạn Lâu”, đủ sức khóa chết cả một tòa thành.

“Bản tọa hôm nay sẽ san bằng cái hắc điếm này!”

Thẩm Trường An nhìn đống tơ linh khí dày đặc trên đầu, thở dài lắc đầu: “Nhiều người cứ thích làm khó người khác bằng những việc mà họ vốn dĩ không làm được.”

Anh khẽ búng tay một cái.

“Lĩnh vực tuyệt đối: Cấm võ. Tước đoạt tu vi.”

Trong nháy mắt, một làn sóng vô hình từ trung tâm khách sạn lan tỏa ra ngoài. Tề Thiên Phong đang tràn đầy khí thế, bỗng dưng cảm thấy đan điền của mình như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Toàn bộ linh khí trong kinh mạch biến mất sạch sành sanh, không để lại một chút dấu vết nào.

“Cái gì… Tu vi của ta!?”

Lão giả hốt hoảng hét lên. Những sợi tơ linh khí trên bầu trời mất đi sự hỗ trợ, tan rã thành những đốm sáng rồi biến mất. Tề Thiên Phong vốn đang bay lơ lửng, giờ đây như một con chim bị rụng cánh, ngã bịch xuống mặt đất, bụi bay mù mịt.

Đám đệ tử phái Thanh Vân đi cùng cũng không khá hơn. Từng người một khuỵu xuống, sắc mặt trắng bệch, phát hiện ra bản thân mình giờ đây không khác gì những người phàm trần chưa bao giờ tu luyện.

Thẩm Trường An chậm rãi bước xuống bậc thềm, dừng lại trước mặt Tề Thiên Phong đang run rẩy. Anh cúi xuống, nụ cười vẫn “nhẹ nhàng” như cũ: “Trưởng lão Tề, bây giờ chúng ta có thể nói về hóa đơn được chưa? Hay là ông muốn tôi kích hoạt chế độ ‘Phòng tắm hơi địa ngục’ để ông trải nghiệm cảm giác nóng bỏng của linh hồn một chút?”

“Ngươi… ngươi rốt cuộc đã làm gì?” Tề Thiên Phong giọng run lẩy bẩy, sự cao ngạo biến mất, thay vào đó là nỗi sợ hãi tột cùng. Mất đi tu vi đối với một tu sĩ còn đáng sợ hơn cả cái chết.

“Tôi chẳng làm gì cả, chỉ là khách sạn có nội quy. Trong phạm vi mười trượng quanh khách sạn, bất kỳ ai có ý định hành hung nhân viên hoặc chủ khách sạn đều sẽ được trải nghiệm dịch vụ ‘Phàm nhân hóa’ miễn phí.” Thẩm Trường An thản nhiên giải thích.

Anh ra hiệu cho Vân Cơ. Nàng hồ ly xinh đẹp liền đi tới, trên tay cầm một chiếc thẻ nhựa màu đồng rỉ sét.

“Đây là thẻ Thành viên hạng Phổ thông của Trường Sinh Khách Sạn.” Thẩm Trường An nói. “Để khôi phục lại tu vi, ông phải nạp tiền vào thẻ này. 35 vạn linh thạch tiền phạt lúc nãy, cộng với 65 vạn linh thạch phí bảo hiểm ‘Khôi phục kinh mạch’. Tròn 100 vạn. Thanh toán ngay, tôi trả lại tu vi. Nếu không, ông cứ việc đi bộ từ đây về phái Thanh Vân. Đoạn đường này chắc mất tầm ba năm thôi, hy vọng ông không bị dã thú tha đi mất.”

Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán Tề Thiên Phong. Một trăm vạn linh thạch! Đó là toàn bộ tích lũy trong mấy trăm năm qua của lão. Nhưng nếu không trả, lão sẽ thực sự trở thành một phế nhân. Ở cái thế giới tu chân này, một phế nhân đi lạc giữa vùng biên cảnh ma đạo thì cái chết là kết quả xa xỉ nhất mà lão có thể mong đợi.

“Ta… ta trả…” Tề Thiên Phong nghiến răng, run rẩy móc ra túi trữ vật linh thiêng của mình.

Thẩm Trường An nhận lấy túi trữ vật, quét thần thức qua rồi gật đầu hài lòng. Anh vẫy tay một cái, áp lực trên người Tề Thiên Phong biến mất. Linh khí như thác lũ ùa về đan điền lão. Tề Thiên Phong thở hắt ra, quỳ sụp xuống đất thở dốc, cảm giác như vừa từ cõi chết trở về.

“Lão Tà, mang cho trưởng lão Tề một bát canh ‘Tiên Nhân Diễm Ngộ’ coi như quà khuyến mãi dành cho khách hàng VIP lần đầu tiên.” Thẩm Trường An lớn giọng gọi vào trong.

Lão Tà bưng bát canh đen ngòm bốc khói ra, cười nham nhở đưa cho Tề Thiên Phong: “Trưởng lão, uống đi. Món này tôi mới làm, không ngon tôi không lấy tiền phí phục vụ của ngài đâu.”

Tề Thiên Phong nhìn bát canh như chứa đựng toàn bộ oán khí của nhân gian, cổ họng ực một cái, nước mắt suýt nữa trào ra. Lão liếc nhìn Thẩm Trường An, rồi nhìn Tiểu Hắc đang gặm xương lừ mắt với mình, đành nhắm mắt nhắm mũi mà bưng bát canh lên uống cạn.

Vừa mới húp được ngụm đầu tiên, khuôn mặt già nua của lão bỗng chốc chuyển sang màu tím ngắt, rồi lại sang màu xanh lá. Mắt lão trợn ngược lên, cơ thể run rẩy dữ dội.

“Trưởng lão! Ngài sao thế?” Đám đệ tử kinh hãi chạy tới.

Nhưng ngay sau đó, một tiếng *Rắc* giòn tan vang lên từ bên trong cơ thể lão. Một luồng khí thế mạnh mẽ hơn trước thoát ra từ lỗ chân lông, xua tan toàn bộ cảm giác mệt mỏi lúc nãy. Tề Thiên Phong sững sờ, lão cảm thấy bình cảnh Hóa Thần tầng trung bấy lâu nay bỗng nhiên nứt vỡ, tâm trí lão thanh thản đến lạ lùng.

“Đây… đây là thần dược gì?” Tề Thiên Phong lắp bắp hỏi.

Lão Tà đắc chí chùi tay vào tạp dề hồng: “Tôi đã nói rồi, canh của tôi kích thích lắm. Ông vừa uống một hơi chín loại kịch độc, kinh mạch không đứt đoạn thì tất nhiên là sẽ bị ép phải nở ra rồi. Chúc mừng, chúc mừng!”

Tề Thiên Phong không biết nên cười hay nên khóc. Lão vừa bị lột sạch tiền, vừa bị sỉ nhục, nhưng giờ lại đột phá tu vi. Cảm giác này giống như bị ai đó đánh một trận nhừ tử rồi đưa cho một cục vàng thượng phẩm, vừa hận mà vừa không dám oán.

“Quy tắc tiếp theo của khách sạn.” Thẩm Trường An vừa đếm tiền vừa nhàn nhạt nói: “Khách hàng không được mang theo cảm xúc tiêu cực khi rời đi. Trưởng lão Tề, nếu ông định về báo tin cho tông môn rồi kéo người đến trả thù, thì tôi khuyên ông nên để lại một triệu linh thạch nữa cho phí tang lễ trước đi là vừa.”

Tề Thiên Phong rùng mình một cái, vội vàng đứng dậy, cung tay hành lễ sâu: “Thẩm quán chủ nói đùa rồi. Là thuộc hạ của ta thiếu giáo huấn, đắc tội quý điếm trước. Hôm nay nhận được canh thần của quý điếm, Thiên Phong xin ghi nhớ. Chúng ta… đi!”

Cỗ xe ngựa thanh ngọc lật đật quay đầu, biến mất trong màn sương mù còn nhanh hơn lúc đến.

Nhìn theo bóng dáng đám người kia khuất xa, Vân Cơ bĩu môi: “Chủ nhân, sao ngài lại thả lão ta đi dễ thế? Với tính tình của đám tự xưng danh môn chính phái, lão ta nhất định sẽ về mách lẻo với cái lão già Mặc Vô Đạo gì đó cho xem.”

Thẩm Trường An nhét túi linh thạch vào tay áo, phủi phủi bụi trên áo: “Cô thì biết cái gì? Nếu giết lão, phái Thanh Vân sẽ coi đây là vùng đất chết, không ai dám đến nữa. Nhưng nếu thả lão về với một chút tu vi tăng lên, người ta sẽ đồn rằng: ‘Ở đó tuy tốn tiền nhưng thực sự có cơ duyên’. Một triệu linh thạch này chỉ là tiền đặt cọc thôi. Đám già ở phái Thanh Vân kia đứa nào chẳng sợ chết, đứa nào chẳng muốn thăng cấp? Rồi bọn chúng sẽ tự động nộp tiền đến đây thôi.”

Vân Cơ ngây người ra, rồi thầm thán phục trong lòng: *“Hóa ra lừa tiền một lần là tiểu nhân, lừa tiền lâu dài mới là chân chính đại sư.”*

Thẩm Trường An quay lại phía Tiểu Hắc: “Mày lại ăn hết cục Linh thạch cốt hả? Chiều nay nhịn cơm nhé.”

Tiểu Hắc: “Gâu???” (Đời chó sao khổ thế này!)

Vào lúc này, sương mù lại tụ lại quanh Trường Sinh Khách Sạn. Tiếng bàn tính lại vang lên: *Lạch cạch, lạch cạch.*

Giới tu tiên vốn dĩ là một nơi tàn khốc, người ta giết nhau vì một gốc cỏ, một miếng ngọc. Nhưng tại mảnh đất nhỏ bé này, mọi thứ đều được giải quyết theo một cách rất hiện đại: Bằng tiền.

Thế nhưng, sâu trong bóng tối của rừng rậm phía xa, có những đôi mắt bắt đầu theo dõi khách sạn. Sự giàu có quá mức và những bí ẩn về việc tước đoạt tu vi đã bắt đầu thu hút những thế lực mà một triệu linh thạch chẳng là gì so với tham vọng của chúng.

Thẩm Trường An nhìn ra phía chân trời, nụ cười trên môi khẽ lạnh đi. Anh thầm nghĩ trong lòng: *“Wifi linh khí tốc độ cao sắp hoàn thiện rồi. Mặc Vô Đạo, nếu lão muốn chơi, cứ việc đến đây nộp phí đăng ký mạng đi.”*

Khách sạn Trường Sinh, hôm nay lại thu hoạch lớn.

[Kết chương 16]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8