Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 17: ** Kiếm Tiên gán nợ bằng kiếm ý

Cập nhật lúc: 2026-05-16 16:26:26 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 17: KIẾM TIÊN GÁN NỢ BẰNG KIẾM Ý**

Sáng sớm, sương mù trên đỉnh núi Phù Thế vẫn còn lười biếng bao phủ lấy những rặng thông già, nhưng tại Khách sạn Trường Sinh, không khí bận rộn đã bắt đầu từ lúc mặt trời chưa kịp ló rạng.

Vân Cơ, với bộ sườn xám lụa đào ôm sát thân hình chữ S rực lửa, đang cầm một chiếc chổi lông gà làm từ lông của Cửu Thiên tước, tỉ mẩn phủi bụi trên chiếc bình gốm ở sảnh chính. Khuôn mặt nàng tràn đầy vẻ nghiêm trọng, đôi mắt đẹp như nước hồ mùa thu chốc chốc lại nheo lại, chỉ cần nhìn thấy một hạt bụi nhỏ xíu lạc lõng trên sàn gỗ đàn hương là nàng lại lẩm bẩm:

“Rác thải là kẻ thù của tu hành. Kẻ nào làm bẩn khách sạn, ta sẽ tiễn kẻ đó vào luân hồi sớm ba trăm năm!”

Tiểu Hắc, con chó đen nhỏ đeo vòng cổ chuông vàng, đang nằm cuộn tròn dưới chân cầu thang, lười biếng ngáp một cái dài, để lộ hàm răng trắng nhởn có thể nghiền nát cả pháp bảo cấp địa. Nó liếc nhìn Vân Cơ, trong lòng thầm khinh bỉ cái chứng cuồng sạch sẽ của nàng hồ ly này, rồi lại lim dim hưởng thụ dư vị của miếng linh thạch cốt mà Thẩm Trường An vừa ném cho lúc sáng.

Ở trong quầy lễ tân, Thẩm Trường An – vị chủ nhân “vô sỉ” của khách sạn – đang bận rộn với chiếc bàn tính ngọc đế quang. Tiếng *lạch cạch, lạch cạch* vang lên đều đặn như một bản nhạc tài chính khô khốc nhưng lại khiến anh vô cùng thư thái.

“Hôm qua, đám người của phái Thanh Vân tiêu tốn ba mươi vạn linh thạch cho dịch vụ phòng tắm hơi tẩy tủy… Khấu trừ chi phí linh tuyền, chi phí bảo trì lĩnh vực, lãi ròng là hai mươi lăm vạn… Chậc, đám nghèo kiết xác này, đến bao giờ ta mới đủ tiền nâng cấp lên Khách sạn cấp 5 để mở thêm rạp chiếu phim 4D đây?”

Thẩm Trường An thở dài, tay chống cằm, ánh mắt nhìn ra phía cửa chính đang khép hờ.

Đúng lúc đó, một cơn gió lạ tràn vào.

Không phải là cơn gió nhẹ nhàng của buổi sớm, mà là một luồng khí lạnh lùng, tiêu sái, mang theo mùi rượu nồng nặc đủ để khiến một con tu vi Trúc Cơ phải say đến ba ngày ba đêm.

*Két—*

Cánh cửa gỗ nặng nề từ từ đẩy ra. Một bóng người xuất hiện giữa làn sương mù mờ ảo.

Đó là một người đàn ông trung niên, tóc tai bù xù nhưng đôi mắt lại sáng rực như những vì sao đêm rực rỡ nhất trên dải Ngân Hà. Lão mặc một bộ áo bào trắng đã sờn cũ, vai đeo một thanh kiếm dài bọc trong vỏ gỗ đen đơn giản, tay trái xách theo một chiếc hồ lô rượu to đùng bằng đồng thau.

Người này bước đi không vững, chân nọ đá chân kia, miệng lẩm bẩm những câu thơ kỳ quái:

*“Trời đất chẳng sinh ra ta, vạn cổ như đêm dài…*
*Chẳng bằng làm ngụm rượu, say khướt tận trời mây…”*

Vân Cơ vừa thấy người này bước vào, nhìn bộ dạng luộm thuộm và cái gấu áo bết đầy bùn đất của lão, lông mày nàng lập tức dựng ngược lên. Nàng cầm chổi lông gà chắn ngang đường, gằn giọng:

“Đứng lại! Tên bợm rượu này từ đâu tới? Không nhìn thấy tấm biển ‘Giữ gìn vệ sinh chung’ to tướng ngoài kia à? Mau biến ra ngoài gột rửa cho sạch, nếu không bà đây sẽ lột da ngươi làm thảm lót sàn!”

Gã say rượu dừng bước, nấc lên một cái rõ to, mùi rượu tỏa ra khiến Vân Cơ phải che mũi lùi lại ba bước. Lão ngước nhìn Vân Cơ, rồi cười ha hả:

“Hồ ly nhỏ… xinh đẹp đấy, nhưng nóng tính quá. Ta không tìm phiền phức, ta chỉ tìm rượu. Rượu ở đây đâu?”

Tiểu Hắc bỗng nhiên đứng bật dậy, toàn thân lông tơ dựng đứng. Nó cảm nhận được một thứ kiếm ý sắc lẹm ẩn sau vẻ ngoài bê bối kia, thứ kiếm ý có thể xé toạc bầu trời. Nhưng chỉ một giây sau, nhìn thấy ánh mắt thản nhiên của Thẩm Trường An, Tiểu Hắc lại nằm xuống, ngoáy đuôi ra vẻ “không quan tâm”.

Thẩm Trường An bước ra khỏi quầy, nụ cười “khách hàng là Thượng đế” quen thuộc hiện lên trên khuôn mặt thư sinh:

“Vị khách nhân này, chào mừng đến với Trường Sinh Khách Sạn. Ở đây chúng tôi không thiếu rượu, chỉ thiếu người có thể thưởng thức nó mà thôi. Nhưng trước hết, xin hỏi danh tính đại sư?”

Gã say rượu loạng choạng đi đến quầy, “rầm” một cái đặt hồ lô xuống, ánh mắt lão nhìn chằm chằm vào Thẩm Trường An, như thể muốn nhìn thấu tâm can anh. Một lúc sau, lão tặc lưỡi:

“Thú vị… nhìn không ra tu vi, nhưng lại đứng giữa đại trận thái cổ. Thôi bỏ đi, tên tuổi là hư ảo, cứ gọi lão phu là họ Lý đi. Có rượu ngon không?”

“Họ Lý? Kiếm khách?” Thẩm Trường An nhướng mày. Trong lòng anh khẽ động, một cái tên nổi tiếng trong thần thoại hiện lên, nhưng anh không nói ra. Anh quay vào trong, lớn giọng gọi:

“Lão Tà! Có khách quý! Mang ‘Hỗn Độn Tiêu Hồn Tửu’ ra đây!”

Từ phía sau bếp, một bóng người to lớn vác theo một vò rượu bọc bùn đất bước ra. Lão Tà (Tà Độc Ma Quân) với bộ tạp dề thêu hoa hồng đỏ trông cực kỳ lạc quẻ, khuôn mặt đầy sẹo hung dữ hừ một tiếng:

“Lại là tên nát rượu. Rượu của lão tử là dùng ba mươi sáu loại độc dược nghìn năm luyện hóa thành, người thường uống một hớp là mục xương nát thịt, ngươi có dám uống không?”

Họ Lý kia không nói không rằng, giật lấy vò rượu từ tay Lão Tà, dùng tay không bóp vỡ lớp niêm phong bằng bùn. Ngay lập tức, một hương thơm kỳ lạ, nồng đậm đến mức hóa thành thực thể tỏa ra, quẩn quanh trong sảnh khách sạn.

Lão Lý ngửa cổ, dòng rượu đỏ thẫm như máu chảy thẳng vào miệng.

“Khà—!”

Lão đập vò rượu xuống bàn, đôi mắt bỗng nhiên bắn ra hai tia sáng sắc lẹm, toàn thân phát ra tiếng kiếm鳴 (kiếm minh) rung chuyển cả tòa lầu.

“Rượu ngon! Tuy có độc, nhưng là thứ độc khiến người ta hưng phấn nhất! Tiếp!”

Lão Tà đứng ngẩn ra. Lão vốn là cao thủ dùng độc, vò rượu kia lão đã bỏ vào đó bảy phần “Đoạn Trường Thảo” và ba phần “Cửu U Linh Chi”, kẻ nào uống vào mà không cần vận công hóa giải thì ít nhất cũng phải liệt giường nửa tháng. Vậy mà gã say này lại uống như uống nước lọc!

“Hảo hán!” Lão Tà cũng bị khơi dậy lòng hiếu thắng: “Hôm nay nếu không khiến ngươi gục tại đây, danh hiệu Ma Quân của ta coi như bỏ đi! Đợi đó!”

Nửa canh giờ sau.

Bầu không khí trong khách sạn Trường Sinh trở nên cực kỳ quái dị.

Dưới sàn nhà, hàng chục vò rượu rỗng nằm lăn lóc. Lão Tà khuân rượu đến toát mồ hôi hột, còn họ Lý kia thì càng uống càng tỉnh, càng tỉnh thì kiếm ý quanh người càng đáng sợ. Những vệt kiếm khí mỏng manh thoát ra từ lỗ chân lông của lão vô tình cắt ngang không trung, tạo ra những âm thanh rít rít sắc lẹm.

Vân Cơ đứng nép một góc, tay cầm chổi lông gà run bần bật: “Chủ nhân… ông ta uống hết hầm rượu quý của chúng ta rồi! Chỗ đó… chỗ đó phải trị giá ít nhất hai triệu linh thạch!”

Thẩm Trường An không hề lo lắng, anh vẫn đứng đó, tay cầm bàn tính gõ *tạch tạch*.

“Hỗn Độn Tiêu Hồn Tửu mười vạn một vò, đã uống mười vò… Long Huyết Nhị Hồng ba mươi vạn… Phí dịch vụ làm thêm giờ của Lão Tà năm vạn… Phí tổn hại tinh thần của Vân Cơ do ngửi mùi rượu năm ngàn…”

Thẩm Trường An nhếch môi: “Yên tâm, hôm nay khách sạn chúng ta sắp có một vụ đầu tư lớn.”

Cuối cùng, khi họ Lý uống cạn vò rượu cuối cùng mang tên “Thiên Tiên Túy” – loại rượu cực phẩm có thể khiến một vị Chân Tiên phải hôn mê ba năm, lão mới thỏa mãn ợ một cái rõ to, nằm vật ra ghế dài trong sảnh.

“Hết… hết rồi à?” Lão lầm bầm, mắt nhắm nghiền.

Thẩm Trường An bước tới, trên tay là một tờ giấy dài dằng dặc bốc khói nhẹ (do linh khí bám vào).

“Vị khách nhân họ Lý thân mến, cảm ơn ngài đã ủng hộ các dịch vụ cao cấp của chúng tôi. Tổng cộng chi phí tiêu dùng hôm nay của ngài là: Năm triệu tám trăm bốn mươi ngàn linh thạch cực phẩm. Ngài thanh toán bằng thẻ hay tiền mặt? Hay là dùng chí bảo để thế chấp?”

Toàn bộ đại sảnh chìm vào im lặng. Lão Tà ngừng khuân rượu, Vân Cơ nín thở. Số tiền đó đủ để mua cả một quốc gia nhỏ ở hạ giới!

Họ Lý từ từ mở mắt, nhìn tờ hóa đơn rồi lại nhìn Thẩm Trường An. Lão đột nhiên vỗ đùi cười lớn:

“Ha ha ha! Tiểu tử, ngươi thật là đen tối! Ngươi nghĩ lão phu có tiền sao?”

Thẩm Trường An mặt không đổi sắc: “Khách sạn Trường Sinh quy tắc: Ăn quỵt bị chặt chân, uống quỵt bị tước đoạt tu vi, phá hoại đồ đạc bị làm nô bạt vĩnh viễn. Ngài trông không giống người muốn làm nô bạt quét rác cho Tiểu Hắc chứ?”

Tiểu Hắc: “Gâu!” (Đừng có đẩy lão già này cho ta!)

Họ Lý ngồi dậy, bộ dạng say khướt đột ngột biến mất, thay vào đó là một khí thế uy nghiêm, bát ngát như biển khơi. Lão đứng thẳng dậy, thanh kiếm đen phía sau lưng rung lên bần bật như muốn thoát vỏ ra ngoài.

“Linh thạch? Những thứ tục tĩu đó lão phu từ lâu đã không mang theo người. Nhưng uống rượu của ngươi, quả thật rất sướng. Lão phu không thích nợ ai.”

Lão đột nhiên đưa tay phải ra, ngón trỏ và ngón giữa khép lại như kiếm, chỉ thẳng lên bức tường đối diện của đại sảnh.

“Thế gian vạn vật, đều có thể thành kiếm. Tiền rượu của ngươi, ta trả bằng cái này!”

*Vút—!*

Không có ánh sáng chói lòa, cũng không có chấn động kinh thiên động địa. Nhưng trong mắt của những người có mặt, không gian dường như bị bóp méo hoàn toàn.

Một nét bút thanh mảnh, sắc sảo như phượng múa rồng bay, hiện lên trên vách đá trơn nhẵn của khách sạn. Chỉ là một chữ đơn giản:

**“KIẾM”**

Khi chữ đó vừa thành hình, một áp lực khủng khiếp đổ ập xuống. Lão Tà kêu rên một tiếng, lùi lại mấy bước, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên mặt. Lão nhìn thấy trong chữ đó là hàng vạn vạn binh khí đang gào thét, là cảnh tượng một mình một kiếm bình định cả cửu u ma giới.

Vân Cơ thì tái nhợt mặt mày, nàng cảm giác như chỉ cần nhìn vào chữ đó một giây thôi, thần hồn của nàng sẽ bị chém thành trăm mảnh.

Chỉ có Thẩm Trường An vẫn đứng vững, nhờ có hệ thống “Lĩnh vực tuyệt đối” che chở.

Họ Lý sau khi vạch xong một chữ, hơi thở có chút dồn dập, lão lấy lại vẻ lôi thôi lếch thếch lúc nãy, khoác lại vỏ kiếm lên vai.

“Chữ này lưu lại đây. Kẻ nào tu kiếm dưới gầm trời này muốn xem nó, phải trả tiền cho ngươi. Một lần xem, thu bao nhiêu tùy ý. Như vậy đủ trả tiền rượu chưa?”

Thẩm Trường An nhìn chữ “Kiếm” trên tường, bên tai vang lên âm thanh của hệ thống:

*【 Ting! Phát hiện ‘Thanh Liên Kiếm Ý’ cấp bậc Đế cảnh cực phẩm. Giá trị ước tính: Vô giá. Có thể chuyển đổi thành tài nguyên nâng cấp khách sạn, hoặc làm điểm thu hút khách tham quan hạng S. 】*

Thẩm Trường An nuốt nước miếng một cái, ánh mắt lập tức biến thành hình linh thạch rạng rỡ.

“Đủ! Quá đủ! Lý đại sư thật là sòng phẳng!”

Anh quay sang Vân Cơ: “Ghi chú vào nội quy khách sạn ngay: Từ ngày mai, bất kỳ ai muốn đứng trước bức tường này quá ba hơi thở, thu phí mười vạn linh thạch một lần. Ai dám quay phim, chụp ảnh (dùng linh pháp ghi hình) thì thu gấp mười!”

Vân Cơ ngơ ngác gật đầu, trong lòng thầm nhủ: *“Chủ nhân đúng là quỷ hút máu mà.”*

Lão Lý họ Lý kia lắc lắc đầu, cười nhạt rồi bước ra phía cửa.

“Rượu ngon… tiếc là hơi ít. Lần sau nếu lão phu tìm được hảo tửu mang đến, nhớ nấu món gì đó mặn một chút, tên đầu bếp mặt sẹo kia nấu đồ ăn toàn độc, ta ăn chưa thấy đã.”

Lão Tà đứng sau bếp hét lớn: “Lần sau ta sẽ cho thêm Vạn Năm Xuyên Tâm Tán, để xem ngươi có còn cười được không!”

Bóng dáng của họ Lý dần biến mất trong màn sương mù, chỉ còn lại giọng nói tiêu sái vang vọng từ xa:

*“Rút kiếm chém nước, nước càng chảy mạnh…*
*Nâng chén tiêu sầu, sầu lại càng sầu…”*

Thẩm Trường An nhìn theo cái bóng ấy, nụ cười trên môi thu lại, thay vào đó là một vẻ trầm tư. Anh nhìn chữ “Kiếm” đang phát ra những luồng khí lạnh buốt trên tường, rồi vỗ tay một cái.

*Xoạch—* Một tấm rèm lụa lớn được hệ thống điều khiển tự động phủ xuống, che kín chữ “Kiếm” lại.

“Lão Tà, Vân Cơ, Tiểu Hắc, nghe rõ đây.” Thẩm Trường An nghiêm túc nói.

Cả ba người và một con chó đều đứng nghiêm chỉnh.

“Người vừa rồi chính là một trong những kẻ đứng đầu đỉnh cao của thế giới này. Việc ông ta để lại kiếm ý ở đây sẽ khiến khách sạn Trường Sinh nổi tiếng, nhưng cũng sẽ thu hút không ít ruồi muỗi và kẻ tham lam.”

Thẩm Trường An cầm chiếc bàn tính, đôi mắt lạnh lùng lạ thường: “Thông báo ra ngoài: Khách sạn Trường Sinh khai trương khu vực ‘Kiếm đạo quán cảnh’. Giá vé vào cửa là ba mươi vạn linh thạch, không mặc cả. Ai dám đến cướp đoạt hoặc gây sự…”

Anh liếc nhìn Tiểu Hắc: “Hôm đó cho Tiểu Hắc ăn thịt tiên nhân.”

Tiểu Hắc vẫy đuôi hưng phấn: “Gâu gâu!”

Đúng như Thẩm Trường An dự đoán, tin tức về “Kiếm tiên gán nợ” lan truyền với tốc độ khủng khiếp trong giới tu chân.

Tại Thanh Vân Tông, Thái thượng trưởng lão Mặc Vô Đạo đang bế quan, đột ngột mở mắt ra. Lão nhìn về phía phương xa, nơi tọa lạc của khách sạn Trường Sinh, sắc mặt âm trầm đến đáng sợ.

“Lý Thanh Liên? Kẻ điên cuồng đó thế mà lại xuất hiện ở nơi nhỏ bé ấy? Còn để lại kiếm ý?”

Bên cạnh lão, một đệ tử quỳ xuống báo cáo: “Bẩm tông chủ, hiện nay các đại tông môn đều đã cử người đến đó. Thậm chí có tin đồn cả Thiên Ma Giáo cũng đang âm mưu đánh chiếm khách sạn để đoạt lấy kiếm ý đó nhằm tham ngộ bí mật phá vỡ gông cùm Tiên cảnh.”

Mặc Vô Đạo hừ lạnh: “Chỉ là một tên phàm nhân không có tu vi mở khách sạn, lại dám chứa chấp thứ thần vật như thế. Đây không phải là làm kinh doanh, đây là tìm chết.”

“Chuẩn bị đi. Ta muốn đích thân tới đó một chuyến. Không phải để uống rượu, mà để thu hồi ‘tài sản thất lạc’ của nhân giới.”

Tại các nơi khác, Yêu tộc, Ma giới và cả những vị tán tu lánh đời từ lâu cũng bắt đầu rục rịch. Tất cả đều nhắm về một điểm: Vực Không Gian Số 0.

Trong khi đó, ở khách sạn Trường Sinh, Thẩm Trường An đang ngồi trên một chiếc ghế xếp hiện đại (do hệ thống cung cấp), miệng nhâm nhi một ly trà đá (vốn là linh dược được làm lạnh). Anh nhìn màn hình hệ thống đang báo cáo số lượng đơn đặt phòng tăng vọt một cách chóng mặt.

“Cái gọi là ‘hiệu ứng người nổi tiếng’ đúng là không bao giờ lỗi thời ở bất cứ thế giới nào.” Thẩm Trường An cười tủm tỉm: “Lão Lý à Lão Lý, ông nợ tôi năm triệu tám, nhưng giá trị truyền thông ông mang lại ít nhất cũng phải trị giá năm mươi triệu. Phi vụ này… lời to!”

Dưới chân anh, Tiểu Hắc đang mài răng vào một thanh kiếm hỏng của một vị khách xấu số nào đó. Ở trong bếp, Lão Tà đang hì hục nghiên cứu công thức món “Kiếm Ý Chiên Giòn” – một món ăn mà lão hy vọng sẽ khiến vị Kiếm Tiên kia phải kinh ngạc trong lần gặp lại tới.

Một cơn lốc lớn đang kéo đến khách sạn Trường Sinh, nhưng chủ nhân của nó chỉ đang lo lắng xem liệu giấy vệ sinh cao cấp của mình có đủ dùng cho đám cao thủ sắp tới hay không.

Trận chiến thực sự, chỉ mới bắt đầu.


[Kết chương 17]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8