Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 18: ** Menu mới: Lẩu xuyên tiêu diệt tâm ma

Cập nhật lúc: 2026-05-16 16:27:13 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 18: MENU MỚI: LẨU XUYÊN TIÊU DIỆT TÂM MA**

Vực Không Gian Số 0 vốn là nơi chim không buồn bay, chó không buồn chạy, ấy thế mà kể từ ngày Khách sạn Trường Sinh mọc lên, nơi đây chẳng khác nào quảng trường trung tâm của cả cái Tu Chân giới.

Tiếng chuông gió treo ở cửa khách sạn hôm nay kêu liên hồi đến mức muốn hỏng. Thẩm Trường An nằm ngả ngốn trên ghế thái sư, chân gác lên cái bàn tính bằng ngọc đế quang, đôi mắt híp lại nhìn dòng người đang xếp hàng dài dằng dặc trước quầy lễ tân.

— Đừng chen lấn! Có nghe thấy không hả? Kẻ nào dám bước qua vạch kẻ vôi này trước khi tới lượt, bà đây sẽ lột da làm thảm chùi chân!

Tiếng quát lảnh lót của Vân Cơ vang dội khắp sảnh chính. Nàng cửu vĩ thiên hồ xinh đẹp hôm nay vận một bộ sườn xám đỏ rực, bó sát những đường cong mê người. Tuy nhiên, đừng ai dại dột mà mơ tưởng, vì trên tay nàng là một chiếc chổi lông gà được kết từ lông của Bát Nguyệt Phượng Hoàng. Chỉ cần thấy vị khách nào lỡ tay đánh rơi một chút tro bụi lên sàn nhà đá hoa cương sạch bong kin kít, nàng liền "vèo" một cái bay tới, mị nhãn chưa kịp tung ra thì cái chổi đã nện túi bụi vào đầu khách.

Chứng ám ảnh cưỡng chế (OCD) của Vân Cơ đang ở mức báo động đỏ vì lưu lượng khách đột biến sau khi Kiếm Tiên Lý Thanh Liên ghé thăm.

— Chủ nhân, cứ đà này thì chúng ta cháy phòng mất! — Vân Cơ nghiến răng, vừa dập dấu check-in vào thẻ gỗ của một vị đạo sĩ vừa lẩm bẩm.

Thẩm Trường An thong thả nhấp một ngụm "Trà đá Linh Cốt" – thực chất là nước lọc bỏ thêm mấy viên đá ngưng tụ từ linh khí loãng, thứ mà anh bán với giá năm mươi linh thạch một ly – rồi cười bảo:

— Bình tĩnh đi Vân Cơ, khách là thượng đế, mà thượng đế thì mang theo ví tiền. Chúng ta không thể đuổi tiền ra khỏi cửa được.

— Nhưng họ chỉ thuê phòng rồi ngồi thiền, chẳng tiêu xài thêm cái gì cả! — Vân Cơ hừ lạnh. — Cái đám tu sĩ nghèo rớt mồng tơi này chỉ muốn hít hà cái kiếm ý còn sót lại của Lý Kiếm Tiên mà thôi.

Thẩm Trường An đặt chén trà xuống, đôi mắt lấp lánh tia sáng thực dụng:

— Cho nên, chúng ta cần một sản phẩm mới. Một thứ gì đó khiến họ dù có phải bán cả phi kiếm cũng phải bỏ tiền ra ăn cho bằng được.

Anh vỗ tay một cái "bép". Từ trong bếp, một bóng người to lớn như hộ pháp xô cửa bước ra.

Đó là Lão Tà. Vị Ma Quân khét tiếng ngày nào hiện đang đeo một chiếc tạp dề màu hồng nhạt thêu hình những cánh hoa đào nhỏ xíu. Tay lão cầm một con dao phay rỉ sét, nhưng lưỡi dao lại tỏa ra luồng sát khí khiến nhiệt độ trong sảnh giảm xuống vài độ.

— Thẩm小子 (Thằng nhóc họ Thẩm), ngươi lại gọi lão phu có chuyện gì? Lão phu đang bận ủ nước mắm bằng mật gấu nghìn năm! — Lão Tà hằm hằm quát.

Thẩm Trường An không hề sợ hãi, chỉ cười hiền hòa:

— Lão Tà, công đức của ông còn nợ tôi chín nghìn chín trăm tám mươi năm nữa mới xong. Ông có muốn trừ bớt mười năm nợ không?

Lão Tà khựng lại, ánh mắt rực lửa ngay lập tức trở nên "ôn hòa" một cách đáng sợ:

— Nói. Làm món gì? Lão phu cái gì cũng nấu được, kể cả là rồng kho tàu hay phượng hoàng rút xương.

— Không, mấy thứ đó quá tầm thường. — Thẩm Trường An đứng dậy, đi tới trước bản đồ nguyên liệu. — Hiện nay, khách hàng của chúng ta đa số là tu sĩ đang gặp nút thắt trong tu luyện, tâm thần bất ổn vì sự kiện kiếm ý vừa qua. Tôi muốn một món ăn có thể giúp họ "tẩy rửa" tâm ma, nhưng lại mang hương vị gây nghiện kinh khủng.

— Tẩy tâm ma bằng đồ ăn? — Vân Cơ tò mò lại gần. — Xưa nay người ta dùng Tâm Ma Dẫn hoặc thiền định, chứ ăn vào mà hết tâm ma thì có vẻ… hư cấu quá không?

Thẩm Trường An rút ra một cuốn sổ tay màu đen, lật sang trang mới và viết ba chữ thật đậm: **LẨU XUYÊN TIÊU**.

— Nhưng không phải lẩu bình thường. — Anh nhìn Lão Tà. — Tôi muốn ông dùng quả Xuyên Tiêu Cửu U từ cấm địa Ma giới, kết hợp với Mỡ Ngưu Ma vạn năm và Linh Ớt Hỏa Diệm Sơn. Đặc biệt nhất, cốt nước dùng phải là sự hòa trộn giữa chín loại độc dược của Ma tộc, nhưng được trung hòa bằng Tuyết Liên vạn năm.

Lão Tà nghe xong, đôi lông mày rậm rì nheo lại:

— Độc kết hợp với linh dược? Hơn nữa còn dùng Xuyên Tiêu Cửu U? Thứ đó cực cay, cực tê, có thể khiến thần hồn run rẩy. Người thường ăn vào chắc chắn sẽ tan nát linh hồn.

— Đấy mới là mấu chốt! — Thẩm Trường An búng tay. — Cay đến mức khiến họ quên mất mình là ai, cay đến mức tâm ma cũng phải nhảy ra khỏi não vì không chịu nổi nhiệt độ và vị tê tái đó. Chúng ta sẽ gọi nó là: **Lẩu Xuyên Tiêu Diệt Tâm Ma**.

Lão Tà liếm môi, bản năng của một đầu bếp thiên tài và một đại ma đầu trỗi dậy:

— Thú vị. Rất thú vị. Lão phu sẽ thực hiện ngay. Nhưng… gia vị bí mật thì sao?

Thẩm Trường An ném cho lão một cái túi nhỏ. Lão Tà mở ra, đồng tử co rụt lại:

— Đây là… bột nêm của thế giới ngươi?

— Phải, đó là "siêu vị tinh" (mì chính) kết hợp với hương liệu tổng hợp tinh chế từ linh thạch. Một thìa này, dù là bùn đất cũng thành sơn hào hải vị. Đi đi, biểu diễn đi Ma Quân đại tài!

Hai canh giờ sau.

Một mùi hương kỳ lạ chưa từng có bắt đầu lan tỏa từ gian bếp, len lỏi qua từng khe cửa, bao phủ lấy toàn bộ sảnh khách sạn Trường Sinh.

Đó là một mùi hương cực kỳ hung hãn. Nó không dịu dàng như hoa cỏ, cũng chẳng thanh khiết như trà đạo. Nó cay nồng đến mức vừa hít vào, các vị tu sĩ đang nhắm mắt thiền định đều đồng loạt hắt hơi một cái "hắt xì" rung trời chuyển đất. Nhưng ngay sau cái hắt xì đó, họ cảm thấy khoang mũi thông suốt, thần trí trở nên minh mẫn lạ kỳ.

— Mùi gì thế này? — Một vị chân nhân tu vi Nguyên Anh trung kỳ kinh ngạc mở mắt. — Ngửi một cái mà linh khí trong người ta dường như vận chuyển nhanh hơn ba vòng?

— Thơm quá! — Một vị nữ tu của Băng Tuyết Tông, vốn nổi tiếng lạnh lùng, nay lại vô thức nuốt nước miếng. — Vị nồng đậm này… giống như ngọn lửa bùng cháy giữa đêm đông vậy.

Giữa lúc đám đông đang xôn xao, một giọng nói hống hách vang lên từ phía cửa:

— Quản lý Thẩm! Có cái gì ngon thì đem hết ra đây! Bổn thiếu gia hôm nay mang theo cả một rương linh thạch cực phẩm, quyết không thể thua cái tên Kiếm Tiên nghèo khổ Lý Thanh Liên đó!

Kẻ bước vào chính là "Cây ATM di động" của khách sạn — Nhị thiếu gia Kim Bất Hoán. Đi theo hắn là bốn gã vệ sĩ lực lưỡng, mỗi người khiêng một cái rương bằng bạc tỏa ra hào quang của tiền bạc. Kim Bất Hoán mặc một bộ y phục đính toàn trân châu, cổ đeo một cái vòng vàng to bằng bắp tay, mặt vênh lên tận trời.

Thẩm Trường An tươi cười nghênh đón, nụ cười đạt tiêu chuẩn "hút máu khách hàng":

— Ồ, Kim thiếu gia! Thật là duyên phận. Khách sạn chúng tôi vừa ra mắt một dịch vụ cao cấp nhất, chỉ dành riêng cho tầng lớp "Chí Tôn Thẻ Vàng" như ngài. Ngài có muốn thử "Siêu phẩm Lẩu Diệt Tâm Ma" đầu tiên của thế giới không?

Kim Bất Hoán vung tay:

— Diệt tâm ma? Ta đây tiền nhiều đến mức tâm ma thấy ta cũng phải lạy chào, cần gì phải diệt? Nhưng thôi, nể mặt ngươi, ta sẽ bao trọn cái món này. Giá bao nhiêu?

Thẩm Trường An giơ một ngón tay.

— Một nghìn linh thạch? — Kim Bất Hoán cười khẩy. — Rẻ rách!

— Không, một vạn linh thạch cực phẩm… một người. — Thẩm Trường An bổ sung nhẹ nhàng.

Toàn bộ sảnh khách sạn im bặt. Một vạn linh thạch cực phẩm? Đủ để mua một thanh phi kiếm hạng tốt hoặc mười viên linh đan trung phẩm đấy! Thế mà chỉ để ăn một bữa cơm?

Kim Bất Hoán sững người, tim đau nhói một cái, nhưng nhìn quanh thấy bao nhiêu người đang dòm mình, nhất là có mấy vị tiên tử xinh đẹp của Băng Tuyết Tông, hắn liền nghiến răng, đập bàn cái "rầm":

— Một vạn thì một vạn! Bổn thiếu gia thiếu cái gì chứ không thiếu tiền! Đem lên đây!

Lão Tà đúng lúc này bước ra, tay bưng một cái nồi lẩu bằng đồng thau nặng hàng trăm cân. Nồi lẩu này có một thiết kế kỳ lạ: hai ngăn âm dương. Một bên nước dùng đỏ rực như máu rồng, sôi sùng sục, bên trên nổi đầy những quả xuyên tiêu đen bóng và ớt hỏa diệm cắt khúc. Bên còn lại trắng đục như sữa, tỏa hơi nghi ngút, thơm mùi dược thảo thanh tao.

Lão Tà đặt mạnh nồi xuống bàn, khí thế tỏa ra khiến Kim Bất Hoán suýt nữa thì ngã khỏi ghế.

— Ăn đi, nhóc con. Đừng để phí đồ ăn của lão phu, nếu không lão phu sẽ dùng cái đầu của ngươi để ninh nước dùng tiếp theo. — Lão Tà hừ một tiếng rồi khoanh tay đứng sau Thẩm Trường An như một gã bảo kê đích thực.

Kim Bất Hoán nuốt nước miếng, nhìn nồi nước lẩu đỏ rực mà trong lòng thầm run rẩy. Hắn lấy đôi đũa bằng ngọc lục bảo, run run gắp một miếng thịt bò Tuyết Ma – vốn được thái mỏng như cánh ve – nhúng vào bên ngăn nước đỏ.

Chỉ mất ba giây, miếng thịt bò quăn lại, thấm đẫm lớp tinh hoa đỏ rực. Kim Bất Hoán hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại rồi cho miếng thịt vào miệng.

"OÀM!"

Ngay lập tức, mặt Kim Bất Hoán biến từ màu trắng sang màu hồng, rồi từ màu hồng sang màu đỏ tía, và cuối cùng là tím ngắt. Hai tai hắn xịt ra hai làn khói trắng, đôi mắt trợn ngược.

— Nhị thiếu gia! Ngài sao thế? — Đám vệ sĩ định xông vào.

Thẩm Trường An quát:

— Đừng cử động! Hắn đang ở giai đoạn "Khai mở ngũ giác".

Trong đầu Kim Bất Hoán lúc này, một cảm giác cay nóng nổ tung như một vụ nổ hạt nhân. Vị tê của Xuyên Tiêu Cửu U nhanh chóng tràn lên đại não, phong tỏa mọi suy nghĩ tạp loạn. Hắn cảm thấy mình như đang rơi xuống một biển lửa, nhưng cái lửa này lại không thiêu đốt da thịt mà đang thiêu đốt những ký ức đen tối, những sự tham lam, và cả nỗi sợ hãi về việc bị cha mắng.

Cái cay đến cực độ bỗng nhiên chuyển hóa thành một luồng thanh lưu cực lạc. Kim Bất Hoán rống lên một tiếng:

— SƯỚNG QUÁ!!!

Hắn bắt đầu ăn như điên như dại. Gắp thịt nhúng vào nước đỏ, húp một ngụm nước trắng để giảm bớt vị cay, rồi lại quay lại chiến đấu với ngăn đỏ. Mồ hôi vã ra như tắm, nhưng mỗi giọt mồ hôi rơi xuống lại mang theo một chút tạp chất đen ngòm – chính là thứ độc tố tích tụ lâu ngày do dùng quá nhiều đan dược cưỡng ép thăng cấp.

— Nhìn kìa! Tu vi của hắn… đang đột phá? — Một tu sĩ kinh hãi hét lên.

Đúng thật, quanh người Kim Bất Hoán, linh khí bắt đầu xoáy mạnh. Hắn vốn dĩ kẹt ở Trúc Cơ kỳ hậu kỳ bao năm không tiến triển vì nền móng không vững, vậy mà sau mười miếng thịt bò nhúng lẩu, hơi thở của hắn đột nhiên tăng vọt, đột phá rào cản, tiến thẳng vào Kim Đan kỳ!

"OÀNG!"

Một luồng khí kình tản ra từ người Kim Bất Hoán. Hắn đứng phắt dậy, mặt mũi đỏ bừng nhưng đôi mắt thì sáng quắc chưa từng có.

— Trời ơi! Tâm ma trệ khí của ta mất sạch rồi! Ta cảm thấy mình có thể đánh gục một con bò tót chỉ bằng một cái búng tay! — Kim Bất Hoán sung sướng cười hô hố. — Quản lý Thẩm, món này… món này đúng là thần vật!

Đám tu sĩ đứng xem nãy giờ, chứng kiến cảnh tượng "ăn lẩu đột phá", con mắt ai nấy đều đỏ rực như nồi nước dùng kia. Sự hoài nghi hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự thèm khát điên cuồng.

— Tôi! Tôi đặt một suất! — Vị chân nhân Nguyên Anh ban nãy gào lên, vứt một túi linh thạch lên quầy.

— Đừng tranh của ta! Băng Tuyết Tông chúng ta muốn đặt mười bàn! — Vị nữ tu lạnh lùng lúc trước giờ đây đang vung tay gạt phăng mấy gã tu sĩ xung quanh.

— Xếp hàng! — Vân Cơ hưng phấn hét lớn, cái chổi lông gà múa may quay cuồng. — Mỗi người chỉ được ăn tối đa một canh giờ! Ai gian lận sẽ bị Tiểu Hắc cắn mông!

Dưới gầm bàn lễ tân, Tiểu Hắc nghe gọi tên thì "Gừ" một tiếng oai phong, để lộ hàm răng trắng ởn có thể nhai nát linh bảo cấp thấp. Đám tu sĩ lập tức ngoan ngoãn như gà con, nối đuôi nhau xếp hàng chờ đến lượt nộp tiền.

Trong lúc hỗn loạn, Thẩm Trường An khẽ lùi về phía sau, tiến gần đến Lão Tà đang đứng khoanh tay, khuôn mặt hầm hố của lão lộ ra một tia đắc ý hiếm hoi.

— Làm tốt lắm, Lão Tà. Một vạn linh thạch một suất, trừ đi chi phí nguyên liệu và phí phục vụ, ông vừa trả được thêm… mười lăm năm nợ. — Thẩm Trường An lật lật cuốn sổ, tính toán nhanh như chớp.

Lão Tà hừ lạnh, nhưng trong lòng lại thấy một niềm vui lạ lùng:

— Thật không ngờ, thứ bột trắng ngươi đưa lại có tác dụng kích thích vị giác mạnh như thế. Tuy nhiên, linh ớt đó vẫn chưa đủ cay, lần sau ta sẽ thêm một ít Độc Hạt Đuôi Đỏ vào.

Thẩm Trường An đổ mồ hôi hột:

— Thôi, ông cho họ ăn để diệt tâm ma, chứ không phải để tiễn họ đi đầu thai luôn đâu. Tiết chế lại một chút.

Trong khi sảnh khách sạn náo nhiệt và sực nức mùi xuyên tiêu, ở một góc khuất sát cửa sổ, có một vị khách đã ngồi đó từ lâu. Người này mặc đạo bào màu xám giản dị, khuôn mặt bình thản, nhưng khí chất xung quanh hắn dường như tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Hắn không xếp hàng, cũng không huyên náo, chỉ lặng lẽ nhìn nồi lẩu của Kim Bất Hoán.

Đó là một lão giả, nhìn qua thì chẳng có gì đặc biệt, nhưng nếu Mặc Vô Đạo ở đây, lão chắc chắn sẽ nhận ra đây chính là đại đệ tử của mình – một người đã biến mất từ lâu.

Vị khách già bỗng đứng dậy, tiến về phía Thẩm Trường An.

Vân Cơ ngay lập tức chặn lại, đôi mắt hồ ly hiện lên tia cảnh giác:

— Vị đạo hữu này, muốn ăn thì phải xếp hàng.

Lão giả không giận, chỉ mỉm cười ôn hòa, nhìn Thẩm Trường An rồi nói:

— Ta không muốn ăn lẩu. Ta chỉ muốn hỏi Quản lý Thẩm một câu: Nếu tâm ma của một người không phải là nỗi sợ hãi hay tham lam, mà là một lý tưởng đã vỡ vụn, liệu món lẩu của ngươi có "diệt" được nó không?

Thẩm Trường An nheo mắt nhìn lão giả. Anh không cảm nhận được chút tu vi nào từ người này, nhưng trong "Lĩnh vực tuyệt đối" của hệ thống, cái bóng của lão già này to lớn đến mức bao trùm cả một góc khách sạn. Một đại năng ẩn thế!

Thẩm Trường An gấp sổ tay lại, mỉm cười chuyên nghiệp:

— Khách sạn Trường Sinh của chúng tôi có một phương châm: Không có căn bệnh nào không chữa được bằng thức ăn, nếu không chữa được là do bạn chưa trả đủ tiền… hoặc do đầu bếp chưa đủ cay.

Anh đẩy một thực đơn VIP bằng ngọc thạch tới trước mặt lão giả:

— Nếu tâm ma của ngài là một lý tưởng đã vỡ vụn, vậy hãy thử món **"Cơm Trắng Vô Vị"** của chúng tôi. Giá của nó là… bí mật tu vi cả đời của ngài. Ngài dám thử không?

Lão giả khựng lại, đôi mắt đục ngầu đột nhiên lóe lên một tia thần quang sắc lẹm như kiếm đạo của Lý Bạch. Không gian xung quanh dường như đông cứng lại trong tích tắc. Lão nhìn chằm chằm vào Thẩm Trường An, như muốn xuyên thấu qua vẻ ngoài phàm nhân của anh.

— Ha ha ha! Thú vị! — Lão giả bất ngờ cười to, tiếng cười sảng khoái chấn động cả khách sạn. — Mấy trăm năm qua, chưa ai dám đòi hỏi tu vi của ta để đổi lấy một bát cơm trắng.

— Vậy ngài có đồng ý giao dịch không? — Thẩm Trường An vẫn bình thản, tay vân vê đồng tiền vàng trên bàn tính.

Lão giả thu lại tiếng cười, nhìn sâu vào mắt Thẩm Trường An:

— Hôm nay ta chưa sẵn sàng để trở thành kẻ vô dụng. Nhưng ta sẽ ghi nợ bát cơm này.

Lão rút từ trong tay áo ra một chiếc phù chú bằng đồng cổ xưa, đặt lên quầy:

— Đây là vật định danh của ta. Nếu ngày nào đó Khách sạn Trường Sinh gặp họa từ Thiên Nguyên Tông, hãy bóp nát nó. Coi như ta trả tiền trà hôm nay đã ngồi ở đây.

Nói xong, lão giả quay người, từng bước một bước ra khỏi cửa khách sạn rồi biến mất vào không gian số 0 mênh mông, nhanh đến mức ngay cả Lão Tà cũng phải nheo mắt kinh ngạc.

— Thiên Nguyên Tông? Vật này… chẳng lẽ lão ta là… — Vân Cơ thốt lên, nhìn cái phù chú đồng với ánh mắt không thể tin nổi.

Thẩm Trường An cầm cái phù chú lên, gõ gõ vào lòng bàn tay rồi bỏ vào túi:

— Dù lão ta là ai, thì hôm nay lão ta cũng nợ tiền chỗ ngồi. Tính vào sổ đi Vân Cơ. Một nghìn linh thạch phí "Ngồi nghe mùi lẩu".

Vân Cơ cạn lời. Chủ nhân của nàng đúng là con quỷ hút máu người không chừa một xương. Một vị đại năng thần bí cho tiền bảo mạng, mà anh ấy vẫn chỉ nghĩ đến việc thu tiền ghế ngồi!

Đêm đó, Khách sạn Trường Sinh sáng đèn rực rỡ đến tận sáng. Tiếng xuýt xoa vì cay, tiếng rống đột phá tu vi và tiếng linh thạch rơi vào túi tạo thành một bản giao hưởng ngọt ngào nhất đối với Thẩm Trường An.

Danh tiếng về món Lẩu Xuyên Tiêu Diệt Tâm Ma nhanh chóng truyền đi xa hơn cả tin tức về Lý Bạch. Từ các ngõ ngách của Ma giới đến các đỉnh núi tuyết của Tiên giới, người ta bắt đầu rỉ tai nhau một câu nói mới:

"Chưa ăn lẩu Trường Sinh, chưa phải là tu sĩ đích thực."

Nhưng ở căn phòng VIP nhất trên tầng cao nhất, Thẩm Trường An đang nhìn ra cửa sổ, ánh mắt hướng về phía Thiên Nguyên Tông. Anh biết, việc Kim Bất Hoán đột phá và sự xuất hiện của lão giả bí ẩn kia chính là mồi lửa đốt nhanh hơn kế hoạch của Mặc Vô Đạo.

Hệ thống trong đầu anh vang lên một tiếng thông báo khô khốc:

*[Keng! Nhiệm vụ ẩn: "Tiếng thơm vang xa" hoàn thành 80%. Cảnh báo: Lực lượng Chính đạo do Thiên Nguyên Tông dẫn đầu đã thành lập "Liên minh Bài trừ Ma thực" vì cho rằng đồ ăn của ký chủ chứa tà thuật gây nghiện. Thời gian đối phó: 3 ngày.]*

Thẩm Trường An nhếch môi cười nhạt, tay lướt qua bảng điều khiển của hệ thống.

— Bài trừ à? Tốt thôi. Tôi đang lo dịch vụ "Massage Luân Hồi" vừa mới mở khóa chưa có đủ người để thí nghiệm. Liên minh đến càng đông, khách sạn càng có thêm nhiều… nhân viên phục vụ không lương.

Phía dưới sảnh, Kim Bất Hoán vừa ăn xong suất thứ ba, bụng to vượt mặt, đang hét lên:

— Chủ quán! Cho thêm một đĩa lòng rồng nhúng nữa! Ta cảm thấy Kim Đan của ta sắp nở ra Nguyên Anh rồi!

Khói lẩu vẫn nghi ngút, cay nồng và điên cuồng, báo hiệu cho một chương mới còn dữ dội hơn sắp bắt đầu tại mảnh đất "Tiên nhân dừng bước" này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8