Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 19: ** Hiệu ứng truyền miệng

Cập nhật lúc: 2026-05-16 16:27:54 | Lượt xem: 1

Sáng sớm, khi những tia nắng đầu tiên chưa kịp xuyên qua màn sương mù bao phủ lấy ranh giới giữa nhân giới và tu chân giới, Khách sạn Trường Sinh đã vang lên những âm thanh không mấy thanh tịnh.

"Bên trái! Cao lên một chút! Không, lệch rồi, tiểu tử ngươi có phải bị mù màu không đấy? Màu hồng đào này phải đặt cạnh màu tím u uất của Cửu U Minh Hoa thì mới nổi bật được vẻ phong trần của khách sạn chúng ta chứ!"

Thẩm Trường An tay cầm chiếc quạt giấy, vắt vẻo ngồi trên một chiếc ghế nằm bằng trúc xanh, miệng ngậm một nhánh cỏ linh lăng, không ngừng chỉ tay năm ngón. Đứng trước cửa khách sạn lúc này là Kim Bất Hoán – vị thiếu gia lừng lẫy của Kim gia, nay lại đang mặt mày lấm lem, hai tay nâng một tấm bảng hiệu bằng gỗ ngọc diệp khổng lồ.

"Thẩm… Thẩm chưởng quầy, ta dù sao cũng là Nguyên Anh tu sĩ… để ta làm việc này, có hơi quá đáng không?" Kim Bất Hoán hổn hển, mồ hôi nhễ nhại lăn xuống từ trán, khiến bộ y phục gấm vóc đắt tiền của hắn trông không khác gì một đống giẻ lau.

Thẩm Trường An liếc mắt nhìn cái túi trữ vật lép kẹp của Kim Bất Hoán treo bên hông, hừ lạnh một tiếng: "Nguyên Anh thì không cần trả nợ à? Một nồi lẩu tối qua của ngươi tiêu tốn bao nhiêu linh khí và thảo dược hiếm của Lão Tà, ngươi tự mình không biết sao? Nếu không phải ta từ bi cho ngươi dùng sức lao động để trừ nợ, giờ này ngươi đã bị nấu thành món 'Nguyên Anh hầm thuốc bắc' rồi."

Kim Bất Hoán rùng mình một cái, vội vàng câm miệng, dốc sức treo tấm bảng lên cao. Phía trên đó, dòng chữ "Trường Sinh Khách Sạn" rồng bay phượng múa, ẩn hiện linh quang nhiếp người. Điều đáng nói là Thẩm Trường An đã khéo léo dùng một chút thủ pháp hiện đại, tạo ra hiệu ứng đèn LED bằng cách khảm linh thạch vụn vào các nét chữ, khiến nó nhấp nháy xanh đỏ cực kỳ… nhức mắt.

Trong sảnh khách sạn, một bóng dáng thanh mảnh đang di chuyển nhanh nhẹn với tốc độ kinh người. Vân Cơ, với chín cái đuôi hồ ly được thu gọn thành một chiếc khăn lông mềm mại quấn quanh eo cho tiện làm việc, đang cầm một chiếc chổi làm từ lông Phượng Hoàng.

"Rác! Chỗ này vẫn còn một hạt bụi!"

Nàng quát lên, đôi mắt đẹp hiện lên tia tử quang lạnh lẽo. Nàng vừa nói vừa vung chổi, một luồng kình khí quét qua, khiến một vết bẩn nhỏ xíu trên góc sàn đá cẩm thạch tan biến ngay lập tức. Sau đó, nàng cúi xuống, lấy thước ra đo khoảng cách giữa hai hàng ghế ở sảnh chính.

"Lệch 0,01 milimet. Không thể chấp nhận được!"

Vân Cơ rít qua kẽ răng, hai tay đẩy nhẹ chiếc bàn nặng nghìn cân như thể nó chỉ là một món đồ chơi bằng nhựa. Chứng ám ảnh cưỡng chế (OCD) của nàng dường như đã đạt đến mức độ tu vi hóa thần sau khi vào làm việc cho Thẩm Trường An. Nàng không thể chịu nổi bất cứ thứ gì không đối xứng hay không sạch bóng.

Đúng lúc này, từ phía nhà bếp, một luồng khói đen nồng nặc mùi hắc ám kèm theo một mùi thơm kỳ quái xông thẳng lên mũi. Lão Tà, tay cầm một chiếc dao phay gỉ sét nhưng toát ra sát khí lạnh người, bước ra ngoài với một chiếc tạp dề màu hồng thêu hình hoa hồng phấn che đi bộ ngực vạm vỡ đầy sẹo.

"Chưởng quầy, hết ớt rồi." Lão Tà cất giọng ồm ồm như tiếng sấm rền. "Cái loại 'Ớt Tử Thần Vạn Cổ' mà ngài đưa ta, tối qua cái thằng nhãi Kim kia ăn sạch sành sanh rồi. Giờ ta phải lấy độc dược của Vạn Độc Xà làm gia vị thay thế, ngài xem có được không?"

Thẩm Trường An giật nảy mình, nhảy dựng xuống khỏi ghế nằm: "Lão Tà! Ngài có điên không? Độc của Vạn Độc Xà mà đem nấu ăn cho khách, là định tiễn khách đi đầu thai hay là định đóng cửa khách sạn? Ta nói này, dù ngài là Ma Quân thì cũng phải có đạo đức nghề nghiệp chứ!"

Lão Tà bĩu môi, dùng dao phay gãi gãi đầu: "Thì tại nó cay y hệt mà…"

"Dẹp ngay! Đợi lát nữa có người đến, bảo Kim Bất Hoán dẫn người ra trấn Thanh Vân cách đây mười dặm mà mua. Nhân tiện, dặn hắn mua thêm mấy bộ bát đĩa kiểu mới về, Vân Cơ bảo bộ cũ màu sắc không đồng nhất khiến nàng ta mỏi mắt."

Trong khi đó, ở một góc sân, Tiểu Hắc – con chó đen nhỏ nhắn với cái chuông vàng lạch cạch trước cổ – đang nằm dài sưởi nắng. Nó ngáp một cái dài, để lộ ra hàm răng trắng hếu có thể nghiền nát cả cực phẩm pháp bảo. Đôi tai nó chợt động đậy.

"Chủ nhân, có 'cừu béo' đang tới. Số lượng: bảy người. Cấp độ: Trúc Cơ và Kim Đan. Hướng: phía Đông Nam." Tiểu Hắc lười biếng dùng thần niệm truyền âm.

Thẩm Trường An ngay lập tức đổi vẻ mặt. Từ một tên lười biếng hách dịch, anh nhanh chóng đứng dậy, chỉnh lại vạt áo thư sinh, tay cầm cuốn sổ thu chi bằng ngọc, trên mặt nở nụ cười thương mại tiêu chuẩn nhất: nụ cười mười hai cái răng, tươi rói nhưng tuyệt nhiên không chứa một chút độ ấm nào trong đáy mắt.

"Mọi người chuẩn bị! Vị khách đầu tiên của ngày hôm nay sắp tới rồi! Vân Cơ, nụ cười đón khách đâu? Lão Tà, vào bếp hâm lại nồi canh, đừng để mùi độc xà thoát ra ngoài! Kim Bất Hoán, ngươi trốn cái gì, đứng ở cửa làm tiểu nhị cho ta!"

Một lúc sau, tiếng bước chân và tiếng trò chuyện vang lên từ con đường mòn dẫn vào khách sạn.

Bảy vị tu sĩ, dẫn đầu là một lão giả râu tóc bạc phơ khoác trường bào màu xanh lơ của Thanh Vân Tông – một tiểu tông môn đóng đô ở trấn nhỏ gần đó. Đi sau lão là sáu đệ tử trẻ tuổi, gương mặt ai nấy đều hiện rõ sự tò mò pha lẫn cảnh giác.

"Sư phụ, ngài xem, thật sự có một khách sạn ở giữa tử địa này sao? Tấm bảng hiệu kia… nhấp nháy nhìn thật là quỷ dị." Một nữ đệ tử nhỏ nhẹ nói.

Lão giả nheo mắt, vuốt râu: "Đừng khinh suất. Lão phu nghe danh đêm qua tại đây có linh quang ngút trời, mây tím bao phủ, chắc chắn là có cao nhân hoặc dị bảo xuất thế. Chúng ta đến đây cốt yếu là cầu duyên, nhưng cũng phải giữ lễ."

Khi họ bước chân vào phạm vi cổng chính, một cảm giác lạ lùng ập đến. Tất cả linh lực trong cơ thể bỗng chốc trở nên trầm mặc, giống như một hồ nước phẳng lặng không thể tạo ra chút gợn sóng nào.

Lão giả biến sắc: "Cấm linh vực? Lẽ nào đây là…"

Chưa kịp nói hết câu, họ đã bị chắn lại bởi một thiếu niên anh tuấn, mặc bộ đồ tiểu nhị xanh nhạt nhưng thần thái lại cực kỳ cao ngạo.

"Hoan nghênh đến với Trường Sinh Khách Sạn. Các vị là muốn dừng chân uống trà, hay là muốn nếm thử dịch vụ 'Một đêm thăng tiên' của chúng tôi?" Kim Bất Hoán nói năng lưu loát, tuy rằng trong lòng hắn đang gào thét vì nhục nhã. Hắn đường đường là nhị thiếu gia Kim gia, giờ lại phải làm tiếp tân đón khách cho cái đám tu sĩ hạng bét này!

Lão giả tu vi Kim Đan nhìn qua Kim Bất Hoán, thầm kinh ngạc vì thấy thiếu niên này cốt cách tinh anh, khí chất còn mạnh hơn cả lão, ấy vậy mà lại đi làm chân chạy bàn. Lão vội vã chắp tay: "Tiểu hữu khách khí. Lão phu là Trưởng lão Thanh Vân Tông, tình cờ đi ngang qua nghe danh nơi đây nên ghé thăm."

Vừa bước vào đại sảnh, cả đoàn người Thanh Vân Tông đồng loạt đứng hình.

Nơi này… thật sự là một khách sạn ở vùng biên viễn sao?

Sàn nhà bóng loáng đến mức soi rõ được mặt người, những chiếc cột trụ bằng gỗ đàn hương tỏa ra mùi hương thanh khiết giúp tinh thần sảng khoái vô cùng. Và đặc biệt nhất chính là cô gái đứng sau quầy lễ tân.

Sắc đẹp của Vân Cơ đủ để khiến bất kỳ nam tu sĩ nào cũng phải loạn tâm đạo, nhưng thứ khiến họ run rẩy là khí thế lạnh lùng, xa cách của nàng. Nàng đang dùng một cái khăn lụa lau đi lau lại một cái lọ hoa, mắt không thèm nhìn khách, giọng nói trong trẻo nhưng đầy quyền uy vang lên:

"Mời các vị rửa tay bằng linh dịch sát khuẩn ở góc tường trước khi làm thủ tục check-in. Khách sạn chúng tôi đề cao sự sạch sẽ, ai mang theo bụi bẩn từ bên ngoài vào sẽ bị tính thêm 'phí ô nhiễm' là 50 linh thạch."

Lão giả xanh mặt, vội vàng dẫn các đệ tử đến chiếc bồn đá chạm khắc cầu kỳ. Dòng nước chảy ra từ vòi bạc không phải nước thường, mà là sương linh khí hóa lỏng! Chỉ cần chạm vào, lỗ chân lông liền giãn nở, mệt mỏi tiêu tán.

"Linh dịch thượng hạng mà chỉ để… rửa tay?" Một đệ tử kêu lên đầy thèm thuồng, định lén uống một ngụm thì bị cái nhìn sắc lẹm của Vân Cơ dọa cho đứng tim.

Lúc này, Thẩm Trường An mới chậm rãi bước ra. Anh cầm cuốn sổ, nở nụ cười hiền hậu: "Chào mừng quý khách. Tôi là quản lý của khách sạn, Thẩm Trường An. Thấy các vị đi đường xa vất vả, chúng tôi hiện đang có gói khuyến mãi: 'Combo Ăn Sáng Khởi Đầu Tu Chân'. Bao gồm một bát mì linh dược vị nấm, một đĩa bánh bao chay thanh tâm và một chén trà ngộ đạo loại hai. Chỉ mất 500 linh thạch một người thôi, vô cùng phải chăng."

"500 linh thạch một người? Mì của ngươi làm từ sừng rồng chắc?" Một đệ tử nam không nhịn được thốt lên. Đối với họ, 500 linh thạch là tiền tiêu vặt của cả một năm!

Nụ cười của Thẩm Trường An không đổi, nhưng ánh mắt anh khẽ chớp. Ngay lập tức, Tiểu Hắc ở dưới chân anh đứng dậy, khẽ gầm một tiếng nhỏ.

Một luồng uy áp cổ đại, tàn bạo bất ngờ bao trùm lấy cả căn phòng. Bảy vị tu sĩ Thanh Vân Tông cảm thấy ngực mình như bị núi thái sơn đè nặng, chân run lẩy bẩy, mặt cắt không còn giọt máu. Lão giả sợ hãi nhận ra, con chó đen nhỏ này có lẽ là một đại yêu cực kỳ khủng khiếp mà ngay cả tông chủ của lão cũng không dám đối mặt.

"Tiểu Hắc, đừng dọa khách." Thẩm Trường An vuốt đầu nó, rồi quay lại nhìn họ: "Quý khách nói đúng, tiền nào của nấy. Mì của chúng tôi không làm từ sừng rồng, nhưng nó có chứa tinh hoa từ mảnh ruộng mà Thiên Mã đã đi qua. Có thể giúp đột phá bình cảnh nhỏ, thanh lọc tạp chất trong đan điền. Các vị có chắc là không muốn thử không?"

Lão giả nghiến răng, từ trong ngực áo lôi ra một túi linh thạch run rẩy đặt lên bàn: "Dùng… chúng ta dùng bảy phần combo!"

"Rất tốt! Khách hàng đúng là thượng đế!" Thẩm Trường An vỗ tay cái bộp. "Vân Cơ, ghi vào sổ. Lão Tà, bưng mì lên!"

Khi những bát mì được bưng lên, tất cả những lời phàn nàn trước đó biến mất sạch sành sanh. Sợi mì trắng trong như ngọc, nước dùng vàng óng ánh với những mảnh thảo dược tỏa ra mùi hương khiến người ta thấy linh lực trong người bắt đầu cuộn trào.

Lão giả vừa nếm một miếng, mắt trợn trừng. Một luồng linh lực ấm áp nhưng mạnh mẽ xông thẳng vào kinh mạch đã bế tắc từ lâu của lão. Lão chưa bao giờ thấy loại linh thực nào lại tinh khiết đến mức không cần luyện hóa cũng có thể hấp thụ ngay như vậy.

"Cái này… cái này không chỉ là đồ ăn, đây là đan dược cấp sáu trở lên mới có hiệu quả như vậy!" Lão run rẩy kêu lên.

Các đệ tử trẻ tuổi bắt đầu ăn ngấu nghiến, ai nấy đều mặt đỏ gay vì linh khí quá dồi dào. Thẩm Trường An đứng một bên, thỏa mãn nghe thấy tiếng hệ thống trong đầu không ngừng nhảy số:

*[Keng! Khách hàng cực kỳ hài lòng. Điểm Công Đức +100. Danh tiếng khách sạn tăng nhẹ.]*

Trưa hôm đó, nhóm người Thanh Vân Tông rời đi với bộ dạng hoàn toàn khác. Lão giả thì có vẻ như sắp chạm tới ngưỡng đột phá Kim Đan trung kỳ, còn các đệ tử thì ai nấy thần thái sáng láng.

"Trưởng lão, chúng ta có nên báo việc này cho Tông chủ không?" Một đệ tử hỏi.

Lão giả quay đầu nhìn lại tòa kiến trúc kỳ lạ ẩn sau màn sương, trầm giọng nói: "Tông chủ? Cả vùng này đều phải biết! Khách sạn Trường Sinh không phải là nơi dừng chân đơn thuần, đó là một cơ duyên! Nhưng chúng ta phải nhanh tay lên, trước khi những đại tông môn như Thiên Nguyên Tông chú ý đến."

Thế nhưng, bí mật vốn dĩ là thứ không thể giữ kín trong thế giới tu tiên.

Chỉ trong vòng hai ngày, câu chuyện về "Khách sạn kỳ quặc bán mì tăng tu vi" đã lan rộng như vết dầu loang ra khắp trấn Thanh Vân, rồi lan đến các thành trì lân cận.

Lúc đầu, người ta chỉ bán tín bán nghi.

"Ngươi nghe nói gì chưa? Có một tiệm hắc điếm nằm ở mé rừng tử địa, chém một bát mì 500 linh thạch đấy!" Một tên tán tu ở quán rượu cười cợt.

"Ngươi thì biết cái gì!" Một kẻ khác vỗ bàn. "Nhị trưởng lão Thanh Vân Tông về nhà là đột phá ngay lập tức, đệ tử của ông ta cũng tăng tu vi vù vù. Ta nghe nói, phục vụ ở đó toàn là quốc sắc thiên hương, còn chó trông nhà là Thần thú viễn cổ!"

Lời đồn thổi cứ thế tam sao thất bản. Người thì bảo đó là tẩm cung của một Tiên đế ẩn dật, kẻ thì nói đó là bẫy của Ma tộc để hút tu vi tu sĩ. Nhưng càng kỳ quái, càng nguy hiểm, tính tò mò của những kẻ tu hành lại càng trỗi dậy mãnh liệt. Tu tiên vốn là nghịch thiên mà đi, nơi nào có cơ duyên, nơi đó có máu và sự cạnh tranh.

Bắt đầu có những toán tu sĩ lẻ tẻ tìm đến. Họ không chỉ là những kẻ tò mò, mà còn có những đại phú gia, những công tử thế gia lừng lẫy.

Và Thẩm Trường An, kẻ quản lý "vô sỉ" nhất, đã chuẩn bị sẵn sàng một loạt "bẫy tiêu dùng" mới.

"Vân Cơ, treo biển thông báo đi. Kể từ ngày mai, khách sạn mở thêm dịch vụ 'Phòng Tắm Suối Nước Nóng Tẩy Tâm'. Giá vé vào cửa: 2000 linh thạch. Nếu muốn có thêm dịch vụ massage kinh mạch bằng linh khí áp suất cao, tính thêm 1000. À, nhắc Lão Tà, chuẩn bị thêm món 'Lẩu Hỏa Long' đi, thời tiết bắt đầu lạnh rồi, chúng ta cần bán thêm trà giải nhiệt nữa."

Thẩm Trường An nhìn dòng người thấp thoáng từ xa đang hướng về phía mình, tay anh khẽ gảy các hạt bàn tính ngọc, tiếng kêu "lạch cạch" giòn giã hơn bất cứ bản nhạc tiên nào.

Danh tiếng giống như ngọn lửa, và Khách sạn Trường Sinh chính là hố đen đang hút lấy mọi sự chú ý. Anh biết rằng, khi danh tiếng vượt ra khỏi vùng đất nhỏ bé này, những kẻ thật sự mạnh mẽ, những "con cá lớn" mang theo khối tài sản khổng lồ và cả những rắc rối chết người sẽ tìm đến.

Mặc Vô Đạo, hay những trưởng lão hám lợi của các đại môn phái, sớm muộn gì cũng sẽ tới thôi.

Nhưng Thẩm Trường An chỉ cười nhẹ. Anh lướt qua bảng nhiệm vụ của hệ thống:

*[Nhiệm vụ: 'Cơn lốc truyền thông'. Mục tiêu: Đạt 1000 lượt khách trong một tháng. Phần thưởng: Mở khóa dịch vụ Wifi Linh Khí Băng Thông Rộng.]*

"Thế giới này thiếu cái gì nhất? Không phải linh dược, không phải công pháp. Mà là… sự giải trí." Thẩm Trường An tự nhủ, ánh mắt lóe lên tia sáng của một nhà tư bản xuyên không.

"Đến đi, các vị thượng đế. Túi tiền của các vị, cứ để tôi giữ hộ cho."

Bên ngoài, gió bắt đầu thổi mạnh, cuốn theo mùi hương thơm lừng của nhà bếp khách sạn Trường Sinh bay xa tận ngàn dặm, khiến những vị đại năng đang bế quan trong hang sâu cũng phải tò mò mà mở mắt.

Một kỷ nguyên của sự "chém đẹp" và "vặt lông" trong giới tu tiên, chính thức bắt đầu từ đây.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8