Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 20: ** Buổi tối xem phim \”livestream\”
Đêm ở biên giới ba giới Tiên, Ma, Yêu không bao giờ thực sự tĩnh lặng. Gió rít qua những khe đá vôi, mang theo tiếng gầm gừ của dị thú và mùi mục nả của rừng già vạn năm. Thế nhưng, ngay tại trung tâm của sự hỗn loạn ấy, Khách sạn Trường Sinh lại hiện lên như một hòn ngọc phát sáng giữa bóng tối mù mịt. Ánh đèn lồng đỏ treo dưới hiên gỗ không hề bị lay động trước gió bão, tỏa ra thứ ánh sáng ấm áp, bình yên đến lạ lùng.
Bên trong đại sảnh, Thẩm Trường An đang ngồi trên chiếc ghế bành bọc da rồng giả (thực ra là da của một con thằn lằn thành tinh bị Lão Tà làm thịt). Anh nhàn nhã lật xem một tấm gương đồng cũ kỹ, bề mặt gương mờ mịt, đầy vết nứt li ti như mạng nhện.
“Chủ quán, thứ phế liệu này ngài nhặt ở đâu ra vậy?” Lão Tà, trong chiếc tạp dề hồng thêu hoa hồng rực rỡ, tay vẫn cầm chiếc muôi rỉ sét, tò mò ghé đầu nhìn vào.
Vân Cơ đứng gần đó, đang tỉ mỉ dùng móng tay được mài giũa sắc lẹm của mình để gọt một quả Linh Táo, cũng nhướng mày phụ họa: “Đúng đó. Nếu là vật trang trí thì nó quá xấu, ảnh hưởng đến thẩm mỹ sang trọng mà nô gia đang dày công xây dựng cho khách sạn này.”
Thẩm Trường An không ngẩng đầu lên, tay gảy nhẹ một phù văn vừa được hệ thống cấp cho. Một tiếng “ong” vang lên, bề mặt kính đồng vốn mờ mịt đột ngột lóe lên một tia linh quang vàng kim.
“Phế liệu sao? Đây là Kính Chiếu Yêu vạn năm, báu vật trấn phái của Linh Cương Tông vừa mới phá sản đấy.” Thẩm Trường An cười gian xảo, nụ cười làm Vân Cơ bất giác rùng mình. “Tôi vừa mua lại với giá một bữa cơm sườn của Lão Tà từ một đệ tử trốn chạy của bọn họ. Hôm nay, tôi sẽ cho các người thấy thế nào là sức mạnh của ngành công nghiệp giải trí.”
Tiểu Hắc đang nằm khoanh tròn dưới chân bàn, nghe đến chữ "giải trí" liền vểnh tai lên, một mắt hé ra đầy vẻ khinh thường của một vị Thần thú thượng cổ, nhưng cái đuôi thì lại bất giác ngoáy tít.
Thẩm Trường An đứng dậy, phất tay một cái. Trong phạm vi “Lĩnh vực tuyệt đối”, ý niệm của anh chính là luật lệ. Toàn bộ bàn ghế gỗ lim ở đại sảnh tự động dịch chuyển, xếp thành từng hàng ngay ngắn hướng về phía bức tường trắng phía tây. Ánh đèn lồng mờ dần, nhường chỗ cho không gian huyền ảo.
Anh đặt chiếc Kính Chiếu Yêu lên bệ đá cao, sau đó cắm vào một miếng Linh thạch thượng phẩm làm nguồn năng lượng.
“Hệ thống, kích hoạt chức năng ‘Trình chiếu đa chiều’. Chế độ: Livestream thực tế.”
*Ting!*
*Hệ thống Quản lý Khách sạn ghi nhận yêu cầu. Đang đồng bộ hóa linh hồn của chủ thể với các khu vực đang có biến động lớn về linh khí. Đã kết nối với ‘Bí cảnh Thương Lan’.*
Đột nhiên, từ mặt kính chiếu ra một luồng ánh sáng cực mạnh, phóng lên bức tường trắng. Thay vì phản chiếu hình ảnh bình thường, bức tường biến thành một tấm màn khổng lồ đầy chân thực. Hình ảnh hiện ra khiến Lão Tà và Vân Cơ phải há hốc mồm: Đó là khung cảnh một vách đá cheo leo, sấm chớp nổ đùng đùng, và ở giữa trung tâm cơn bão là hai vị cao thủ đang kịch liệt giao tranh. Một người là Kiếm tu tiên phong đạo cốt, một người là Ma nhân khí thế ngút trời.
“Đây… đây chẳng phải là Tuyệt Diệt Kiếm Tôn và U Minh Ma Thủ sao?” Lão Tà lẩm bẩm, đánh rơi cả cái muôi. “Bọn họ đang tranh giành ‘Vạn Thọ Liên’ ở Bí cảnh Thương Lan mà? Cách đây cả mấy vạn dặm, làm sao lại nhìn rõ như ở ngay trước mắt thế này?”
Thẩm Trường An đắc ý vỗ tay: “Chính xác! Đây không phải là phim dựng sẵn, đây là livestream thực tế 4K. Từ góc độ này, chúng ta có thể nhìn thấy cả những giọt mồ hôi trên trán của Tuyệt Diệt Kiếm Tôn, thậm chí cảm nhận được sát khí của U Minh Ma Thủ.”
Vân Cơ mắt sáng rực: “Chủ quán, ngài định dùng thứ này để…”
“Để vặt lông, à không, để phục vụ nhu cầu thông tin của khách hàng.” Thẩm Trường An ngắt lời, đôi mắt biến thành hình đồng tiền vàng. “Các tu sĩ bình thường muốn xem các đại năng đánh nhau để học hỏi kinh nghiệm nhưng sợ mất mạng vì dư chấn công lực. Ở đây, chúng ta bán vé bảo đảm an toàn 100%, có bỏng ngô linh khí, có trà đá miễn phí, lại được xem cận cảnh. Cô bảo xem họ có phát điên lên không?”
Nửa canh giờ sau, một tấm biển lớn bằng gỗ sồi được dựng ngay trước cửa khách sạn. Trên đó viết bằng mực rồng bay phượng múa:
**“SIÊU SỰ KIỆN ĐÊM NAY: ĐẠI CHIẾN BÍ CẢNH THƯƠNG LAN – LIVESTREAM ĐA CHIỀU LẦN ĐẦU TIÊN XUẤT HIỆN.**
**Giá vé: 500 linh thạch/suất.**
**Gói VIP (ghế sô-pha, nước uống tự chọn): 2000 linh thạch.**
**Cấm tuyệt đối mang đồ ăn ngoài vào!”**
Ngay lập tức, những tu sĩ đang tá túc tại khách sạn và cả những kẻ đang dật dờ ở khu vực xung quanh đều bị thu hút. Kim Bất Hoán – kẻ vốn là “cây ATM di động” không bao giờ vắng mặt trong những trò đốt tiền – là người đầu tiên xông tới.
“Gì thế này? Livestream? Xem đại năng đánh nhau mà không sợ chết?” Kim Bất Hoán quăng ra một túi linh thạch không cần đếm. “Cho ta vị trí đẹp nhất! Ta muốn xem lão mũi trâu Tuyệt Diệt Kiếm Tôn đó hôm nay có bị đánh gãy răng không!”
Tiếp sau đó là một vài tán tu, rồi đến cả những nữ tu của Băng Tâm Môn. Ngay cả Thánh nữ Tuyết Nhi vốn luôn lạnh lùng, lúc này cũng quàng một chiếc khăn che mặt, khẽ khàng đặt linh thạch lên bàn lễ tân của Vân Cơ.
“Thánh nữ, ngài cũng quan tâm đến chuyện đánh đấm sao?” Vân Cơ mỉm cười đầy ý vị khi giao vé.
Tuyết Nhi cứng giọng, cố giữ vẻ cao lãnh: “Ta… ta chỉ là muốn quan sát kiếm ý của Tuyệt Diệt tiền bối để củng cố đạo tâm. Tuyệt đối không phải vì tò mò.”
“Dạ, đạo tâm của ngài quý giá quá. Mời vào, hàng ghế VIP số 3 có nệm sưởi đó ạ.” Vân Cơ nháy mắt.
Chẳng mấy chốc, đại sảnh đã chật kín người. Không khí nóng hừng hực. Thẩm Trường An đứng ở một góc, ra hiệu cho Lão Tà mang ra những thúng bỏng ngô lớn. Đây không phải bỏng ngô bình thường, mà là linh ngô vạn năm được nổ bằng lửa địa ngục của Lão Tà, mỗi hạt đều vàng ươm, thơm nức và chứa linh khí dồi dào. Một bát nhỏ có giá “hạt dẻ”: 50 linh thạch.
“Bắt đầu!” Thẩm Trường An búng tay.
Hình ảnh trên màn hình trở nên sống động cực độ. Tiếng sấm nổ vang dội khắp đại sảnh, không phải là tiếng vang qua loa, mà là dùng phù văn khuyếch đại âm thanh khiến tim gan các tu sĩ rung lên bần bật.
Trên màn hình, Tuyệt Diệt Kiếm Tôn tung ra một chiêu “Vạn Kiếm Quy Tông”. Hàng vạn đạo kiếm khí trắng xóa xé toạc mây mù, lao thẳng về phía U Minh Ma Thủ. Góc máy của Kính Chiếu Yêu vô cùng tinh quái, nó đột ngột phóng to vào khuôn mặt đang biến sắc của tên Ma thủ, rồi lại xoay vòng tròn giữa những đạo kiếm khí như thể khán giả đang cùng bay giữa trận chiến.
“Ôi mẹ ơi! Nó bay vào mắt tôi kìa!” Một tán tu ngồi hàng đầu giật mình ngã ngửa ra sau, dù biết đó chỉ là hình ảnh trình chiếu nhưng cảm giác chân thực khiến hắn không tự chủ được mà vận hành phòng hộ linh lực.
“Hay! Đánh hay lắm!” Kim Bất Hoán vừa nhồm xoàm ăn linh ngô vừa gào thét. “Tuyệt Diệt lão đầu, đâm vào hạ bộ nó! Đúng rồi! Chơi bẩn vào!”
Cả khán phòng trở nên náo nhiệt chưa từng có. Những vị tu sĩ vốn dĩ ngày thường đoan trang, lúc này dưới sự tác động của bầu không khí đám đông và sự kích thích giác quan, bắt đầu lộ ra bản chất “hóng hớt” thâm căn cố đế.
“Mọi người chú ý!” Giọng Thẩm Trường An vang lên, át cả tiếng sấm trên màn hình. “Hiện tại U Minh Ma Thủ đang yếu thế do thiếu hụt ma lực. Quý khách nào muốn ‘ủng hộ’ tinh thần cho ai, có thể mua các loại quà tặng ngay tại quầy lễ tân. Một đóa ‘Hoa Hồng Linh Lực’ giá 100 linh thạch sẽ khiến hình ảnh quà tặng hiện lên trên màn hình ngay cạnh nhân vật đó. Biết đâu, tâm ý của các vị sẽ vượt qua không gian, cổ vũ cho thần tượng của mình thì sao?”
Tuyết Nhi sững sờ: “Này chủ quán, cái này là lừa đảo trắng trợn! Linh thạch chúng ta tiêu thụ ở đây, họ ở cách xa vạn dặm làm sao nhận được?”
Thẩm Trường An cười vô tội: “Thánh nữ nói sai rồi. Đây là ‘Giao dịch niềm tin’. Quý khách mua sự vui vẻ, chúng tôi cung cấp dịch vụ hiển thị. Cô xem, nếu U Minh Ma Thủ thắng mà trên màn hình toàn hoa hồng của cô, chẳng phải cô sẽ thấy mình đóng góp công lao lớn nhất sao?”
Kim Bất Hoán nghe xong liền đập bàn: “Có lý! Ta ghét lão Tuyệt Diệt, cho ta mười con ‘Heo Vàng Phản Phúc’ quẳng vào mặt lão!”
Màn hình lập tức xuất hiện những ký hiệu hình con heo vàng bay đầy xung quanh đầu của Tuyệt Diệt Kiếm Tôn (vốn là ảo ảnh do hệ thống của Thẩm Trường An chèn vào). Đám đông được phen cười bò, không khí hào hứng đến đỉnh điểm. Tiền linh thạch đổ vào hũ của Vân Cơ kêu “keng keng” không ngớt.
Trong khi khán giả đang cuồng nhiệt, thì ở “hiện trường” Bí cảnh Thương Lan xa xôi, Tuyệt Diệt Kiếm Tôn đang vất vả chống đỡ chiêu cuối của đối thủ. Lão đột ngột cảm thấy sống lưng lạnh toát, một cảm giác kỳ lạ như có hàng ngàn con mắt đang nhìn chằm chằm vào mình, thậm chí còn thấy loáng thoáng mấy bóng ma hình con heo… vàng bay lượn trước mắt.
“U Minh! Ngươi dùng tà thuật gì mà sỉ nhục ta?” Tuyệt Diệt Kiếm Tôn gào lên đầy phẫn nộ.
U Minh Ma Thủ cũng hoang mang không kém: “Lão phu còn định hỏi ngươi! Đám hoa hồng linh quang bay quanh ta là cái quái gì thế này? Ngươi định cầu hôn ta giữa trận chiến à? Đồ biến thái!”
Trở lại Khách sạn Trường Sinh, Thẩm Trường An suýt chút nữa sặc trà khi nghe đoạn đối thoại ấy truyền về.
“Chủ quán, chúng ta có nên tắt bớt hiệu ứng không? Có vẻ bọn họ bắt đầu nghi ngờ nhân sinh rồi.” Vân Cơ vừa bận rộn thu tiền vừa thầm thì hỏi.
“Không, không! Chính là phải như thế này mới kịch tính!” Thẩm Trường An cười híp mắt. “Càng hoang mang thì đánh mới càng gắt, khán giả mới càng thích thú.”
Quả đúng như vậy, sự hỗn loạn bất ngờ làm trận đấu trở nên khó đoán hơn. Tuyệt Diệt Kiếm Tôn vì tức giận nên kiếm chiêu trở nên hung bạo hơn bao giờ hết, mỗi nhát chém đều khiến không gian vỡ vụn.
Dưới sảnh khách sạn, các tu sĩ dường như quên mất mình là ai. Họ bắt đầu cá cược.
“Ta cược Tuyệt Diệt thắng! 5000 linh thạch!”
“Ta cược U Minh lật ngược tình thế! 7000 linh thạch!”
Thẩm Trường An nhìn doanh thu nhảy số trên bảng hệ thống mà lòng mở cờ. Một buổi tối “livestream” thế này bằng thu nhập của cả tháng trước cộng lại. Điểm Công Đức cũng theo đó mà tăng vọt, vì dù sao anh cũng đang mang lại niềm vui (dù hơi quái đản) cho chúng sinh và cứu vớt những linh hồn đang khô héo vì tu luyện quá độ.
Đột nhiên, màn hình chuyển sang một góc quay khác. Kính Chiêu Yêu vốn là linh bảo nhạy cảm, nó tự động tìm kiếm những nơi có linh năng mạnh nhất. Lúc này, thay vì chiến trường của hai đại năng, hình ảnh lướt qua một khe núi khuất nẻo, nơi có một bóng người đang lén lút lẻn vào trung tâm bí cảnh, thừa dịp hai lão quái đánh nhau để nẫng tay trên đóa Vạn Thọ Liên.
“Ơ, đó là đệ tử của Mặc Vô Đạo – Trưởng lão Thanh Vân Tông mà?” Một vị tu sĩ nhận ra ngay trang phục đặc trưng.
“Hừ! Hóa ra phái chính đạo các người cũng chơi chiêu ‘ngư ông đắc lợi’ sao?” Một tu sĩ Ma đạo ngồi bên cạnh mỉa mai.
“Ngậm miệng! Chắc chắn có ẩn tình!”
Cả rạp chiếu phim ồn ào hẳn lên. Thẩm Trường An nhận thấy đây là một cơ hội truyền thông tuyệt vời. Anh lập tức yêu cầu hệ thống: “Khóa mục tiêu vào tên tiểu tử đang trộm đồ kia. Zoom cận cảnh khuôn mặt hắn cho tôi!”
Khuôn mặt tên đệ tử Thanh Vân Tông hiện lên to rõ, mồ hôi nhễ nhại, tay chân run rẩy khi đang chạm vào bông sen cổ xưa.
“Vân Cơ, tăng âm thanh lên cực đại cho tôi!” Thẩm Trường An quát lớn.
“Dạ, thưa sếp!” Vân Cơ hào hứng vận chuyển mị lực vào hệ thống khuếch đại.
Ngay khoảnh khắc tên đệ tử kia định hái hoa, một giọng nói vang rền như sấm nổ từ trên trời cao (thực ra là loa của khách sạn) dội thẳng vào bí cảnh qua khe nứt không gian của Kính Chiêu Yêu:
“TRỘM HOA LÀ KHÔNG TỐT ĐÂU TIỂU TỬ!!!”
Đây là tiếng gào của Thẩm Trường An. Vì trong “Lĩnh vực tuyệt đối”, âm thanh của anh được hệ thống hỗ trợ nên nó mang theo một uy áp thần thánh đến mức khó tin.
Tên đệ tử kia giật bắn mình, tâm thần chấn động, tay run một cái khiến đóa Vạn Thọ Liên rơi thẳng xuống khe sâu. Tuyệt Diệt Kiếm Tôn và U Minh Ma Thủ trên cao cũng bị tiếng gầm làm cho giật mình dừng hẳn trận chiến.
“Ai? Vị đạo hữu nào đang lên tiếng?” Tuyệt Diệt Kiếm Tôn kinh hãi nhìn quanh tứ phía. Không thấy ai, chỉ thấy bầu trời dường như đang rung chuyển bởi một thế lực thần bí.
Bên trong khách sạn, cả đại sảnh lặng ngắt như tờ. Mọi người trợn mắt nhìn Thẩm Trường An đang cầm một cái loa tự chế bằng sừng trâu.
Kim Bất Hoán nuốt nước bọt: “Chủ quán… ngài vừa can thiệp vào lịch sử tu chân giới đấy à?”
Thẩm Trường An thản nhiên hạ loa xuống, mỉm cười tao nhã: “Ồ, tôi chỉ nhắc nhở cậu bé kia về vấn đề đạo đức công cộng thôi. Chúng ta là khách sạn văn minh, không nên khuyến khích hành vi trộm cắp. Các vị thấy đúng không?”
Cả đám tu sĩ run rẩy gật đầu như bổ củi. Sợ thật sự! Chủ quán này rốt cuộc là thần thánh phương nào mà có thể hét một tiếng truyền qua vạn dặm, làm đại năng cũng phải đứng hình?
Tuy nhiên, sự sợ hãi không kéo dài lâu vì trận chiến trên màn hình lại tiếp tục, nhưng lần này là hai vị lão quái quay sang rượt đuổi tên đệ tử Thanh Vân Tông xấu số kia. Cảnh tượng truy đuổi diễn ra cực kỳ “mãn nhãn”, giống như một bộ phim hành động hài hước mà nhân vật chính không biết mình đang bị cả thế giới xem livestream.
Buổi tối xem phim kết thúc khi màn hình vụt tắt do linh thạch cạn kiệt năng lượng. Khán giả ra về trong sự phấn khích tột độ, mỗi người đều cảm thấy 500 linh thạch là quá rẻ cho một trải nghiệm rung chuyển tam quan thế này.
Kim Bất Hoán là người đi cuối cùng, hắn vỗ vỗ vai Thẩm Trường An, đôi mắt đầy vẻ sùng bái: “Thẩm lão đệ, mai có ‘chiếu’ tiếp không? Ta muốn xem Thánh nữ Băng Tâm Môn đi tắm… à không, ta muốn xem họ tu luyện công pháp!”
Thẩm Trường An liếc mắt nhìn hắn, tay tính nhẩm trên bàn tính: “Cái đó thì tùy thuộc vào việc họ có ‘mở máy’ hay không. Nhưng yên tâm, ngày mai sẽ có chương trình mới: ‘Gặp gỡ và trò chuyện cùng hồn ma vất vưởng’. Đừng quên đặt chỗ trước!”
Khi cánh cửa khách sạn khép lại, sảnh chính trả lại vẻ yên tĩnh vốn có. Lão Tà uể oải thu dọn vỏ linh ngô, Vân Cơ thì tỉ mỉ đếm tiền, Tiểu Hắc đã ngủ say sưa, thỉnh thoảng lại hắt hơi một cái.
Thẩm Trường An dựa lưng vào quầy lễ tân, nhìn vào màn hình hệ thống đang nhảy số liên tục.
*[Nhiệm vụ: ‘Cơn lốc truyền thông’ hoàn thành 70%.]*
*[Doanh thu đêm nay: 184.500 linh thạch.]*
*[Hồng Trần Khí tích lũy: Cấp độ S.]*
“Xem ra, người tu tiên cũng chỉ là những sinh vật thèm khát sự náo nhiệt thôi.” Thẩm Trường An lẩm bẩm.
Anh chợt nhớ lại hình ảnh Tuyệt Diệt Kiếm Tôn lúc bị gọi là "biến thái". Đó là những khoảnh khắc thật nhất của họ, những kẻ luôn bị trói buộc bởi danh vọng và đạo quả. Tại Khách sạn Trường Sinh này, dưới cái bóng của sự vô sỉ và thực dụng, họ bỗng dưng lại thấy mình… giống người hơn bao giờ hết.
Anh nhìn qua cửa sổ, xa xăm phía cuối chân trời, nơi Bí cảnh Thương Lan tọa lạc. Chắc chắn sáng mai, cả tu chân giới sẽ xôn xao về tiếng gầm thần bí từ hư không. Nhưng họ sẽ chẳng bao giờ tìm ra “thần linh” ấy, trừ khi họ có đủ linh thạch để trả tiền phòng.
Thẩm Trường An ngáp một cái dài, duỗi người thật mạnh rồi nói với Vân Cơ: “Mai tăng giá vé lên 800 linh thạch nhé. Cung không đủ cầu rồi.”
“Chủ quán, ngài thật sự là ma đầu tàn nhẫn nhất mà nô gia từng gặp.” Vân Cơ mỉm cười quyến rũ, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ.
“Đừng gọi tôi là ma đầu. Hãy gọi tôi là Quản lý.” Thẩm Trường An bước lên lầu, bóng lưng anh đổ dài trên cầu thang gỗ, mờ ảo dưới ánh lồng đỏ, mang theo một chút bí ẩn và sự thanh thản khó diễn tả thành lời.
Đêm hôm đó, Khách sạn Trường Sinh chìm vào giấc ngủ, mang theo túi tiền căng phồng và tiếng cười mỉm của vị quản lý trẻ tuổi – kẻ đang thay đổi thế giới tu tiên bằng những buổi xem phim “livestream” có một không hai.
Phù Thế Linh Giới vẫn vậy, vẫn tranh đấu, vẫn máu chảy. Nhưng từ giờ, những trận đấu ấy không chỉ là cuộc chiến giữa sống và chết, mà còn là một “show diễn” giải trí đem về lợi nhuận khổng lồ cho một kẻ xuyên không tên Thẩm Trường An.
Tiên nhân dừng bước? Không, Tiên nhân là phải dừng chân, trả tiền, rồi mới được đi tiếp!