Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 25: ** Hệ thống nâng cấp: Mở khóa phòng Massage

Cập nhật lúc: 2026-05-16 16:31:43 | Lượt xem: 2

Tiếng gió đêm lùa qua những rặng tùng cổ thụ bên ngoài Khách sạn Trường Sinh, mang theo hơi lạnh đặc trưng của vùng biên giới Tiên – Ma. Thế nhưng, bên trong sảnh chính của khách sạn, bầu không khí lại ấm áp và rực rỡ đến mức không thực.

Thẩm Trường An ngồi dựa lưng vào chiếc ghế bành bọc da rồng giả (thực ra là da của một con thằn lằn thành tinh chuyên đi quấy rối dân lành), tay vân vê chiếc bàn tính ngọc đế quang. Ánh mắt anh không rời khỏi màn hình thực tế ảo mà chỉ mình anh thấy được.

[Hệ thống: Khách sạn Trường Sinh đã thăng lên Cấp 3!]
[Nâng cấp cơ sở vật chất: Diện tích sảnh tăng 50%, mở rộng thêm 10 phòng hạng sang, hoàn thiện hệ thống lọc linh khí trung tâm.]
[Khu chức năng mới được mở khóa:
1. Rạp chiếu phim Ký Ức (Nơi thượng khách có thể xem lại các kiếp nhân sinh hoặc "livestream" các trận đại chiến tiền cổ).
2. Phòng Massage "Tẩy Tủy Hoạt Kinh" (Chuyên trị các vết thương đạo căn, tắc nghẽn kinh mạch bằng liệu pháp bấm huyệt hiện đại kết hợp linh lực).]

Thẩm Trường An nhếch môi cười, một nụ cười mà theo Lão Tà là "đậm mùi gian thương không lẫn đi đâu được".

"Lão Tà! Vân Cơ! Tiểu Hắc! Tập hợp!"

Tiếng gọi của anh vang dội khắp khách sạn. Chỉ trong chớp mắt, ba luồng hào quang (và một bóng đen) đã xuất hiện trước mặt anh.

Lão Tà vẫn khoác trên mình chiếc tạp dề thêu hoa hồng phấn, trên tay còn cầm chiếc xẻng xào khói bốc nghi ngút. Vân Cơ thì vừa mới sửa lại lớp phấn trên mặt, đuôi cáo vẫn còn vô tình vẫy vẫy sau lưng đầy vẻ lười biếng. Còn Tiểu Hắc – con "chó đen" vĩ đại – thì đang ngậm một miếng linh thạch cốt, đuôi vẫy tít mù như gặp lại tổ tông.

"Chủ nhân, đêm hôm thế này ngài không đi ngủ sao? Sắc đẹp của ta là dựa vào giấc ngủ đó." Vân Cơ ngáp dài, đưa tay che miệng điệu đà.

Thẩm Trường An đứng dậy, chỉnh lại cổ áo thư sinh của mình, gương mặt nghiêm nghị như sắp tuyên bố đạo luật mới của Tiên giới: "Ngủ nghê gì tầm này? Các người không nghe thấy tiếng tiền đang reo vui sao? Khách sạn chúng ta vừa được nâng cấp. Từ ngày mai, chúng ta sẽ mở thêm dịch vụ mới."

Anh chỉ tay về phía dãy hành lang bên trái, nơi vốn dĩ là một bức tường đá trơn nhẵn, nay bỗng dưng xuất hiện một cánh cửa gỗ đàn hương tỏa ra mùi thơm dịu nhẹ của trầm hương nghìn năm. Phía trên cánh cửa treo một tấm biển nhỏ, khắc bốn chữ vàng lấp lánh: **"Tâm Tĩnh Thân An"**.

"Đó là phòng Massage," Thẩm Trường An nói, ánh mắt lấp lánh. "Và đây chính là mỏ vàng mới của chúng ta."

Lão Tà khịt mũi, giọng ồm ồm: "Massage? Chủ nhân, ngài đừng đùa. Đám tu tiên kia chỉ biết bế quan tu luyện, đứa nào đứa nấy nhục thân đều cứng như đá tảng. Đấm cho tụi nó một phát, không khéo hỏng luôn cái giường ấy chứ."

Thẩm Trường An lắc đầu, thở dài một cách thương cảm cho sự "lạc hậu" của một cựu Ma tôn: "Lão Tà, ông sai rồi. Tu luyện là hành hạ bản thân, kinh mạch lúc nào cũng căng ra như dây đàn, linh lực vận chuyển quá độ khiến đạo căn mệt mỏi. Đó chính là lý do vì sao tụi nó hay bị tẩu hỏa nhập ma. Phòng Massage này không phải để thư giãn thông thường, mà là để… nắn lại số phận."

Anh liếc nhìn qua phía góc khuất của sảnh, nơi Nhị thiếu gia Kim Bất Hoán đang lén lút ôm một chồng bát đĩa sạch định chuồn vào bếp.

"Kim thiếu gia, dừng bước!"

Kim Bất Hoán giật nảy mình, đánh rơi cả cái đĩa ngọc xuống đất, vội vàng xua tay: "Thẩm lâu chủ, ta vừa rửa xong mà! Ta không có ý định trốn việc!"

"Đến đây," Thẩm Trường An vẫy tay đầy thân thiện. "Ngươi là vị khách danh dự (và cũng là khách hàng tiềm năng nhất), ta cho ngươi trải nghiệm dịch vụ mới miễn phí một lần. Coi như thưởng cho tinh thần rửa bát không biết mệt mỏi của ngươi."

Kim Bất Hoán nửa tin nửa ngờ. Hắn vốn là kẻ ăn chơi trác táng, chuyện Massage ở các kỹ viện hay linh lầu hắn trải qua không ít. Nhưng ở cái khách sạn kỳ quái này, ngay cả gội đầu còn có thể khiến người ta đột phá cảnh giới, thì Massage chắc chắn không phải dạng vừa.

"Miễn… miễn phí thật chứ?"

"Thật! Chỉ lần này thôi nhé."

Thẩm Trường An dẫn Kim Bất Hoán bước vào phòng Massage. Không gian bên trong khiến Nhị thiếu gia sững sờ. Ánh sáng vàng dịu mắt, mùi tinh dầu chiết xuất từ hoa Tuyết Liên phảng phất, và đặc biệt là chiếc giường massage được chế tác từ "Ngọc Noãn Chi Tâm" – một loại khoáng thạch cực quý có khả năng tự động điều hòa linh khí cơ thể.

"Nằm xuống, cởi áo ra, mặc cái quần đùi linh lụa này vào." Thẩm Trường An ra lệnh.

Khi Kim Bất Hoán vừa nằm xuống, hệ thống trong đầu Thẩm Trường An lập tức kích hoạt:
[Xác định đối tượng: Kim Bất Hoán. Cảnh giới: Kim Đan sơ kỳ (nhưng là nhờ đắp thuốc mà lên). Tình trạng: Kinh mạch nghẽn mạch tại huyệt Phù Đột, thận khí có dấu hiệu suy yếu do chơi bời quá độ.]

Thẩm Trường An cười thầm, rồi quay sang gọi: "Vân Cơ, vào đây thực hành. Dùng 'Thiên Hồ Thập Tam Chỉ', nhưng nhớ chỉ dùng một phần mười lực, không là hắn gãy xương đấy."

Vân Cơ mắt sáng lên, cô nàng vốn ghét những kẻ "vắt mũi chưa sạch" nhưng lại ham hưởng lạc như Kim Bất Hoán. Nay có cơ hội "chỉnh đốn" hợp pháp, cô nàng không ngần ngại tiến tới.

"Công tử… thả lỏng nào…" Vân Cơ khẽ thầm thì vào tai Kim Bất Hoán bằng mị thuật khiến hắn hồn siêu phách lạc, toàn thân mềm nhũn như cọng bún.

Ngay sau đó, "cơn ác mộng êm ái" bắt đầu.

Mười ngón tay búp măng của Vân Cơ, mang theo những luồng linh lực tinh khiết như sương mai, bắt đầu ấn mạnh vào các huyệt đạo dọc sống lưng Kim Bất Hoán.

"Rắc! Rắc! Rắc!"

"Á… ối… cha mạ ơi… đau… đau chết ta!" Kim Bất Hoán la bài hải, nước mắt nước mũi dàn dụa.

"Im lặng! Đây là bước khai thông kinh mạch bị bít tắc do dùng quá nhiều đan dược rác rưởi đấy." Thẩm Trường An đứng bên cạnh, thong thả uống trà.

Cơn đau thấu tận xương tủy đột ngột biến mất, thay vào đó là một luồng hơi ấm nóng hổi bắt đầu lan tỏa từ cột sống ra tứ chi. Kim Bất Hoán cảm thấy như có hàng ngàn con kiến lửa đang bò dọc theo các mạch máu của mình, cuốn trôi đi những tạp chất tối đen tích tụ bấy lâu nay. Hắn rên rỉ, nhưng lần này là tiếng rên của sự khoái lạc tột độ.

Linh khí xung quanh căn phòng bắt đầu điên cuồng ùa vào lỗ chân lông của hắn. Đám linh khí này được hệ thống của khách sạn thanh lọc kỹ càng, tinh khiết hơn hẳn bên ngoài gấp trăm lần.

Mười phút sau.

Vân Cơ vỗ nhẹ vào vai Kim Bất Hoán: "Xong rồi, Kim công tử. Dậy trả… à không, dậy đi."

Kim Bất Hoán lồm cồm ngồi dậy, gương mặt hắn lúc này hồng hào đến lạ lùng. Hắn ngẩn ngơ vung tay, một luồng kim quang lấp lánh hiện ra. Hắn sửng sốt: "Kim… Kim Đan của ta… nó vốn dĩ xám xịt do tạp chất, sao bây giờ lại vàng óng thế này? Tu vi của ta… thế mà đột phá lên Kim Đan trung kỳ rồi?"

Hắn lập tức quỳ sụp xuống chân Thẩm Trường An, ôm lấy chân anh khóc nức nở: "Lâu chủ! Ngài là đại ân nhân của đời ta! Trước đây ta cứ nghĩ mình là phế vật, phải dùng tiền mua cảnh giới. Không ngờ… không ngờ một lượt xoa bóp lại có tác dụng hơn mười viên Tụ Linh Đan!"

Thẩm Trường An khéo léo rút chân ra, nở một nụ cười công nghiệp tiêu chuẩn: "Ấy, đừng làm thế. Chúng ta kinh doanh công bằng mà. Lần này miễn phí, nhưng từ lần sau, giá niêm yết cho gói 'Cải Tử Hoàn Sinh' này là 1.000 linh thạch cực phẩm một lượt. Khách hàng thân thiết như ngươi sẽ được giảm giá 5%, chỉ còn 950 linh thạch thôi."

Kim Bất Hoán không hề chớp mắt, dập đầu liên tục: "Mua! Ta mua hết! Ta sẽ viết thư về cho lão gia tử ngay lập tức, bắt ông ấy bán bớt mấy cái mỏ quặng đi để ta sang đây ở dài hạn!"

Lão Tà đứng ở cửa quan sát, âm thầm tặc lưỡi: "Chậc, cái thằng nhóc này đúng là bị chủ nhân 'vặt lông' đến mức không còn cái vảy nào, vậy mà còn cảm ơn rối rít. Đáng sợ, thật sự quá đáng sợ."

Sáng hôm sau, khách sạn Trường Sinh tiếp tục một ngày mới rộn ràng hơn hẳn. Đám đệ tử Thanh Vân Môn sau một đêm ngủ ngon, sáng ra liền thấy Kim Bất Hoán thay đổi như thành một người khác, ai nấy đều xôn xao bàn tán.

Thẩm Trường An bước ra giữa sảnh, vỗ tay gây sự chú ý:

"Chào buổi sáng quý khách! Hôm nay khách sạn chúng tôi xin giới thiệu một khu vực trải nghiệm hoàn toàn mới: Rạp chiếu phim Ký Ức. Quý vị có muốn biết kiếp trước mình là ai không? Quý vị có muốn chứng kiến lại trận chiến thần thánh của Sáng Thế Thần không? Hay đơn giản là xem một bộ phim tình cảm lấy nước mắt để giải tỏa stress sau những ngày tu luyện khô khan?"

Một tên đệ tử Thanh Vân Môn mạnh dạn hỏi: "Thẩm lâu chủ, giá cả thế nào?"

"Rất rẻ, chỉ bằng một cái pháp bảo hạ phẩm cho một vé xem phim hạng thường. Nếu muốn xem bằng kính thực tế ảo 4D, cảm nhận cả hơi nóng của dung nham hay vị ngọt của tiên tửu trong phim, thì thêm chút phụ phí là được."

Trong khi sảnh trước đang nhộn nhịp, thì ở một góc khuất gần chuồng của Tiểu Hắc, một người đàn ông trung niên mặc áo choàng đen, che kín khuôn mặt bằng một lớp sương mù ảo thuật đang âm trầm quan sát.

Hắn chính là Mặc Vô Đạo – Thất trưởng lão của Thiên Ma Tông, một trong những tay chân đắc lực nhất của Mặc Vô Đạo (Thái Thượng trưởng lão). Lần này lão đích thân xuất thủ, định bụng sẽ âm thầm đặt "Hủ Linh Trận" để phá hoại linh mạch của khách sạn.

"Hừ, cái loại trò mèo này mà cũng lừa được nhiều người sao? Để lão phu xem nơi này trụ được bao lâu." Mặc Vô Đạo lẩm bẩm, tay kết thủ ấn, định bụng ném một quả "U冥 Hỏa" (U Minh Hỏa) vào góc sảnh.

Thế nhưng, khi ngón tay lão vừa mới tỏa ra chút khói đen, thì một cái mõm ướt nhẹp và lạnh lẽo đột ngột chạm vào gáy lão.

"Gâu!"

Mặc Vô Đạo giật nảy mình, xoay người lại. Đập vào mắt lão là con chó đen nhỏ nhắn, đeo cái chuông vàng lạch cạch ở cổ. Đôi mắt nó đen láy, nhìn lão một cách vô tội, nhưng hơi thở tỏa ra từ mũi nó khiến không gian xung quanh hơi rung động.

"Súc vật! Cút ra!" Mặc Vô Đạo cáu kỉnh tung ra một luồng ma khí định đánh bay con chó.

Nhưng chuyện kỳ quái xảy ra. Ma khí của lão khi vừa chạm tới gần Tiểu Hắc thì bỗng nhiên biến mất, giống như bị một cái hố đen nuốt chửng hoàn toàn. Tiểu Hắc còn liếm môi một cái, trông có vẻ rất đắc ý với món "quà vặt" vừa rồi.

"Cái gì?!" Mặc Vô Đạo trợn mắt. Lão là cao thủ Nguyên Anh cơ mà! Ma khí của lão dù nhẹ nhàng cũng đủ san bằng một ngôi làng nhỏ, sao lại bị một con chó… ăn mất?

"Tiểu Hắc, không được ăn bừa bãi đồ của khách."

Tiếng nói của Thẩm Trường An vang lên từ phía sau. Anh thong dong bước tới, tay vẫn cầm bàn tính, mỉm cười nhìn vị trưởng lão giấu mặt kia.

"Vị khách này, hình như ngài đang có vẻ 'nóng trong người'? Nhìn khí sắc của ngài, ta đoán là ngài đang bị tích tụ hỏa độc do tu luyện tà công quá độ. Nếu không giải quyết ngay, e là không quá ba ngày nữa, ngài sẽ biến thành một đống tro đen đấy."

Mặc Vô Đạo hừ lạnh, cố gắng giữ vẻ uy nghiêm: "Ngươi là ai mà dám nói xằng nói bậy trước mặt ta?"

"Ta là chủ nhân ở đây. Và ở đây, ta là người biết rõ túi tiền… ý ta là sức khỏe của quý khách nhất." Thẩm Trường An không hề nao núng, bước sát lại gần, thấp giọng nói: "Ma đạo công pháp của Thiên Ma Tông, vốn dựa vào việc thôn phệ linh hồn để thăng cấp, nhưng cái giá phải trả là linh hồn bị vấy bẩn bởi oán khí. Ngài đang đau ở huyệt Thượng Tinh đúng không? Mỗi đêm trăng rằm thường thấy tâm ma gào thét đúng không?"

Sắc mặt Mặc Vô Đạo đại biến. Đây là bí mật chí cao của lão, ngay cả tông chủ cũng chưa chắc đã nhìn thấu đến mức này.

"Ngươi… làm sao ngươi biết?"

Thẩm Trường An nháy mắt: "Đã bảo rồi, đây là nghiệp vụ chuyên môn. Đi, đi vào phòng Massage với ta. Ta sẽ bảo Vân Cơ dùng dịch vụ 'Tẩy Tâm Ma' cho ngài. Bảo đảm làm xong, tâm ma biến mất, tinh thần sảng khoái, mà tu vi còn vững chắc hơn nhiều. Giá cả thì… người lạ như ngài lần đầu đến, ta lấy giá 'Hữu Nghị' là 5.000 linh thạch cực phẩm thôi."

"5.000?! Ngươi định cướp sao?!" Mặc Vô Đạo hét lên.

"Cướp thì phạm pháp, đây là dịch vụ cứu mạng." Thẩm Trường An cười híp mắt. "Ngài hãy nghĩ kỹ đi, 5.000 linh thạch đối với tính mạng của một vị Nguyên Anh cao thủ, ai rẻ hơn?"

Mặc Vô Đạo nhìn con chó đen đang nhe răng chờ sẵn ở phía sau, lại nhìn nụ cười của Thẩm Trường An, trong lòng lão bắt đầu run rẩy. Lão biết, hôm nay nếu không "đốt tiền", e là không chỉ kế hoạch bị đổ bể mà ngay cả cái mạng này cũng phải để lại đây "gán nợ".

"Được… ta mua!" Mặc Vô Đạo nghiến răng trâm trích, từ trong nhẫn trữ vật rút ra một túi linh thạch tỏa ánh sáng tím rịm.

Thẩm Trường An nhận lấy túi tiền, cảm giác nặng trịch khiến lòng anh nở hoa. Anh quay sang hét lớn vào trong:

"Vân Cơ! Chuẩn bị gói 'Đặc Trị Ma Đầu'! Khách này da dày thịt béo, cứ dùng 'Tịch Diệt Chỉ' mà làm!"

Bên trong phòng Massage, tiếng la hét kinh thiên động địa của Mặc Vô Đạo sớm muộn gì cũng sẽ vang lên, nhưng Thẩm Trường An không quan tâm. Anh chỉ nhìn lên bầu trời xanh ngắt, thở hắt ra một hơi mãn nguyện.

Khách sạn ngày càng khang trang, nhân viên ngày càng làm việc hiệu quả, mà khách hàng thì… ngày càng ngoan ngoãn dâng nộp linh thạch. Cuộc sống quản lý khách sạn ở dị giới này, xem ra cũng không tệ lắm.

Nhưng sâu trong thâm tâm, Thẩm Trường An biết, Mặc Vô Đạo và thế lực Chính – Ma bên ngoài sẽ không dễ dàng để yên cho anh kinh doanh suôn sẻ như vậy. Anh cần nhiều điểm công đức hơn, cần nhiều trang bị tối tân hơn để đối phó với những đợt "vặt lông" quy mô lớn sắp tới.

"Ding! Nhiệm vụ mới: Đón tiếp một Tiên Nhân ẩn danh. Phần thưởng: Bản vẽ xây dựng 'Bể bơi vô cực ngâm linh dược'."

Ánh mắt Thẩm Trường An lại sáng lên.

"Tiên nhân à? Chuẩn bị sẵn tiền đi nhé, vì ở đây, ngay cả không khí cũng có bảng giá đấy!"

Cảnh quay lướt dần lên cao, để lại Khách sạn Trường Sinh rực rỡ sắc màu giữa thiên nhiên hoang sơ. Bên trong, tiếng hò reo xem phim, tiếng kêu la massage, và tiếng leng keng của tiền bạc tạo nên một bản giao hưởng độc nhất vô nhị ở Phù Thế Linh Giới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8