Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 26: ** Ma đạo truy sát lệnh
**CHƯƠNG 26: MA ĐẠO TRUY SÁT LỆNH**
Sương mù trên đỉnh núi Thiên Đoạn vốn dĩ là thứ chướng khí xám xịt, quanh năm che khuất ánh mặt trời, khiến nơi đây trở thành vùng đất chết trong mắt giới tu chân. Thế nhưng, kể từ khi Khách sạn Trường Sinh mọc lên, vùng sương mù này lại mang một màu sắc "kinh doanh" kỳ lạ. Đèn lồng đỏ treo cao dọc theo lối mòn bằng đá thanh, tỏa ra ánh sáng ấm áp nhưng lại mang theo uy áp nhàn nhạt, khiến yêu thú cấp cao cũng chẳng dám bén mảng tới quấy rầy.
Sáng sớm, không khí trong lành của núi rừng bị phá vỡ bởi một tiếng hét đầy nội lực phát ra từ gian bếp phía sau khách sạn.
"Lão Tà! Ngươi lại bỏ nhầm gia vị rồi! Ta đã bảo bao nhiêu lần, Thập Niên Đoạn Tràng Tán chỉ được dùng một nhúm nhỏ để tạo độ cay nồng cho món phở bò, sao ngươi lại đổ cả hũ vào? Ngươi định ám sát khách hàng để chiếm đoạt linh thạch gán nợ à?"
Thẩm Trường An, tay cầm một cuốn sổ thu chi bằng ngọc, diện bộ đồ thư sinh trắng tinh khôi không chút bụi trần, đang đứng dựa cửa bếp với vẻ mặt cực kỳ đau khổ. Anh lật lật trang sổ, lẩm bẩm: "Một hũ độc dược đó trị giá 50 linh thạch trung phẩm đấy, trừ vào lương tháng này của ngươi!"
Trong gian bếp khói tỏa nghi ngút, một gã đàn ông to cao như ngọn tháp, cơ bắp cuồn cuộn, khuôn mặt có vết sẹo vắt ngang trông cực kỳ hung tợn đang lúng túng buông chiếc muôi đồng to bằng cái chậu. Gã mặc một chiếc tạp dề màu hồng phấn thêu hình hoa hồng — sản phẩm độc quyền do Vân Cơ "tặng" — trông tương phản đến mức khiến người ta muốn mù mắt.
Tà Độc Ma Quân, vị đại ma đầu từng khiến toàn bộ Ma giới run rẩy mỗi khi nhắc tên, lúc này chỉ biết gãi đầu cười gượng: "Chủ quán, ta quen tay… Ngài biết đấy, ngày xưa ta luyện độc công toàn dùng đơn vị tạ để tính, giờ bắt ta dùng đầu ngón tay thì thật là làm khó lão già này quá."
"Câm miệng! Ở đây không có Ma Quân, chỉ có bếp trưởng Lão Tà!" Thẩm Trường An trợn mắt. "Mau mang tô phở đặc biệt này ra cho vị khách ở bàn số 3. Đó là một gã Ma tu vừa từ Vạn Ma Quật tới, nhìn có vẻ khá giàu có. Nếu hắn không khen ngon, ngươi cứ xác định là đi lau dọn chuồng cho Tiểu Hắc một tháng đi!"
Lão Tà run bắn người khi nghe đến cái tên "Tiểu Hắc". Con chó đen nhìn có vẻ vô hại kia thực chất là một hung thần, mỗi lần lão vào dọn chuồng đều bị nó "vô tình" hắt hơi một cái bay ra tận bìa rừng. Lão vội vàng bưng bát phở bốc khói nghi ngút, run rẩy đi ra đại sảnh.
Tại sảnh chính, Vân Cơ đang cầm một chiếc chổi lông gà làm từ lông của Cửu Thiên Phượng Hoàng, tỉ mẩn phủi bụi trên chiếc bình hoa. Cô nàng mặc một bộ sườn xám ôm sát đường cong nóng bỏng, đuôi cáo giấu kín dưới tà áo, nhưng khí chất quyến rũ tự nhiên vẫn khiến những vị khách xung quanh không dám nhìn thẳng.
"Tiểu nhị, tính tiền!" Một gã tu sĩ ngồi ở góc phòng lên tiếng.
Vân Cơ không thèm liếc mắt, chỉ nhẹ nhàng búng ngón tay. Một tờ hóa đơn dài ngoằng bay vút đến trước mặt gã tu sĩ.
"Phòng hạng sang một đêm: 500 linh thạch. Rượu Linh Xuân hai bình: 200 linh thạch. Phí bảo hiểm 'không bị tẩu hỏa nhập ma' khi ngủ: 100 linh thạch. Phí dịch vụ làm đẹp không gian bằng sự xuất hiện của ta: 200 linh thạch. Tổng cộng 1000 linh thạch hạ phẩm. Quý khách muốn thanh toán bằng tiền mặt hay trừ trực tiếp vào pháp bảo tùy thân?" Giọng nói của nàng thanh tao như tiếng suối, nhưng nội dung thì lại khiến vị tu sĩ kia tái mặt.
"Phí… phí sự xuất hiện của ngươi? Khách sạn này là tiệm đen sao?" Gã tu sĩ định đập bàn đứng dậy.
"Rắc!"
Một tiếng động nhỏ vang lên. Một con chó đen nhỏ xíu, trên cổ đeo chiếc chuông vàng, chẳng biết từ đâu xuất hiện dưới chân gã tu sĩ. Tiểu Hắc ngước đôi mắt long lanh nhìn gã, khẽ gầm gừ trong cổ họng. Một luồng uy áp từ thượng cổ thái thú đột nhiên giáng xuống, khiến mặt đất xung quanh gã tu sĩ rạn nứt như mạng nhện.
Gã tu sĩ mồ hôi hột chảy ròng ròng, lập tức rút túi tiền ra đặt lên bàn: "Ta… ta thanh toán! 1000 linh thạch là quá rẻ cho một trải nghiệm đẳng cấp thế này! Cảm ơn tiên cô!"
Thẩm Trường An đứng sau quầy lễ tân, vừa gẩy bàn tính ngọc nghe "lạch cạch" vừa gật đầu hài lòng. Kinh doanh đúng là một nghệ thuật, và anh chính là nghệ sĩ vĩ đại nhất.
Đúng lúc này, cửa khách sạn "ầm" một tiếng bị đẩy ra.
Một nhóm người mặc hắc bào, toàn thân tỏa ra sát khí nồng nặc bước vào. Dẫn đầu là một lão giả gầy guộc, đôi mắt sâu hoắm tỏa ra ánh xanh lục u uẩn. Lão cầm trong tay một bức họa bằng da người, tỏa ra từng trận hắc khí luân hồi.
"Huyết Sát Môn làm việc, người không phận sự lùi ra!" Lão già gầm lên một tiếng, tu vị Nguyên Anh đỉnh phong bộc phát, làm rung chuyển cả khách sạn.
Tuy nhiên, kỳ lạ là ngoài việc mấy bình hoa của Vân Cơ khẽ rung lên, toàn bộ cấu trúc khách sạn vẫn vững như bàn thạch. Thẩm Trường An nhíu mày, giọng đầy khó chịu: "Lão già kia, cửa khách sạn ta làm bằng gỗ Linh Sam ngàn năm đấy, nếu hỏng thì một vạn linh thạch cũng không đền nổi đâu. Muốn kiếm chuyện thì ra đường, vào đây thì phải tuân thủ 'Năm điều Bác Thẩm dạy'!"
Lão già hắc bào không thèm để ý đến Thẩm Trường An, ánh mắt lão dán chặt vào bóng dáng to lớn đang bưng tô phở đứng sững giữa sảnh.
Lão Tà lúc này cũng trợn tròn mắt. Trong giây phút bất cẩn vì kinh ngạc, tay lão run lên, khiến nắp của chiếc tô phở bật ra. Một làn khói hình đầu lâu ma quái bay lên, kèm theo mùi thơm của thịt bò nhưng lại mang theo chút cay nồng chết chóc của "Thập Niên Đoạn Tràng Tán".
Lão già hắc bào hít một hơi, sắc mặt đại biến: "Mùi vị này… hắc khí này… Dao thái thịt trên tay ngươi, chẳng lẽ là 'Phệ Huyết Ma Đao' lừng lẫy thiên hạ?"
Cả đại sảnh rơi vào im lặng cực độ.
Lão già mở tung bức họa da người ra, giọng run rẩy nhưng đầy hưng phấn: "Đúng rồi! Vết sẹo kia, thần thái ngu ngốc… à không, uy nghiêm kia! Ngươi chính là Tà Độc Ma Quân đã mất tích ba ngàn năm trước! Ma giới đã phát lệnh 'Ma Đạo Truy Sát', ai cung cấp thông tin về ngươi sẽ được thưởng một tòa linh mạch, kẻ lấy được đầu ngươi sẽ trở thành Phó môn chủ Huyết Sát Môn!"
Lão Tà đứng đó, chiếc tạp dề hồng khẽ bay trong gió, tay cầm muôi, tay cầm bát phở, trông cực kỳ khó xử. Lão nhìn Thẩm Trường An với ánh mắt cầu cứu: "Chủ quán… ta đã nói là vị trí đầu bếp này không phù hợp với thân phận của ta mà."
Thẩm Trường An lúc này lại không có vẻ gì là sợ hãi. Anh thở dài, đi xuống khỏi quầy lễ tân, bước tới đứng chắn giữa Lão Tà và đám người Huyết Sát Môn.
"Huyết Sát Môn? Truy sát lệnh?" Thẩm Trường An lấy lỗ tai, vẻ mặt lười biếng. "Các ngươi nghe cho kỹ đây. Ở đây không có Ma Quân nào cả, chỉ có nhân viên ưu tú nhất của Khách sạn Trường Sinh chúng ta — Bếp trưởng Lão Tà. Hắn đang trong biên chế hợp đồng 10.000 năm với ta, mạng của hắn thuộc về ta, linh hồn hắn thuộc về ta, thậm chí cả cái tạp dề hồng kia cũng là tài sản công ty."
"Tên phàm nhân to gan!" Lão già hắc bào giận dữ. "Ngươi dám che giấu tội phạm của Ma giới? Ngay cả Tiên Đế cũng không dám nói câu này! Chết đi!"
Lão vung tay lên, một bàn tay hắc khí to lớn như quả núi vỗ xuống, định nghiền nát cả Thẩm Trường An và cái khách sạn "nhỏ bé" này.
Vân Cơ đứng bên cạnh nhếch mép cười khẩy, tiếp tục lau chiếc bình hoa yêu quý. Tiểu Hắc thì nằm xuống, ngáp một cái thật dài, dường như chẳng thèm quan tâm.
Khi bàn tay hắc khí chỉ còn cách đỉnh đầu Thẩm Trường An chưa đầy một tấc, anh nhẹ nhàng búng ngón tay một cái.
"Trong lãnh thổ của ta, quy tắc của ta là thiên địa."
"Vô hiệu hóa."
*Vù.*
Một tiếng động nhẹ vang lên như bong bóng xà phòng bị vỡ. Bàn tay hắc khí hung mãnh biến mất tăm hơi như chưa từng tồn tại. Lão già hắc bào và nhóm tu sĩ phía sau đột nhiên cảm thấy lồng ngực thắt lại. Tu vi Nguyên Anh đỉnh phong của lão biến mất không còn một mống, kinh mạch bị đóng băng, cả người như bị biến thành một lão già phàm trần suy nhược.
"Cái gì?! Tu vi của ta! Pháp lực của ta đâu?!" Lão già kinh hoàng hét lên, đôi chân run rẩy không đứng vững, ngã ngồi xuống sàn nhà vừa mới được Vân Cơ lau sạch.
Vân Cơ nhìn thấy lão ngã xuống, để lại một vết bẩn xám xịt trên sàn đá cẩm thạch, đôi mắt đẹp của nàng bỗng lóe lên sát khí: "Dơ bẩn… Ngươi dám làm bẩn sàn nhà mà ta đã lau suốt ba canh giờ sao?"
Nàng bước tới, một tay túm cổ áo lão già, nhấc bổng gã đại cao thủ ngày nào lên như xách một con gà: "Quản lý, xử lý sao đây? Để ta ném lão ra ngoài cho sói ăn nhé?"
Thẩm Trường An khoanh tay, lắc đầu: "Ấy, đừng nóng nảy thế. Chúng ta là người làm dịch vụ, phải lấy đức thu phục người. Huống hồ, Ma giới đã treo thưởng một tòa linh mạch cơ mà? Đó là khoản tiền lớn đấy."
Lão Tà nghe vậy thì mặt xám như tro: "Chủ quán, ngài định bán ta sao? Ta nấu ăn tuy có đôi lúc bỏ nhầm độc, nhưng lòng trung thành của ta với ngài là thật lòng mà!"
Thẩm Trường An nhìn Lão Tà, cười nụ cười thương hiệu "không thấy đáy mắt": "Bán ngươi làm gì? Một tòa linh mạch tuy quý, nhưng một bếp trưởng biết dùng độc làm gia vị như ngươi thì hiếm hơn nhiều. Ý ta là…"
Anh quay sang nhìn lão già Huyết Sát Môn đang run cầm cập: "Lão già, nghe đây. Ngươi xông vào khách sạn trái phép, phá hoại không khí yên bình, gây ô nhiễm sàn nhà, và quan trọng nhất là làm phiền thời gian nghỉ trưa của ta. Tổng cộng tiền bồi thường thiệt hại tinh thần là 50.000 linh thạch thượng phẩm."
"50.000?! Ngươi… ngươi giết ta luôn đi!" Lão già gào lên.
"Được thôi, Tiểu Hắc, tới giờ ăn trưa rồi." Thẩm Trường An bình thản nói.
Con chó đen Tiểu Hắc lập tức đứng dậy, cái miệng nhỏ xíu của nó bỗng nhiên nứt ra, lộ ra một khoảng không tối đen như hố đen vũ trụ, tỏa ra hơi thở của sự diệt vong.
"Đừng! Đừng ăn ta! Ta có tiền! Ta có tiền!" Lão già hắc bào gần như đại tiểu tiện không tự chủ. Lão cuống cuồng lục tìm trong túi trữ vật, gom góp toàn bộ gia sản cả đời mới được khoảng 30.000 linh thạch. "Ta… ta chỉ có bấy nhiêu thôi!"
Thẩm Trường An nhíu mày nhận lấy túi tiền, chậc lưỡi: "Nghèo quá. Ma tu bây giờ làm ăn sa sút thế sao? Thôi được, số còn lại coi như cho các ngươi nợ. Nhưng từ nay về sau, các ngươi phải ở lại đây làm lao động phổ thông để trả nợ dần. Khách sạn đang thiếu người dọn chuồng cho thú cưỡi của khách và tưới nước cho vườn rau Ma đạo của Lão Tà."
"Cái gì? Ta là Trưởng lão của Huyết Sát Môn…"
"Bốp!"
Một cái tát từ chiếc chổi lông gà của Vân Cơ khiến lão già im bặt. "Quản lý đã nói là quy tắc, không phục thì biến thành phân cho Tiểu Hắc!"
Trong khi đó, ở một căn phòng bí mật sâu trong Ma giới, một tấm lệnh bài bằng đá huyết thạch bỗng nhiên rung chuyển dữ dội rồi nứt vỡ. Một đạo linh ảnh hiện ra, ghi lại hình ảnh cuối cùng tại khách sạn Trường Sinh.
Một người đàn ông trẻ tuổi cầm bàn tính, một ma đầu mặc tạp dề hồng, và một con chó đen đang nhe răng.
"Khách sạn Trường Sinh? Tà Độc Ma Quân?" Một giọng nói trầm đục, uy nghiêm như sấm rền vang vọng khắp Ma điện. "Ngay cả Ma Đạo Truy Sát Lệnh mà chúng cũng dám khinh thường. Truyền lệnh cho tứ đại Ma Vương, lập tức tập kết lực lượng. Ta muốn xem thử, cái nơi mang tên 'Trường Sinh' kia thực chất là cái tháp báu gì!"
Tại khách sạn, Thẩm Trường An hắt hơi một cái. Anh xoa xoa mũi, nhìn đống linh thạch vừa thu được mà lẩm bẩm: "Lại có khách sắp tới à? Hy vọng là bọn họ mang theo nhiều tiền một chút. Gần đây phí nâng cấp 'Hệ thống an ninh cấp độ Tiên Vương' đắt đỏ quá."
Anh quay sang Lão Tà, người vẫn đang đứng đực ra đó với bát phở trên tay.
"Còn ngẩn người ra đó làm gì? Bát phở nguội rồi kìa! Đổ đi làm bát mới cho ta, bát này trừ vào lương!"
Lão Tà mếu máo: "Chủ quán… ta vừa phát hiện ra bát phở này là dành cho ta, lúc nãy ta đói quá nên mới định bưng ra bàn mình ngồi ăn."
"Ồ? Vậy thì tốt, nợ thêm 50 linh thạch tiền lãng phí thực phẩm."
Tiếng lách cách của bàn tính lại vang lên đều đặn trong sảnh khách sạn. Ma đạo truy sát lệnh vốn dĩ là cơn ác mộng của cả thế gian, nhưng khi bước qua cánh cửa gỗ Linh Sam kia, nó chẳng khác gì một tờ giấy quảng cáo rẻ tiền bị dùng để lót đế chân bàn.
Ánh nắng len lỏi qua khe cửa, phản chiếu lên nụ cười đầy "nhân ái" của Thẩm Trường An, người đang tính toán xem nên đặt giá bao nhiêu cho dịch vụ "Xông hơi tẩy nghiệp" sắp ra mắt. Một chương mới của sự hỗn loạn sắp bắt đầu, nhưng với gã quản lý cuồng tiền này, đó chỉ đơn giản là một cơ hội kinh doanh mới mà thôi.