Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 27: ** Một dao của đầu bếp

Cập nhật lúc: 2026-05-16 16:32:47 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 27: MỘT DAO CỦA ĐẦU BẾP**

Sương mù buổi sớm tại Vực Không Gian Số 0 chưa kịp tan hết, một dải mây đỏ rực như máu đã xé toạc bầu trời, lao thẳng về phía Khách sạn Trường Sinh. Tiếng rít xé gió rền vang khiến lũ chim sẻ linh khí vốn dĩ đang đậu trên mái hiên hoảng sợ bay tứ tán.

Trong sảnh, Thẩm Trường An đang nằm tựa lưng trên chiếc ghế bành lót da gấu Bắc Cực – một món quà từ một vị Yêu Vương nào đó sau khi được anh tư vấn tâm lý "vượt qua khủng hoảng tuổi trung niên". Tay anh cầm một tách trà bốc khói nghi ngút, đôi mắt lim dim nhìn tờ hóa đơn dài dằng dặc vừa mới in ra từ "Hệ thống Quản lý Trường Sinh".

"Tiểu Hắc, con chó ngốc kia, đừng có liếm chân bàn nữa. Mi đã gặm mòn hai cái chân bàn gỗ Trầm Hương nghìn năm rồi đấy, trừ vào khẩu phần linh thạch cốt tháng này nhé."

Tiểu Hắc – con Hắc Kỳ Lân uy chấn thái cổ nay lại mang hình hài một con chó đen đuôi ngắn – uể oải ngước mắt lên, kêu "ăng ẳng" một tiếng đầy uất ức rồi quay lại nằm phục bên chân anh.

Đúng lúc này, một tiếng nổ lớn vang lên ngay trước cổng khách sạn.

"Rầm!"

Một luồng ma khí đen đặc cuồn cuộn tràn vào như thác đổ. Đứng giữa luồng ma khí ấy là ba bóng người cao lớn, mặc giáp trụ đỏ sẫm, hơi thở tát ra sự lạnh lẽo của cõi chết. Kẻ đứng đầu có đôi mắt rực lửa, tay cầm một thanh đại đao hình răng cưa, tỏa ra sát khí khiến không khí xung quanh như đông cứng lại.

Đó chính là "Huyết Ma Tam Sứ" – đội quân tiên phong của Ma giới, những kẻ đi đến đâu là máu chảy thành sông đến đó.

"Kẻ nào là chủ khách sạn? Mau ra đây nộp mạng và giao Tà Độc Ma Quân ra đây!" Huyết Ma Sứ đứng đầu gầm lên, thanh răng cưa đao chém mạnh xuống mặt đất, định bụng sẽ tạo ra một hố sâu thăm thẳm để ra oai.

Thế nhưng, một cảnh tượng kỳ quặc đã xảy ra. Thanh đao sắc lẹm, đủ sức xẻ đôi một ngọn núi lớn, khi chạm vào nền gạch men bóng loáng của khách sạn thì chỉ phát ra một tiếng "keng" thanh thúy, giống như một cái muỗng chạm vào bát sứ. Sàn nhà thậm chí không xuất hiện một vết trầy xước.

Huyết Ma Sứ sững sờ, hắn nhìn thanh đao của mình, rồi lại nhìn cái sàn nhà trắng trẻo đến mức phản chiếu được cả khuôn mặt đang ngơ ngác của hắn.

"Này, cái vị thượng đế kia." Một giọng nói lười biếng vang lên từ phía quầy lễ tân.

Thẩm Trường An không thèm đứng dậy, chỉ khẽ nâng chén trà, nụ cười trên môi nhạt nhẽo nhưng ánh mắt lạnh thấu xương: "Sàn nhà đó là gạch men Thần Thạch vân mây mới nhập về, giá mỗi viên là ba nghìn linh thạch cực phẩm. Ngươi vừa gõ một cái, phí bảo trì tinh thần là năm nghìn linh thạch. Chút nữa nhớ thanh toán rồi hãy đi đầu thai."

"To gan! Ngươi dám đòi tiền Huyết Ma Tam Sứ ta sao? Chết đi!"

Kẻ đứng đầu gầm lên, đại đao rung động, tung ra một chiêu "Huyết Sát Chém Thiên Địa". Ánh đao đỏ rực cuộn tròn như một con rồng máu, định nghiền nát cả gian sảnh.

Ngay tại thời khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, từ phía sau bếp, một bóng người to lớn vọt ra.

Không phải là một cao thủ với pháp bào lộng lẫy, cũng chẳng phải thần tiên hạ thế. Đó là Lão Tà – Tà Độc Ma Quân khét tiếng, nhưng lúc này trông lão thảm hại không sao tả xiết. Trên đầu lão quấn một dải khăn xanh, eo buộc cái tạp dề thêu hình hoa hồng thắm đỏ mà Vân Cơ ép lão phải mặc để "tăng thêm tính thẩm mỹ cho gian bếp".

Điều quan trọng nhất là, tay phải lão đang cầm một con dao phay bằng sắt rỉ đen xì, tay trái còn cầm dở một củ hành tây to đùng.

"Cái thằng ranh con nào! Đã bảo là đang lúc cao điểm phục vụ bữa sáng, đừng có làm ồn cơ mà!" Lão Tà gầm lên, khuôn mặt sẹo ngang dọc đỏ bừng vì tức giận.

Lão chẳng dùng đến bất kỳ ma công nào từng khiến cả tu chân giới kinh hãi. Lão chỉ đơn giản là đang… bực mình vì củ hành tây này quá cay mắt.

"Thái hành này! Tao bảo mày thái hành này!"

Lão Tà vung con dao phay lên. Động tác cực kỳ giản đơn, giống như cách lão vẫn băm thịt băm rau mỗi ngày. Nhưng trong mắt những kẻ có tu vi cao, một dao này dường như đã hòa làm một với quy tắc của trời đất.

"Xoẹt!"

Ánh đao huyết sắc của Huyết Ma Sứ vốn dĩ đang hung hãn, vừa chạm vào quỹ đạo của con dao phay bèn vỡ vụn như thủy tinh. Chưa dừng lại ở đó, con dao phay tiếp tục lướt đi, nhẹ nhàng "cứa" qua thanh đại đao răng cưa của hắn.

Một tiếng "rắc" giòn tan. Thanh pháp bảo cấp bậc Địa giai thượng phẩm, vật bất ly thân của Huyết Ma Sứ, bỗng nhiên đứt làm đôi như một mẩu bánh mì khô.

Phần lưỡi đao rụng xuống sàn, nảy lên vài vòng rồi nằm im lìm.

Huyết Ma Sứ đứng sững như trời trồng. Hắn nhìn chuôi đao cụt lủn trong tay, rồi nhìn lão già mặc tạp dề hồng đang vừa lau nước mắt (do cay hành) vừa lầm bầm chửi rủa trước mặt.

"Cái… cái gì thế này? Tà Độc tiền bối, ngài… ngài dùng thần thông gì vậy?" Huyết Ma Sứ lắp bắp, sát khí tan biến sạch sành sanh, chỉ còn lại sự sợ hãi tột độ.

Lão Tà trợn mắt, chỉ vào củ hành tây: "Thần thông cái con khỉ! Mắt tao đang cay muốn chết đây này! Tại bọn mày làm ồn nên tao chém lệch một nhát, đáng lẽ phải là thái thành sợi, giờ nó thành thái hạt lựu rồi! Mày có biết món lẩu thái mà thiếu hành sợi nó mất thẩm mỹ thế nào không?"

Nói đoạn, Lão Tà tiện tay vung dao một cái nữa để rũ nước hành trên lưỡi dao.

"Vù vù…"

Một đường gợn sóng không gian vô hình lan tỏa. Hai vị Ma Sứ đứng phía sau thậm chí chưa kịp kêu một tiếng nào, giáp trụ trên người bọn chúng bỗng nhiên nổ tung, biến thành những mảnh vụn lả tả, để lộ ra những thân hình gầy còm đang run rẩy trong gió lạnh buổi sớm.

"Chủ quán, bọn này xử sao?" Lão Tà quay đầu lại hỏi Thẩm Trường An, tay vẫn không rời con dao phay.

Thẩm Trường An lúc này mới thong thả đứng dậy, bước đến gần ba gã Ma Sứ đang quỳ sụp xuống vì áp lực vô hình từ hệ thống khách sạn. Anh đưa tay lên, cuốn sổ thu chi lật xoành xoạch rồi dừng lại ở một trang trắng.

"Hủy hoại cảnh quan, gây tiếng ồn vượt mức cho phép, làm phiền nhân viên đang tác nghiệp, và quan trọng nhất là…" Thẩm Trường An nhìn thanh đao gãy dưới đất, "Làm hỏng tâm trạng buổi sáng của tôi."

"Tổng cộng thiệt hại: Ba mươi vạn linh thạch cực phẩm. Nếu không có tiền…" Anh nheo mắt nhìn ba gã, nụ cười dần trở nên "vô hại" nhưng khiến đối phương nổi da gà: "Thì phòng bếp đang thiếu người nhặt rau và rửa bát. Lão Tà, ông thấy ba đứa này tay chân thế nào?"

Lão Tà soi mói nhìn đôi bàn tay run rẩy của Huyết Ma Sứ, rồi khịt mũi: "Hơi thô kệch, nhưng dùng để gọt khoai tây chắc cũng tạm được. Có điều phải xích chân lại, kẻo chúng nó lén ăn vụng linh quả trong kho."

Ba vị đại danh đỉnh đỉnh của Ma giới, những kẻ mà chỉ cần nghe tên thôi là trẻ con không dám khóc, lúc này mặt mũi cắt không còn giọt máu. Bọn chúng nhìn nhau, rồi nhìn con dao phay đen sì trong tay Lão Tà, cuối cùng cúi đầu thật thấp trước Thẩm Trường An.

"Chúng tôi… chúng tôi nguyện ý rửa bát trừ nợ!"

Vân Cơ từ trên lầu bước xuống, trên tay cầm một chiếc khăn lông trắng tuyết, cau mày nhìn vết máu nhỏ xíu từ lưỡi đao gãy dính trên sàn: "Lão Tà, ông làm việc kiểu gì thế? Bảo ông ra đuổi khách không mời mà lại để rác rưởi vương vãi ra sàn nhà tôi vừa lau sao? Lau ngay! Không thì trưa nay đừng mong tôi pha trà cho ông!"

Lão Tà – kẻ vừa một dao chém đứt pháp bảo Địa giai – lúc này lập tức xụ mặt xuống, lúng túng dùng tạp dề lau sàn: "Biết rồi, biết rồi, cô nương tổ tông của tôi ơi, tôi lau ngay đây!"

Thẩm Trường An gật đầu hài lòng, quay người đi về phía quầy lễ tân, bàn tính trên tay lại gõ lạch cạch: "Thêm một phí dịch vụ: Phí đào tạo nghề nghiệp cho nhân viên mới, mỗi tên mười vạn linh thạch nữa. Ghi vào sổ…"

Trong không gian im ắng của khách sạn, chỉ còn tiếng "cộp cộp" của dao phay thái hành tây đều đặn vang lên từ trong bếp, kèm theo tiếng khóc thút thít nhỏ xíu của ba vị Ma Sứ khi lần đầu tiên cầm lên những củ khoai tây b bọc linh khí cứng như đá.

Ở Khách sạn Trường Sinh, tiên nhân hay ma quỷ cũng vậy, một khi đã dừng bước, thì quy tắc tối cao chỉ có một: Tiền là tiền, mà lao động là vinh quang. Ngay cả một con dao phay thái hành, cũng có thể trở thành ác mộng của cả giới tu hành nếu nó thuộc về một đầu bếp đang bực mình vì bị trừ lương.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8