Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 28: ** Tiệc Buffet linh quả

Cập nhật lúc: 2026-05-16 16:33:22 | Lượt xem: 1

Bình minh tại Vực Không Gian Số 0 chưa bao giờ yên ả, nhưng hôm nay, nó đặc biệt náo nhiệt theo một cách khiến người ta phải nghẹt thở.

Khi tia sáng đầu tiên xuyên qua lớp sương mù vĩnh cửu của hư không, rặng núi mờ ảo phía sau Khách sạn Trường Sinh dường như cũng bừng tỉnh. Đám mây linh khí cuồn cuộn không còn lững lờ trôi như mọi khi mà bị xé toạc bởi hàng trăm luồng độn quang lướt tới từ tứ phía. Tiếng phi kiếm xé gió, tiếng linh thú gầm vang, và tiếng hò hét của những tu sĩ đang tranh giành vị trí xếp hàng tạo thành một bản giao hưởng hỗn loạn nhất mà vùng đất này từng chứng kiến.

Trước cửa khách sạn, một tấm biển hiệu bằng gỗ đàn hương ngàn năm treo lủng lẳng, trên đó viết dòng chữ vàng ròng nhấp nháy như đèn LED hiện đại:

**“SIÊU TIỆC BUFFET LINH QUẢ VẠN CỔ – CHỈ CẦN 99.999 LINH THẠCH CAO CẤP, ĂN ĐẾN KHI HÓA THẦN THÌ THÔI!”**

Bên dưới là dòng chữ nhỏ xíu, bay bổng nhưng đầy sát khí: *“Cấm gói mang về, cấm dùng túi càn khôn, vứt rác bừa bãi phạt lao động khổ sai 100 năm.”*

Thẩm Trường An đứng sau quầy lễ tân, trên tay là chiếc bàn tính bằng ngọc đế quang lạch cạch không ngừng. Anh mặc một bộ trường bào màu xanh nhạt, vạt áo thêu mây trắng, trông thanh tao thoát tục như một vị trích tiên, nếu không tính đến đôi mắt đang lóe lên tia sáng của sự tham tiền và nụ cười kinh doanh tiêu chuẩn.

“Lão Tà, bếp thế nào rồi? Khách sắp phá cửa rồi kìa!” Thẩm Trường An nói vọng vào trong, tay vẫn gõ bàn tính điêu luyện.

“Đừng hối! Thằng ranh con, ngươi có biết làm món ‘Băng Linh Quả Ướp Lửa Địa Ngục’ này khó thế nào không?” Tiếng gầm gừ từ trong bếp vang lên, kèm theo đó là một luồng khói đen nồng nặc mùi lưu huỳnh trộn lẫn hương thơm thanh mát của linh quả.

Lão Tà – Tà Độc Ma Quân danh chấn một thời – hiện tại đang đeo một chiếc tạp dề màu hồng phấn in hình thỏ ngọc, mồ hôi nhễ nhại chảy trên cái mặt đầy sẹo. Đôi bàn tay từng gieo rắc tai ương cho vạn dặm sơn hà giờ đây đang cầm một con dao phay nặng ngàn cân, thái những quả Chu Quả đỏ mọng nhanh đến mức chỉ còn lại tàn ảnh. Cạnh lão là ba vị Ma Sứ mới gia nhập “đội ngũ nhân viên” đang run rẩy gọt vỏ khoai tây linh khí.

“Đại nhân… khoai tây này cứng quá, pháp bảo hạ phẩm của tiểu nhân vừa bị mẻ rồi…” Một vị Ma Sứ mếu máo báo cáo.

“Mẻ thì dùng răng mà gặm! Trưa nay khách không có đồ ăn thì ta cho các ngươi vào nồi hầm luôn!” Lão Tà trừng mắt, tay quăng thêm một nắm độc dược nghìn năm vào chảo xào để… tăng độ giòn cho món rau rừng.

Bên ngoài sảnh chính, Vân Cơ đang bận rộn đến mức sắp biến ra cả chín cái đuôi để làm việc. Cô mặc một bộ sườn xám bó sát bằng lụa tiên thiên, tôn lên đường cong mê người nhưng khuôn mặt lại tràn đầy sự sát khí của người mắc chứng cuồng sạch sẽ.

“Tên đạo sĩ thối kia! Ngươi vừa để rơi một mảnh vỏ đậu xuống sàn đá cẩm thạch của ta!” Vân Cơ đột ngột xuất hiện trước mặt một tu sĩ đang định lén vứt rác.

Đôi mắt hồ ly lấp lánh mị quang khiến vị tu sĩ kia chết trân tại chỗ, hồn siêu phách lạc. Chưa kịp định thần, hắn đã thấy mình bị một lực lượng vô hình nhấc bổng lên.

“Vào góc kia đứng úp mặt vào tường cho đến khi tiệc bắt đầu! Phí phạt: Một vạn linh thạch!” Vân Cơ lạnh lùng nói, rồi vung tay một cái, sàn nhà lại bóng loáng không một hạt bụi.

Tiểu Hắc, con chó đen nhỏ đeo chuông vàng, lúc này đang nằm lười biếng ngay bậc cửa. Nó ngáp một cái thật dài, để lộ hàm răng trắng ở có thể nghiền nát cả tiên khí. Có vài vị trưởng lão của các đại tông môn bước vào, nhìn thấy Tiểu Hắc thì nhướng mày khinh thường, định đưa chân gạt nó sang một bên.

“Ầy, vị đạo hữu này, tôi khuyên ông nên cẩn thận với cái chân của mình.” Thẩm Trường An không ngẩng đầu lên, nhưng giọng nói vang vọng khắp sảnh: “Bảo vệ của chúng tôi hơi khó tính, bảo hiểm của khách sạn không bao gồm phí nối lại chân đâu.”

Vị trưởng lão kia hừ lạnh một tiếng, định phát tác tu vi thì bỗng nhiên nhận ra, khi hắn bước qua ngưỡng cửa gỗ kia, toàn bộ linh khí trong đan điền như bị đóng băng hoàn toàn. Hắn kinh hãi phát hiện mình từ một vị Nguyên Anh đỉnh phong đã trở thành một người phàm không hơn không kém.

“Chào mừng đến với Khách sạn Trường Sinh.” Thẩm Trường An mỉm cười, đưa ra một tấm thẻ gỗ: “Thanh toán trước khi vào tiệc. Nếu ông muốn dùng dịch vụ ‘Gia hạn tu vi trong phạm vi khách sạn’ thì thêm năm vạn linh thạch mỗi giờ.”

Đúng lúc này, một tiếng nổ lớn vang lên từ bên ngoài. Một chiếc phi thuyền nạm vàng ròng rực rỡ hạ cánh ngay giữa bãi cỏ phía trước. Kim Bất Hoán – Nhị thiếu gia của Kim thị thương hội – bước xuống với vẻ mặt vênh váo, đằng sau là một dàn hộ vệ mặc áo giáp bạc lấp lánh.

“Thẩm quản lý! Hôm nay bổn thiếu gia muốn bao toàn bộ khu VIP của buổi tiệc Buffet! Tiền bạc không thành vấn đề!” Kim Bất Hoán vỗ túi tiền đầy ắp, giọng oang oang.

Thẩm Trường An mắt sáng lên như đèn pha, nhưng miệng vẫn ung dung: “Ồ, Kim thiếu gia! Rất tiếc, hôm nay chúng tôi bán vé đại trà, khu VIP đã bị Kiếm Tiên và Tuyết Nhi Thánh nữ đặt từ sớm rồi. Nhưng nếu thiếu gia muốn, tôi có thể đặc cách cho thiếu gia một chiếc ghế cạnh… sòng bài mini, chỉ cần đóng thêm phí ‘Vị trí đắc địa’ là mười vạn linh thạch thôi.”

Kim Bất Hoán nghiến răng, biết thừa mình lại bị “vặt lông”, nhưng nhìn thấy hàng dài mỹ nữ tu sĩ đang chờ đợi bên trong, hắn lại không kìm được lòng tham diện mạo: “Được! Ta mua! Cho ta luôn combo nước uống ‘Linh Khí Bạc Hà’ loại mạnh nhất!”

“Thành giao! Mời thiếu gia vào.”

Khi đồng hồ cát bên quầy lễ tân vừa chảy hết những hạt cuối cùng, Thẩm Trường An đứng dậy, phủi nhẹ vạt áo, giọng anh truyền đi nhẹ nhàng nhưng vang vọng khắp hàng ngàn tu sĩ đang chờ đợi:

“Giờ lành đã đến. Khách sạn Trường Sinh khai tiệc Buffet Linh Quả. Xin nhắc lại quy tắc: Không đánh nhau, không lấy cắp, không làm bẩn sàn. Ai vi phạm, Lão Tà sẽ dùng người đó làm món tráng miệng cho bữa tối. Mời!”

Cánh cửa lớn bật mở. Một mùi hương nồng nàn, thanh khiết của hàng nghìn loại linh quả thoát ra ngoài, khiến những kẻ đứng gần nhất cảm thấy lỗ chân lông toàn thân giãn nở, tu vi dường như có dấu hiệu buông lỏng cảnh giới.

Bên trong, sảnh chính đã được biến đổi bằng không gian thuật của hệ thống. Một dãy bàn dài vắt ngang sảnh, trên đó bày biện những món ăn mà ngay cả thượng giới cũng khó lòng thấy được.

Những quả Chu Quả vạn năm được phủ một lớp mật ong kiến chúa, tỏa ra ánh sáng đỏ rực. Băng Linh Quả được điêu khắc thành hình những đóa hoa sen trắng muốt, nằm trên những viên đá vĩnh cửu bốc khói lạnh. Lại có những bát súp linh dược màu lục bảo, mặt nước lăn tăn những gợn sóng linh khí hóa lỏng.

Các tu sĩ ban đầu còn giữ vẻ đạo mạo, nhưng ngay khi chạm vào miếng thức ăn đầu tiên, sự điềm tĩnh của họ sụp đổ hoàn toàn.

“Trời đất ơi! Đây là… Đây là Thiên Tâm Quả? Ta đã tìm kiếm nó ba trăm năm qua để đột phá cổ chai, vậy mà ở đây nó lại được băm nhỏ làm salad?” Một vị lão già râu tóc trắng xóa hét lên, đôi tay run rẩy múc một thìa lớn cho vào miệng. Ngay lập tức, một luồng hào quang bao phủ lấy ông ta, lỗ chân lông phun ra từng ngụm tạp chất.

Cạnh đó, một vị nữ tu xinh đẹp đang cố gắng duy trì hình tượng Băng sơn thánh nữ, nhưng tay thì lại không ngừng lấy thêm những lát “Dưa hấu hỏa diệm” nướng cháy cạnh.

“Vị này… Thẩm quản lý, cho hỏi tại sao món dưa hấu này lại có vị… cay cay tê tê như sấm sét vậy?” Cô nàng vừa ăn vừa hỏi, đôi má ửng hồng.

Thẩm Trường An dựa vào quầy, nhấp một ngụm trà loãng: “Đó là vì Lão Tà đã dùng lôi điện từ Lôi Vân Quả để tẩm ướp. Ăn vào không chỉ ngon mà còn giúp rèn luyện kinh mạch. Một công đôi việc, đúng không?”

Khách sạn nhanh chóng trở nên chật kín. Mọi chỗ ngồi đều không còn chỗ trống. Thậm chí có những vị đại năng không còn cách nào khác, đành phải đứng ở góc tường, vừa cầm đĩa linh quả vừa gặm một cách ngon lành, vẻ mặt đầy sự thỏa mãn như trẻ con được cho kẹo.

Sự hỗn loạn đạt đến đỉnh điểm khi món chính xuất hiện: “Lẩu Hỗn Độn Linh Quả”.

Lão Tà đích thân bê một chiếc nồi đồng khổng lồ ra đặt giữa sảnh. Bên trong nước dùng sôi sùng sục, đủ màu sắc huyền ảo, mỗi quả linh quả ném vào đều bị tan chảy và hòa quyện vào nhau tạo nên một mùi vị kích thích khứu giác đến tột độ.

“Ai muốn ăn thì xếp hàng! Không xếp hàng ta chặt tay!” Lão Tà gầm lên, con dao phay trong tay cắm phập xuống bàn gỗ, khiến cả sảnh đường im bặt trong một giây.

Ngay cả Kim Bất Hoán cũng phải khúm núm bưng bát đi xếp hàng sau một tên tán tu nghèo nàn. Ở đây, địa vị không quyết định bằng tiền hay tu vi, mà quyết định bằng việc bạn có làm phật lòng vị quản lý hay lão đầu bếp hay không.

Vân Cơ di chuyển như bóng ma giữa đám đông, mỗi lần cô đi qua, rác thải và bát đĩa bẩn biến mất không một dấu vết. Đôi lúc cô lại thì thầm vào tai một vị khách hàng giàu có nào đó: “Đạo hữu, dùng món lẩu này mà không uống thêm ‘Rượu Tiên Cốt’ của khách sạn chúng tôi là một sự lãng phí vô bờ bến. Chỉ có mười vạn linh thạch một vò, có muốn dùng thử không?”

Và đương nhiên, trước nhan sắc mê hoặc và lời mời gọi đầy ma lực, không ai có thể nói không.

Thẩm Trường An nhìn vào bảng điều khiển của hệ thống hiện ra trong không trung mà chỉ mình anh thấy.

[Điểm công đức: +10.000… +25.000… +50.000…]
[Doanh thu linh thạch: 15.000.000… 18.000.000…]

Mắt anh cong lại như hình trăng khuyết. Cảm giác này thật là sướng làm sao!

Tuy nhiên, giữa bầu không khí vui vẻ đó, một sự cố nhỏ đã xảy ra. Một vị tu sĩ trẻ tuổi, có lẽ vì quá tham lam, đã lén giấu hai quả “Hư Không Quả” vào trong ống tay áo. Vị khách này nghĩ rằng mình làm rất kín kẽ, che đậy bằng một loại bùa chú cấp cao.

Nhưng hắn quên mất một điều: Ở đây là Khách sạn Trường Sinh, và chủ nhân của nó là một kẻ mang hệ thống quản lý.

“Reng! Reng! Reng!”

Một tiếng chuông báo động chói tai vang lên từ trên trần nhà. Toàn bộ ánh sáng trong sảnh chuyển sang màu đỏ rực. Mọi người đồng loạt dừng lại, nhìn về phía vị tu sĩ trẻ đang tái mét mặt mày.

Tiểu Hắc, vốn đang nằm ngủ, bỗng chốc bật dậy. Thân hình nó nhỏ bé là thế, nhưng trong chớp mắt, cái bóng trên sàn nhà của nó phình to ra thành một con quái vật cao lớn với cặp sừng rực lửa.

“Bắt được một tên trộm.” Thẩm Trường An khẽ búng tay một cái.

Vị tu sĩ kia chưa kịp lên tiếng biện minh đã cảm thấy mặt đất dưới chân mình mềm nhũn ra như đầm lầy. Hắn lún xuống, đồng thời hai quả linh quả trong ống tay áo bay ra, lơ lửng trước mặt mọi người.

“Luật của khách sạn: Trộm một đền mười, nếu không có tiền thì lấy tu vi ra thế chấp.” Thẩm Trường An bước tới, vẻ mặt vẫn tươi cười nhưng hơi lạnh toát ra khiến người khác phải rùng mình.

“Tôi… tôi không cố ý! Tôi sẽ trả tiền!” Vị tu sĩ run rẩy móc ra toàn bộ túi càn khôn.

“Quá muộn rồi. Vì cậu đã phá hỏng tâm trạng của tôi, nên phí đền bù tổn thất tinh thần là… toàn bộ tài sản cậu mang theo, và phạt một tháng làm nhân viên cọ rửa chuồng thú cho Tiểu Hắc.”

Tiểu Hắc gầm gừ một tiếng đầy hài lòng, dường như nó đã mong chờ có người hầu từ lâu.

Vị tu sĩ bị kéo đi trong tiếng thở dài của những người xung quanh. Họ tự nhủ với lòng mình rằng: Thà đi đắc tội với Tiên đế bên ngoài còn hơn là động vào một sợi lông của Khách sạn Trường Sinh.

Bữa tiệc buffet tiếp tục kéo dài đến tận đêm khuya. Khi quả linh cuối cùng biến mất vào bụng một vị tán tu may mắn, cả sảnh khách sạn ngổn ngang những tu sĩ nằm la liệt. Không phải họ bị say rượu, mà là bị “say linh khí”. Tu vi của mỗi người đều tăng lên đáng kể, thậm chí có vài người ngay lập tức ngồi thiền đột phá tại chỗ, tạo nên những vòng hào quang xanh đỏ khắp sảnh.

“Làm ăn kiểu này mới là làm ăn chứ.” Thẩm Trường An thở phào một hơi, ngồi xuống chiếc ghế bành sang trọng vừa mới được mở khóa từ hệ thống.

Lão Tà lết bộ dạng mệt mỏi từ bếp ra, tháo chiếc tạp dề hồng, cầm một bình rượu tu một hơi: “Thằng ranh, hôm nay ta nấu đến rụng cả tay rồi. Phần chia của ta đâu?”

“Yên tâm, tôi đã ghi sổ công đức cho ông rồi. Đủ để ông mua lại một nửa chỗ ma công đã mất nếu ông làm việc chăm chỉ thêm… khoảng chín nghìn năm nữa.” Thẩm Trường An trêu chọc.

Lão Tà trợn mắt: “Ngươi đúng là con rể của thần tài, ác độc không thua gì Ma đạo chúng ta!”

Vân Cơ đứng bên cạnh, bắt đầu điều khiển phép thuật để quét dọn toàn bộ hiện trường: “Chủ nhân, thu hoạch hôm nay vượt ngoài mong đợi. Nhưng tôi e rằng sau buổi tiệc này, danh tiếng của chúng ta sẽ thu hút những con cá lớn hơn… và có lẽ là những kẻ phiền phức hơn.”

Thẩm Trường An nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng tối của vực không gian số 0 đang nuốt chửng vạn vật, chỉ có ánh đèn từ khách sạn là vẫn rực sáng như một ngọn hải đăng duy nhất trong đa vũ trụ.

Anh cầm cuốn sổ thu chi lên, lật sang trang mới, mỉm cười nhẹ nhàng: “Cá càng lớn, thịt càng chắc. Phiền phức càng nhiều, phí phục vụ càng cao. Vân Cơ, Lão Tà, hãy chuẩn bị đi. Ngày mai chúng ta sẽ nâng cấp hệ thống phòng tắm xông hơi ‘Luân Hồi’. Tôi muốn thấy các vị Tiên tôn phải xếp hàng để được đổ mồ hôi.”

Tiểu Hắc lại chui vào lòng Thẩm Trường An, cọ cọ cái đầu nhỏ vào tay anh. Khách sạn Trường Sinh đêm nay rực rỡ và yên bình theo một cách rất riêng, trong khi thế giới tu chân bên ngoài đang bắt đầu dậy sóng vì một sự kiện chấn động mang tên: “Tiệc Buffet thay đổi cuộc đời”.

Thẩm Trường An gập cuốn sổ lại, tắt chiếc đèn lồng ma thuật trên bàn lễ tân.

“Được rồi mọi người, tan làm thôi! Ngày mai sẽ là một ngày bận rộn để… thu tiền.”

Tiếng bàn tính lạch cạch vang lên một nhịp cuối cùng rồi im bặt, để lại sự tĩnh lặng thiêng liêng của một đêm trường sinh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8