Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 32: ** Wifi linh khí tốc độ cao

Cập nhật lúc: 2026-05-16 16:35:50 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 32: WIFI LINH KHÍ TỐC ĐỘ CAO**

Khách sạn Trường Sinh đêm nay rực rỡ hơn hẳn mọi ngày. Kể từ sau khi Thẩm Trường An thực hiện đợt nâng cấp hệ thống toàn diện, không gian bên trong khách sạn dường như đã thoát ly hoàn toàn khỏi quy luật của Phù Thế Linh Giới. Những hàng đèn LED ma pháp chạy dọc theo các đường chỉ gạch, phát ra ánh sáng dịu mắt nhưng không kém phần huyền ảo. Nhưng điều đáng nói nhất không phải là kiến trúc, mà là thứ khí tức vô hình đang bao phủ khắp mọi ngóc ngách của tòa nhà.

Tại quầy lễ tân, Thẩm Trường An đang bận rộn cài đặt một thứ gì đó trên chiếc bàn tính bằng ngọc đế quang. Đứng cạnh anh, Vân Cơ – nàng cửu vĩ hồ điệu đà – đang tò mò nghiêng đầu nhìn, đuôi cáo phía sau khẽ đung đưa vì phấn khích.

“Chủ thượng, ngài nói cái… ‘Quai-Phai’ này thật sự có thể giúp các tiên nhân ngồi yên một chỗ mà biết được chuyện thiên hạ sao?” Vân Cơ chớp đôi mắt to tròn, giọng nói thanh tao như tiếng chuông bạc.

Thẩm Trường An không ngẩng đầu lên, tay gõ lạch cạch trên các hạt ngọc: “Là Wifi, Vân Cơ. Và không chỉ là biết chuyện thiên hạ, nó còn là một công cụ để chúng ta khai thác triệt để ví tiền của họ. Em nghĩ xem, tại sao các tu sĩ cứ thích đánh nhau? Bởi vì họ quá rảnh. Nếu họ bận lướt mạng, bận tranh cãi trên diễn đàn, bận xem livestream của em, thì ai còn thời gian đi chém giết?”

Vừa dứt lời, Thẩm Trường An nhấn mạnh một hạt ngọc vào chính giữa bàn tính. Một vòng sóng rung động vô hình từ tầng hầm khách sạn – nơi đặt “Ma tinh thạch máy chủ” – lan tỏa ra ngoài.

[Thông báo: Hệ thống Wifi Linh Khí 5G đã được kích hoạt. Phạm vi phủ sóng: Toàn bộ khách sạn và khuôn viên 500m xung quanh.]

Cùng lúc đó, trên tay mỗi khách hàng đang nghỉ chân tại khách sạn đều hiện ra một mảnh phù văn màu xanh nhạt. Đó là “Linh Tinh Phiến” – thiết bị truy cập mạng mà Thẩm Trường An đã âm thầm cài đặt vào chìa khóa phòng của họ.

Tại đại sảnh, Kiếm Tiên Say Khướt – Lý Bạch – đang nấc cụt sau khi uống hết ba vò rượu mạnh. Ông ta đang định rút kiếm múa một bài thơ thì chợt thấy mảnh Linh Tinh Phiến trên bàn rung lên bần bật.

“Cái quái gì đây? Có kẻ ám sát lão phu bằng bùa chú sao?” Lý Bạch giật mình, theo bản năng truyền một luồng kiếm ý vào mảnh phiến.

Thay vì nổ tung, mảnh tinh thạch bỗng dưng bắn ra một màn hình ảo ngay trước mặt ông. Trên đó hiện lên dòng chữ: *“Chào mừng quý khách đến với Linh Thông Mạng. Bạn đang có 100MB dung lượng miễn phí. Muốn dùng thêm vui lòng nạp linh thạch.”*

Bên cạnh Lý Bạch, Thánh Nữ Băng Giá Tuyết Nhi cũng đang nhìn vào màn hình của mình với vẻ mặt khó hiểu. Vốn là người tu luyện công pháp vô tình, nàng luôn giữ một trái tim bình lặng như mặt hồ mùa đông. Nhưng khi ngón tay nàng vô tình chạm vào mục “Tin tức tiêu điểm”, mặt hồ ấy bắt đầu dậy sóng.

*“Tin sốc: Đại trưởng lão phái Thiên Sơn bị bắt quả tang đang lén lút mua váy tiên nữ tại hiệu may Kim Hỉ!”*
*“Review quán lẩu Lão Tà: Vị cay rát lưỡi, ăn xong cảm giác như vừa trải qua một kiếp độ kiếp!”*

Tuyết Nhi sững sờ: “Đây là… thần thức giao tiếp trên diện rộng sao? Tại sao những chuyện mật này lại hiện ra ở đây?”

Lý Bạch lúc này đã mò ra được mục “Văn chương thơ ca”. Ông ta vừa đọc vừa vỗ đùi bôm bốp: “Hay! Hay lắm! Đứa nào viết cái bài ‘Ngắm trăng bên hồ đào’ này mà vần điệu như đấm vào tai thế này? Phải bình luận! Phải mắng nó mới được!”

Nhưng khi ông ta định gõ chữ, hệ thống báo lỗi: *“Tài khoản của bạn chưa có định danh. Vui lòng thanh toán 10 linh thạch để mua gói ‘Anh hùng bàn phím’ có thể tự do ngôn luận.”*

“Mẹ kiếp! Thẩm Trường An, ngươi lại đây cho ta!” Lý Bạch gào lên.

Thẩm Trường An từ quầy lễ tân đi tới, nụ cười vẫn “chuẩn dịch vụ khách hàng”: “Lý tiên sinh, có chuyện gì sao? Đây là dịch vụ mới nhất, giúp ngài kết nối với vạn giới mà không cần xuất khiếu thần thức. 10 linh thạch chỉ là phí đăng ký thôi, rất rẻ mà!”

Lý Bạch hừ một tiếng, ném ra một túi linh thạch: “Nạp! Nạp ngay cho lão phu! Lão phu phải cho cái tên làm thơ dở tệ kia biết thế nào là Kiếm Tiên thực thụ!”

Chỉ trong chưa đầy nửa canh giờ, không khí tại khách sạn Trường Sinh thay đổi một cách kỳ lạ. Thay vì những âm thanh luận đạo trầm mặc hay tiếng bát đũa lạch cạch, giờ đây chỉ còn tiếng “lướt lướt”, tiếng xuýt xoa, và thi thoảng là tiếng đập bàn chửi đổng của một vị tiên nhân nào đó đang tranh cãi trên mạng.

Vân Cơ thấy vậy liền lấy ra một chiếc gương đồng đã được Thẩm Trường An “độ” lại bằng công nghệ cao. Nàng đứng vào một góc được trang trí đẹp mắt bằng hoa anh đào vĩnh cửu, hắng giọng rồi bắt đầu… livestream.

“Chào các đạo hữu, hôm nay Vân Cơ sẽ hướng dẫn mọi người cách phối màu y phục cho phù hợp với khí chất của từng loại linh căn nhé!”

Giọng nói ngọt ngào của nàng lập tức lọt vào tai hàng trăm tu sĩ đang truy cập mạng. Ở một góc khuất của sảnh, hai vị đệ tử của Mặc Vô Đạo đang cải trang để đi thám thính khách sạn bỗng dưng mắt sáng rực.

“Sư… sư huynh, nhìn kìa! Đó không phải là Cửu Vĩ Thiên Hồ trong truyền thuyết sao? Nàng ấy đang… đang nói chuyện với chúng ta qua màn hình kìa!”

“Im lặng nào! Nhìn cái nút ‘Tặng quà’ kia không? Ghi là ‘Linh Châu Hoa’. Nếu chúng ta tặng, liệu nàng ấy có nhắc tên chúng ta không?”

“Thử xem… chắc không mất bao nhiêu linh thạch đâu…”

Thẩm Trường An đứng phía sau quầy, nghe thấy cuộc đối thoại đó liền mỉm cười đắc thắng. Bàn tính của anh nhảy số liên tục. Chi phí để nạp linh lực cho Wifi không đáng bao nhiêu, nhưng doanh thu từ việc bán “băng thông” và “vật phẩm ảo” đang tăng theo cấp số nhân.

Tuy nhiên, sự hài hước lên đến đỉnh điểm khi Lão Tà – gã Ma đầu với tạp dề hồng – từ trong bếp lao ra, tay cầm chiếc màn hình khổng lồ.

“Thẩm tiểu tử! Ngươi nhìn xem cái gì đây? Tại sao trên diễn đàn ‘Bếp Thần’ lại có đứa dám chê món ‘Cơm chiên linh hải’ của lão phu là quá nhiều dầu mỡ? Nó tên là ‘Thiên Hạ Đệ Nhất Thực Thần’. Nó ở đâu? Bảo nó vác mặt tới đây, lão phu sẽ dùng lửa địa ngục chiên nó thành quẩy!”

Thẩm Trường An vuốt mồ hôi hột: “Bình tĩnh, lão Tà. Đó chỉ là người dùng ảo thôi. Muốn đáp trả thì ông phải tạo tài khoản, lấy tên là ‘Ma Quân Đầu Bếp’, sau đó quay clip hướng dẫn làm món đó để vả mặt nó chứ!”

Lão Tà trợn mắt: “Có thể làm thế sao? Được! Mau giúp lão phu lập tài khoản! Lão phu phải cho cái đám chỉ biết ăn mà không biết nấu kia thấy chân lý của ẩm thực ma đạo!”

Thế là, ngay tại đại sảnh khách sạn, một cảnh tượng vô tiền khoáng hậu diễn ra: Lão Tà bắt đầu biểu diễn kĩ thuật múa dao chém rồng, trong khi hàng chục tiên nhân cầm Linh Tinh Phiến đứng quanh để… quay clip “TikTok bản tu tiên”.

Nhưng sự việc bắt đầu đi xa hơn khi Tuyết Nhi – vị Thánh nữ lạnh lùng – bỗng nhiên đứng bật dậy, gương mặt đỏ bừng. Nàng đang nhìn vào màn hình hiển thị mục “Chuyện yêu đương giới tu chân”. Một kẻ có nickname là “Lãng Tử Không Đầu” đã viết một bài dài vạn chữ kể về việc mình thầm yêu đơn phương một thánh nữ có tính cách “ngoài lạnh trong nóng”, miêu tả chi tiết đến mức… giống hệt nàng.

“Kẻ nào? Kẻ nào dám dùng ngôn ngữ đồi trụy này để bôi nhọ danh tiết của ta?” Tuyết Nhi quát lên, kiếm khí xung quanh bắt đầu bùng phát.

Cả khách sạn bỗng chốc lặng ngắt. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Lý Bạch. Vị Kiếm Tiên đang say khướt, tay vẫn bận gõ trên màn hình, miệng lầm bầm: “…ánh mắt nàng như kiếm sắc, tâm hồn nàng như băng tuyền, ta nguyện làm một con sâu nhỏ để bò vào lòng nàng…”

Tuyết Nhi rung mình, đôi mắt vốn băng giá giờ rực lửa: “Lý… Bạch… tiên… sinh! Là ông viết bài này sao?”

Lý Bạch giật bắn mình, nhìn thấy cái tên “Lãng Tử Không Đầu” hiện lên mồn một trên màn hình ảo trước mặt, mặt ông trắng bệch: “Ớ… cái này… ta chỉ là đang cảm tác, đang lấy cảm hứng từ thơ ca… Tuyết Nhi thánh nữ, cô phải hiểu cho người làm nghệ thuật…”

“Chết đi!” Tuyết Nhi vung kiếm, một dải băng tuyết lao thẳng về phía Lý Bạch.

Nhưng trước khi thanh kiếm chạm vào vạt áo của ông ta, một đạo kim quang từ trên trần nhà hạ xuống, nhẹ nhàng hóa giải toàn bộ kiếm khí. Thẩm Trường An chậm rãi bước ra giữa hai người, bàn tính ngọc phát ra tiếng kêu “tinh tinh”.

“Quý khách lưu ý: Quy định số 4 của khách sạn — Không được đánh nhau trong khuôn viên chung. Đặc biệt là những xung đột phát sinh từ môi trường mạng.”

Tuyết Nhi tức giận: “Nhưng hắn dám sỉ nhục ta trên cái… Linh Thông Mạng đó!”

Thẩm Trường An bình thản nói: “Thưa Thánh nữ, nếu ngài thấy bị xúc phạm, hãy nhấn vào nút ‘Báo cáo vi phạm’. Hệ thống sẽ xem xét. Nếu đúng là bôi nhọ, tôi sẽ khóa tài khoản của Lý tiên sinh trong 7 ngày và phạt ông ấy 500 linh thạch để bồi thường tổn thất tinh thần cho ngài. Nhưng tuyệt đối không được dùng vũ lực ở đây.”

Lý Bạch nghe đến việc bị khóa tài khoản thì tái mặt: “Đừng! Đừng khóa! Lão phu còn chưa mắng xong cái tên làm thơ dở tệ kia mà! Ta đền linh thạch, ta đền ngay!”

Tuyết Nhi đứng ngẩn ra. Nàng lần đầu tiên thấy một vấn đề mâu thuẫn vốn phải giải quyết bằng máu và kiếm lại có thể xử lý bằng một thứ gọi là “Báo cáo vi phạm” và “Linh thạch bồi thường”. Sau một hồi đắn đo, nàng hậm hực ngồi xuống, nhưng tay vẫn không rời mảnh tinh thạch, lén lút nhìn vào nút “Chặn người dùng”.

Đêm càng về khuya, sự “nghiện mạng” của các tiên nhân càng lộ rõ. Tiểu Hắc – con chó đen nhỏ đeo chuông vàng – lững thững đi dạo qua các hành lang. Nó thấy một nhóm lão quái tu vi Nguyên Anh đang tụ tập ở chân cầu thang, thay vì luận về trường sinh đạo, họ lại đang bàn luận về một bài đăng có tiêu đề: *“Bí quyết trồng rau vạn cổ nhanh lớn bằng nước tiểu của Thần thú”*.

Một lão quái lầm bầm: “Chủ khách sạn thật là thâm hiểm, hóa ra bí quyết là ở chỗ này. Chúng ta phải tìm cách lấy được một ít… của con chó kia.”

Tiểu Hắc nghe xong, lông dựng ngược, gầm gừ một tiếng trong cổ họng rồi thè lưỡi phát ra một đạo lôi điện nhỏ khiến cả nhóm lão quái giật tung người, vắt chân lên cổ mà chạy.

Thẩm Trường An đứng trên lầu cao nhất, nhìn xuống sảnh khách sạn tràn ngập ánh sáng xanh từ các màn hình ảo, lòng thầm cảm thán. Thế giới này dù có tiên hiệp, ma đạo đến đâu, thì bản chất của con người – hay tiên nhân – vẫn là sự hiếu kỳ và khát vọng kết nối. Hoặc đơn giản là họ quá cô đơn sau hàng nghìn năm tu luyện khô khan.

“Hệ thống,” Thẩm Trường An lẩm bẩm trong đầu, “Doanh thu ngày hôm nay thế nào?”

[Thông báo: Tổng lợi nhuận từ bán băng thông: 5.000 linh thạch thượng phẩm. Doanh thu bán vật phẩm ảo: 12.000 linh thạch. Điểm công đức tích lũy: 1.500 điểm. Gợi ý: Quý khách có thể nâng cấp lên ‘Trạm vệ tinh luân hồi’ để phủ sóng mạng ra toàn bộ dãy núi.]

Thẩm Trường An cười nhạt: “Cứ từ từ. Phải để họ nghiện đã. Khi nào họ không thể sống thiếu Wifi, tôi sẽ bắt đầu thu phí theo từng phút. Lúc đó, cả thiên hạ này sẽ phải làm thuê cho tôi chỉ để lấy tiền nạp data.”

Đột nhiên, từ ngoài cửa khách sạn, một đạo độn quang tím sẫm hạ xuống với tốc độ kinh hồn. Đó là một tu sĩ áo đen, hơi thở dồn dập, trên người mang theo thương thế nặng nề. Hắn ta loạng choạng bước vào sảnh, tay vẫn cầm chặt một miếng ngọc truyền tin rách nát.

“Cứu… cứu mạng! Có ai không? Ta bị Ma thú truy sát…”

Vân Cơ đang bận livestream, thấy có khách liền ngừng cười nói, liếc nhìn người mới tới một cái rồi hỏi: “Có đặt phòng trước không? Nếu không thì phí xử lý khẩn cấp là 500 linh thạch.”

Người kia hộc máu: “Ta… ta không mang nhiều linh thạch như vậy. Ta chỉ có một tin tức quan trọng… về việc Mặc Vô Đạo đang triệu tập đại quân…”

Bỗng dưng, hắn khựng lại. Hắn thấy đại sảnh khách sạn yên lặng một cách kì dị. Không ai quan tâm đến việc hắn bị truy sát hay tin tức động trời về Mặc Vô Đạo. Tất cả mọi người – từ Kiếm Tiên đến Ma đầu – đều đang cúi gầm mặt vào một miếng tinh thạch xanh lè.

Lý Bạch thậm chí còn không thèm nhìn lên: “Im lặng chút đi tiểu tử, ta đang bận giải thích cho cái tên ‘Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm’ biết tại sao thanh kiếm của hắn chỉ đáng đi thái hành.”

Tuyết Nhi thì lướt qua hắn như không thấy: “Chờ chút, đừng làm phiền, ta đang xem clip hướng dẫn cách làm món sườn xào chua ngọt của lão Tà. Hóa ra bí quyết là phải xào với Lục Phẩm Độc Hoa…”

Người tu sĩ kia đứng chết trân tại chỗ. Hắn cứ ngỡ mình lạc vào một tông môn bí ẩn đang luyện loại tà công nhãn lực nào đó. Hắn tuyệt vọng nhìn Thẩm Trường An đang đi xuống cầu thang.

“Chủ quản… thế giới sắp tận thế đến nơi rồi, tại sao mọi người lại ở đây xem cái này?”

Thẩm Trường An vỗ vai hắn, tay kia chìa ra một mảnh Linh Tinh Phiến: “Bình tĩnh đi bạn trẻ. Mặc Vô Đạo có đến thì cũng phải đặt phòng và nạp thẻ mới được vào đây. Thay vì lo lắng chuyện đó, sao anh không dùng thử cái này? 100MB đầu tiên là miễn phí đấy. Biết đâu anh lại tìm thấy cách chữa vết thương của mình trong mục ‘Y thuật cổ truyền’ thì sao?”

Người tu sĩ nhận lấy mảnh phiến một cách vô thức. Mười phút sau, người ta thấy hắn ngồi bệt xuống đất, vừa tự bôi thuốc vừa gào lên vào màn hình ảo: “Hóa ra con Ma thú đó sợ lửa! Tại sao trước đây ta không biết cơ chứ? Đứa nào viết cái bài hướng dẫn này? Cảm ơn nhé! Ta thả tim cho ngươi!”

Thẩm Trường An đứng bên quầy, hài lòng nhìn khung cảnh hòa bình một cách nực cười này. Anh quay sang bảo Vân Cơ:

“Sắp tới, chúng ta sẽ mở thêm dịch vụ ‘Shopee Tiên Giới’. Khách hàng không cần đi đâu cả, chỉ cần nhấn nút, chúng ta sẽ cho Tiểu Hắc đi giao hàng tận nơi. Em thấy sao?”

Vân Cơ che miệng cười: “Chủ thượng đúng là quỷ quyệt nhất thế gian. Nhưng em thích!”

Phía xa, bên ngoài khách sạn, một đoàn người mặc áo choàng đen của phái Thiên Đạo – quân tiên phong của Mặc Vô Đạo – đang đứng tần ngần trong bóng tối. Lẽ ra họ phải xông vào huyết tẩy khách sạn, nhưng tên chỉ huy đang cầm một mảnh gương đồng rách, tay run rẩy.

“Thưa trưởng lão… chúng ta có nên vào không?” Một đệ tử hỏi.

Tên chỉ huy nuốt nước bọt: “Chờ… chờ chút. Đại trưởng lão vừa nhắn tin trên Linh Thông Mạng nói rằng ông ấy đang xem livestream của Tuyết Nhi thánh nữ và lỡ tay tặng hết linh thạch hành quân làm quà rồi. Ông ấy bảo chúng ta đứng đây đợi, chờ ông ấy đi mượn tiền nạp lại data đã…”

Gió đêm thổi qua, mang theo tiếng nhạc livestream sôi động phát ra từ bên trong khách sạn Trường Sinh. Giới tu tiên ngàn năm tàn khốc, nay chỉ vì một cái cột sóng Wifi mà dường như… trở nên trì trệ một cách đáng yêu.

Trong đêm đó, Thẩm Trường An đã ghi vào sổ thu chi của mình một dòng chữ: *“Tri thức là sức mạnh, nhưng thông tin tốc độ cao mới là chìa khóa mở túi tiền của Tiên nhân.”*

Và ở góc dưới cùng, anh vẽ một hình biểu tượng cột sóng Wifi kèm theo hình cái đầu chó của Tiểu Hắc, với lời chú thích: *“Cấm phá cáp quang!”*

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8