Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 31: ** Sự cố mất điện linh khí

Cập nhật lúc: 2026-05-16 16:35:12 | Lượt xem: 1

Chương 31: Sự cố mất điện linh khí

Trời về đêm, Vực Không Gian Số 0 vốn dĩ là một mảng hỗn độn xám xịt, nhưng Khách sạn Trường Sinh lại rực rỡ như một viên minh châu khổng lồ lạc giữa hư không. Ánh đèn từ những dải lụa linh quang quấn quanh cột trụ tỏa ra thứ ánh sáng ấm áp, dịu mắt, che lấp đi vẻ tăm tối tịch mịch bên ngoài.

Bên trong đại sảnh, không khí đang ở độ náo nhiệt nhất.

“Vân Cơ tiểu thư, tại sao tốc độ của ‘Wifi Bát Quái 5G’ lại chậm như sên bò thế này? Lão phu đang xem dở đoạn livestream tiên tử Thanh Loan tông múa kiếm, đến đoạn kịch tính nhất thì nó lại hiện lên cái vòng tròn xoay tít!”

Một vị trưởng lão tóc râu trắng xóa, tay cầm một tấm lệnh bài bằng ngọc thạch — thiết bị truy cập mạng đặc quyền của khách sạn — khuôn mặt đỏ gay vì tức giận.

Vân Cơ đứng sau quầy lễ tân, bàn tay ngọc ngà đang gõ lạch cạch trên một khối pha lê để kiểm tra thông tin khách hàng. Nghe vậy, nàng ngẩng đầu lên, khóe mắt khẽ giật, nụ cười chuẩn mực của tiếp tân vẫn giữ nguyên nhưng ẩn chứa một sự nguy hiểm chết người.

“Vân trưởng lão, phiền ông xem lại gói cước của mình. Ông chỉ mua gói ‘Cơ Bản’, băng thông chỉ đủ để đọc báo Tiên giới hằng ngày. Muốn xem livestream 4K không giật lag, mời ông nạp thêm năm trăm linh thạch thượng phẩm nâng cấp lên gói ‘Chí Tôn’. Ngoài ra…”

Vân Cơ liếc mắt xuống sàn nhà, giọng đột ngột lạnh lùng như băng: “Gót chân trái của ông đang giẫm lên mép thảm thêu sợi tơ vàng. Nếu ông làm nhăn nó, tôi thề sẽ dùng móng tay cào rách da mặt ông trước khi đuổi ông ra khỏi cửa.”

Vị trưởng lão rùng mình, lập tức thu chân lại, lủi thủi quay đi. Ở Khách sạn Trường Sinh này, thà đắc tội với Tiên đế cũng đừng dại mà chọc giận một người mắc chứng sạch sẽ và ám ảnh cưỡng chế như Vân Cơ.

Trong khi đó, tại khu vực suối nước nóng Tẩy Tâm, Thánh nữ Tuyết Nhi đang nhắm mắt thư giãn. Hơi nước mờ ảo bốc lên, mang theo linh khí nồng đậm thấm vào từng lỗ chân lông, xua tan đi cảm giác mệt mỏi của những năm tháng tu luyện khổ hạnh.

Nhưng đúng lúc này, một sự cố không tưởng đã xảy ra.

*Vù… vù… khục!*

Toàn bộ dải đèn linh quang vụt tắt. Hệ thống lọc nước suối nước nóng đang rào rạt bỗng im bặt. Quan trọng nhất là, nhiệt độ trong nước bắt đầu hạ xuống với tốc độ chóng mặt.

“Cái gì vậy?”

“Có chuyện gì thế này? Thiên địa linh khí biến mất rồi?”

Tiếng xôn xao vang lên khắp mọi nơi. Ở đại sảnh, những vị khách đang lướt mạng chợt thấy lệnh bài ngọc thạch trên tay tối đen như cục đá ven đường. Phòng xông hơi rèn luyện tâm ma đột nhiên biến thành một cái hộp gỗ kín mít, không còn chút khí tức thần bí nào.

Trong bếp, lão Tà đang điều khiển mười sáu đạo linh hỏa để áp chảo món “Gan rồng viễn cổ phi lê” (thực ra là gan lợn rừng nạp linh khí). Đột nhiên, ngọn lửa xanh biếc vụt tắt lịm, hơi nóng biến mất, miếng gan sém cạnh bắt đầu chuyển sang màu tái nhợt và bốc mùi hăng hắc.

“Khốn kiếp! Đứa nào? Đứa nào dám cắt hỏa của lão phu!”

Lão Tà gầm lên một tiếng kinh thiên động địa, tay cầm con dao phay rỉ sét lao vọt ra ngoài, sát khí cuồn cuộn làm vỡ tan mấy cái bát sứ cao cấp.

Giữa cơn hỗn loạn, một ánh đèn pin cầm tay rọi thẳng vào mặt lão Tà.

“Lão Tà, bình tĩnh. Tiền bát sứ lát nữa trừ vào lương tháng này của ông.”

Thẩm Trường An bước ra từ bóng tối, gương mặt vẫn bình thản đến mức vô sỉ. Trên tay anh cầm một cái thiết bị kỳ quái, bên trên có các thông số chạy liên tục.

“Chủ quán! Chuyện gì thế này? Linh khí truyền dẫn của khách sạn bị ngắt hoàn toàn rồi! Không có linh khí, lò nướng của ta không hoạt động được, lũ thực khách kia sẽ dỡ cái nhà bếp này ra mất!” Lão Tà hầm hố nói, nhưng đôi mắt vẫn không dám nhìn thẳng vào cái bàn tính ngọc đế quang đang lủng lẳng bên hông Thẩm Trường An.

Thẩm Trường An nhíu mày, nhìn vào bảng điều khiển hệ thống hiển thị trong não hải:

*“Cảnh báo: Nguồn cung linh khí ngoại vi đã bị can thiệp. Nút thắt không gian tại khu vực Thượng nguồn (vị trí tọa độ của Mặc Vân Tông) bị phong tỏa bằng Đại trận Cấm Linh. Công suất vận hành hiện tại: 0%. Khách sạn đã chuyển sang chế độ sử dụng pin dự phòng (Linh thạch dự trữ). Thời gian còn lại: 5 phút.”*

“Hừ, Mặc Vô Đạo, lão già này chơi lầy thật.” Thẩm Trường An lẩm bẩm.

Thì ra sau những lần bị Thẩm Trường An “vặt lông” và bôi tro trát trấu vào mặt, lão thái thượng trưởng lão Mặc Vô Đạo đã dùng một chiêu thâm hiểm: Lợi dụng quyền lực của mình để thiết lập một vòng vây phong tỏa toàn bộ mạch linh khí tự nhiên chảy vào Vực Không Gian Số 0. Lão muốn cắt nguồn sống của khách sạn, biến nơi đây thành một cái xác rỗng.

“Manager! Đám khách hàng đang đòi bồi thường!” Vân Cơ từ đại sảnh chạy vào, gương mặt tái nhợt dưới ánh đèn pin. “Họ nói nếu không có Wifi và nước nóng, họ sẽ đánh giá 1 sao trên mạng linh thông và yêu cầu hoàn trả toàn bộ linh thạch!”

“Hoàn tiền? Trong từ điển của Thẩm Trường An này không có từ đó.”

Thẩm Trường An gập cuốn sổ thu chi lại, ánh mắt lóe lên tia sáng thực dụng thường thấy. Anh vỗ vỗ vào cái đầu tròn vo của Tiểu Hắc đang lon ton chạy theo sau.

“Tiểu Hắc, ngửi xem nguồn linh khí bị chặn ở đâu.”

Con chó đen nhỏ hếch mũi lên không trung, rồi đột nhiên nó nằm bẹp xuống, lấy chân che mắt, vẻ mặt như muốn nói: *“Chủ nhân, đừng có mơ, em chỉ là con chó cảnh, mấy việc vĩ đại này cứ để anh làm.”*

“Được lắm, lát nữa không có xương linh thạch đâu nhé.” Thẩm Trường An hừ lạnh, sau đó quay sang hệ thống: “Hệ thống, nâng cấp gói giải pháp: Tự chủ nguồn cung điện — ý tôi là linh khí.”

*“Ting! Phát hiện nhu cầu của ký chủ. Gợi ý trang bị: ‘Máy biến áp linh năng Hỗn Độn cấp 1’. Giá bán: 1.000.000 linh thạch thượng phẩm. Chú ý: Cần một lượng lớn linh thạch để làm nhiên liệu khởi động.”*

Khóe mắt Thẩm Trường An giật liên hồi. Một triệu linh thạch thượng phẩm! Đó là gần như toàn bộ số tiền lãi anh tích góp được trong tuần qua. Nhưng nhìn vào đám khách hàng đang dần trở nên hung hãn bên ngoài, anh nghiến răng nhấn nút “Mua”.

“Vân Cơ, ra thông báo ngay lập tức.” Thẩm Trường An ra lệnh, giọng đầy vẻ uy nghiêm của một vị CEO đang đối mặt với khủng hoảng. “Nói với họ là khách sạn đang thực hiện quá trình ‘Bảo trì định kỳ và nâng cấp hệ thống máy chủ’. Sau đợt bảo trì này, tốc độ linh khí sẽ nhanh gấp đôi, phòng nghỉ sẽ có thêm dịch vụ sạc linh lực nhanh cho pháp bảo. Nhưng…”

Anh dừng lại, nở một nụ cười không chạm đến đáy mắt: “Nhưng vì là đợt nâng cấp khẩn cấp để phục vụ quý khách, mỗi vị khách có mặt tại đây cần phải đóng thêm một khoản ‘phí bảo trì môi trường’ là 10.000 linh thạch thượng phẩm. Ai đóng ngay sẽ được tặng một voucher giảm giá 5% cho lần thuê phòng tiếp theo.”

“Chủ quán… anh có chắc là họ sẽ không đánh anh chứ?” Vân Cơ trợn tròn mắt. Trong lúc dầu sôi lửa bỏng, người ta lo lắng giữ khách không hết, anh lại còn muốn thu thêm phí?

“Tin tôi đi, cái đám tu tiên này càng đắt đỏ thì họ càng nghĩ dịch vụ của chúng ta là cao cấp. Đi làm ngay đi!”

Năm phút sau, trong khi Vân Cơ dùng mị thuật và vẻ ngoài sắc sảo của mình để “thuyết phục” đám khách hàng nộp tiền (với sự trợ giúp của sát khí từ con dao phay của lão Tà đứng phía sau hỗ trợ), Thẩm Trường An đã đi xuống tầng hầm của khách sạn.

Nơi này vốn dĩ chỉ là một cái kho chứa đồ cũ, nhưng lúc này không gian bỗng giãn nở ra. Một cỗ máy khổng lồ hiện ra, cấu tạo từ đồng thau vạn năm và các mạch dẫn bằng linh ngọc chằng chịt như mạng nhện. Ở giữa cỗ máy là một cái hộc rỗng, to bằng cái lu.

Thẩm Trường An đổ toàn bộ linh thạch vừa thu được cùng số linh thạch tích trữ của mình vào cái hộc đó.

“Bắt đầu lắp đặt ‘Máy phát điện linh thạch’!”

*Oanh!*

Một tiếng động âm trầm vang lên từ lòng đất. Toàn bộ Khách sạn Trường Sinh rùng mình chấn động. Những mạch dẫn linh khí dưới sàn nhà bắt đầu phát ra ánh sáng vàng rực rỡ, mạnh mẽ và ổn định hơn hẳn nguồn linh khí tự nhiên lúc trước.

Cùng lúc đó, tại trung tâm điều hành của Mặc Vân Tông, Mặc Vô Đạo đang vuốt râu đắc thắng, trước mặt lão là một khối sa bàn hiển thị mạch linh khí bị chặt đứt.

“Hừ, Thẩm Trường An, để xem khách sạn nát của ngươi cầm cự được bao lâu. Không có linh khí cung cấp, ngươi chỉ là một tên thư sinh trói gà không chặt mà thôi.”

Đúng lúc đó, một tên đệ tử hớt hải chạy vào: “Báo… Báo cáo Thái Thượng trưởng lão! Khách sạn Trường Sinh… nó… nó sáng trở lại rồi! Còn sáng hơn cả trước đây nữa!”

Mặc Vô Đạo suýt nữa giật đứt một nhúm râu: “Cái gì? Không thể nào! Ta đã chặn mọi con đường truyền dẫn rồi kia mà!”

Ở Khách sạn Trường Sinh, đèn không chỉ sáng trở lại mà còn bắt đầu nhấp nháy đủ màu sắc như một quán bar vũ trường thực thụ.

*“Ting! Chúc mừng ký chủ đã kích hoạt chế độ: Độc lập linh lực. Từ nay về sau, Khách sạn Trường Sinh không còn phụ thuộc vào linh mạch thế giới. Hệ thống đã mở khóa thêm chức năng: ‘Quầy Bar DJ Luân Hồi’.”*

Loa linh thạch ở các góc đại sảnh đột ngột vang lên một bản nhạc EDM cực mạnh, được phối theo phong cách tu tiên cổ điển với tiếng đàn tranh và tiếng trống điện tử dồn dập.

“Ơ kìa? Đây là nhạc gì mà khiến tim ta đập nhanh thế này?” Nhị thiếu gia Kim Bất Hoán vừa mới nộp tiền bảo trì xong, đang xót xa thì nghe thấy tiếng nhạc, đôi chân không tự chủ được mà bắt đầu nhún nhảy.

Lão Tà trong bếp thấy linh hỏa bùng lên mạnh hơn trước gấp ba lần, liền cao hứng múa dao như rồng bay phượng múa: “Ha ha! Hỏa lực này mới là hỏa lực chứ! Cơm chiên linh hải của lão phu hôm nay nhất định phải làm cho đám tiểu tử kia lòi cả mắt ra!”

Tuyết Nhi lúc này đang đứng giữa đại sảnh, sững sờ nhìn Thẩm Trường An bước ra từ cầu thang, tay vẫn cầm chiếc bàn tính ngọc, bộ đồ thư sinh của anh dưới ánh đèn LED bảy màu trông có vẻ… kì quặc một cách thần bí.

“Thẩm quản lý… đây là…?”

Thẩm Trường An mỉm cười, chỉnh lại cái cổ áo cho phẳng phiu: “Chào mừng Thánh nữ đã trở lại. Hệ thống vừa được bảo trì và nâng cấp. Từ giờ trở đi, chúng ta cung cấp linh khí tinh khiết 100%, không lẫn tạp chất hay tâm ma từ thiên địa bên ngoài. Tuy nhiên, phí phòng từ ngày mai sẽ tăng thêm 30% để bù vào chi phí vận hành ‘máy phát’. Cô thấy đấy, bảo vệ môi trường bao giờ cũng tốn kém.”

Tuyết Nhi đứng lặng người. Nàng cảm nhận được dòng linh khí luân chuyển trong không trung lúc này thực sự vô cùng thuần khiết, giúp công pháp của nàng vận hành trơn tru hơn trước rất nhiều. Dù biết mình đang bị “chặt chém”, nhưng nàng lại không thể thốt ra lời từ chối.

Khách sạn Trường Sinh một lần nữa chiến thắng. Nhưng Thẩm Trường An biết đây chỉ là khởi đầu. Ánh mắt anh hướng về phía bóng tối bao trùm bên ngoài biên giới khách sạn.

“Mặc Vô Đạo, muốn cắt điện của tôi à? Đợi đấy, hóa đơn thanh toán ‘chi phí bồi thường tổn thất uy tín’ sẽ sớm gửi tới tận giường của ông thôi.”

Dưới chân anh, Tiểu Hắc sủa lên một tiếng đanh thép, chiếc chuông vàng ở cổ phát ra những tia lửa linh lực đầy quyền năng. Một kỷ nguyên mới của khách sạn — kỷ nguyên của “công nghệ và dịch vụ độc quyền” chính thức bắt đầu.

Trong đêm đó, khách sạn không bao giờ ngủ. Tiếng nhạc sầm sập, mùi thức ăn thơm nồng từ tay lão Tà, và tiếng cười của những kẻ đã nạp tiền để đổi lấy sự thảnh thơi vang vọng giữa vực không gian vắng lặng. Thẩm Trường An đứng ở ban công, tay cầm chén trà linh hỏa rực cháy, khẽ mỉm cười.

Kiếm tiền của tiên nhân, quả thực là khoái lạc nhất trần gian.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8