Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 30: ** Kem ly vị tuyết đầu mùa

Cập nhật lúc: 2026-05-16 16:34:40 | Lượt xem: 1

**Chương 30: Kem ly vị tuyết đầu mùa**

Vực Không Gian Số 0 là một nơi kỳ quái. Ở đây không có khái niệm ngày và đêm rõ rệt, chỉ có những dòng chảy rực rỡ của năng lượng hỗn độn cuộn xoáy như những dải lụa tiên bị bỏ quên giữa hư không. Khách sạn Trường Sinh tọa lạc giữa cái hư vô ấy, tỏa ra ánh đèn vàng ấm áp và thứ mùi thơm quái chiêu của dầu mỡ, gia vị hiện đại – thứ mùi hương mà các bậc đại năng thường gọi là "vị của hồng trần bụi bặm".

Bên trong sảnh chính, mặt sàn cẩm thạch sáng loáng đến mức có thể soi gương. Tuyết Nhi, vị Thánh nữ vốn dĩ mang danh "Băng Tinh Cô Độc", đang ngồi tĩnh lặng tại một chiếc bàn tròn bằng gỗ tử đàn nằm khuất trong góc. Dưới chân nàng, một vòng tròn sương giá nhàn nhạt tỏa ra, khiến những con thiêu thân linh khí không dám lại gần.

Thẩm Trường An đứng sau quầy lễ tân, tay lạch cạch gõ bàn tính, nhưng con mắt trái cứ thỉnh thoảng lại liếc về phía góc phòng. Anh là một kẻ cực kỳ nhạy cảm với tâm trạng của khách hàng – nhất là những khách hàng đã nạp vào tài khoản khách sạn năm triệu linh thạch. Đối với anh, Tuyết Nhi hiện tại không phải là một nữ thần băng giá, mà là một cục tiền vàng đang bọc trong một lớp băng vĩnh cửu. Và cục tiền này hình như đang… buồn.

"Vân Cơ." Thẩm Trường An hạ thấp giọng, gọi cô nàng tiếp tân đang chăm chú dùng linh lực để căn chỉnh lại vị trí của các lọ hoa cho thật đối xứng.

"Chủ quán, ta bận lắm! Cái bình hoa này lệch trái 0,5 milimet, ta không thể chịu nổi!" Vân Cơ gắt gỏng, cái đuôi cáo dài mượt quất qua quất lại sau lưng.

"Dẹp cái bệnh sạch sẽ của cô đi." Thẩm Trường An hất hàm về phía Tuyết Nhi. "Khách hàng VIP Bạch Kim đang có dấu hiệu trầm cảm nhẹ. Nếu nàng ấy thấy chán rồi bỏ đi, cô lấy đâu ra linh khí tinh thuần để nuôi dưỡng mấy cái đuôi phù phiếm đó?"

Vân Cơ liếc nhìn Tuyết Nhi, rồi lại nhìn Thẩm Trường An với vẻ khinh bỉ: "Người ta tu Vô Tình Đạo, tâm như mặt nước hồ mùa đông, có gì mà trầm cảm? Ngài chỉ khéo lo bò trắng răng để tìm cách vặt thêm tiền thôi."

"Không phải vặt tiền, đây là 'chăm sóc sau bán hàng'." Thẩm Trường An nhếch môi cười, nụ cười mà Lão Tà vẫn thường gọi là nụ cười của một con cáo già gian ác.

Anh tháo bộ tạp dề ra, sửa lại cổ áo thư sinh, rồi thong thả bước vào trong bếp.

Nhà bếp của Khách sạn Trường Sinh là nơi mà một nửa tiên giới thèm khát và một nửa ma giới kinh hoàng. Tại đây, Lão Tà – Tà Độc Ma Quân danh chấn thiên hạ một thời – đang cầm một con dao phay khổng lồ đen sì, điên cuồng băm vằm một đống củ linh sâm nghìn năm. Tiếng "cộc cộc" vang lên đều đặn, mỗi nhát dao đều mang theo ma khí ngút trời, nhưng lại chỉ để… thái hạt lựu.

"Lão Tà, tạm dừng tay một chút." Thẩm Trường An vỗ vai ông lão.

Lão Tà quay lại, đôi mắt đỏ ngầu trừng lên: "Cái gì nữa? Con lợn Thần Thông mà ngài mua lần trước thịt dai quá, ta đang phải dùng Ma hỏa để hầm cho nó nhừ ra đây!"

"Hầm hố gì tầm này. Làm cho ta một món ngọt." Thẩm Trường An chỉ chỉ ngón tay. "Cần loại ngọt mà có thể khiến người ta cảm thấy như gặp lại mối tình đầu, nhưng lại phải lạnh buốt để phù hợp với thuộc tính công pháp của Thánh nữ Tuyết Nhi."

Lão Tà nhổ một bãi nước miếng (đương nhiên là bị Thẩm Trường An ngăn lại kịp thời bằng Lĩnh vực tuyệt đối): "Ta là Ma đầu! Ngài bắt ta đi làm đồ ngọt? Sao ngài không bảo ta đi thêu hoa hồng hồng cho rồi?"

"Lão không làm thì trừ mười năm lương."

"Ngài…" Lão Tà hộc máu, hàm râu bạc run lên bần bật. "Được! Ngọt chứ gì? Lạnh chứ gì? Ta sẽ cho nàng ta biết thế nào là sự tàn khốc của vị ngọt!"

Thẩm Trường An hài lòng lấy ra từ không gian hệ thống một cái hũ gốm chứa đầy kem sữa béo ngậy được chế biến theo công nghệ hiện đại, cùng một vài quả dâu rừng đã được đông đá linh tính.

"Dùng cái này làm nền. Phối hợp với 'Băng Tinh Tủy' mà chúng ta mới nhập hồi sáng. Trang trí cho đẹp vào, nếu không Vân Cơ sẽ đập nát cái đĩa của lão đấy."

Mười phút sau, trong gian bếp phát ra những luồng khí tức kỳ lạ. Có tiếng lửa nổ lách tách, có tiếng gió tuyết rít qua kẽ lá, và cuối cùng là một luồng hương thơm thanh khiết, ngọt ngào lan tỏa ra tận sảnh chính.

Tuyết Nhi vốn đang đắm chìm trong những suy tư về rào cản đột phá cảnh giới, đột nhiên khứu giác của nàng bị một mùi hương lạ lùng tấn công. Nàng ngẩng đầu lên, thấy Thẩm Trường An đang bưng một cái khay bạc tiến lại gần.

Trên khay là một ly thủy tinh trong suốt, bên trong có ba viên kem tròn trịa màu trắng tuyết và hồng nhạt. Xung quanh ly, những sợi sương trắng mờ ảo cuộn tròn như rồng mây, bên trên rắc một ít bột linh thạch lấp lánh như bụi kim cương. Điểm xuyết trên đỉnh là một nhành linh tuyết mai nhỏ xíu, vẫn còn đọng lời sương mai.

"Đây là món quà cảm ơn dành cho thành viên VIP Bạch Kim." Thẩm Trường An nhẹ nhàng đặt ly kem xuống, giọng nói trầm ấm như tiếng gió mùa xuân. "Kem ly vị Tuyết Đầu Mùa. Làm từ sữa linh lộc Thiên Sơn và cốt linh quả vạn năm."

Tuyết Nhi hơi nheo mắt lại, đôi môi anh đào mấp máy: "Ngươi biết ta tu Băng công, không thể ăn đồ có tạp chất nhiệt tính."

"Yên tâm." Thẩm Trường An ra hiệu bằng tay. "Toàn bộ món này đều là do chính tay một vị… vị chuyên gia chế biến để cân bằng hàn khí. Ăn một miếng, không chỉ tốt cho kinh mạch, mà còn có tác dụng thư giãn tinh thần."

Tuyết Nhi nhìn ly kem, trong lòng có chút do dự. Ở giới tu tiên này, người ta thường uống linh trà đắng chát để tỉnh táo, hoặc nuốt những viên linh đan khô khốc để tăng tu vi. Một món đồ nhìn xinh xắn, mang đầy tính hưởng lạc như thế này dường như là kẻ thù của sự khổ hạnh. Nhưng mùi hương đó… nó không chỉ là hương vị, nó gợi nhắc cho nàng về một buổi chiều rất lâu về trước, khi nàng còn là một tiểu thư bé nhỏ trong một gia tộc phàm nhân, lén mẹ lấy một miếng tuyết sạch trên cành mận rồi rưới chút mật ong vào.

Nàng khẽ nâng chiếc thìa bạc nhỏ xíu, múc một miếng nhỏ kem màu trắng.

Khi miếng kem chạm vào đầu lưỡi, cảm giác đầu tiên là cái lạnh tê dại – nhưng cái lạnh này không hề có tính tấn công như linh lực của nàng. Nó nhẹ nhàng tan chảy, hóa thành một dòng suối sữa ngọt lịm, béo ngậy bao trùm lấy khoang miệng. Sự lạnh giá bên ngoài và hơi ấm của sự ngọt ngào bên trong va chạm vào nhau, tạo thành một loại xúc cảm chấn động chạy thẳng lên não bộ.

Tuyết Nhi sững người. Đôi mắt nàng mở to, sương lạnh quanh người đột ngột ngưng trệ.

Trong giây phút ấy, nàng dường như thấy mình không còn đứng giữa Vực Không Gian Số 0 lạnh lẽo. Nàng thấy mình đang đứng dưới tán cây mận trong sân nhà cũ. Có tiếng mẹ cười, có tiếng gió thổi qua hiên, và vị ngọt của mật ong tan ra giữa mùa đông lạnh giá.

"Đây là…" Nàng thầm thì, giọng nói có chút run rẩy.

"Là vị của thời gian." Thẩm Trường An dựa lưng vào chiếc cột gần đó, tay khoanh trước ngực, nụ cười nhẹ bẫng. "Thánh nữ, tu tiên là để cầu trường sinh. Nhưng nếu trường sinh mà chỉ có cô độc và sương lạnh, thì cái trường sinh đó chẳng khác gì việc biến mình thành một tảng đá hóa thạch. Đôi khi, một chút ngọt ngào từ thế tục lại là chìa khóa để giữ vững linh hồn."

Tuyết Nhi không trả lời, nhưng thìa bạc trong tay nàng bắt đầu chuyển động nhanh hơn. Viên kem màu hồng – vị dâu rừng – mang theo một chút chua dịu và hương thơm nồng nàn của mùa hè rừng rậm, khiến vị giác của nàng bùng nổ. Lớp bột linh thạch lấp lánh tan ra trong cổ họng, hóa thành từng dòng linh khí tinh thuần nhất, chui vào đan điền, xoa dịu những vết nứt nhỏ mà nàng gặp phải khi cố gắng đột phá Băng Thần Quyết cảnh giới thứ chín.

Vân Cơ đứng đằng xa, trố mắt nhìn: "Chủ quán… Ngài nhìn kìa, Thánh nữ đang… đang mỉm cười?"

Đúng vậy. Ở góc phòng, người nữ nhân vốn được coi là băng giá nhất tiên giới, người có thể giết người bằng một cái liếc mắt, lúc này đang có một nụ cười vô cùng nhạt, vô cùng mỏng manh hiện lên trên khóe môi. Nụ cười ấy giống như tia nắng đầu tiên của mùa xuân xuyên qua lớp băng dày của mặt hồ.

Tuyết Nhi đặt thìa xuống khi cái ly đã sạch trơn. Nàng hít vào một hơi thật sâu, những vụn sương giá quanh người biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một tầng hào quang trong suốt, ôn hòa. Cảm giác áp bách mà nàng mang lại lúc ban đầu đã tan biến, thay vào đó là một sự thanh thản chưa từng có.

Nàng đứng dậy, nhìn Thẩm Trường An, đôi mắt băng lam không còn vẻ xa cách.

"Ngươi… đúng là một người rất thú vị, Thẩm quản lý."

Thẩm Trường An mỉm cười chuyên nghiệp: "Khách hàng hài lòng là tôn chỉ hàng đầu của Khách sạn Trường Sinh."

Tuyết Nhi khẽ gật đầu, rồi từ trong ống tay áo lấy ra một dải tơ màu xanh tuyết, đặt lên bàn. "Đây là Băng Linh Ti, ta thu được từ một con tằm cổ vạn năm ở vùng cực Bắc. Nó không có nhiều tác dụng chiến đấu, nhưng dệt thành áo có thể giữ cho người dùng tâm tĩnh như nước, bách độc bất xâm. Coi như… quà đáp lễ cho món 'Tuyết Đầu Mùa'."

Thẩm Trường An mắt sáng lên như đèn pha, nhưng miệng vẫn thản nhiên: "Thánh nữ khách sáo quá, đây là món tặng mà."

"Cứ cầm lấy. Ta không thích nợ ai." Tuyết Nhi xoay người, tà váy trắng bay lên theo một vòng cung tuyệt mỹ. Nàng bước lên lầu về phía phòng VIP của mình, bước chân nhẹ nhàng hơn trước rất nhiều.

Đợi bóng dáng nàng khuất hẳn sau khúc quanh cầu thang, Thẩm Trường An mới lập tức lao đến bàn, chộp lấy dải Băng Linh Ti, áp vào mặt xoa xoa: "Giàu to rồi! Cái này mà đem đi đấu giá ở chợ đen Tiên giới, ít nhất cũng phải đổi được hai mươi bộ khung máy lọc linh khí loại xịn nhất!"

"Chủ quán, ngài thật là… phá phong cảnh quá!" Vân Cơ đi lại gần, lấy chiếc ly thủy tinh đi rửa với vẻ mặt ghét bỏ. "Người ta đang có chút cảm động, ngài chỉ nghĩ đến tiền."

"Cô thì biết cái gì." Thẩm Trường An lẩm bẩm. "Không có tiền thì lấy gì nuôi cái khách sạn này? Không có khách sạn này, ai bảo vệ cho các người trước đám Tiên, Ma ngoài kia? Ai cho lão Tà một nơi để nấu ăn mà không bị thiên lôi truy sát?"

Lão Tà từ trong bếp thò đầu ra, lau mồ hôi bằng cái tạp dề thêu hoa: "Chủ quán, Thánh nữ có nói gì về vị kem không? Lão phu có nên cho thêm chút Hóa Cốt Phấn vào lần sau để tạo độ 'giòn' không?"

"Lão im đi!" Thẩm Trường An và Vân Cơ đồng thanh quát.

Giữa đêm khuya của không gian vô định, Khách sạn Trường Sinh rộn ràng tiếng cãi vã đầy sức sống.

Trong phòng VIP tầng cao nhất, Tuyết Nhi đứng bên cửa sổ, nhìn vào hư không tăm tối. Trong miệng nàng vẫn còn dư vị ngọt ngào của kem sữa, và trong tâm trí nàng, một nút thắt tu luyện đã thắt chặt suốt ba trăm năm nay đột ngột nới lỏng. Nàng khép mắt lại, bắt đầu vận chuyển công pháp, nhưng lần này không phải là sự lạnh lùng khắc nghiệt, mà là một sự tuần hoàn êm dịu, chứa đựng sức sống của mùa xuân.

Trái tim của Thánh nữ không chỉ tan chảy bởi vị lạnh của kem, mà còn bởi chút hơi người giữa thế gian đầy rẫy những mưu mô, chém giết này.

Dưới lầu, Tiểu Hắc – con chó đen nhỏ đeo chuông vàng – lười biếng vươn vai một cái. Nó ngửi thấy mùi linh chi mới mà Thẩm Trường An vừa cất vào kho, rồi lim dim mắt ngủ tiếp.

Hôm nay, một vị khách nữa đã tìm thấy sự an tĩnh trong tâm hồn. Và Thẩm Trường An, như mọi khi, lại thu về một mớ hời.

*"Ting! Độ hài lòng của khách hàng VIP Bạch Kim tăng thêm 20 điểm. Điểm công đức của Chủ khách sạn +1000. Mở khóa dịch vụ: Spa tắm bùn bằng đất Thần tạo."*

Thẩm Trường An nhìn vào bảng thông báo hiện ra trong không trung, khóe môi nhếch lên một nụ cười đắc chí.

"Đất Thần tạo sao? Phen này chắc phải vặt thêm một vố của tên Nhị thiếu gia Kim Bất Hoán rồi."

Trong căn phòng vắng lặng, chỉ còn tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ cổ và tiếng thở đều của giấc ngủ bình yên. Một ngày kinh doanh nữa tại Khách sạn Trường Sinh khép lại với dư vị ngọt ngào như vị của tuyết đầu mùa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8