Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 34: ** Review 1 sao và hậu quả

Cập nhật lúc: 2026-05-16 16:37:04 | Lượt xem: 2

Ánh nắng ban mai của Phù Thế Linh Giới lọt qua những kẽ lá của cây ngô đồng vạn năm trước cổng khách sạn, vỡ vụn thành những hạt kim sa lấp lánh trên nền gạch ngọc thạch sạch bong kin kít.

Trong đại sảnh, Vân Cơ đang cầm một chiếc khăn tay dệt từ tơ của Băng Tằm vạn năm, tỉ mỉ lau đi một vết vân tay mờ nhạt trên quầy lễ tân bằng gỗ Sưa đen. Gương mặt nàng lạnh lùng, đôi mắt phượng híp lại đầy nguy hiểm. Với một kẻ mắc chứng ám ảnh cưỡng chế (OCD) giai đoạn cuối như nàng, một hạt bụi rơi sai chỗ cũng đủ để nàng muốn biến thân thành Cửu Vĩ Thiên Hồ để quậy nát cả một tông môn.

Tại một góc khác, Thẩm Trường An đang ngồi trên chiếc ghế xích đu làm từ mây tím, tay cầm một tấm ngọc giản đặc chế màu vàng kim — phiên bản "Admin" của ứng dụng Tiên Thư vừa mới ra mắt điểm báo.

"Chủ thượng, người có vẻ rất vui?" Vân Cơ liếc nhìn nụ cười mỉm của anh, trong lòng thầm đoán chắc hẳn doanh thu hôm nay lại đạt mốc kỷ lục mới.

Thẩm Trường An không ngẩng đầu lên, ngón tay nhẹ nhàng lướt trên mặt ngọc: "Vui chứ. Tiên Thư vừa ra mắt tính năng 'Đánh giá chất lượng dịch vụ'. Ngươi xem, chúng ta có 9.999 đánh giá 5 sao. Tất cả các đại năng, từ Kiếm Tiên đến Ma Tôn, đều để lại bình luận có tâm vô cùng."

Anh dừng lại, chỉ vào một dòng bình luận rực rỡ ánh sáng: *"Vị gà hầm linh thảo của Lão Tà đã giúp ta đột phá tâm ma, 5 sao cho chất lượng, 1 sao cho vẻ mặt của đầu bếp (nhưng sợ bị đánh nên vẫn cho 5 sao toàn diện)."*

Vân Cơ khẽ cười khẩy: "Họ mà dám cho 4 sao, ta sẽ lột da họ làm thảm chùi chân."

Nhưng đúng lúc đó, ngón tay của Thẩm Trường An bỗng khựng lại. Nụ cười trên môi anh không mất đi, nhưng nhiệt độ trong đại sảnh dường như giảm xuống âm vài chục độ.

"Vân Cơ, ngươi vừa nói gì?"

Vân Cơ ngẩn người: "Chủ thượng?"

Thẩm Trường An xoay mặt ngọc giản ra. Ở đầu trang đánh giá, hiện lên một dòng chữ màu đỏ rực, gai mắt như một vết sẹo trên khuôn mặt mỹ nhân:

**[Đánh giá: 1 sao]**
*Người viết: Một Tán Tu Ưu Tú (Tài khoản đã xác thực).*
*Nội dung: "Dịch vụ treo đầu dê bán thịt chó. Giá cả thì đắt cắt cổ, một bát mì tôm mà lấy tới mười linh thạch cấp cao? Ăn xong chẳng thấy tăng tu vi gì cả, rõ ràng là lừa đảo. Cô lễ tân thì mặt mày như đưa đám, khinh thường tán tu nghèo. Đặc biệt là con chó đen ở cửa, nó nhìn tôi bằng ánh mắt rất gợi đòn. Khuyên mọi người đừng đến, phí tiền phí của!"*

Đại sảnh bỗng chốc im phăng phắc.

Bịch!

Tiếng dao phay chém sâu vào thớt gỗ từ hướng nhà bếp vang lên đầy rẫy sát khí. Lão Tà, trong chiếc tạp dề thêu hoa hồng hồng che đi cơ bắp cuồn cuộn, bước ra với gương mặt xám xịt như dưới địa ngục.

"Thằng khốn nào chê mì của lão phu?" Giọng lão trầm đục, mang theo áp lực của một Ma Quân đỉnh phong. "Lão phu dùng độc để nêm gia vị, ai ăn xong không đột phá thì chỉ có thể là vì… kinh mạch hắn quá rác rưởi!"

"Cạch!"

Vân Cơ bóp nát chiếc bình ngọc quý hiếm trong tay thành bột mịn. Đôi mắt nàng lóe lên tia sáng đỏ rực, đuôi hồ ly thấp thoáng phía sau hiện hình.

"Khinh thường tán tu? Mặt như đưa đám?" Nàng gằn giọng qua kẽ răng. "Ta đã cười với hắn đúng góc độ 15 độ theo chuẩn nghi lễ quốc tế của Chủ thượng dạy cơ mà? Hắn dám bảo ta khinh người? Ta sẽ treo hắn lên cột cờ khách sạn cho chim mổ!"

Gâu! Gâu gâu gâu!

Tiểu Hắc, vốn dĩ đang nằm cuộn tròn dưới quầy lễ tân ngủ khò khò, chợt bật dậy như lò xo. Đôi tai nó dựng đứng, đuôi vẫy loạn xạ nhưng đôi mắt nhìn chăm chằm vào dòng chữ "con chó đen nhìn rất gợi đòn". Một luồng hắc khí thượng cổ tản ra từ cơ thể nhỏ bé của nó, khiến sàn nhà làm từ ngọc thạch bắt đầu xuất hiện những vết nứt nhỏ.

Nó là Hắc Kỳ Lân! Thần thú Thượng cổ! Là tồn tại khiến cả rồng phượng cũng phải quỳ lạy! Thế mà có kẻ dám gọi nó là "con chó đen"? Lại còn "ánh mắt gợi đòn"?

Thẩm Trường An nhìn phản ứng của dàn nhân viên, khẽ thở dài, tay xoa xoa thái dương: "Bình tĩnh, tất cả bình tĩnh. Chúng ta là những người làm dịch vụ chuyên nghiệp. Khách hàng là thượng đế…"

Lão Tà nghiến răng: "Thượng đế kiểu này nên để lão phu tiễn về gặp tổ tông của Thượng đế!"

Thẩm Trường An giơ tay lên, ngăn cản cơn thịnh nộ của mọi người. Anh nở một nụ cười rạng rỡ, nhưng nụ cười đó khiến Vân Cơ và Lão Tà cũng phải rùng mình. Đó là nụ cười khi Thẩm Trường An chuẩn bị "vặt lông" ai đó đến tận gốc rễ.

"Hệ thống, truy quét danh tính tài khoản 'Một Tán Tu Ưu Tú'."

* [Ting! Đang truy quét… Đã xác định vị trí. Khách hàng Mạc Thiên Hành, hiện đang ở phòng 204 của khách sạn. Hắn vừa viết review xong và đang lén lút sắp xếp hành lý để chuồn mà không trả phí dịch vụ phát sinh thêm.]

"Chuồn?" Thẩm Trường An bật cười thành tiếng. "Trong địa bàn của ta, muốn đến thì dễ, muốn đi mà không để lại ít lông thì đừng mơ."

Tại phòng 204.

Mạc Thiên Hành là một tán tu cấp bực Nguyên Anh, nổi tiếng là một kẻ chuyên đi ăn chực và "tống tiền" các tiểu tông môn bằng cách đe dọa sẽ tung tin xấu lên các hội nhóm tu hành. Lần này, hắn nghe danh Khách sạn Trường Sinh là nơi các đại năng hay lui tới, định bụng đến đây diễn một vở kịch tương tự để kiếm chút lời.

Thế nhưng, sau khi vào đây, hắn bị khí thế của nơi này dọa sợ. Hắn không dám đối mặt trực tiếp với vị chủ quản bí ẩn, nên đã chọn cách hèn hạ nhất: Viết review 1 sao để hạ uy tín, mong rằng chủ khách sạn sẽ tìm mình "thương lượng" bằng tiền mặt để xóa bài.

"Hì hì, đám người này chắc chắn là dân làm ăn, họ sợ nhất là tai tiếng." Mạc Thiên Hành vừa vơ vét mấy viên linh thạch trang trí trên rèm cửa, vừa lẩm bẩm. "Chỉ cần chủ khách sạn tới quỳ lạy van xin ta xóa cái review kia, ta sẽ đòi ít nhất một vạn linh thạch cấp cao…"

Hắn chưa kịp dứt lời, cửa phòng "Rầm" một tiếng, không phải bị đẩy ra, mà là biến mất hoàn toàn.

Không phải là bị phá hủy, mà là biến thành hư vô một cách thần bí.

Mạc Thiên Hành giật mình quay lại. Tại cửa phòng, Thẩm Trường An đang đứng đó, hai tay chắp sau lưng, dáng vẻ phong lưu nhã nhặn. Phía sau anh là một đám mây đen đặc sệt sát khí: Lão Tà cầm dao phay, Vân Cơ tay cầm dải lụa dài, và một con chó đen nhỏ đang nhe răng để lộ những cái răng sắc nhọn như thiên thạch.

"Đạo hữu Mạc, hình như căn phòng của chúng tôi có điều gì làm đạo hữu không hài lòng?" Thẩm Trường An ôn tồn hỏi, giọng nói êm ái như gió xuân.

Mạc Thiên Hành run rẩy, nhưng vẫn cố giữ vẻ mặt ngang ngược của một kẻ "reviewer" chuyên nghiệp: "Hừ! Các ngươi làm dịch vụ kiểu gì vậy? Tự tiện xông vào phòng khách? Ta đã viết đánh giá trên Tiên Thư rồi đó! Khách sạn của các ngươi chờ mà sập tiệm đi!"

Thẩm Trường An bước vào phòng, mỗi bước chân anh đi qua, không gian dường như co rút lại, áp lực của "Lĩnh vực tuyệt đối" khiến Mạc Thiên Hành cảm thấy tu vi Nguyên Anh của mình biến mất sạch sành sanh, như một phàm nhân đối diện với thiên tai.

"Review 1 sao, tôi không ngại." Thẩm Trường An mỉm cười, lật cuốn sổ thu chi trong tay ra. "Nhưng trong quy định của khách sạn, ở mục 456, khoản 12 có ghi rõ: Khách hàng có hành vi vu khống, gây tổn hại đến tinh thần của nhân viên và danh tiếng khách sạn sẽ phải chịu mức phạt 'Bồi thường tổn thất tâm hồn'."

"Ngươi… ngươi nói nhảm gì đó? Làm gì có quy định đó!" Mạc Thiên Hành thét lên.

"Vừa mới thêm vào 2 phút trước." Thẩm Trường An bình thản nói. "Lão Tà, chi phí chế biến bát mì tôm vị Rồng mà đạo hữu này chê bai là bao nhiêu?"

Lão Tà nhe răng cười, trông còn đáng sợ hơn cả ma đầu: "Báo cáo chủ nhân, bát mì đó dùng nước lấy từ Thiên Đỉnh, hành lá hái từ đỉnh Côn Luân, linh thảo ngàn năm làm gia vị. Giá gốc là 10 linh thạch, nhưng vì bị sỉ nhục, lão phu tính thêm phí 'Công bằng nghệ thuật'… tổng cộng 5.000 linh thạch cấp cao."

"Vân Cơ?" Thẩm Trường An liếc mắt.

Vân Cơ nhẹ nhàng vuốt ve lọn tóc: "Vì dòng review đó, tôi đã khóc suốt… 3 giây. Sắc đẹp của Cửu Vĩ Thiên Hồ là vô giá. Phí bồi thường sắc đẹp: 10.000 linh thạch."

Mạc Thiên Hành mặt cắt không còn giọt máu: "Các ngươi… các ngươi là bọn cướp!"

Thẩm Trường An cúi xuống nhìn Tiểu Hắc: "Còn bảo vệ của chúng ta thì sao?"

Gâu!

Tiểu Hắc gầm nhẹ một tiếng. Trong nháy mắt, nó biến thành một cái bóng khổng lồ che phủ cả căn phòng, một cái vuốt sắc lạnh đặt lên vai Mạc Thiên Hành. Áp lực của thần thú thượng cổ khiến linh hồn hắn như muốn tan vỡ.

Thẩm Trường An gật đầu: "Tiểu Hắc nói, phí tổn hại hình tượng thần thú là 20.000 linh thạch. Tổng cộng của đạo hữu là 35.000 linh thạch cấp cao. Trả tiền, hay là… làm phân bón cho vườn rau sau nhà?"

"Ta không có nhiều tiền thế! Các ngươi giết ta đi!" Mạc Thiên Hành phát tiết, hắn tin rằng ở nơi đông người thế này, chủ khách sạn không dám làm loạn.

"Giết người là phạm pháp, chúng ta là người văn minh." Thẩm Trường An thu nụ cười lại. "Tiểu Hắc, đuổi khách. Nhưng nhớ kỹ, chúng ta là khách sạn chất lượng cao, đuổi phải có phong cách."

"Gâu!"

Tiểu Hắc há miệng. Một luồng hắc quang kỳ dị bao trùm lấy Mạc Thiên Hành. Trong tiếng hét thảm thiết của hắn, toàn bộ y phục, túi trữ vật, và cả những sợi tóc trên đầu hắn đều bị luồng hắc quang "tước đoạt" sạch sẽ.

Chỉ trong chớp mắt, một vị cao thủ Nguyên Anh tiền bối bỗng biến thành một kẻ "trần như nhộng", đầu trọc lốc như quả dưa lê.

Rầm!

Một cú đá mang theo sức mạnh nghìn cân của Tiểu Hắc trực tiếp tống Mạc Thiên Hành bay ra khỏi cửa sổ tầng 2. Hắn vẽ thành một đường parabol hoàn hảo trên bầu trời, bay thẳng qua tường bao của khách sạn và rơi xuống đúng vào giữa quảng trường của Bất Dạ Thành — nơi đang tập trung hàng ngàn tu sĩ đang "lướt mạng".

Thẩm Trường An thản nhiên cầm tấm ngọc giản lên, gõ một dòng phản hồi trực tiếp dưới review 1 sao kia:

*Phản hồi của Chủ khách sạn: "Cảm ơn đạo hữu Mạc Thiên Hành (trú tại thôn Tây, chuyên tu công pháp Hóa rác) đã để lại phản hồi. Vì đạo hữu quá yêu thích khách sạn nên đã tình nguyện để lại toàn bộ gia sản và quần áo để làm từ thiện trước khi ra về bằng đường hàng không không có dù. Chúc đạo hữu tìm lại được lòng tự trọng (và quần áo) ở giữa quảng trường."*

Bên dưới dòng phản hồi là một đoạn video cực nét: Quay cảnh Mạc Thiên Hành đang lén lút ăn trộm linh thạch rèm cửa, và hình ảnh hắn đang bay lơ lửng trên không trung với trạng thái "về với thiên nhiên".

Lập tức, cộng đồng Tiên Thư nổ tung.

*"Vãi! Đây không phải là Mạc lão tiên sinh chuyên đi review sao? Hóa ra là một kẻ trộm?"*
*"Haha nhìn cái đầu trọc kìa, bóng như gương linh khí!"*
*"Đáng đời kẻ dám chê mì của Lão Tà đại sư. Lão tử hôm trước ăn xong bát mì đó liền chữa khỏi bệnh táo bón mười năm đấy!"*
*"1 sao cái gì, ta chấm cho Khách sạn Trường Sinh 10 sao vì khả năng lọc rác xã hội!"*

Chỉ trong vòng một canh giờ, điểm đánh giá của khách sạn không những không giảm mà còn vọt lên một tầm cao mới. Các đại năng từng có ý định "làm mình làm mẩy" đều rùng mình thu liễm lại, nhanh tay vào sửa lại đánh giá 4 sao của mình thành 5 sao "trung thành".

Trong khách sạn, không khí vui vẻ đã quay trở lại.

Vân Cơ dùng phép thuật lau sạch chỗ mà Mạc Thiên Hành từng đứng, khuôn mặt giãn ra đầy thư thái. Lão Tà hừ lạnh một tiếng rồi quay vào bếp chuẩn bị bữa trưa "Đặc sản đuổi khách".

Tiểu Hắc thì nhận được một khúc linh thạch cốt siêu to khổng lồ từ Thẩm Trường An, nó nằm bò ra sàn, vừa gặm vừa liếc nhìn tấm gương phản chiếu bóng hình oai vệ của mình, lẩm bẩm trong lòng: *Gợi đòn chỗ nào? Đẹp trai thế này cơ mà!*

Thẩm Trường An đứng bên cửa sổ, nhìn xuống Bất Dạ Thành xô bồ, khẽ nâng chén trà: "Kinh doanh ấy mà, không sợ khách khó tính, chỉ sợ khách không biết mình đang đứng ở đâu."

Hệ thống bỗng vang lên âm thanh nhắc nhở:
* [Ting! Nhiệm vụ ẩn 'Xử lý khủng hoảng truyền thông' hoàn thành. Phần thưởng: Nâng cấp Wifi Linh Khí lên băng thông 6G – cho phép xem livestream đa chiều không giật lag.]

Mắt Thẩm Trường An sáng rực lên: "Ngon! Vân Cơ, tối nay thông báo mở thêm dịch vụ Livestream 'Phê bình tu luyện', chúng ta cần thêm người vào tương tác!"

Hòa bình một lần nữa trở lại với Trường Sinh Khách Sạn, bắt đầu từ một cái review 1 sao đầy sóng gió. Kẻ đứng sau tất cả, Thẩm Trường An, vẫn là vị quản lý tài ba, yêu tiền như mạng và có đôi chút… vô sỉ theo cách tinh tế nhất.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8