Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 35: ** Thương hội Kim gia tìm người

Cập nhật lúc: 2026-05-16 16:37:45 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 35: THƯƠNG HỘI KIM GIA TÌM NGƯỜI**

Ánh nắng ban mai tại Vực Không Gian Số 0 luôn mang một sắc thái đặc biệt, nó không gắt gỏng như nắng hạ Nhân giới, cũng chẳng lạnh lẽo như hào quang ở Tiên giới. Nó vàng óng ánh như những đồng linh thạch vừa mới ra lò, hắt lên tấm biển hiệu bằng gỗ ngọc đen của Khách sạn Trường Sinh bốn chữ vàng ròng: “Tiên Nhân Dừng Bước”.

Bên trong sảnh khách sạn, Vân Cơ – nàng cửu vỹ thiên hồ với vẻ đẹp có thể khiến bất kỳ đạo tâm nào cũng phải nứt vỡ – đang thực hiện công việc yêu thích nhất mỗi sáng: lau chùi. Nàng cầm một chiếc khăn lụa dệt từ tơ của Băng Tằm vạn năm, tỉ mẩn lau từng kẽ hở trên quầy lễ tân. Nếu nhìn kỹ, người ta sẽ thấy nàng không chỉ dùng sức tay mà còn dùng cả linh lực để đẩy lùi mọi hạt bụi dù là nhỏ nhất. Đối với Vân Cơ, một hạt bụi rơi trên sàn cũng là một sự sỉ nhục đối với tôn nghiêm của nàng.

“Két… két…”

Tiếng động chói tai vang lên từ phía cầu thang dẫn xuống khu vực nhà bếp và kho chứa. Kim Bất Hoán – Nhị thiếu gia lừng lẫy của Vạn Kim Thương Hội, người từng coi linh thạch như gạch đá – giờ đây đang mặc một bộ đồ vải thô, tóc tai bù xù, hai tay run rẩy bưng một chậu sành chứa đầy bát đĩa linh ngọc cần rửa.

“Quản lý Thẩm! Tôi kiến nghị! Tại sao tôi phải rửa bát đĩa của Lão Tà?” Kim Bất Hoán gào lên, giọng nói đầy uất ức. “Mấy cái bát này ám đầy sát khí và mùi dược liệu lạ hoắc. Tôi vừa chạm vào là tay chân bủn rủn, đầu óc quay cuồng như bị trúng độc!”

Từ phía sau quầy lễ tân, một bóng dáng thanh tú thong thả đứng dậy. Thẩm Trường An, tay cầm một cuốn sổ thu chi đóng bằng da Thần Thú, miệng mỉm cười nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo như sương giá mùa đông.

Anh thong thả lật một trang sổ, dùng chiếc bút lông bằng đuôi Phượng Hoàng gõ nhẹ lên mặt bàn tính bằng ngọc đế quang: “Nhị thiếu gia, đừng dùng từ ‘kiến nghị’ một cách bừa bãi thế. Theo điều 14 khoản 2 trong Quy định về Người lao động tự nguyện trả nợ của Khách sạn Trường Sinh: Đối với những đối tượng không đủ khả năng thanh toán tiền bồi thường làm hỏng trang thiết bị, việc tiếp nhận các công việc nặng nhọc như hỗ trợ Lão Tà là điều bắt buộc. Hơn nữa…”

Thẩm Trường An dừng lại một chút, nụ cười càng thêm sâu: “Sát khí trên bát đĩa là do Lão Tà đang giúp cậu tôi luyện ý chí. Dược liệu dư thừa là để tăng cường sức đề kháng cho cậu. Đây gọi là dịch vụ ‘Vừa làm việc vừa tu hành’, khách sạn chúng tôi chưa thu thêm tiền phí huấn luyện của cậu là đã nhân từ lắm rồi.”

Kim Bất Hoán nghe xong, suýt chút nữa phun ra một búng máu già. Hắn đã ở đây một tuần, và trong một tuần đó, hắn từ một vị thiếu gia “vung tiền như rác” đã biến thành một nô bộc “rửa bát trừ nợ”. Vừa nghĩ đến chuyện mình lỡ tay làm hỏng cái “Linh khí phi hành giả” (thực chất là một cái xe đẩy bằng gỗ được hệ thống phù phép) và bị Thẩm Trường An kê hóa đơn bồi thường mười triệu linh thạch, Kim Bất Hoán lại muốn khóc mà không có nước mắt.

Đúng lúc này, Tiểu Hắc – con chó đen nhỏ nhắn trông chẳng có gì nguy hiểm nhưng thực chất là Hắc Kỳ Lân thượng cổ – đang nằm cuộn tròn dưới chân Thẩm Trường An bỗng ngẩng phắt đầu dậy. Đôi tai nó vểnh lên, đôi mắt đen láy bỗng lóe lên tia sáng lân tinh nhìn về phía chân trời.

“Gâu!” (Có một đám con mồi… à không, khách hàng nhiều tiền đang tới!)

Tiểu Hắc sủa một tiếng báo hiệu, rồi lập tức quay lại vẻ mặt lười biếng, tiếp tục gặm miếng linh thạch cốt mà Thẩm Trường An vừa mới ném xuống.

Vân Cơ cũng dừng tay, đôi mắt hồ ly nheo lại: “Hơi thở này… mang đậm mùi tiền. Là người của Vạn Kim Thương Hội sao? Xem ra, chúng ta lại sắp có thêm một nguồn thu lớn.”

Ngoài ranh giới của khách sạn, một đoàn xe xa hoa đột ngột hiện ra giữa không gian vặn vẹo. Đây không phải là xe ngựa thông thường, mà là một đội quân gồm chín con Long Mã thân phủ lân phiến vàng óng, kéo theo một cung điện di động lộng lẫy như một hòn đảo bay nhỏ. Trên các lá cờ thêu kim tuyến rực rỡ, chữ “KIM” to tướng kiêu hãnh bay lượn trong gió.

Mười hai vị hộ vệ vận y phục màu đen, khí tức tối thiểu cũng là Nguyên Anh kỳ viên mãn, chia làm hai hàng bảo vệ lấy kiệu hoa rực rỡ ở chính giữa. Dẫn đầu là một vị lão giả râu tóc bạc phơ, ánh mắt sắc lẹm như kiếm quang, chính là Trưởng lão ngoại vụ của Kim gia – Kim Nghiêm, một cao thủ Hóa Thần kỳ thực thụ.

Kim Nghiêm đứng trước cổng khách sạn, nhìn vào ngôi nhà trông có vẻ thanh nhã nhưng toát lên vẻ bí ẩn đáng sợ kia, trầm giọng nói: “Vạn Kim Thương Hội – Kim Thiên Phú tìm đến, yêu cầu chủ nhân nơi này ra tiếp đón!”

Tiếng nói mang theo linh lực chấn động, khuếch tán ra xung quanh làm lung lay cả mấy rặng linh thảo ven đường. Thế nhưng, khi âm thanh ấy chạm vào ngưỡng cửa khách sạn, nó giống như một giọt nước rơi vào đại dương, hoàn toàn bị nhấn chìm mà không gây ra lấy một chút gợn sóng nào.

Bên trong, Thẩm Trường An nhíu mày, phủi nhẹ lớp áo thư sinh sạch sẽ: “Ồ, cha của Nhị thiếu gia tới đòi người rồi sao? Vân Cơ, chuẩn bị trà. Dùng loại trà ‘Mạn Đà La Sát Cốt’, giá mỗi tách… 88.888 linh thạch thượng phẩm nhé.”

Vân Cơ mỉm cười đầy mê hoặc: “Rõ, thưa ông chủ.”

Cửa khách sạn chầm chậm mở ra. Không có kèn trống, không có thảm đỏ, chỉ có một thanh niên cầm cuốn sổ thu chi bước ra, phía sau là một thiếu nữ đẹp đến nghẹt thở và một con chó đen đuôi ngắn trông có vẻ… rất đần.

Kim Thiên Phú – chủ nhân của Vạn Kim Thương Hội, người đàn ông được mệnh danh là “Túi linh thạch không đáy” của tu chân giới – bước xuống từ kiệu hoa. Ông ta khoác một chiếc áo bào đính toàn linh ngọc quý hiếm, dáng người hơi đậm, gương mặt tròn trịa phúc hậu nhưng đôi mắt lại toát lên sự lão luyện của một đại thương nhân.

Vừa nhìn thấy Thẩm Trường An, Kim Thiên Phú đã định mở miệng gây áp lực, nhưng ánh mắt ông ta chợt khựng lại khi nhìn thấy một bóng dáng nhếch nhác đang lò dò bước ra phía sau Thẩm Trường An.

“Bất… Bất Hoán?” Kim Thiên Phú sửng sốt kêu lên. “Sao con… sao con lại thành ra thế này?”

Kim Bất Hoán nhìn thấy cha mình, giống như nhìn thấy cứu tinh vĩ đại nhất đời người. Hắn ném cái chậu bát đĩa sang một bên, lao về phía cha mình như một cơn gió: “Cha! Cha phải cứu con! Cha phải san bằng cái chỗ hắc ám này! Thằng cha này không phải là người, hắn là quỷ! Hắn bắt con rửa bát, quét rác, còn bắt con phải nghiên cứu công thức lẩu cay với cái lão già ma đầu nữa!”

Kim Thiên Phú nhìn đứa con trai vốn luôn lụa là, nay da dẻ xạm đi (vì khói bếp), tay chân thô ráp (vì kỳ cọ bát đĩa), lòng bùi ngùi thương xót. Ông ta quay phắt lại, trợn mắt nhìn Thẩm Trường An: “Thẩm quản lý đúng không? Kim mưu ta trước nay hành sự coi trọng tiền bạc, nhưng đối xử với quý tử nhà ta như thế này là muốn khai chiến với Vạn Kim Thương Hội sao?”

Thẩm Trường An không hề nao núng, thậm chí nụ cười trên môi còn mang vẻ… thèm thuồng khi nhìn vào đống ngọc đính trên áo của Kim Thiên Phú.

“Kim hội trưởng nói nặng lời rồi,” Thẩm vừa nói vừa gõ nhẹ ngón tay lên quầy tính toán di động đeo bên hông. “Nhị thiếu gia đây không phải bị chúng tôi hành hạ, mà là đang thực hiện ‘Chương trình Trải nghiệm Cuộc sống và Chuyển hóa Nhân cách’. Cậu ấy nợ chúng tôi mười triệu linh thạch vì tội phá hoại của công. Theo pháp luật… à không, theo quy tắc của khách sạn, nợ máu phải trả bằng… nợ lao động.”

Kim Thiên Phú hừ lạnh một tiếng, ra hiệu cho Kim Nghiêm. Vị trưởng lão Hóa Thần kỳ ngay lập tức tiến lên một bước, khí thế toàn thân bùng nổ, định dùng uy áp để buộc Thẩm Trường An phải lùi bước. Thế nhưng, vừa khi Kim Nghiêm định ra tay, một bàn tay to lớn, đen đúa, đầy vết sẹo bỗng thò ra từ cánh cửa gỗ bên cạnh.

Lão Tà (Tà Độc Ma Quân) với cái tạp dề thêu hoa hồng rực rỡ, tay cầm một chiếc muôi đồng to tướng đang bốc khói nghi ngút, liếc mắt nhìn Kim Nghiêm: “Đứa nào dám làm loạn trước bếp của lão phu? Có muốn nếm thử món canh ‘Tâm Ma Rối Loạn’ không?”

Cái liếc mắt đó chứa đựng sát khí tích lũy qua hàng vạn năm của một đại ma đầu, khiến Kim Nghiêm – một cao thủ Hóa Thần – lập tức đổ mồ hôi hột, lùi lại ba bước, gương mặt trắng bệch vì kinh hãi: “Tà… Tà Độc Ma Quân? Ngài… tại sao ngài lại ở đây?”

Kim Thiên Phú cũng biến sắc. Tên tuổi của Tà Độc Ma Quân vạn năm trước là nỗi ác mộng của cả giới tu hành. Kẻ này sao có thể mặc tạp dề làm đầu bếp cho một tên tiểu tử thư sinh?

Chưa dừng lại ở đó, Tiểu Hắc vốn đang gặm xương bỗng ngáp một cái thật dài, miệng nó bỗng chốc bành trướng to như cái chậu, để lộ hàm răng trắng ởn có thể nghiền nát cả pháp bảo cấp cao nhất. Áp lực từ huyết mạch thần thú khiến chín con Long Mã của đoàn xe đồng loạt quỳ rạp xuống đất, run rẩy không dám ngẩng đầu.

Bầu không khí bỗng chốc đông đặc. Kim Thiên Phú là một thương nhân tài ba, ông ta nhận ra ngay lập tức: chỗ này không thể dùng vũ lực. Nếu đánh, sợ rằng toàn bộ hộ vệ và bản thân ông ta cũng sẽ trở thành “phí bảo trì” cho cái khách sạn này.

Kim Thiên Phú lập tức thay đổi sắc mặt, nụ cười “thương gia” hiện lên: “Ái chà, thảo nào Bất Hoán nhà ta lại ở đây. Hóa ra là được các vị đại năng đây chỉ bảo. Thẩm quản lý, chúng ta đều là người làm ăn, có chuyện gì thì cứ bình tĩnh nói. Mười triệu linh thạch đúng không? Ta trả gấp đôi, chỉ cần thả con ta về.”

Thẩm Trường An thong thả mời Kim Thiên Phú vào sảnh ngồi. Vân Cơ uyển chuyển bưng lên tách trà “Mạn Đà La Sát Cốt”. Hương thơm của trà vừa bay ra, Kim Thiên Phú chỉ mới ngửi một hơi đã thấy toàn bộ linh lực trong cơ thể lưu chuyển nhanh gấp đôi bình thường, lỗ chân lông thông suốt, thần hồn như được gột rửa.

“Trà ngon! Trà cực phẩm!” Kim Thiên Phú trầm trồ, nhấp một ngụm.

Thẩm Trường An nhướng mày: “Kim hội trưởng đúng là người biết nhìn hàng. Loại trà này do chính tay Vân Cơ thu hoạch từ đầm lầy vực thẳm, được Lão Tà dùng linh hỏa luyện hóa bảy bảy bốn chín ngày. Giá một tách là 88.888 linh thạch thượng phẩm. Ngài vừa uống một ngụm, coi như mất 10.000 rồi đấy.”

Kim Thiên Phú suýt chút nữa sặc trà: “Cái gì? Một tách trà mà giá gần bằng một món pháp bảo cực phẩm? Cậu đang trấn lột à?”

Thẩm Trường An không trả lời, chỉ thản nhiên đưa ra một xấp giấy tờ: “Đây là bản kê chi tiết những ngày Nhị thiếu gia ở đây. Tiền ăn: 500.000 linh thạch (vì cậu ấy ăn cơm do Ma Quân nấu). Tiền ở: 1 triệu (vì phòng cậu ấy ở có rải trận pháp tẩy tâm). Tiền phí tư vấn tâm lý: 2 triệu. Cộng với khoản bồi thường gốc mười triệu…”

Thẩm Trường An bấm bàn tính “tạch tạch” mấy cái: “Tổng cộng là mười lăm triệu linh thạch. Nhưng…”

Kim Thiên Phú nheo mắt: “Nhưng sao?”

Thẩm Trường An nhấp một hớp trà rẻ tiền hơn, chậm rãi nói: “Tôi thấy Nhị thiếu gia nhà ngài thực chất là một tài năng thiên bẩm về ngành… dịch vụ khách hàng. Ngài xem, trước khi đến đây, cậu ấy là một kẻ hống hách, phá gia chi tử. Giờ đây, cậu ấy đã biết cầm cái chổi, đã biết rửa bát, đã biết lễ phép khi nói chuyện với người lạ (chủ yếu là vì sợ bị Lão Tà nấu chín). Kim hội trưởng, ngài giàu nứt đố đổ vách, nhưng ngài có thể dùng tiền để mua cho con trai mình một tính cách tốt không?”

Kim Thiên Phú im lặng. Lời của Thẩm Trường An đâm đúng vào nỗi đau thầm kín của ông ta. Vạn Kim Thương Hội cái gì cũng có, chỉ có truyền nhân là Kim Bất Hoán lại là một thằng phá của, nếu cứ để như vậy, cơ nghiệp nghìn năm chắc chắn sẽ tiêu tan sau một đêm.

Kim Thiên Phú nhìn ra cửa, thấy Kim Bất Hoán đang lấm lét lau cái bàn ghế một cách chuyên nghiệp dưới cái nhìn của Vân Cơ, ông ta bỗng thấy… có vẻ đúng.

“Vậy ý của Thẩm quản lý là?”

Thẩm Trường An đẩy ra một tờ hợp đồng mới, trên đó viết dòng chữ to đùng: **“KHÓA ĐÀO TẠO THIẾU GIA KHỞI NGHIỆP – GÓI KIM CƯƠNG TRỌN ĐỜI”**.

“Chúng tôi sẽ thay ngài giáo dục Nhị thiếu gia. Ở đây, cậu ấy sẽ được rèn luyện thể chất cùng Tiểu Hắc, rèn luyện ý chí cùng Lão Tà, và học cách ứng biến linh hoạt cùng tôi. Phí đào tạo mỗi tháng là… 5 triệu linh thạch. Sau một năm, tôi trả cho ngài một vị thiếu chủ đủ sức thống lĩnh Vạn Kim Thương Hội. Ngài thấy sao?”

Kim Bất Hoán đứng bên ngoài nghe thấy, hét lên: “Cha! Đừng nghe hắn! Hắn lừa cha đó! Hắn chỉ muốn tiền của cha thôi!”

Thẩm Trường An thản nhiên liếc mắt nhìn Tiểu Hắc. Con chó đen bỗng sủa một tiếng nhỏ, một áp lực vô hình đè nặng lên người Kim Bất Hoán, khiến hắn lập tức im bặt và ngoan ngoãn quay lại… quét rác.

Kim Thiên Phú trầm tư một lúc lâu. Ông ta là thương nhân, ông ta nhìn thấy giá trị của khoản đầu tư này. Tà Độc Ma Quân làm đầu bếp, Cửu Vĩ Thiên Hồ làm lễ tân, Kỳ Lân bảo vệ… Một nơi tập trung nhiều quái vật thế này mà lại không ai biết đến danh tiếng thực sự, chứng tỏ vị “Thẩm quản lý” này mới là kẻ đáng sợ nhất.

Gửi con trai ở đây, thực chất là gửi con cho một đám đại năng bảo vệ và rèn luyện. Năm triệu linh thạch một tháng đối với Vạn Kim Thương Hội chỉ là một con số nhỏ so với số tiền Kim Bất Hoán phá phách bên ngoài hàng ngày.

“Được! Thành giao!” Kim Thiên Phú vỗ bàn cái rầm. “Mười lăm triệu tiền nợ cũ, cộng thêm tiền đặt cọc gói đào tạo sáu tháng đầu. Đây là hai mươi cái túi trữ vật hạng nhất, bên trong chứa toàn linh thạch thượng phẩm và linh túy cao cấp. Thẩm quản lý, kiểm hàng đi!”

Hai mắt Thẩm Trường An sáng rực như đèn pha. Anh dùng tốc độ nhanh nhất đời mình để thu sạch đống túi trữ vật vào hệ thống.

*“Ting! Tài khoản khách sạn ghi nhận dòng tiền cực lớn. Cấp độ khách sạn thăng tiến: Cấp 3! Mở khóa: Khu vườn suối nước nóng ‘Tẩy Tâm Thoát Tục’ và Dịch vụ ‘Lẩu Buffe Vạn Vật’.”*

Âm thanh hệ thống reo lên như bản nhạc êm ái nhất thế gian trong tai Thẩm Trường An. Anh lập tức đứng dậy, bắt tay Kim Thiên Phú thật chặt: “Hội trưởng Kim đúng là bậc đại trí! Ngài yên tâm, sau nửa năm, ngài sẽ không nhận ra con trai mình nữa đâu!”

Kim Thiên Phú thở dài một tiếng, nhìn đứa con trai đang khóc không ra tiếng ở ngoài cửa, rồi quay người bước lên kiệu hoa: “Vậy phiền Thẩm quản lý rồi. Đi thôi, về tổng hội!”

Đoàn xe rầm rộ rời đi nhanh như khi chúng đến, để lại bụi vàng lấp lánh trong nắng sớm.

Kim Bất Hoán ngơ ngác đứng nhìn bóng xe cha mình mất hút trong làn sương mù không gian. Hắn suy sụp quỳ xuống sân: “Cha ơi… sao cha lại bỏ con cho hổ dữ…”

Thẩm Trường An bước tới, đặt tay lên vai Kim Bất Hoán, nụ cười hiền hậu như một người anh cả: “Bất Hoán này, từ hôm nay, cậu không còn là Nhị thiếu gia nữa. Cậu là… nhân viên thực tập cấp cao của Khách sạn Trường Sinh. Nhiệm vụ đầu tiên của nhân viên cấp cao là… xuống bếp giúp Lão Tà xử lý con rồng nước vạn năm mà khách vừa mới đặt món. Đi thôi, không xong việc là không có cơm trưa đâu.”

“Gâu!” Tiểu Hắc chạy lại, ngoạm lấy ống quần Kim Bất Hoán lôi xềnh xệch vào phía trong bếp.

Vân Cơ đứng bên cạnh, lắc nhẹ chiếc đuôi trắng muốt, khẽ cười: “Ông chủ, lần này lại thu hoạch lớn rồi. Chúng ta có nên nâng cấp cái Wifi Linh Khí lên nữa không?”

Thẩm Trường An lật lại cuốn sổ, mắt nhìn vào những con số đang nhảy múa: “Không vội. Trước tiên, hãy đi chuẩn bị khai trương khu suối nước nóng. Tôi đã gửi thiệp mời đến một vài ‘con cừu béo’ khác rồi. Kinh doanh ấy mà, phải luôn đổi mới dịch vụ mới mong lấy được tiền từ túi khách hàng.”

Dưới ánh nắng ban mai rực rỡ, Khách sạn Trường Sinh trông thật yên bình, nhưng trong mắt giới tu chân sau này, ngày hôm đó chính thức đánh dấu sự ra đời của một “địa ngục” cho những thiếu gia hư hỏng và một “mỏ vàng” không đáy của Thẩm quản lý vô sỉ.

Tiên nhân dừng bước? Không, tiên nhân một khi đã vào đây, thì đừng hòng còn cái quần lót mà mang về!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8