Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 36: ** Cuộc ngã giá của hai con cáo già
Ánh nắng buổi sớm tại biên thùy Phù Thế Linh Giới mang một sắc vàng nhạt như rượu mật, xuyên qua lớp sương mù không gian dày đặc, hắt lên tấm biển hiệu "Trường Sinh Khách Sạn" đang tỏa ra hào quang nhàn nhạt.
Bên trong đại sảnh, không khí ngưng trệ một cách lạ kỳ.
Kim Thiên Phú – Hội trưởng Kim thị thương hội, người nắm giữ mạch máu kinh tế của nửa cái Trung Thổ – lúc này không còn dáng vẻ của một vị bá chủ hô phong hoán vũ. Ông ta ngồi trên chiếc ghế gỗ lê trạm trổ tinh xảo, hai tay bưng một tách trà sứ trắng, đôi mắt ti hí ẩn sau hàng lông mày đậm đang không ngừng quan sát vị thanh niên đối diện.
Thẩm Trường An ung dung tự tại, tay phải cầm một chiếc quạt giấy khẽ lay động, tay trái lạch cạch gẩy bàn tính bằng ngọc đế quang. Tiếng kêu giòn tan của những hạt bàn tính trong không gian tĩnh lặng nghe như tiếng lòng của một kẻ đang âm mưu "vặt lông" đối phương.
"Hội trưởng Kim, trà 'Hồng Trần Nhất Mộng' này thế nào? Đây là cực phẩm hái từ đỉnh núi vạn năm, hứng sương mai lúc giờ Thìn, nấu bằng nước suối tâm linh lấy từ lõi băng ngàn năm đấy." Thẩm Trường An cười híp mắt, nụ cười đúng chuẩn một thương nhân hiếu khách.
Thực tế, đó chỉ là loại trà xanh hạng sang mà anh vừa mở khóa từ kho hàng của hệ thống với giá 2 linh thạch một cân, nhưng qua miệng Thẩm quản lý, nó bỗng chốc hóa thành chí bảo nhân gian.
Kim Thiên Phú nhấp một ngụm, cảm nhận dòng linh khí ấm áp lan tỏa trong kinh mạch, tinh thần bỗng chốc minh mẫn hẳn lên. Lão trong lòng kinh hãi, nhưng ngoài mặt vẫn bình thản:
"Trà ngon! Thẩm quản lý quả nhiên là người biết hưởng thụ. Chỉ là… chuyện của chó con nhà ta, không biết Thẩm quản lý dự định 'giáo dục' thế nào?"
Lão liếc mắt ra ngoài sân. Ở đó, Nhị thiếu gia Kim Bất Hoán, kẻ vốn chỉ biết cầm tiền đè người, lúc này đang khoác một cái tạp dề rách nát, tay cầm chổi rơm, nước mắt đầm đìa quét từng hạt bụi trên sân đá. Phía sau hắn, Tiểu Hắc – con chó đen nhỏ nhắn với cái chuông vàng cổ – đang gầm gừ đe dọa. Hễ Kim Bất Hoán lười biếng một chút, Tiểu Hắc liền lao tới ngoạm lấy mông hắn, khiến tiếng la oai oái vang động cả một góc trời.
"Hội trưởng Kim cứ yên tâm." Thẩm Trường An thu quạt lại, gõ nhẹ lên mặt bàn. "Nhị thiếu gia thiên tư thông minh, chỉ là tính tình hơi chút… bay bổng. Ở chỗ tôi, chúng tôi có khóa đào tạo 'Hòa nhập cộng đồng' và 'Giá trị của lao động'. Đảm bảo sau nửa năm, cậu ấy sẽ hiểu thế nào là một linh thạch bẻ đôi, thế nào là kiếm tiền từ mồ hôi nước mắt."
Kim Thiên Phú khẽ giật khóe miệng. Lão thừa biết con trai mình đang chịu khổ, nhưng nghĩ đến cảnh khách sạn này có thể tùy ý tước đoạt tu vi của cường giả, lão lại thấy sợ hãi nhiều hơn là xót xa. Một nơi thần bí thế này, nếu kết giao được thì lợi ích là vô tận.
"Thẳng thắn nhé Thẩm quản lý." Kim Thiên Phú đặt chén trà xuống, thanh âm trầm lại. "Ngài giữ Bất Hoán ở đây, không chỉ đơn giản là muốn dạy dỗ nó chứ? Kim thị chúng ta tuy không là gì so với những đại tông môn tu tiên, nhưng về tài lực, chúng ta tự tin nhận đứng thứ hai, không ai dám nhận thứ nhất."
Thẩm Trường An mắt sáng rực lên như hai bóng đèn pha, nhưng miệng vẫn tỏ vẻ thanh cao: "Hội trưởng Kim nói vậy là khinh thường Thẩm mỗ rồi. Tôi mở khách sạn là vì tấm lòng phục vụ chúng sinh… Khụ, nhưng mà, nếu ngài đã nhắc đến tài lực, thì thực ra khách sạn chúng tôi cũng đang có ý định mở rộng quy mô."
Anh lấy ra một cuộn giấy da dê dài ngoằng, từ từ trải ra trên bàn trước mặt Kim Thiên Phú.
"Ông xem, đây là danh sách nguyên liệu chúng tôi cần định kỳ. Nào là Thịt bò mộng hỏa diệm, Linh cốc thượng hạng, Trứng chim phượng cấp thấp… rồi cả Gỗ linh mạch để sửa sang phòng ốc. Hiện tại chúng tôi toàn phải cử người đi mua lẻ, giá cả bấp bênh mà chất lượng lại không đồng nhất."
Kim Thiên Phú nheo mắt nhìn danh sách. Đôi mắt lão vốn đã nhạy bén với tiền bạc lập tức nảy số. Danh sách này tuy dài nhưng đối với Kim thị thương hội mà nói, chỉ là chuyện nhỏ như móng tay. Tuy nhiên, điều lão quan tâm là cái "giá" mà Thẩm Trường An đưa ra.
"Thẩm quản lý muốn Kim thị làm nhà cung cấp duy nhất?"
"Chính xác là đối tác chiến lược dài hạn." Thẩm Trường An sửa lại thuật ngữ. "Kim thị cung cấp nguyên liệu với giá gốc, đổi lại, tôi sẽ cho Kim thị một đặc quyền mà bất kỳ cường giả nào trong tu chân giới cũng phải thèm khát."
Kim Thiên Phú hơi rướn người về phía trước: "Đặc quyền gì?"
Thẩm Trường An chậm rãi rút ra một tấm thẻ màu tím đậm, viền vàng ròng, bên trên khắc hai chữ "Trường Sinh" bay bổng.
"Thẻ VIP Chí Tôn cấp Kim Cương. Sở hữu tấm thẻ này, người của Kim thị khi nghỉ tại khách sạn sẽ được giảm giá 5%, miễn phí bữa sáng buffe linh quả, và quan trọng nhất…" Thẩm Trường An hạ thấp giọng, "…có quyền ưu tiên đặt chỗ trong 'Phòng massage Luân Hồi' mà tôi sắp ra mắt."
Kim Thiên Phú thoáng chút thất vọng: "Giảm giá 5%? Thẩm quản lý, ngài đang đùa lão phu sao? Kim thị chúng ta không thiếu 5% đó."
"Ồ, hội trưởng Kim, ngài nhìn hẹp rồi." Thẩm Trường An nhếch môi cười, điệu bộ vô cùng vòi vĩnh. "Ngài nghĩ khách sạn này chỉ là nơi ngủ trọ sao? Đây là vùng đất 'Cấm Võ' duy nhất trên đời. Sắp tới, tôi sẽ biến nơi này thành trung tâm đấu giá lớn nhất ba giới. Thẻ VIP của ngài là vé thông hành duy nhất vào hàng ghế đầu. Thử nghĩ xem, khi các Ma tôn, Tiên đế phải xếp hàng dài ròng rã ngoài cửa để vào ăn bát mì, thì người của Kim thị ung dung đi cửa VIP vào bên trong, đó là cái danh tiếng gì? Cái uy phong gì?"
Kim Thiên Phú im lặng. Lão là cáo già trong giới thương trường, lão hiểu cái giá trị của "sự độc quyền". Nếu khách sạn này thực sự trở thành thánh địa như Thẩm Trường An nói, thì tấm thẻ này quý giá hơn cả một kiện tiên khí.
"Giá gốc? Ngài nói giá gốc là bao nhiêu?" Lão bắt đầu ngã giá.
"Giá gốc tức là giá mua vào của các ông, cộng thêm 1% phí vận chuyển. Đừng lừa tôi, hệ thống… à không, con mắt nhìn người của tôi rất chuẩn đấy." Thẩm Trường An cười híp mắt.
Kim Thiên Phú hít một hơi lạnh. Cái này không phải là hợp tác, cái này là bóc lột! Kim thị của lão nổi tiếng là "vắt cổ chày ra nước", chưa bao giờ làm ăn mà lãi suất dưới 50%. Thẩm Trường An này còn ác hơn cả thương nhân ma đạo.
"Thấp quá! Ít nhất phải cộng thêm 20%. Chúng ta còn phải chi phí cho hộ tống, vận chuyển qua các cổng không gian nữa chứ?" Kim Thiên Phú lắc đầu quầy quậy.
"10%. Không hơn một xu. Đổi lại, tôi sẽ cho con trai ngài – Kim Bất Hoán – thăng chức lên làm 'Trưởng ban vệ sinh sảnh'. Đây là vị trí rất gần gũi với linh khí tinh thuần nhất trong khách sạn, cực kỳ tốt cho tu vi đã bị đình trệ lâu ngày của cậu ấy." Thẩm Trường An thản nhiên ra đòn tâm lý.
Nhìn đứa con trai đang bị Tiểu Hắc rượt đuổi đến mức thở hồng hộc ngoài sân, Kim Thiên Phú bỗng thấy xót xa. Lão nhận thấy tuy Bất Hoán đang khổ cực, nhưng nhịp thở của nó quả thực đã ổn định hơn, cơ thể dường như đang được đào thải tạp chất dưới áp lực của "Lĩnh vực tuyệt đối".
Lão cắn răng, làm ra vẻ đau đớn như bị cắt thịt: "15%! Đây là giới hạn cuối cùng. Nếu không, lão phu thà mang Bất Hoán về nhà rồi chịu phạt với tộc quy."
Thẩm Trường An nhấc tách trà lên, chậm rãi nhấp một ngụm rồi đặt mạnh xuống bàn. "Chốt! 15%. Nhưng mỗi tháng Kim thị phải cung cấp cho tôi 100 cân Linh thạch cốt để làm quà vặt cho Tiểu Hắc. Coi như phí bảo vệ cho quý công tử."
Kim Thiên Phú trợn tròn mắt: "Linh thạch cốt làm quà vặt? Ngài có biết cái đó giá bao nhiêu không?"
"Đừng kỳ kèo, hội trưởng Kim. Một tương lai rực rỡ đang chờ đón Kim thị. Hãy coi đó là khoản đầu tư cho đứa con nối dõi của mình đi."
Dưới sự thôi thúc (và cả uy hiếp tinh thần) của Thẩm Trường An, một bản hợp đồng bằng giấy vàng, được thề dưới sự chứng kiến của Thiên Đạo (thực chất là được Hệ thống Quản lý Khách sạn bảo chứng), đã được ký kết. Kim Thiên Phú đặt bút xuống mà tay run rẩy, cảm giác như mình vừa bán thân cho quỷ dữ, nhưng lại ẩn ẩn thấy hào hứng vì sắp có được một mối hời khổng lồ trong tương lai.
"Hợp tác vui vẻ!" Thẩm Trường An đứng dậy, đưa tay ra.
Kim Thiên Phú miễn cưỡng bắt lấy: "Hợp tác vui vẻ, Thẩm quản lý quả là… tuổi trẻ tài cao, vô sỉ… khụ, vô song."
Đúng lúc này, từ bên ngoài cửa truyền vào tiếng bước chân rầm rập. Vân Cơ, trong bộ váy sườn xám thêu hồ điệp cực kỳ lộng lẫy, sải bước đi vào. Nàng dùng chiếc khăn lụa che miệng cười, ánh mắt quyến rũ liếc nhìn hai con cáo già trong phòng.
"Ông chủ, có khách mới. Hình như là từ Kiếm Tông tới, bộ dạng trông rất… hầm hố, vừa vào đã đòi ăn món nào đó có thể giúp đột phá bình cảnh Kiếm ý."
Thẩm Trường An quay sang Kim Thiên Phú, cười tươi rói: "Đấy, ông xem, đơn hàng đầu tiên đã đến rồi. Mau thông báo về tổng hội, gửi tới đây 10 con 'Kiếm Linh Ngư' tươi nhất. Tôi sẽ cho vị khách kia biết thế nào là món lẩu khiến người ta giác ngộ chân lý ngay lập tức!"
Kim Thiên Phú thở dài, lấy ra một miếng ngọc truyền tin: "Làm việc thôi… Giao hàng gấp đến khách sạn Trường Sinh. Nhớ kỹ, tính giá gốc cộng 15%, ghi nợ vào sổ của Thẩm quản lý."
Ngoài sân, Kim Bất Hoán thấy cha mình đi ra thì mừng rỡ, tưởng được cứu mạng, liền lao tới: "Cha! Đưa con về với! Chỗ này không phải khách sạn, đây là lò mổ người!"
Kim Thiên Phú nhìn con trai bằng ánh mắt "yêu thương sâu sắc", sau đó tát vào mông hắn một cái đau điếng: "Con trai, hãy ở lại đây rèn luyện cho tốt. Cha đã ký hợp đồng 10 năm với Thẩm quản lý rồi. Từ giờ, con là cầu nối của gia tộc. Làm việc chăm chỉ đi, nếu bị sa thải thì đừng về nhà nữa!"
Nói đoạn, lão vọt lên kiệu hoa, biến mất vào không gian như thể sợ Thẩm Trường An đổi ý đòi tăng thêm chiết khấu.
Kim Bất Hoán chết lặng. Hắn quay đầu lại, thấy Thẩm Trường An đang đứng tựa cửa, trên tay xoay tròn tấm thẻ VIP và nở một nụ cười rạng rỡ.
"Tiểu Kim à, vào bếp lau chùi bát đĩa đi thôi. Lát nữa khách đông, nếu tôi thấy một vết mỡ nào, bữa tối của cậu sẽ chỉ có… nước lã trừ bữa đấy."
"Gâu!" Tiểu Hắc đanh đá sủa một tiếng đồng tình.
Bầu trời xanh trong vắt, gió nhẹ lướt qua. Tại một góc hẻo lánh của tu chân giới, Khách sạn Trường Sinh vừa mới đặt thêm một viên gạch vững chắc trên con đường trở thành kẻ thống trị tài chính của cả vạn cổ linh giới. Còn với Thẩm Trường An, cuộc vui bây giờ mới thực sự bắt đầu.