Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 37: ** Nâng cấp khách sạn lên cấp 3

Cập nhật lúc: 2026-05-16 16:38:47 | Lượt xem: 1

Giữa trưa, ánh nắng vàng rực rỡ như vụn vàng rơi rớt xuống mái hiên cong vút của Khách sạn Trường Sinh. Ở trước sân, Kim Bất Hoán — vị nhị thiếu gia của Kim thị thương hội, người từng hô phong hoán vũ, tiền hô hậu ủng — giờ đây đang mặc một bộ đồ vải thô, tay cầm cây chổi bằng lông chim của một loài yêu cầm nào đó, hì hục quét lá rụng.

"Quét! Quét! Quét! Ta là thiếu chủ thương hội cơ mà? Sao ta lại phải đi quét rác ở cái xốn xang khỉ ho cò gáy này!" Kim Bất Hoán vừa lầm bầm vừa lau mồ hôi.

"Cộp, cộp, cộp."

Tiếng bàn tính gõ lạch cạch vang lên từ phía quầy lễ tân. Thẩm Trường An thong dong dựa lưng vào chiếc ghế bành bọc da gấu tuyết, một tay cầm chén trà linh cam, tay kia lướt trên những hạt bàn tính bằng ngọc đế quang một cách điêu luyện.

"Tiểu Kim à, đừng than vãn nữa. Cậu quét thêm mười dặm quanh khách sạn nữa là đủ trả tiền cho bát 'Mì tôm thượng hạng vị Rồng' tối qua rồi đấy. Đừng quên, đó là tôm hùm ngũ sắc ở Đông Hải, kèm theo trứng của hỏa linh điểu. Cậu ăn một bát, tu vi tăng nửa năm, tính ra là tôi đang chịu lỗ để đầu tư cho nhân viên đấy."

Thẩm Trường An nói, nụ cười trên môi vẫn cực kỳ chuẩn mực, nhưng ánh mắt lại chỉ dán vào con số đang nhảy múa trong đầu.

Trong tâm thức của anh, giao diện của "Hệ thống Quản lý Khách sạn Trường Sinh" đang nhấp nháy ánh sáng đỏ rực:
[Điểm Công Đức tích lũy: 99,999/100,000]
[Nhiệm vụ: Đạt mốc 100,000 điểm để nâng cấp lên Khách sạn cấp 3.]

Thẩm Trường An khẽ thở ra một hơi. Kể từ khi lừa… khụ, chiêu mộ được Kim Bất Hoán vào làm "thực tập sinh không lương", tốc độ tích điểm của anh tăng vọt. Chỉ cần một chút nữa thôi.

Vừa lúc đó, từ trên trời xanh, một dải kiếm quang rực rỡ xé tan mây mù, hạ cánh ngay trước cổng khách sạn. Một vị đạo nhân già, tóc trắng phơ phơ nhưng thần thái vô cùng lo âu, bước nhanh vào trong.

"Thẩm quản lý! Thẩm quản lý cứu mạng!"

Thẩm Trường An không hề biến sắc, chỉ nhẹ nhàng đẩy ra một tờ thực đơn bằng ngọc giản: "Khách quan bình tĩnh. Muốn cứu mạng thì dùng 'Dịch vụ tư vấn tâm lý giải trừ tâm ma' hay là dùng 'Bữa tối chữa lành'? Nếu là cứu mạng theo nghĩa đen thì phải cộng thêm phí bảo hiểm rủi ro."

Vị đạo nhân thở hổn hển: "Không phải, bần đạo là Thanh Vân Tử của Thanh Vân Tông. Đồ tôn của bần đạo khi đột phá Nguyên Anh bị phản phệ, linh khí hỗn loạn, kinh mạch sắp nổ tung rồi. Nghe danh Khách sạn Trường Sinh có dịch vụ 'Ngủ trưa tịnh tâm', bần đạo vội vàng đưa nó tới đây."

Thẩm Trường An liếc mắt nhìn ra sau, thấy một thiếu niên đang được hai đệ tử khiêng trên cáng, mặt đỏ gay như tôm luộc, linh khí toàn thân thoát ra ngoài cuồn cuộn như thác đổ.

"Ồ, ca này nặng đấy." Thẩm Trường An khẽ mỉm cười, đôi mắt lấp lánh như thấy một mỏ vàng. "Phòng đặc biệt điều dưỡng linh khí, giá 50.000 linh thạch một giờ. Tiền trả trước, không hoàn trả."

Thanh Vân Tử nghiến răng, móc túi lấy ra một túi trữ vật nặng trịch ném lên bàn: "Trả! Chỉ cần giữ được cái mạng cho nó, bao nhiêu cũng trả!"

[Ding! Nhận được thanh toán lớn. Điểm Công Đức +5,000!]
[Ding! Chúc mừng ký chủ tích lũy đủ 100,000 điểm Công Đức!]
[Hệ thống bắt đầu nâng cấp Khách sạn Trường Sinh lên Cấp 3. Thời gian dự kiến: 30 giây. Xin hãy chuẩn bị để chứng kiến phép màu.]

Thẩm Trường An bỗng nhiên đứng bật dậy, bộ dạng thong dong biến mất, thay vào đó là một sự hưng phấn tột độ. Anh quay sang hét lớn:

"Vân Cơ! Mau bảo khách hàng lùi lại! Lão Tà, tắt bếp ngay! Tiểu Hắc, giữ trật tự! Khách sạn của chúng ta… sắp lên đời rồi!"

Lời còn chưa dứt, toàn bộ không gian xung quanh khách sạn rung chuyển dữ dội. Những người có mặt ở đó — từ vị lão đạo Thanh Vân Tử cho đến kẻ đang quét rác Kim Bất Hoán — đều cảm thấy một áp lực kinh thiên động địa từ trên trời giáng xuống. Nhưng áp lực này không mang theo sát khí, mà lại tràn ngập một hơi thở thượng cổ thần thánh và linh khí thuần khiết đến mức hóa thành sương mù bao phủ lấy mọi thứ.

Từ mặt đất, những khối gạch đá của khách sạn bắt đầu phát ra ánh sáng vàng kim. Những căn phòng gỗ cũ kỹ vốn đã rất xa hoa nay bỗng dưng biến ảo, các thanh xà ngang biến thành bạch ngọc, mái ngói chuyển sang màu tím sậm lấp lánh dưới nắng. Diện tích khách sạn bành trướng ra bốn phía, đẩy lùi rừng cây xung quanh đi hàng dặm.

"Cái… cái gì thế này? Kiến trúc này là thuật pháp gì?" Thanh Vân Tử tròn mắt, đánh rơi cả phất trần.

Tiểu Hắc, con chó đen nhỏ đang nằm ngủ dưới gầm quầy, lúc này đứng dậy, dựng đứng đôi tai, đôi mắt vốn lờ đờ bỗng lóe lên tia sáng tím của một con thần thú thượng cổ. Nó khẽ rầm rì trong cổ họng, có vẻ rất hài lòng với căn nhà mới này.

Vân Cơ từ trên lầu bay xuống, đuôi hồ ly vô thức hiện ra đằng sau vì quá kinh ngạc. Nàng che môi đỏ: "Thiên địa linh khí nồng đậm hơn gấp mười lần? Ông chủ… anh lại 'vắt cổ chày ra nước' từ đâu mà mua được đại trận cấp bậc này vậy?"

Lão Tà tay cầm dao phay, tay cầm muôi, người đầy khói bếp xông ra: "Cái bếp của lão phu! Ôi mẹ ơi, cái lò này… nó được rèn từ đồng mẫu vạn năm à?"

Sau 30 giây rung chuyển, sự tĩnh lặng trở lại. Khách sạn Trường Sinh giờ đây không còn là một tòa lầu hai tầng to lớn bình thường nữa. Nó đã biến thành một tòa tháp cung điện hùng vĩ mang phong cách tối giản nhưng sang trọng cực hạn, ẩn hiện trong mây mù lơ lửng.

[Nâng cấp thành công! Khách sạn Trường Sinh Cấp 3!]
[Mở khóa hạng mục mới: Hồ bơi vô cực "Vô Cực Linh Trì".]
[Mở khóa dịch vụ: Phòng Xông hơi Thái Cực, Hệ thống Buffet tự chọn vạn giới.]
[Mở khóa danh hiệu mới cho Chủ quản: Tiên Giới Đại Tư Bản (Cấp 1).]

Thẩm Trường An mặc kệ những âm thanh thông báo của hệ thống, anh hít một hơi thật sâu cái không khí tràn đầy mùi vị của tiền bạc này. Anh liếc nhìn bản đồ tòa nhà trong đầu và mỉm cười gian xảo: "Các nhân viên thân mến, ra phía sau đi. Chúng ta đi xem 'điểm nhấn' của đợt nâng cấp này."

Mọi người theo chân Thẩm Trường An ra phía sau tòa kiến trúc chính. Ngay khi bước qua cánh cửa vòm làm từ gỗ đàn hương trắng, tất cả đều chết lặng.

Ở đó, nơi vốn là một vách đá nhìn ra vực sâu vạn trượng và biển mây của Phù Thế Linh Giới, nay xuất hiện một hồ nước rộng lớn, mặt nước phẳng lặng như gương, không thấy bờ phía xa đâu cả, tạo cảm giác như nước hồ chảy tràn trực tiếp xuống biển mây phía dưới.

Dưới đáy hồ lót toàn bộ bằng Linh thạch thượng phẩm đã được mài phẳng, phản chiếu ánh nắng lấp lánh như hàng vạn ngôi sao. Làn nước xanh ngắt, ấm áp, hơi nước bốc lên mang theo hương thơm của bách thảo, chỉ cần hít một hơi cũng cảm thấy tu vi rục rịch chuyển động.

"Đây là… cái ao sao?" Kim Bất Hoán ngây ngô hỏi.

"Đồ ngốc! Đây là 'Hồ bơi vô cực'!" Thẩm Trường An chỉnh lại cổ áo, đắc chí giới thiệu. "Nhưng ở đây, nó được gọi là Vô Cực Linh Trì. Nước trong hồ được lấy từ Nhược Thủy vạn dặm dưới đáy sâu, lọc qua bảy bảy bốn chín tầng trận pháp đào thải tạp chất. Bất kỳ ai ngâm mình trong đây, kinh mạch sẽ được xoa bóp bằng linh lực dịu nhẹ nhất. Những ai đang gặp bình cảnh đột phá, hay linh khí bạo phát như đồ tôn của lão đạo kia, chỉ cần thả mình vào đây, đảm bảo 'bệnh đến đâu hết đến đó'."

Lão đạo Thanh Vân Tử nhìn cái hồ bơi, cảm nhận được đạo vận mênh mông phát ra từ đó, giọng run rẩy: "Cái này… cái này đâu chỉ là chữa bệnh, đây là một tòa Tiên Trì! Thẩm quản lý, cho đồ tôn của tôi vào ngay, giá bao nhiêu tôi cũng trả!"

Thẩm Trường An xòe ra ba ngón tay: "Ngâm hồ bơi: 300,000 linh thạch một lần. Nếu muốn dùng combo 'Tắm hồ – Massage chân bởi Vân Cơ – Ăn kèm trái cây linh quả' thì là 1 triệu linh thạch."

Vân Cơ ngay lập tức ném cho Thẩm Trường An một cái nhìn cháy da mặt: "Ông chủ, ai cho phép anh ghi tên tôi vào gói massage? Đừng có quá đáng!"

Thẩm Trường An cười xòa: "Đùa thôi, đùa thôi. Massage chân thì giao cho Tiểu Kim đi, nó đang cần rèn luyện sự nhẫn nại."

Kim Bất Hoán suýt nữa thì ngất xỉu: "Tôi là thiếu gia nhà họ Kim! Tôi không đi bóp chân cho mấy lão già này đâu!"

"Vậy tối nay nhịn cơm nhé." Thẩm Trường An thản nhiên.

"Cái đó… thưa Thanh Vân tiền bối, ngài muốn bóp bên trái hay bên phải trước?" Kim Bất Hoán ngay lập tức thay đổi thái độ, nịnh nọt chạy đến bên lão đạo sĩ.

Cả đám người nhanh chóng sắp xếp cho thiếu niên bị phản phệ kia vào hồ. Ngay khi cơ thể thiếu niên chạm vào làn nước lấp lánh của Vô Cực Linh Trì, một cảnh tượng kỳ dị xảy ra. Những tia linh khí hỗn loạn màu đỏ rực trên người thiếu niên nhanh chóng bị dòng nước xanh mát thu hút, từ từ tan chảy vào hồ rồi chuyển hóa thành màu xanh nhạt quay trở lại cơ thể. Tiếng rên rỉ đau đớn biến mất, thay vào đó là vẻ mặt thư thái như đang nằm trên mây.

Thanh Vân Tử thấy thế, vui mừng khôn xiết, sau đó ông nhìn quanh cái hồ bơi tuyệt đẹp này, nhìn về phía chân trời nơi biển mây cuồn cuộn đổ xuống phía dưới khách sạn.

"Đẹp… đẹp quá. Ở vị trí này nhìn ngắm cả thế giới tu chân, cảm giác như mình là chúa tể vạn vật vậy."

Lão Tà đứng bên cạnh, bỗng nhiên nảy ra một ý tưởng: "Ông chủ, cái hồ này to thế, hay là lát nữa tôi bắt mấy con cá linh về thả vào, vừa trang trí vừa để dành nấu canh?"

"Cút!" Thẩm Trường An và Vân Cơ đồng thanh hét lớn.

Thẩm Trường An quay lại nhìn tòa khách sạn hùng vĩ hơn trước, trong lòng không khỏi cảm khái. Với hồ bơi vô cực này, anh không chỉ bán được dịch vụ chữa trị, mà còn bán được cái gọi là "đẳng cấp". Sẽ không có vị tiên nhân hay ma đầu nào có thể cưỡng lại việc vừa được ngâm mình trong linh thủy, vừa được ngắm nhìn cảnh tượng hùng vĩ nhất nhân gian này.

"Vân Cơ, chuẩn bị thông cáo báo chí ngay. À không, chuẩn bị ngọc giản truyền tin. Gửi đi toàn bộ các tông môn trong vòng ba ngàn dặm: 'Khách sạn Trường Sinh chính thức khai trương khu nghỉ dưỡng VIP cấp cao nhất. Có số lượng suất ngâm mình có hạn mỗi ngày. Ưu tiên cho những ai đặt chỗ trước bằng linh thạch cực phẩm'."

Thẩm Trường An mắt sáng rực, bàn tính trong đầu nảy số liên tục.

Vân Cơ khẽ cười, tà áo sườn xám bay phấp phới trong gió mây: "Ông chủ, anh đúng là con quỷ hút máu mà. Nhưng mà… tôi thích cái hồ này rồi đấy. Tối nay đóng cửa, anh có cho tôi vào tắm thử không?"

Thẩm Trường An nhìn vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành của nàng, trái tim khẽ run nhẹ một nhịp, nhưng ngay lập tức "bản năng tư bản" lại trỗi dậy: "Được chứ, là nhân viên thì giảm giá 20%, nợ trừ vào lương năm sau của cô nhé."

"Thẩm! Trường! An! Anh đi chết đi!" Vân Cơ giận tím mặt, tung ra một chưởng mang theo yêu lực hất Thẩm Trường An văng thẳng xuống hồ nước.

"Bõm!"

Tiếng nước bắn tung tóe. Thẩm Trường An ngoi lên mặt nước, vừa sặc nước vừa cười lớn. Dòng linh khí dịu mát của hồ bơi cấp 3 đang gột rửa mọi mệt mỏi trong anh. Dưới chân là mây, trên đầu là trời, và túi thì đầy linh thạch.

Đây chính là cuộc sống của một ông chủ khách sạn tu tiên mà anh hằng mơ ước.

"Lão Tà! Đem cho tôi một ly rượu tiên ra đây! Ghi nợ cho Kim Bất Hoán!"

Tiếng cười của Thẩm Trường An vang vọng giữa biển mây, báo hiệu cho một chương mới còn náo nhiệt và đầy mùi "linh thạch" hơn nữa tại Khách sạn Trường Sinh. Với hồ bơi vô cực vừa xuất hiện, chắc chắn sẽ có không ít vị khách "lớn" không mời mà đến, và túi tiền của bọn họ, Thẩm Trường An đã đặt vào tầm ngắm từ lâu rồi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8