Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 38: ** Đêm hội đèn hoa

Cập nhật lúc: 2026-05-16 16:39:22 | Lượt xem: 1

Chương 38: Đêm hội đèn hoa

Sương mù buổi sớm tại Vực Không Gian Số 0 chưa kịp tan hẳn, Thẩm Trường An đã đứng ở sảnh chính, trên tay cầm một chiếc loa pháp bảo tự chế, tiếng rao vang vọng khắp các ngõ ngách của khách sạn.

"Tất cả nhân viên tập hợp! Năm phút nữa không có mặt, trừ lương tháng này, không thưởng linh thạch cốt, cơm tối chỉ có cháo trắng!"

Lời đe dọa của Thẩm Trường An còn hiệu nghiệm hơn cả Thiên Kiếp. Chưa đầy ba phút, đội ngũ "anh tài" của Khách sạn Trường Sinh đã có mặt đầy đủ với vẻ mặt mỗi người một kiểu.

Lão Tà – cựu Ma Quân khét tiếng – đang mặc một chiếc tạp dề màu hồng phấn in hình gấu con, tay vẫn còn cầm một chiếc xẻng xào, khuôn mặt đầy sẹo giật giật vì cáu kỉnh. Vân Cơ điệu đà bước ra, móng tay vẫn đang dũa dở, nhưng cặp mắt cáo sắc sảo lập tức soi mói xem trên sàn có hạt bụi nào không. Tiểu Hắc, con "chó đen" nhỏ xíu, ngáp một cái dài đến tận mang tai, đuôi vẫy lạch bạch, trên cổ đeo một dải ruy băng đỏ thắm mà Thẩm Trường An cưỡng ép buộc vào.

"Ông chủ, sáng sớm tinh mơ anh rống cái gì? Lão phu đang hầm canh gân rồng cho bữa tối, lỡ quá lửa một chút là mất hết tinh túy đấy!" Lão Tà hậm hực nói, tay vung vẩy chiếc xẻng xào đen kịt nhưng tỏa ra linh khí kinh người.

Thẩm Trường An không thèm để ý, anh đặt cuốn sổ thu chi lên bàn lễ tân, hắng giọng một cái đầy vẻ bề thế: "Các vị, hôm nay là ngày gì? Hôm nay là lễ Thất Tịch của nhân gian, cũng là ngày 'Đêm hội đèn hoa' đầu tiên được tổ chức tại Khách sạn Trường Sinh. Với cái hồ bơi vô cực mới nâng cấp ở tầng thượng, nếu chúng ta không 'chặt chém'… à không, nếu không phục vụ khách hàng tận tình trong dịp này, thì thật có lỗi với lương tâm của một nhà làm dịch vụ!"

Vân Cơ nhướng mày, khẽ liếm môi: "Đêm hội đèn hoa? Nghe có vẻ lãng mạn đấy. Nhưng đám tu sĩ khô khan kia thì biết gì về lãng mạn? Bọn họ chỉ biết bế quan đến héo cả người thôi."

"Thế nên chúng ta mới phải giáo dục lại thị hiếu của bọn họ!" Thẩm Trường An đập mạnh bàn tính. "Kế hoạch như sau: Vân Cơ, cô chịu trách nhiệm mị thuật trang trí. Tôi muốn toàn bộ khách sạn phải lung linh bằng linh hỏa, nhưng tuyệt đối không được có mùi khói. Lão Tà, ông làm cho tôi mười vạn chiếc 'Bánh trung thu linh khí' loại đặc biệt, nhân bên trong phải có một chút rượu bách hoa để bọn họ ăn xong thấy lâng lâng mới dễ xuống tiền. Còn Tiểu Hắc…"

Thẩm Trường An cúi xuống nhìn con chó đen đang giả vờ ngủ gật: "Mày ra cổng nằm. Đứa nào dám trốn vé hoặc vào đây gây sự, cứ việc 'mở tiệc' bữa sáng bằng gấu quần của bọn nó."

Tiểu Hắc nghe thấy "mở tiệc", đôi mắt chó đen nhánh bỗng rực lên tia sáng tử vong, gật đầu lia lịa.

Khi ánh hoàng hôn đỏ rực bắt đầu phủ xuống chân trời Vực Không Gian Số 0, không gian quanh Khách sạn Trường Sinh bắt đầu trở nên náo nhiệt lạ thường. Những luồng ánh sáng từ phi kiếm, phi thuyền và tọa kỵ thần thú đổ về như trảy hội.

Trong giới tu chân hiện nay, có một tin đồn đang lan truyền nhanh hơn cả tốc độ ánh sáng: "Khách sạn Trường Sinh có hồ bơi lơ lửng trên chín tầng mây, ngâm mình một canh giờ tăng mười năm tu vi, ngắm cảnh một lần tiêu biến tâm ma."

Dưới sự chỉ dẫn của Vân Cơ, không gian khách sạn biến đổi hoàn toàn. Những sợi tơ huyễn tượng treo lơ lửng, kết thành hàng vạn chiếc đèn lồng hình hoa sen đủ màu sắc, phát ra ánh sáng dịu nhẹ nhưng khiến lòng người say đắm.

Tại quầy lễ tân, Kim Bất Hoán – "Cây ATM di động" quen thuộc – xuất hiện với bộ y phục thêu chỉ vàng lấp lánh đến chói mắt. Hắn vừa bước vào đã quăng một túi linh thạch lên bàn, hếch mặt lên trời: "Thẩm quản lý! Ta muốn vị trí đẹp nhất trên hồ bơi vô cực. Tiền nong không thành vấn đề, vấn đề là phải đủ sang chảnh để ta còn chụp… khụ, ghi lại hình ảnh gửi về cho đám huynh đệ ở Thương hội lác mắt!"

Thẩm Trường An nở nụ cười thương mại đạt chuẩn 5 sao, nhanh tay thu lấy túi linh thạch: "Nhị thiếu gia quả là người có mắt nhìn! Vị trí 'Đế Vương Cảnh' ngay chính giữa hồ bơi đã được đặt riêng cho ngài. Bao gồm một combo: một đĩa bánh linh khí cao cấp, một bình 'Trường Sinh Tửu' đặc chế và một dịch vụ massage chân bằng cá linh ngư trong vòng ba mươi phút. Tổng cộng là năm ngàn linh thạch cực phẩm, xem như là giá hữu nghị cho khách hàng VIP."

Kim Bất Hoán dù tim có hơi thắt lại vì cái giá cắt cổ, nhưng thấy xung quanh có mấy vị tiên tử xinh đẹp của Băng Tuyết Tông đang nhìn mình với ánh mắt ngưỡng mộ, hắn liền ưỡn ngực: "Rẻ! Quá rẻ! Cứ lên hết cho ta!"

Khi đêm dần sâu, không khí tại khu vực hồ bơi vô cực trở thành một bức tranh tuyệt mỹ. Mặt nước hồ phẳng lặng như gương, lấp lánh ánh sao rơi. Khách hàng ngồi quanh những chiếc bàn nổi lơ lửng trên nước.

Trên sân khấu nhỏ giữa hồ, Vân Cơ trong trang phục vũ y màu xanh biếc bắt đầu điệu múa Cửu Vĩ. Từng bước chân của nàng đạp trên không trung, hóa thành những đóa hoa sen lửa lung linh. Cảnh tượng này khiến ngay cả những vị lão quái vật tu luyện hàng nghìn năm cũng phải ngừng chén rượu, ngơ ngác nhìn theo.

Lúc này, một vị khách đặc biệt xuất hiện. Đó là một lão già rách rưới, lưng mang hồ lô rượu to đùng, chân đi đất, khệnh khạng bước lên tầng thượng. Bảo vệ thường sẽ chặn những người như thế này lại, nhưng khi lão già bước qua, Tiểu Hắc vốn đang hung tợn bỗng nhiên cụp đuôi, chui tọt vào gầm bàn lễ tân run rẩy.

Thẩm Trường An nheo mắt nhìn. Anh không cảm nhận được tu vi của lão già, điều này có nghĩa là hoặc lão không có tu vi, hoặc lão mạnh đến mức vượt qua sự thăng cấp hệ thống hiện tại của khách sạn. Nhưng ở trong khách sạn này, Thẩm Trường An chính là luật.

"Khách quan, đêm hội đèn hoa yêu cầu vé vào cửa là một trăm linh thạch thượng phẩm." Thẩm Trường An chắn đường, cười nói.

Lão già ngẩng đầu lên, đôi mắt mờ đục bỗng trở nên sắc lạnh như kiếm quang, rồi lão chợt cười khà khà: "Linh thạch à? Lão phu không có. Nhưng lão phu có thứ này, ngươi xem có đủ tiền uống rượu không?"

Nói đoạn, lão lấy ra một chiếc lá tre khô héo. Thẩm Trường An định lên tiếng đuổi khách, nhưng hệ thống trong đầu bỗng "tinh tinh" liên hồi: [Phát hiện Kiếm ý Vạn Cổ! Độ hiếm: Truyền thuyết. Giá trị quy đổi: 5 triệu Điểm Công Đức!]

Thẩm Trường An lập tức thay đổi thái độ, cúi người làm tư thế mời: "Tiền bối nói gì vậy? Người như ngài đến đây là vinh dự của khách sạn. Mời người ngồi vị trí sát mép hồ, rượu ngon nhất của Lão Tà sẽ được mang lên ngay lập tức!"

Lão già là Lý Bạch – không phải thi sĩ nhân gian, mà là Kiếm Tiên Say Khướt của thượng giới. Lão nhấp một ngụm rượu Lão Tà vừa mang lên, mắt sáng rực: "Hảo tửu! Trong rượu có sát khí ma đạo, có hương vị hồng trần, lại có chút… vị ngọt của tiền bạc. Thú vị, thật sự thú vị!"

Giữa lúc không khí đang đạt đến cao trào, bỗng nhiên một luồng hắc khí từ đâu tràn tới, che lấp cả ánh trăng tròn trên đỉnh đầu. Một âm thanh ồm ồm như tiếng sấm nổ vang lên giữa hồ bơi:

"Thẩm Trường An! Khách sạn của ngươi chứa chấp tàn dư Ma tộc, lại dám dùng yêu thuật mê hoặc chính đạo. Hôm nay, Mặc Vô Đạo ta nhân danh thiên hạ, đến đây để thực thi công lý!"

Một gã trung niên mặc đạo bào trang nghiêm, đứng trên một tòa liên hoa bảo tọa lơ lửng giữa không trung, chính là đại đệ tử của Mặc Vô Đạo, tên gọi Vô Cực Đạo Nhân. Theo sau hắn là hàng chục cao thủ Nguyên Anh kỳ, khí thế hùng hổ, định làm áp chế toàn trường.

Khách khứa bắt đầu hoảng loạn. Kim Bất Hoán đang ngâm chân, nghe thấy thế suýt nữa trượt chân ngã xuống hồ: "Chết tiệt, sao lúc nào đến đây chơi cũng gặp chuyện vậy?"

Thẩm Trường An lại vô cùng bình thản. Anh cầm một chiếc bánh nướng của Lão Tà, cắn một miếng rồi lững thững bước ra mép hồ, ngước mắt nhìn lên thiên không.

"Vô Cực đạo hữu đúng không?" Thẩm Trường An giọng điệu nhàn nhạt. "Hôm nay là lễ hội, tôi vốn không muốn động thủ. Ngài muốn thực thi công lý thì cứ việc, nhưng phiền ngài nhìn cái biển báo đằng kia một chút."

Vô Cực Đạo Nhân nhìn theo tay Thẩm Trường An, thấy một tấm biển đá lấp lánh viết hàng chữ lớn: "KHÔNG PHẬN SỰ MIỄN BAY LƯỢN TRONG KHÔNG PHẬN KHÁCH SẠN. PHÍ ĐẬU PHI THUYỀN TRÊN KHÔNG: 10.000 LINH THẠCH/PHÚT."

"Càn rỡ!" Vô Cực Đạo Nhân giận dữ phất tay, một đạo lôi điện khổng lồ đánh thẳng xuống khách sạn. "Chết đi, tên gian thương!"

Đạo lôi điện kia mang theo uy thế hủy thiên diệt địa, khiến các tu sĩ bên dưới mặt cắt không còn hạt máu. Thế nhưng, khi tia chớp vừa chạm vào phạm vi mái che của khách sạn, nó bỗng nhiên bị hút sạch vào một cái hố đen hư vô.

Thẩm Trường An lắc đầu thở dài: "Nội quy điều 1: Cấm sử dụng vũ khí và phép thuật gây hư hại tài sản khách sạn. Người vi phạm sẽ bị… tước đoạt công cụ gây án."

Anh búng tay một cái.

"Phốc!"

Một âm thanh kỳ lạ vang lên. Toàn bộ tu vi Nguyên Anh của Vô Cực Đạo Nhân và đám tùy tùng bỗng chốc biến mất sạch sành sanh. Liên hoa bảo tọa của hắn vỡ vụn thành cát bụi. Đám cao thủ vừa rồi còn oai phong lẫm liệt nay bỗng chốc trở thành những kẻ phàm phu, hét lên kinh hãi rồi rơi tự do từ độ cao vài nghìn mét xuống.

Nhưng bọn họ không chết. Ở ngay phía dưới là chuồng nuôi thú của Tiểu Hắc, nơi chứa đầy… bùn lầy và chất thải của thần thú.

"Tiểu Hắc, khách đến, 'tiếp đón' cho tử tế." Thẩm Trường An ra lệnh.

Tiểu Hắc gầm lên một tiếng đầy phấn khích, lao vào đống bùn nơi đám tu sĩ đang lóp ngóp. Những tiếng la hét thảm thiết vang lên, không phải tiếng chết chóc, mà là tiếng bị một con "chó thần" đuổi cắn rách hết quần áo.

Toàn bộ khách sạn im lặng như tờ. Kiếm Tiên Lý Bạch nhìn thấy cảnh đó, rượu trong tay cũng suýt đổ, lão lầm bầm: "Lĩnh vực tuyệt đối? Không đúng, đây là Quy tắc Thiên đạo bị bóp méo… Thằng nhóc này rốt cuộc là thần thánh phương nào?"

Thẩm Trường An quay lại nhìn khách khứa, mỉm cười rạng rỡ như chưa có chuyện gì xảy ra: "Xin lỗi quý khách vì sự cố 'rác thải từ trên trời rơi xuống' này. Để đền bù, mỗi bàn sẽ được tặng thêm một đĩa đậu phộng rang linh khí của Lão Tà. Đêm hội vẫn tiếp tục!"

Tiếng hò reo vang lên khắp nơi. Sự kiện này không những không làm khách hàng sợ hãi, trái lại còn khiến bọn họ cảm thấy khách sạn này là nơi an toàn nhất thế gian. Một nơi mà ngay cả đệ tử của đệ nhất cao thủ nhân giới cũng bị ném vào chuồng chó thì còn ai dám gây sự?

Đến nửa đêm, khi khách khứa bắt đầu tản đi về phòng nghỉ, khu vực hồ bơi vô cực chỉ còn lại nhóm nhân viên.

Thẩm Trường An ngồi ở mép hồ, thả đôi chân xuống làn nước mát lạnh. Vân Cơ rũ bỏ vẻ kiêu kỳ, ngồi xuống bên cạnh anh, mái tóc hồ ly lòa xòa trên vai: "Hôm nay… thu hoạch thế nào?"

Thẩm Trường An lật lật cuốn sổ, đôi mắt híp lại: "Trừ đi chi phí nguyên liệu và phí bồi thường tổn thất tinh thần cho nhân viên… chúng ta lãi ròng hai mươi vạn linh thạch cực phẩm và mười lăm vạn điểm công đức. Hệ thống sắp đủ điểm nâng cấp lên Cấp 4 rồi."

Lão Tà từ trong bếp đi ra, tháo chiếc tạp dề hoa hồng, mồ hôi nhễ nhại nhưng trông lão có vẻ rất mãn nguyện. Lão ném cho Thẩm Trường An một chiếc bánh nướng cuối cùng: "Ăn đi nhóc, đừng chỉ có đếm tiền. Hôm nay lão phu làm món bánh này là ngon nhất vạn năm qua đấy."

Thẩm Trường An nhận lấy bánh, cắn một miếng lớn. Vị ngọt ngào lan tỏa, hòa cùng linh khí ấm áp sưởi ấm kinh mạch. Anh nhìn lên mặt trăng sáng tỏ, cảm giác như những ngày tháng hiện đại xa xôi nào đó đang hiện về. Ở đây, giữa một thế giới đầy giết chóc và lạnh lùng, anh đã xây dựng được một gia đình nhỏ kỳ lạ.

Tiểu Hắc nằm cuộn tròn dưới chân anh, cái đuôi vẫn vẫy nhẹ. Trên cao, hàng ngàn chiếc đèn hoa đăng vẫn lơ lửng, tạo thành một dải ngân hà nhân tạo giữa hư không.

"Này, Trường An," Vân Cơ khẽ gọi, ánh mắt nàng phản chiếu ánh đèn lung linh. "Anh nói thật đi, mục đích của anh chỉ là tiền thôi sao?"

Thẩm Trường An im lặng một lát, nhìn vào những con số đang tăng lên trong hệ thống, rồi anh mỉm cười, một nụ cười thực sự chạm đến đáy mắt:

"Tiền là phương tiện. Còn đích đến… ta muốn biến khách sạn này thành nơi mà ngay cả Thiên Đạo cũng không thể chạm tới. Để các người, để ta, và để tất cả những kẻ mệt mỏi trong giới tu chân này, có một chỗ dừng chân để hít một hơi thở thật sự bình yên."

Đêm hội đèn hoa kết thúc, nhưng truyền kỳ về Khách sạn Trường Sinh thì chỉ mới bắt đầu lan tỏa mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Và ở một góc nào đó của lục địa, Mặc Vô Đạo đang đập nát chén trà trong tay khi nghe tin về sự thảm bại của đồ đệ, hận thù trong mắt lão bùng lên như hỏa diệm. Nhưng lão không biết rằng, hóa đơn bồi thường thiệt hại tinh thần của Thẩm Trường An đã đang trên đường "chuyển phát nhanh" đến tận cổng tông môn của lão.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8