Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 41: ** Thuốc lá \”giải sầu\” tiên nhân

Cập nhật lúc: 2026-05-16 16:41:04 | Lượt xem: 2

Sáng sớm, Khách sạn Trường Sinh chìm trong một lớp sương mù mỏng manh của vùng biên giới Tiên – Ma. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây Linh quả quý hiếm hòa cùng tiếng chổi quét rác đều đặn của mấy tên tạp vụ là đệ tử Thiên Diệu Tông đang “lao động cải tạo”.

Tại quầy lễ tân nạm ngọc trai đen, Thẩm Trường An đang chống cằm, đôi mắt đờ đẫn nhìn vào cuốn sổ thu chi. Sau đợt náo loạn của Mặc Vô Đạo, lượng khách đến khách sạn có tăng lên, nhưng anh vẫn chưa hài lòng.

“Lợi nhuận gộp tháng này chỉ tăng có 15%. Quá chậm!” Thẩm Trường An thở dài, tay gõ nhẹ lên mặt bàn tính bằng ngọc đế quang. “Vân Cơ, cô có thấy các vị khách gần đây đều có vẻ… mệt mỏi không?”

Vân Cơ lúc này đang bận rộn dùng móng tay được sơn phết cầu kỳ của mình để sắp xếp lại mấy lọ linh đơn trên kệ. Nghe ông chủ hỏi, nàng quay lại, đôi mắt hồ ly nháy nhẹ: “Chủ quán, tu tiên đâu có dễ. Người thì kẹt ở bình cổ mấy trăm năm, kẻ thì vừa bị người yêu là Thánh nữ phái khác đá, lại có kẻ nợ ngập đầu vì mua vũ khí cực phẩm. Họ không mệt mỏi mới lạ.”

Thẩm Trường An nheo mắt. Đúng thế. Thị trường “giải trí và chăm sóc tinh thần” cho giới tu tiên vẫn còn là một mảnh đất trống huếch trống hoác. Đám tiên nhân này, ngoài việc bế quan tỏa cảng và đánh nhau, chẳng biết làm gì để giải tỏa áp lực (stress).

Anh lật trong kho lưu trữ của Hệ Thống Quản Lý Khách Sạn. Đột nhiên, một ô vật phẩm bị khóa đen ngòm bấy lâu nay bừng sáng lên.

[Vật phẩm mới: Cửu Tiêu Giải Sầu Thuốc (Dạng cuốn)]
[Công dụng: Giải tỏa tâm ma tạm thời, thanh lọc phế phổi bằng linh khí, tạo cảm giác thư thái cực độ, hỗ trợ ngộ đạo trong trạng thái ‘Chill’.]
[Yêu cầu chế tác: Cỏ Linh Sầu (Ma giới), Tiên Vân Diệp (Tiên giới), và bàn tay của một đầu bếp hạng nặng.]

Đôi mắt Thẩm Trường An sáng rực như hai bóng đèn cao áp. Đây rồi! Sản phẩm chiến lược đây rồi!

“Lão Tà! Vào đây cho ta!” Anh hét lớn về phía nhà bếp.

Một lúc sau, Lão Tà – Tà Độc Ma Quân danh chấn một thời, hiện đang mặc chiếc tạp dề màu hồng thêu hình thỏ con – lù lù đi ra. Tay lão vẫn cầm một con dao phay dính đầy nước cốt của thảo dược.

“Chủ quán, lại chuyện gì? Ta đang nghiên cứu cách nhồi linh hỏa vào bánh bao đấy.” Lão Tà hừ lạnh một tiếng, khuôn mặt sẹo đầy dữ tợn.

Thẩm Trường An không nói hai lời, đẩy một tờ công thức qua. Lão Tà liếc nhìn, hàng chân mày rậm rì nhướng lên: “Đây là… sự kết hợp giữa thảo dược trung tính của hai giới? Ngài định làm thuốc độc sao? Cỏ Linh Sầu có tính kích thích cực mạnh, nếu không biết cách xử lý, người hít phải sẽ rơi vào ảo giác vô tận.”

“Đó là nếu người thường làm.” Thẩm Trường An mỉm cười đầy gian tà. “Nhưng nếu là Ma Quân dùng thủ pháp hỏa hầu đỉnh cao để tôi luyện, lấy đi cái độc tính của nó, chỉ giữ lại sự thư giãn cho thần hồn… Lão Tà, đây không phải là thuốc, đây là ‘hương vị của tự do’.”

Lão Tà nheo mắt nhìn Thẩm Trường An một hồi, sau đó thốt lên hai chữ: “Vô sỉ.”

Tuy nhiên, với bản tính của một kẻ thích thí nghiệm những thứ quái đản, Lão Tà đã cầm tờ công thức đi thẳng vào phòng bếp.

Ba tiếng sau.

Tại sảnh chính, một chiếc hộp gỗ lim sang trọng được đặt trên bàn. Thẩm Trường An mở nắp, bên trong là những điếu thuốc được cuốn bằng lá tiên vân trắng muốt, thon dài, toát ra một mùi hương thanh khiết, khác xa với mùi thuốc lá nồng nặc của thế giới hiện đại mà anh từng biết.

“Tiểu Hắc, lại đây.” Thẩm Trường An vẫy tay gọi con chó đen đang nằm sưởi nắng.

Tiểu Hắc uể oải đi tới, đôi tai dựng đứng. Nó ngửi ngửi điếu thuốc, sau đó ánh mắt thần thú hiện lên vẻ kinh ngạc.

“Đừng có nhìn ta như thế, ta không bắt ngươi thử nghiệm đâu.” Thẩm Trường An gõ đầu nó một cái, rồi quay sang Vân Cơ: “Hôm nay khách sạn có vị khách nào đang ‘sầu’ nhất không?”

Vân Cơ chỉ tay về góc khuất của sảnh: “Có Thanh Phong Kiếm Sĩ của Thiên Hà Môn. Đã ngồi đó uống rượu sầu ba ngày rồi. Nghe nói lần thử nghiệm bạt kiếm thứ mười vạn vẫn không đạt được kiếm ý hoàn mỹ, hắn ta đang muốn đập kiếm tự sát.”

Thẩm Trường An cười híp mắt, cầm hộp gỗ đi tới.

Thanh Phong Kiếm Sĩ lúc này tóc tai rũ rượi, trên bàn đầy những bình rượu linh tuyền trống không. Thấy Thẩm Trường An đi tới, hắn chỉ ngẩng đầu nhìn một cái rồi lại gục xuống: “Chủ quán, đừng khuyên ta. Tu vi của ta đến đây là tận rồi. Trời không sinh ta ở thế giới kiếm, vạn cổ như đêm dài… hu hu.”

“Thanh Phong huynh, nói chuyện tự tử chi cho tốn tiền quan tài.” Thẩm Trường An thân thiết ngồi xuống, rút ra một điếu ‘Cửu Tiêu Giải Sầu’. “Có bao giờ huynh nghe nói đến cảm giác ‘phiêu du ngoài chín tầng mây’ mà không cần ngự kiếm chưa?”

Thanh Phong ngẩn người: “Là sao?”

Thẩm Trường An dùng đầu ngón tay bắn ra một ngọn lửa nhỏ, châm lửa cho điếu thuốc. Một làn khói màu trắng hơi ngả xanh tỏa ra. Mùi hương của nó kỳ lạ vô cùng, nó giống như mùi cỏ sau mưa, lại pha chút ngọt ngào của hoa tuyết đầu mùa.

“Hít một hơi đi. Miễn phí cho điếu đầu tiên.” Thẩm Trường An đưa qua.

Thanh Phong bán tín bán nghi. Trong giới tu chân, đồ lạ thường là độc. Nhưng đây là Khách sạn Trường Sinh, nơi có quy tắc tối thượng, chủ quán lại càng không cần phải hại một kẻ trắng tay như hắn. Hắn đưa lên miệng, rít một hơi thật sâu.

Làn khói tràn vào phổi. Thay vì cảm giác nóng rát, Thanh Phong cảm thấy như một dòng suối linh khí cực kỳ ôn hòa đang nhẹ nhàng rửa sạch những tạp niệm trong thức hải. Những uất ức về kiếm đạo, nỗi sầu muộn vì bị môn phái coi thường, tất cả đột nhiên nhạt nhòa đi.

Thanh Phong nín thở ba giây, sau đó chậm rãi phả ra một làn khói. Làn khói đó không tan biến ngay mà kết thành hình một thanh tiểu kiếm nhỏ xíu lơ lửng trên không trung rồi mới tan ra.

Ánh mắt Thanh Phong từ đờ đẫn chuyển sang long lanh, rồi kinh hãi. Hắn nhìn điếu thuốc trên tay như nhìn thấy một vị tổ sư gia đang hiển linh.

“Đây… đây là cái gì? Tại sao tâm ma của ta đột nhiên lại im lặng? Kiếm ý của ta… nó đang rung động!”

Thẩm Trường An cười nhạt, lấy tay gạt gạt tàn khói (mặc dù thực chất nó chẳng có tàn): “Đó gọi là sự ‘tỉnh táo trong trạng thái thư giãn’. Người ta thường quá gồng mình để tu luyện mà quên mất rằng, Đạo vốn tự nhiên. Điếu thuốc này giúp huynh buông xuống gánh nặng tinh thần, để linh hồn huynh tự tìm về với kiếm.”

Thanh Phong Kiếm Sĩ run rẩy rít thêm một hơi nữa. Lần này, hắn nhắm mắt lại. Trong đầu hắn, hình ảnh mười vạn lần bạt kiếm bỗng nhiên hiện về, nhưng không còn áp lực, chỉ còn là những đường nét mềm mại.

“Bạt… kiếm!”

Hắn đứng phắt dậy, tay không cần cầm kiếm nhưng một luồng kiếm khí sắc lẹm từ đầu ngón tay vọt ra, chẻ đôi một mảnh linh khí trong không trung.

Sự kiện này ngay lập tức thu hút toàn bộ khách nhân trong sảnh.

“Cái gì thế kia? Thanh Phong Kiếm Sĩ đột phá rồi à?”
“Hắn vừa ngậm cái thứ gì trắng trắng ấy?”
“Mùi hương thật dễ chịu, hít vào thôi cũng thấy thần hồn sảng khoái.”

Thẩm Trường An thấy cá đã cắn câu, lập tức đứng lên quầy lễ tân, hắng giọng nói lớn: “Các vị đồng đạo! Để kỷ niệm việc Khách sạn Trường Sinh của chúng ta đạt chỉ số hài lòng 5 sao từ Hội Tiên Nhân Review, hôm nay chúng tôi chính thức ra mắt dòng sản phẩm độc quyền: **Cửu Tiêu Giải Sầu Thuốc!**”

Anh bắt đầu trổ tài thuyết trình bán hàng như một bậc thầy đa cấp thế kỷ 21: “Các vị gặp khó khăn trong tu luyện? Các vị bị đạo lữ phản bội? Các vị cảm thấy nhân sinh thật vô vị? Đừng sợ! Một điếu giải ngàn sầu, hai điếu ngộ thần thông, ba điếu… bảo đảm thấy Tiên Đế vẫy tay chào!”

Một vị lão đạo sĩ râu tóc bạc phơ bước tới, nghiêm nghị nói: “Thẩm chủ quán, tu hành là việc chính khí, sao có thể mượn vật ngoài mà sinh ra ảo giác? Đây chẳng phải là tà vật khiến người ta mê muội sao? Ta đại diện cho Chính Nghĩa Tông phản đối món hàng này!”

Vân Cơ đứng bên cạnh hừ lạnh một tiếng, định ra tay thì Thẩm Trường An ngăn lại. Anh mỉm cười, đưa cho lão đạo sĩ một điếu: “Trường lão nói rất đúng. Chính vì vậy tôi mời ngài ‘thẩm định’. Nếu sau khi dùng, ngài cảm thấy tâm trí mông muội, tu vi suy giảm, tôi sẽ ngay lập tức dẹp tiệm và bồi thường cho ngài một vạn linh thạch cực phẩm.”

Lão đạo sĩ vuốt râu: “Hừ, lão phu đạo tâm kiên định, để xem cái trò quỷ này làm gì được ta.”

Lão đạo sĩ cầm lấy điếu thuốc, hít một hơi đầy cảnh giác.

Một giây… hai giây… ba giây…

Khuôn mặt già nua khắc khổ, đầy nếp nhăn của lão đạo sĩ bắt đầu giãn ra. Đôi mắt già nua vốn luôn chứa đựng đầy sự xét nét và giáo điều đột nhiên trở nên hiền hòa kỳ lạ. Lão từ từ ngồi phịch xuống ghế, tay cầm điếu thuốc rất điêu luyện.

“Ngọt… thanh… mát…” Lão lầm bầm. “Bấy lâu nay lão phu cứ mải mê chấp niệm vào việc trừ ma vệ đạo, cứ nghĩ mình là đại diện của chính nghĩa, mệt quá… Thật sự là rất mệt. Hóa ra, được ngồi yên tĩnh thế này mới là chân lý.”

Lão đạo sĩ nhắm mắt lại, một vòng hào quang nhỏ tỏa ra sau đầu. Lão vậy mà ngay tại chỗ đi vào trạng thái “Tiểu Ngộ Đạo”.

Cả sảnh khách sạn xôn xao như vỡ trận.

“Trời đất ơi! Đến trưởng lão của Chính Nghĩa Tông mà cũng gục rồi!”
“Chủ quán! Cho tôi một điếu! Giá bao nhiêu tôi cũng mua!”
“Tôi nữa! Tôi nợ môn phái nhiều quá, tôi cần giải sầu!”

Thẩm Trường An bình thản cầm bàn tính lên, đôi môi khẽ nhếch: “Giá không đắt. Một điếu chỉ có… mười viên linh thạch thượng phẩm.”

“Mười viên thượng phẩm? Ngài đi ăn cướp à!” Một tu sĩ thét lên.

Thẩm Trường An không hề nao núng: “Đây là cái giá của ‘hòa bình tâm hồn’. Các vị mua một viên linh đan tăng tu vi cũng tốn cả trăm viên, mà còn tác dụng phụ. Sản phẩm của chúng tôi hoàn toàn tự nhiên, không độc hại, do chính tay Tà Độc Ma Quân tinh luyện. Mười viên là giá khuyến mãi, mai sẽ là hai mươi!”

Cơn sốt “Giải sầu thuốc” bùng nổ ngay tức khắc. Lão Tà trong bếp phải làm việc liên tục đến nỗi mặt bốc hỏa, mồm liên tục chửi thề nhưng tay vẫn cuốn thuốc đều đặn. Vân Cơ thì vừa thu tiền vừa xịt nước hoa để đảm bảo không khí khách sạn không quá nồng mùi khói.

Đến chiều tối, cái tên “Cửu Tiêu Giải Sầu Thuốc” đã bay đi khắp vùng Phù Thế Linh Giới. Một loại vật phẩm kỳ lạ, khiến tiên nhân phải dừng bước, ngồi lại làm một hơi trước khi tiếp tục hành trình chém giết.

Trong căn phòng làm việc của mình, Thẩm Trường An nằm dài trên ghế sofa, nhìn đống linh thạch cao như núi mà Tiểu Hắc đang đếm (dùng đuôi xếp thành từng đống 100 viên).

Tuy nhiên, tranh cãi vẫn không dứt. Có những môn phái lớn gửi thư phản đối, cho rằng khách sạn đang làm mục nát ý chí tu hành của giới trẻ. Nhưng cũng chính các môn phái đó lại bí mật gửi người đến đặt hàng số lượng lớn với lý do “dùng cho các vị tổ sư đang bị bế tắc thần trí”.

Đêm đó, Mặc Vô Đạo từ xa nhìn về phía Khách sạn Trường Sinh rực rỡ ánh đèn. Lão nhận được một báo cáo từ đệ tử nội môn.

“Khói thuốc hình rồng? Ngộ đạo tại chỗ? Thẩm Trường An này… rốt cuộc là hắn lấy ở đâu ra những thứ đó?” Mặc Vô Đạo siết chặt nắm tay. Lão cảm thấy uy nghiêm của mình đang bị lung lay bởi một thứ nhỏ xíu mà người ta chỉ cần ngậm vào mồm.

Ở khách sạn, Thẩm Trường An lật qua trang mới của hệ thống.

[Nhiệm vụ hoàn thành: Sản phẩm quốc dân.]
[Phần thưởng: Nâng cấp dịch vụ Massage bằng Kiếm Ý.]

Thẩm Trường An cười nhẹ, lẩm bẩm: “Cứ từ từ. Sắp tới ta sẽ mở cả rạp chiếu phim 4D luân hồi. Để xem các người còn tâm trí đâu mà đi đánh nhau giành thiên hạ.”

Ánh trăng chiếu vào cửa sổ, soi sáng bóng dáng của một doanh nhân vô sỉ giữa lòng thế giới tu tiên. Tại Trường Sinh Khách Sạn, sự tĩnh lặng thường không kéo dài lâu, bởi vì mỗi khi nó im ắng, chính là lúc chủ quán đang ấp ủ một kế hoạch vặt lông mới.

Điếu thuốc cuối cùng trong ngày của Thanh Phong Kiếm Sĩ tắt lịm, nhưng kiếm ý của hắn đã đạt đến một tầng thứ mới. Hắn quỳ xuống trước cửa khách sạn, lạy ba lạy rồi mới rời đi.

Trường Sinh Khách Sạn: Nơi tiên nhân dừng bước, và tiền bạc bắt đầu “bay”.


**Kết chương 41.**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8