Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 43: ** Bí mật dưới hầm khách sạn
**CHƯƠNG 43: BÍ MẬT DƯỚI HẦM KHÁCH SẠN**
Sương mù của buổi sớm ngày đầu năm mới vẫn còn bảng lảng vây quanh đỉnh Phù Thế. Những dải pháo hoa huyền tinh sót lại từ đêm qua vẫn thỉnh thoảng nổ lách tách trên những mái hiên cong vút của Khách sạn Trường Sinh, tạo nên một khung cảnh vừa rực rỡ vừa có phần hỗn loạn.
Thẩm Trường An đang ngồi trên chiếc ghế tựa bằng gỗ trắc trước quầy lễ tân, tay cầm một chén trà "Linh Cúc Cửu Tầng" nóng hổi, vẻ mặt đầy sự thỏa mãn của một ông chủ vừa trúng mánh lớn. Sau đêm Giao thừa, tài khoản hệ thống của anh đã tăng vọt lên một con số mà trước đây anh chỉ dám mơ tới. Nhưng nụ cười của anh chưa kịp duy trì được bao lâu thì tiếng chuông báo động của hệ thống đã vang lên trong đầu, chói tai như tiếng còi cứu hỏa.
*“Cảnh báo! Cảnh báo! Đoàn thanh tra Cục Quản lý Trật tự Đa Vũ Trụ đã đi vào phạm vi 10 dặm. Đề nghị chủ thể chuẩn bị hồ sơ pháp lý, giấy chứng nhận an toàn phòng cháy chữa cháy và danh sách lưu trú của các đối tượng bị truy nã.”*
Thẩm Trường An suýt chút nữa là phun ngụm trà vào mặt Tiểu Hắc đang nằm dưới chân.
“Cái gì? Cục Quản lý Trật tự? Ở cái nơi chim không thèm đậu này mà cũng có chính quyền sao?”
Tiểu Hắc, lúc này đang ngáp dài, nghe thấy cái tên kia thì dựng ngược hai cái tai ngắn ngủn lên, đuôi quấn chặt vào chân ghế, bộ dạng như một con chó gặp phải hổ. Nó gầm gừ nhỏ trong cổ họng: “Chủ nhân, đám đó phiền phức lắm. Lần trước khi ta còn ở thượng giới, bọn họ đã phạt một con Phượng Hoàng tội xả khói làm ô nhiễm bầu khí quyển chỉ vì nàng ta… bay hơi nhanh quá.”
“Vân Cơ! Lão Tà! Ra đây ngay!” Thẩm Trường An gào lên.
Từ trên cầu thang, Vân Cơ đang diện bộ váy lụa mỏng dính rực rỡ, tay cầm chiếc gương đồng soi xét những nốt mụn vô hình, uể oải đáp: “Chủ nhân, sáng sớm ra đã có ai muốn trả phòng đâu mà gọi gấp thế? Ta còn phải đắp mặt nạ bằng tinh chất hoa hồng sương giá…”
Lão Tà thì lù lù bước ra từ bếp, trên vai vẫn còn vác một tảng thịt bắp đùi hung thú, con dao phay sáng loáng giắt bên hông: “Chủ nhân, nếu là kẻ gây sự, cứ để ta băm bọn chúng làm nhân bánh sủi cảo.”
“Băm cái đầu ông ấy!” Thẩm Trường An nghiến răng. “Thanh tra tới. Lão Tà, cất ngay cái tảng thịt lậu đó đi, treo mấy cái biển ‘Đảm bảo vệ sinh an toàn thực phẩm’ lên cho ta. Vân Cơ, cất bộ đồ khiêu khích đó đi, mặc cái gì đó giống… công chức một chút. Mau!”
Không đầy mười nhịp thở sau, từ chân trời phía Tây, một luồng ánh sáng vàng kim xé toạc mây mù. Một chiếc phi thuyền khổng lồ có hình dáng giống như một cái đại ấn (con dấu) màu vàng ròng, lơ lửng hạ xuống sân trước khách sạn. Trên phi thuyền, những hàng dài những đạo sĩ mặc trường bào màu xám tro, lưng dắt cuộn sớ, tay cầm bút lông khổng lồ, trông đạo mạo nhưng lại toát ra hơi thở quan liêu đến tận cùng.
Dẫn đầu là một gã trung niên béo múp, bộ râu chữ bát tỉa tót kỹ lưỡng, đôi mắt ti hí núp sau cặp kính làm từ thấu thạch ngàn năm. Hắn bước xuống, khệnh khạng mở một cuộn sớ dài dằng dặc rồi hắng giọng:
“Ta là Bạch Hữu Lễ, chấp sự hạng ba của Cục Quản lý Trật tự Đa Vũ Trụ, chi nhánh Phù Thế Linh Giới. Nhận được phản hồi từ quần chúng nhân dân về việc Khách sạn Trường Sinh có dấu hiệu xả khí thải linh khí bất hợp pháp và kinh doanh các mặt hàng không rõ nguồn gốc trong đêm Giao thừa, nay chúng ta đến để thực thi công vụ. Chủ hộ đâu?”
Thẩm Trường An bước ra, trên môi nặn ra một nụ cười công nghiệp tiêu chuẩn nhất, tay chắp lại: “Bạch đại nhân đi đường xa vất vả. Tại hạ Thẩm Trường An, quản lý nhỏ của quán trọ cỏn con này. Chẳng hay ngài nói ‘xả thải linh khí’ là có ý gì? Đêm qua chúng ta chỉ đốt vài quả pháo cho không khí thêm vui tươi…”
“Vui tươi?” Bạch Hữu Lễ liếc nhìn Kim Bất Hoán đang say khướt nằm cạnh đống vỏ hộp mì tôm thượng hạng. “Số linh khí rồng từ đám pháo của các ngươi đã làm loạn dòng chảy thái không trong bán kính ba ngàn dặm, khiến ba vị tiên nhân đang bế quan bị… tẩu hỏa nhập ma vì hít phải mùi mì tôm quá nồng. Phạt! Phải phạt nặng!”
Lão Tà đứng sau lưng Thẩm Trường An, tay bóp nát cả cán dao phay, sát khí Ma đạo bắt đầu rục rịch phát tác. Vân Cơ thì nhe nanh cáo, chín cái đuôi ẩn hiện dưới tà áo. Thẩm Trường An vội vàng đưa tay ra hiệu cho họ bình tĩnh, rồi khẽ đẩy một túi linh thạch thượng phẩm vào tay áo Bạch Hữu Lễ.
“Đại nhân, đây là… chút trà nước phí để các anh em thanh tra bớt mỏi chân.”
Bạch Hữu Lễ sờ nắn cái túi, mắt sáng lên một tia tham lam nhưng rồi lại hừ lạnh một tiếng: “Ngươi tưởng chúng ta dễ bị mua chuộc sao? Ta nghe nói dưới hầm khách sạn này có nguồn linh năng không xác định. Nếu không kiểm tra rõ ràng, chúng ta sẽ tịch thu giấy phép kinh doanh của ngươi ngay lập tức!”
Thẩm Trường An nhíu mày. Hệ thống đột nhiên hiển thị một dòng chữ đỏ rực: *“Nhiệm vụ đột xuất: Ngăn chặn đoàn thanh tra phát hiện lõi năng lượng thực sự. Nếu lõi bị lộ, hệ thống sẽ tự hủy trong vòng 60 giây.”*
Mồ hôi lạnh bắt đầu chảy ròng ròng sau gáy Thẩm Trường An. Anh cười khà khà: “Dưới hầm chỉ là cái kho chứa củ cải và dưa muối của lão đầu bếp nhà ta thôi, có gì đâu mà xem. Hay là các vị lên lầu dùng chút lẩu Hỗn Độn đặc sản…”
“Né ra!” Bạch Hữu Lễ gạt tay Thẩm Trường An, tay cầm chiếc la bàn linh lực đang quay tít mù hướng về phía nhà kho sau bếp. “Linh áp từ dưới đất bốc lên mãnh liệt thế này, ngươi còn dám nói là kho củ cải? Anh em, xông vào!”
Thẩm Trường An biết không thể cản bằng lời được nữa. Anh ra lệnh bằng suy nghĩ cho Tiểu Hắc: *“Chặn lối vào chính cho ta, tạo ra ảo giác.”*
Trong khi đoàn thanh tra bị cuốn vào một mê cung ảo cảnh mà Tiểu Hắc tạo ra ở tầng hầm thứ nhất (vốn dĩ là nơi để rượu và thực phẩm), Thẩm Trường An lén lút lẻn xuống một lối đi bí mật mà chính anh cũng vừa mới phát hiện ra thông qua bản đồ 3D của hệ thống.
Càng đi xuống sâu, nhiệt độ càng giảm mạnh. Thay vì không khí khô ráo của một tầng hầm thông thường, Thẩm Trường An cảm thấy mình đang đi xuyên qua một lớp chất lỏng vô hình. Những bức tường bắt đầu rực rỡ bởi những cổ văn phát ra ánh sáng xanh lam huyền ảo. Đây không phải là kiến trúc của nhân gian, cũng không phải tiên giới. Nó mang một vẻ cổ xưa, nặng nề, giống như hơi thở của thời đại sơ khai.
Đến tầng thứ chín bên dưới lòng đất, một cánh cửa đá xám khịt, trơn bóng không một tì vết hiện ra. Thẩm Trường An chạm tay vào, mặt đá lạnh buốt khiến anh rùng mình.
*“Xác nhận quyền sở hữu Quản lý đời thứ 109. Mở khóa lõi năng lượng: Lò Phản Ứng Trường Sinh.”*
Cánh cửa đá tách ra không một tiếng động. Phía sau nó là một không gian vô tận, tựa như cả một dải ngân hà bị thu nhỏ lại và giam giữ trong căn phòng này. Giữa không gian đó, một trái tim khổng lồ bằng khối kim cương trong suốt đang đập theo một nhịp điệu kỳ lạ: *Thình thình… thình thình…*
Mỗi lần trái tim ấy đập, những sợi xích vàng nhạt quấn quanh nó lại tỏa sáng, dẫn truyền những dòng năng lượng thuần khiết nhất đi khắp các ngõ ngách của khách sạn bên trên.
Thẩm Trường An đứng lặng người. Anh nhìn thấy bên trong trái tim ấy không phải là máu, mà là những mảnh ký ức. Có tiếng cười của một vị tiên tử từ vạn năm trước, tiếng gào thét của một binh đoàn ma tộc trong một trận chiến đã bị lãng quên, và cả những giọt nước mắt thầm kín của những kẻ khách trọ từng nghỉ chân tại đây.
“Đây chính là bí mật của Trường Sinh?” Thẩm Trường An lẩm bẩm.
*“Đúng vậy.”* Tiếng hệ thống vốn khô khan đột nhiên trở nên trầm lắng như tiếng người thật. *“Trường Sinh Khách Sạn không chỉ là một nhà trọ. Nó là lò lọc của đa vũ trụ. Nó thu thập mọi cảm xúc mãnh liệt nhất — hỉ, nộ, ái, ố — rồi chuyển hóa chúng thành linh lực để duy trì sự cân bằng của Thiên Đạo. Những linh thạch ngươi thu của khách thực chất chỉ là phí bôi trơn cho cái lò này vận hành.”*
Thẩm Trường An đột ngột nhận ra trách nhiệm của mình. Anh không chỉ là một tên chủ khách sạn tham tiền, lười biếng. Anh đang đứng trên miệng của một cái núi lửa năng lượng vĩ đại nhất. Nếu lò phản ứng này ngừng đập, thế giới bên ngoài sẽ ngay lập tức sụp đổ vì thiếu đi nguồn năng lượng điều hòa.
Bỗng nhiên, tiếng ồn ào của đám thanh tra Bạch Hữu Lễ vang lên sát bên tai. Có vẻ như ảo cảnh của Tiểu Hắc đã bị vỡ.
“Ở đằng kia! Ta ngửi thấy mùi vị của thượng cổ chí bảo! Thẩm Trường An, ngươi tiêu đời rồi!” Tiếng Bạch Hữu Lễ rống lên điên cuồng.
Thẩm Trường An nhìn vào trái tim khổng lồ, rồi nhìn vào bàn tay trắng trẻo của mình. Anh chợt cười nụ cười "không chạm đến đáy mắt" đặc trưng. Anh vặn nhẹ một cái van đồng ở cạnh cửa — thứ mà hệ thống đánh dấu là "Van xả áp suất cảm xúc cực hạn".
“Muốn xem bảo vật hả? Ta cho các ngươi xem cho thỏa thích.”
Đúng lúc Bạch Hữu Lễ và đám tay sai đạp cửa xông vào, Thẩm Trường An kích hoạt van xả. Một làn sóng chấn động không mang theo sức mạnh vật lý nhưng lại mang theo một lượng cảm xúc khổng lồ ùa ra. Đó là sự uất ức của mười vạn người thua bạc, nỗi đau của vạn năm thất tình, và sự hưng phấn tột cùng của một kẻ trúng độc đắc… tất cả nén lại trong một tích tắc.
Bạch Hữu Lễ vừa mới chạm mặt Thẩm Trường An thì mắt trợn ngược. Lão bỗng dưng ôm mặt khóc hu hu như một đứa trẻ bị giật mất kẹo, rồi giây sau lại nhảy cẫng lên cười sằng sặc, múa may quay cuồng. Những gã đi theo cũng không khá hơn, kẻ thì quỳ xuống lạy lục van xin không khí, kẻ thì cởi sạch áo khoác nhảy múa thoát y giữa tầng hầm lạnh giá.
“Ôi mẹ ơi… ta thấy bà nội ta hiện về… bà nói ta đừng làm quan nữa, về chăn vịt đi… khà khà… hay quá, hay quá!” Bạch Hữu Lễ gào lên, nước mắt nước mũi dàn dụa.
Thẩm Trường An thản nhiên bước qua đám người đang điên loạn, đóng sầm cánh cửa đá lại. Anh biết cái lõi này đáng sợ như thế nào rồi. Nó không đánh vào thân thể, nó đánh vào tâm trí bằng thứ vũ khí mạnh nhất của chúng sinh: Cảm xúc.
Khi anh trở lại sảnh chính, khách sạn vẫn yên bình như thường lệ. Vân Cơ đang ngồi gặm hạt dưa, còn Lão Tà thì đang dạy Tiểu Hắc cách… nhặt rau bằng chân.
“Xong rồi à chủ nhân?” Vân Cơ liếc mắt nhìn. “Bọn thanh tra đâu?”
“Họ đang bận… trải nghiệm một loại dịch vụ mới dưới hầm.” Thẩm Trường An thong dong ngồi xuống ghế lễ tân, cầm cuốn sổ thu chi lên. “Tên chấp sự hạng ba Bạch Hữu Lễ, cùng 12 cấp dưới, sử dụng dịch vụ ‘Xông hơi tâm linh đột phá’ tại khu vực hạn chế. Phí mỗi người: 50 vạn linh thạch thượng phẩm. Ngoài ra, phí làm phiền chủ khách sạn: 100 vạn.”
Vân Cơ trợn mắt: “Ngài vắt cổ chày ra nước thật à? Họ là người của Cục Quản lý mà!”
“Tại nơi này, ta mới là luật pháp.” Thẩm Trường An cười nhạt, tay gõ lạch cạch trên bàn tính bằng ngọc.
Nửa ngày sau, đoàn thanh tra lê bước ra khỏi khách sạn với dáng vẻ tiều tụy như vừa trải qua mười đời kiếp nạn. Bạch Hữu Lễ mặt xanh mét, run rẩy ký vào tờ giấy xác nhận: *“Khách sạn Trường Sinh đảm bảo mọi tiêu chuẩn an toàn tối cao. Tuyệt đối không có bất kỳ dấu hiệu vi phạm nào. Ghi chú thêm: Chủ khách sạn là một vị thần thánh độ lượng nhất đa vũ trụ.”*
Bạch Hữu Lễ thậm chí còn không dám lấy lại túi linh thạch hối lộ lúc sáng. Hắn chỉ muốn rời khỏi cái nơi quỷ quái này càng nhanh càng tốt trước khi mình lại nổi cơn thèm… đi chăn vịt.
Khi phi thuyền hình con dấu bay đi khuất hẳn, Thẩm Trường An mới thở hắt ra một hơi. Anh nhìn xuống lòng bàn tay mình, cảm nhận được sợi dây liên kết vô hình giữa mình và "Lò Phản Ứng" dưới đất.
Hóa ra, mỗi vị khách đến đây, dù họ ăn mì tôm hay thuê phòng VIP, đều đang góp một phần cảm xúc của mình để giữ cho thế giới này không tan rã. Khách sạn Trường Sinh không chỉ thu tiền của người sống, nó thu gom cả tâm hồn của vũ trụ.
“Tiểu Hắc, từ mai ta muốn mở thêm một khu vực nữa.” Thẩm Trường An nói, mắt nhìn về phía chân trời xa xăm.
“Khu vực gì nữa ạ? Ngài định vặt lông tiên nhân đến mức nào?” Tiểu Hắc ngáp.
“Phòng Tư vấn Tâm lý Luân hồi. Nếu thế giới này quá mệt mỏi, cứ đến Trường Sinh mà trút bỏ. Tất nhiên…” Anh dừng lại, ánh mắt lóe lên tia sáng ranh mãnh. “…Giá vé sẽ không hề rẻ đâu.”
Dưới hầm, "Trái tim" lại đập một nhịp mạnh mẽ, như đang hưởng ứng lời nói vô sỉ đầy thực dụng của vị Quản lý đời thứ 109. Ở đây, tiên nhân phải dừng bước, ma quỷ phải cúi đầu, và nỗi buồn của thế giới chính là nguồn tài chính bất tận của Thẩm Trường An.