Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 44: ** Tiểu Hắc thăng cấp

Cập nhật lúc: 2026-05-16 16:42:50 | Lượt xem: 1

Sương mù của vùng Vực Không Gian Số 0 hôm nay có chút kỳ quái, nó không tản ra khi ánh mặt trời vừa hé rạng mà lại quánh đặc như mực, bao trùm lên mái ngói cong vút của Khách sạn Trường Sinh một tầng u ám.

Trong đại sảnh, Thẩm Trường An đang ngồi sau quầy thu ngân bằng gỗ tử đàn, tay phải cầm bàn tính ngọc gõ lên những tiếng “lạch cạch” giòn tan, tay trái cầm một cây bút lông viết thoăn thoắt vào sổ nợ. Nắng sớm nhàn nhạt hắt vào bóng lưng anh, tạo nên một phong thái tiêu sái của một vị trích tiên… nếu như người ta bỏ qua những con số đáng sợ trên mặt giấy.

“Lão Tà, món bánh bao linh sâm hôm nay hơi thiếu lửa, vỏ bánh không đủ độ dai để giữ được nước dùng Hỗn Độn.” Thẩm Trường An không ngẩng đầu lên, lên tiếng bình phẩm.

Từ hướng nhà bếp, một bóng người to lớn, mặc tạp dề hồng thêu hoa mẫu đơn bước ra. Lão Tà cầm con dao phay ám hắc khí, mặt sẹo giật giật: “Chủ quán, ngài có biết là rễ Linh Sâm mười vạn năm rất khó trị không? Ta đã phải dùng Ma Hỏa luyện đến ba lần mới ép được dược tính của nó vào nước súp. Ngài đừng có mà được nước lấn tới.”

“Phí tổn nguyên liệu đều trừ vào lương của ông.” Thẩm Trường An buông một câu xanh rờn khiến Ma Quân khét tiếng một thời suýt nữa thì băm nát cái khay bạc trên tay.

Vân Cơ đứng bên cạnh đang dùng mị thuật… để lau sạch kẽ hở giữa những viên gạch lát nền. Đuôi hồ ly của nàng khẽ vẫy, mắt phượng liếc về phía góc sân: “Chủ nhân, ngài không thấy hôm nay có gì đó lạ sao? Tiểu Hắc… nó đã nằm im ở đó suốt ba canh giờ rồi.”

Thẩm Trường An lúc này mới ngừng bàn tính, nhíu mày nhìn ra góc hiên.

Thường ngày, vào giờ này, con chó đen nhỏ ấy sẽ sủa ầm ĩ đòi ăn “Xương cốt linh thạch thượng phẩm”. Thế nhưng hiện tại, Tiểu Hắc lại cuộn tròn thành một khối, bộ lông đen vốn bóng mượt giờ đây dựng ngược lên như gai nhím, từng luồng hắc khí nhàn nhạt tỏa ra từ lỗ chân lông, tạo thành một cái kén bao bọc lấy thân hình nhỏ bé.

“Nó bị tiêu chảy do ăn vụng nội đan của con Giao Long hôm trước à?” Thẩm Trường An đứng dậy, chậm rãi bước tới.

Tiểu Hắc không sủa, cũng chẳng vẫy đuôi. Từ sâu trong lồng ngực nó phát ra tiếng gầm gừ trầm đục, không giống tiếng chó, mà giống tiếng sấm rền từ thời thái cổ vọng về. Không gian xung quanh con chó đen bắt đầu vặn vẹo, gạch đá dưới chân nó rạn nứt thành những mạng nhện li ti.

Lão Tà buông dao phay, sắc mặt nghiêm trọng: “Không phải tiêu chảy. Khí息 (hơi thở) này… đây là dấu hiệu của việc thức tỉnh huyết mạch Thần Thú. Tiểu súc sinh này nuốt quá nhiều bảo vật, lại được ngâm mình trong linh khí đậm đặc của khách sạn bấy lâu nay, rốt cuộc cũng đến lúc không chứa nổi nữa.”

Bỗng nhiên, một luồng áp lực khủng khiếp từ Tiểu Hắc nổ tung. Toàn bộ chén đĩa trong sảnh rung lên bần bật. Vân Cơ giật mình biến ra chín cái đuôi, che chắn trước mặt Thẩm Trường An, nhưng anh chỉ nhẹ nhàng gạt tay nàng ra.

Trong phạm vi của Khách sạn Trường Sinh, Thẩm Trường An là quy tắc duy nhất. Một cái búng tay nhẹ, luồng áp lực kia liền bị hóa giải hoàn toàn trước khi kịp làm vỡ một cái bình hoa nào.

“Hệ thống, kiểm tra trạng thái của thú cưng.” Thẩm Trường An thầm gọi.

[Ting! Phát hiện Hắc Kỳ Lân đang tiến vào giai đoạn ‘Thối Cốt Đoạt Thai’. Độ hoàn thành: 15%. Cảnh báo: Linh lực trong phạm vi khách sạn quá mạnh, có khả năng kích hoạt Thiên Kiếp diệt thế. Kính nghị ký chủ thiết lập chế độ cách ly.]

Mắt Thẩm Trường An sáng lên: “Thiên kiếp? Có thể tận dụng để làm thêm dịch vụ xông hơi lôi điện không?”

Hệ thống: […]

Cùng lúc đó, trên bầu trời phía trên khách sạn, mây đen từ khắp nơi cuồn cuộn đổ về, đặc quánh như hố đen vũ trụ. Tiếng sấm chớp nổ đoàng đoàng, xé toạc màn sương mù của Vực Không Gian Số 0. Các vị khách đang cư trú trong khách sạn đều bàng hoàng chạy ra cửa.

Nhị thiếu gia Kim Bất Hoán, người vẫn đang miệt mài “rửa bát trừ nợ” ở phía sau, đánh rơi cả cái bát xuống đất, run lẩy bẩy: “Cái… cái gì thế này? Có đại năng nào đang đột phá hóa thần sao? Áp lực này… muốn dọa chết người mà!”

Thẩm Trường An chắp tay sau lưng, nhìn con chó nhỏ đang run rẩy trong kén đen, ánh mắt chợt dịu lại một chút. Tuy thường ngày hay mắng nó là đồ ăn hại, nhưng đây là sinh vật đầu tiên đi theo anh khi anh vừa mới đặt chân đến thế giới này.

“Vân Cơ, treo biển tạm dừng tiếp khách ở cổng chính. Lão Tà, canh giữ cửa sau, ai bén mảng tới… chặt.”

Thẩm Trường An vừa dứt lời, toàn thân Tiểu Hắc phát ra một tiếng nổ lớn. Cái kén đen vỡ tan thành vạn mảnh, để lộ ra một bóng dáng đã bắt đầu biến đổi.

Lớp lông đen rụng xuống nhanh chóng, thay vào đó là những lớp vảy cứng cáp mọc lên từ dưới da. Đáng chú ý nhất, dọc theo sống lưng của Tiểu Hắc, từng phiến vảy hình lục giác óng ánh bắt đầu trồi ra, mang theo ánh hoàng kim rực rỡ ẩn hiện trong màu đen huyền bí.

“Vảy rồng?” Lão Tà hít một hơi khí lạnh. “Kỳ Lân có huyết mạch Long tộc không phải hiếm, nhưng thức tỉnh ra Hắc Long Lân cực phẩm thế này thì… quả là yêu nghiệt.”

Cơn đau đớn từ việc lột da tráo xương khiến Tiểu Hắc quằn quại. Nó ngẩng đầu lên trời, hai con mắt giờ đây không còn là mắt chó nâu hiền lành mà chuyển sang màu đỏ rực như hổ phách, đồng tử kéo dài thành một sợi chỉ sắc lẹm.

“Gâu… OÀNH!”

Một tiếng sủa biến thành tiếng gầm oai nghiêm của loài rồng. Một luồng hỏa diễm màu tím sẫm phụt ra từ miệng nó, thiêu trụi một mảng không gian phía trước.

Trên bầu trời, Thiên Kiếp cảm nhận được hơi thở khiêu khích, một đạo lôi điện to bằng cột nhà đột ngột giáng xuống, nhắm thẳng vào đỉnh đầu Tiểu Hắc.

Thẩm Trường An không nhúc nhích, chỉ hừ lạnh một tiếng: “Trong nhà ta, lôi điện cũng phải trả phí bảo trì.”

Anh vươn tay lên hư không, một bức màn ánh sáng trong suốt bao phủ lấy toàn bộ khách sạn. Đạo lôi điện cực mạnh kia chạm vào màn sáng, không những không gây ra tiếng nổ mà lại bị hấp thụ một cách thần kỳ, chuyển hóa thành dòng linh khí tinh thuần truyền vào hệ thống điện nước của tòa nhà.

Bên trong sân, Tiểu Hắc bắt đầu lột xác toàn diện. Bốn chân nó to ra, móng vuốt sắc lẹm như kiếm tu luyện thành công thần binh. Một cái sừng nhọn hoắt, lân tinh lấp lánh trồi lên từ giữa trán. Quan trọng nhất, lớp vảy rồng dọc sống lưng nó bắt đầu tỏa ra một tầng thần quang bao trùm lấy cơ thể.

Thời gian trôi qua từng chút một. Cơn bão Thiên Kiếp bên ngoài gầm thét suốt ba canh giờ nhưng không thể xuyên qua nổi một sợi lông tơ của khách sạn. Kim Bất Hoán đứng trong góc, nhìn cảnh tượng này mà cằm như muốn rớt xuống tận ngực. Hắn biết Thẩm Trường An mạnh, nhưng mạnh đến mức dùng Thiên Kiếp để… sạc điện cho khách sạn thì quả thực vượt xa trí tưởng tượng của nhân loại.

Cuối cùng, đám mây đen dần tan đi, để lại một bầu trời quang đãng đến lạ kỳ.

Ở giữa sân sạn, cái bóng đen nhỏ thó lúc trước đã biến mất. Thay vào đó là một sinh vật oai phong lẫm liệt cao khoảng nửa trượng. Nó mang thân mình của lân, vảy của rồng, đuôi của phượng hỏa, và đôi mắt mang theo sự thông tuệ của thần thú thượng cổ. Những miếng vảy rồng trên lưng nó lấp lánh như những vì sao trong đêm tối.

Áp lực từ nó khiến Vân Cơ cũng cảm thấy tim đập nhanh, Lão Tà thì vô thức nắm chặt cán dao phay.

Thần thú mới thăng cấp quay đầu lại, nhìn Thẩm Trường An. Ánh mắt nó lạnh lùng, xa xăm, mang theo khí thế của kẻ thống trị muôn loài…

Thẩm Trường An bình thản đi tới, nhìn nó một lượt từ đầu đến đuôi rồi chê: “Mọc thêm vảy rồi à? Như vậy là tốn thêm xà phòng tắm. Tiền tắm rửa từ nay tăng gấp đôi nhé.”

Hắc Kỳ Lân vừa mới oai phong được ba giây, nghe thấy hai chữ “tốn tiền”, đôi mắt hổ phách lập tức biến lại thành mắt chó ngây ngô. Nó thu nhỏ lại bằng kích cỡ cũ, lớp vảy rồng lặn vào trong da, biến lại thành một con chó đen nhỏ đeo vòng cổ có chuông.

Nó lao đến vẫy đuôi rối rít, liếm vào giày của Thẩm Trường An, miệng kêu “Gâu gâu” như thể chưa từng có cuộc đột phá kinh thiên động địa nào xảy ra.

Vân Cơ thở dài thườn thượt: “Đúng là chủ nào tớ nấy. Khí chất thần thú gì chứ, vẫn chỉ là một con chó tham tiền thôi.”

Lão Tà lẩm bẩm: “Ít nhất thì bây giờ nó có thể thầu luôn việc nhóm bếp. Lửa tím kia mà dùng để xào rau thì tuyệt.”

Thẩm Trường An gõ đầu Tiểu Hắc một cái, rồi lôi trong túi ra một miếng linh thạch ném cho nó. Tiểu Hắc nhảy dựng lên đớp gọn, vẻ mặt vô cùng mãn nguyện.

“Được rồi, dọn dẹp sân bãi đi. Vân Cơ, viết một thông cáo mới dán trước cửa sổ.” Thẩm Trường An vừa nói vừa quay lưng đi vào quầy thu ngân.

Vân Cơ tò mò hỏi: “Viết gì hả chủ nhân?”

Nụ cười thương nhân của Thẩm Trường An hiện lên rõ nét hơn bao giờ hết:

“Thông cáo: Từ nay, khách sạn cung cấp dịch vụ ‘Cưỡi Thần Thú du ngoạn Vực Không Gian’. Phí dịch vụ: 100 vạn linh thạch một lượt. Nếu muốn chạm vào vảy rồng trên lưng nó, nộp thêm 50 vạn.”

Tiểu Hắc đang nhai linh thạch nghe thấy thế thì khựng lại, đôi tai chó cụp xuống. Nó cảm thấy dường như việc thăng cấp này không phải để oai phong hơn, mà là để… giá trị “vắt lông” của nó tăng lên một tầm cao mới.

Trường Sinh Khách Sạn lại trở về vẻ yên bình vốn có. Chỉ có đống đổ nát của Vực Không Gian ngoài kia là minh chứng cho một đêm kinh hoàng mà một vị Thần Thú vừa ra đời dưới bàn tính của một gã quản lý yêu tiền.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8