Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 45: ** Hội nghị hòa bình Tiên

Cập nhật lúc: 2026-05-16 16:43:18 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 45: HỘI NGHỊ HÒA BÌNH TIÊN – MA**

Bầu trời phía trên Vực Không Gian Số 0 hôm nay bị chia cắt làm hai màu rõ rệt. Phía Đông, ánh sáng vàng ròng cuồn cuộn như sóng đại dương, vạn đạo kiếm quang lướt đi trong mây, thanh âm tiên nhạc văng vẳng khiến tâm hồn người ta thanh tịnh. Phía Tây, hắc khí ngùn ngụt như núi lửa phun trào, tiếng quỷ khóc thần gào thê lương, từng cỗ xe kéo bằng xương trắng khổng lồ nghiền nát hư không mà tiến tới.

Chính đạo và Ma đạo, hai thế lực vốn thề không đội trời chung, hôm nay lại cùng hội tụ tại một tọa độ duy nhất: Trường Sinh Khách Sạn.

"Đến rồi sao?"

Thẩm Trường An đứng trên ban công tầng cao nhất, tay cầm một ly nước linh quả có cắm chiếc ống hút bằng trúc, mắt nheo lại nhìn khung cảnh kinh thiên động địa bên ngoài. Anh không hề tỏ ra sợ hãi trước áp lực tu vi có thể đè bẹp cả một tiểu tông môn, trái lại, ngón tay anh đang không ngừng gẩy bàn tính ngọc đế quang.

*Tạch. Tạch. Tạch.*

"Phí ô nhiễm tiếng ồn: 5 vạn linh thạch. Phí làm loạn khí lưu hư không: 10 vạn. Phí phô trương thanh thế quá mức quy định… ướ định tính thêm 20 vạn nữa cho tròn." Thẩm Trường An lẩm bẩm, nụ cười trên môi càng thêm "hiền hậu".

Bên dưới cổng chính, Vân Cơ trong bộ sườn xám đỏ rực, mái tóc chín đuôi hồ ly lay động nhẹ nhàng phía sau lưng. Cô cầm một bình xịt chứa nước khử trùng chiết xuất từ lá trà ngàn năm, gương mặt tràn đầy sự ghét bỏ.

"Tiên nhân hay Ma đầu thì cũng vậy, đi đường xa không tắm rửa mà cứ đòi xông vào sảnh chính." Cô lầm bầm, sau đó lớn tiếng quát: "Dừng lại! Tất cả đứng xếp hàng theo thứ tự cho ta!"

Thanh Vân Tử, đại diện phía Chính đạo, người đứng đầu Thanh Vân Kiếm Tông, đáp xuống mặt đất với tư thái hiên ngang. Lão vuốt râu, nhìn căn khách sạn có kiến trúc kỳ quái trước mặt, trầm giọng nói: "Lão phu đến đây để bàn chuyện đại sự của thiên hạ, cớ sao lại phải xếp hàng cùng lũ ma nhân dơ bẩn này?"

Phía bên kia, Xích Huyết Ma Tôn, một gã khổng lồ cao hơn hai mét, toàn thân đỏ lòm như vừa bước ra từ hố máu, cười gằn một tiếng: "Thanh Vân lão nhi, ngươi nói ai dơ bẩn? Có giỏi thì rút kiếm ra, ta và ngươi quyết đấu sinh tử tại đây, cần gì phải hòa giải với chả hòa bình?"

Sát khí vừa chớm nở, không gian xung quanh đột nhiên đông cứng lại. Một luồng uy áp cổ xưa, trầm mặc nhưng sắc lạnh như lưỡi dao chém thẳng vào ý thức của hai vị đại năng.

*Gâu!*

Một con chó đen nhỏ nhắn từ đâu lững thững đi ra, đeo cái chuông vàng kêu linh tinh trước cổ. Nó chỉ sủa một tiếng nhỏ, nhưng toàn bộ kiếm quang và hắc khí của hai phe lập tức vỡ vụn, hóa thành linh khí loãng tang vào không trung.

Thanh Vân Tử và Xích Huyết Ma Tôn đồng thời biến sắc, lùi lại một bước, kinh hãi nhìn con "hắc cẩu" đang ngồi liếm chân kia.

"Ở đây cấm dùng vũ lực. Ai vi phạm, trừ 500 năm thọ nguyên, ném vào chuồng thú làm phân bón." Thẩm Trường An thong thả bước xuống cầu thang, giọng nói thanh thản truyền khắp mọi ngóc ngách.

Cả hai phe lập tức thu liễm khí thế, im lặng như những đứa trẻ ngoan ngoãn. Họ biết rõ, trong phạm vi khách sạn này, vị thanh niên trẻ tuổi kia chính là Thiên Đạo.

"Mời vào." Thẩm Trường An vẫy tay. "Vân Cơ, thực hiện thủ tục check-in. Lão Tà, lên món."

Hội nghị được tổ chức tại Sảnh Vạn Niên. Hai bên ngồi đối diện nhau qua một chiếc bàn dài làm bằng gỗ ngọc lục bảo. Không khí căng thẳng đến mức nếu rơi một cây kim cũng có thể nghe thấy tiếng động. Thanh Vân Tử mang theo bản đồ phân chia địa giới, Xích Huyết Ma Tôn mang theo danh sách yêu sách bồi thường thọ nguyên.

Đúng lúc xung đột lời qua tiếng lại lên đến đỉnh điểm, cửa phòng bếp bật mở.

Lão Tà, một thân hình vạm vỡ, mặc chiếc tạp dề thêu hình hoa hồng rực rỡ, hai tay bưng hai cái nồi khổng lồ bước ra. Sát khí của vị cựu Ma Quân này còn đậm đặc hơn cả Xích Huyết Ma Tôn, khiến gã Ma Tôn kia vô thức rụt cổ lại.

"Hòa bình cái gì mà ồn ào thế?" Lão Tà đập mạnh hai cái nồi xuống bàn. "Ăn hết đống lẩu này đi rồi nói chuyện tiếp. Thằng nào dám làm đổ một giọt nước dùng, ta bắt nó ăn hết cái nồi này luôn, theo nghĩa đen đấy!"

Mùi hương của món lẩu "Hỗn Độn Âm Dương" bốc lên. Một bên đỏ rực như lửa từ linh quả hỏa hệ, một bên trắng muốt thanh tao từ sâm ngàn năm. Mùi hương này không chỉ kích thích khứu giác, mà còn khiến tu vi đang trì trệ của các vị đại năng rung động mãnh liệt.

"Cái này… đây là Phượng Hoàng Cốt?" Thanh Vân Tử lắp bắp, nhìn miếng xương trong nồi lẩu của mình.

"Ăn đi, đừng hỏi nhiều." Lão Tà lừ mắt.

Thẩm Trường An ngồi ở đầu bàn, vừa gẩy bàn tính vừa bắt đầu chủ trì: "Thôi được rồi, hai bên có gì khó khăn cứ nói ra. Nhưng trước hết, xin mời thanh toán phí thuê phòng họp: 200 vạn linh thạch cấp cao. Thanh toán bằng tiền mặt hay khấu trừ vào mỏ quặng?"

Xích Huyết Ma Tôn đập bàn: "Đắt quá! Thẩm quản lý, ngươi đang ăn cướp à?"

Thẩm Trường An không ngẩng đầu lên: "Tiểu Hắc, khách hàng chê đắt, giúp ông ta 'giảm cân' một chút."

Tiểu Hắc đang nằm dưới chân Thẩm Trường An lập tức nhe răng rồng, một ngọn lửa tím lập lờ trong họng.

"Ấy! Ta đùa, ta đùa thôi!" Xích Huyết Ma Tôn cuống quýt lôi ra một túi trữ vật nặng trịch ném lên bàn tính. "Quản lý Thẩm đúng là biết làm ăn, giá cả rất phải chăng, rất phải chăng!"

Thanh Vân Tử thở dài, cũng đành phải nộp tiền. Lão nhận ra rằng, hòa bình hôm nay có lẽ chưa thấy đâu, nhưng túi tiền của cả hai giới Tiên – Ma chắc chắn sẽ "hòa bình" một cách triệt để sau khi rời khỏi khách sạn này.

Bữa ăn bắt đầu trong sự gượng gạo nhưng nhanh chóng chuyển sang một trạng thái kỳ quặc. Khi linh khí từ món ăn của Lão Tà ngấm vào lục phủ ngũ tạng, các đại năng bắt đầu cảm thấy tâm trí thư thái lạ kỳ. Những thâm thù đại hận nghìn năm dường như cũng mờ nhạt đi trước hương vị mỹ vị nhân gian.

"Thực ra…" Thanh Vân Tử vừa húp một ngụm canh sâm, vừa đỏ mặt nói. "Cái mỏ linh thạch ở biên giới phía Tây, các ngươi muốn lấy thì cứ lấy đi, chỉ cần mỗi năm cho đồ đệ của ta sang đây ăn lẩu một lần là được."

Xích Huyết Ma Tôn đang gặm một cái đùi gà Phượng Hoàng, cũng gật gù: "Thanh Vân lão nhi, ngươi nói cũng có lý. Đánh nhau mãi mệt quá, máu của bọn trẻ cũng không ngon bằng nước lẩu này. Hay là chúng ta đình chiến mẹ nó đi?"

Đúng lúc thỏa thuận sắp đạt được, một gã trưởng lão phe Chính đạo đột nhiên đứng phắt dậy, lén lút rút ra một đoản đao tẩm độc tâm ma, nhắm thẳng về phía Xích Huyết Ma Tôn mà đâm tới. Hắn là nội gián của Mặc Vô Đạo, mục đích là phá hoại cuộc hòa giải này.

"Chết đi đồ ma nhân!"

Tuy nhiên, đoản đao chưa kịp chạm đến mép áo của Ma Tôn thì Thẩm Trường An đã nhẹ nhàng gõ bàn tính một cái.

*Cạch!*

Toàn bộ tu vi của gã trưởng lão biến mất trong nháy mắt. Hắn ngã nhào xuống sàn, thanh đoản đao biến thành một cây chổi lông gà rẻ tiền.

Cả căn phòng im phăng phắc.

Thẩm Trường An nhìn gã trưởng lão đang run rẩy, thở dài nói: "Vi phạm quy định của khách sạn, phá hoại bầu không khí dùng bữa. Vân Cơ, trừ hắn ra khỏi danh sách con người. Tiểu Hắc, ném hắn vào khu vực 'Dịch vụ công ích'."

Vân Cơ mỉm cười sắc sảo: "Vâng, thưa chủ nhân."

Chưa đầy ba giây sau, gã trưởng lão từng là Nguyên Anh kỳ oai phong lẫm liệt, nay mặc bộ quần áo tạp vụ màu xám, tay cầm một chiếc bàn chải đánh răng khổng lồ, bị Tiểu Hắc lôi xềnh xệch ra phía sau khách sạn để… cọ rửa nhà vệ sinh cho rồng.

"Nào, chúng ta tiếp tục bàn chuyện hòa bình." Thẩm Trường An lại mỉm cười nụ cười tiêu chuẩn của ngành dịch vụ. "Vừa rồi có một chút sự cố kỹ thuật, phí dịch vụ xử lý rác thải lâm thời là 10 vạn linh thạch, chia đều cho hai bên nhé?"

Thanh Vân Tử và Xích Huyết Ma Tôn nhìn nhau, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Họ lập tức cầm bút, ký tên vào tờ hiệp ước hòa bình nhanh như chớp, chẳng thèm tranh cãi thêm một lời nào về biên giới hay quyền lợi nữa. Họ hiểu ra một điều: Hòa bình với đối thủ không đáng sợ bằng việc làm phật lòng gã chủ khách sạn tham tiền này.

Khi buổi hội nghị kết thúc, hai phe lần lượt rời đi trong sự nhẹ nhõm (và túi tiền trống rỗng).

Thẩm Trường An đứng ở cửa, tay vẫy cái hóa đơn dài dằng dặc: "Hoan nghênh quý khách quay lại vào lần sau! Lần tới nếu tổ chức 'Lễ ký kết hữu nghị', tôi sẽ giảm giá 5% cho phí dùng trà nước!"

Đợi khi tất cả đã đi khuất, Vân Cơ tiến lại gần, cầm cuốn sổ thu chi lên xem rồi tặc lưỡi: "Chủ nhân, lần này chúng ta thu về số linh thạch đủ để khách sạn vận hành trong ba nghìn năm nữa đấy. Ngài đúng là không bỏ sót một sợi lông rồng nào."

Thẩm Trường An nhìn lên bầu trời, nơi sắc tím và sắc đen đã tan biến, để lộ ra ánh bình minh ấm áp. Anh khẽ xoay nhẹ chiếc bàn tính, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía xa xăm.

"Hòa bình không phải là mục đích cuối cùng của ta."

"Vậy mục đích của ngài là gì?" Lão Tà lau con dao phay, tò mò hỏi.

Thẩm Trường An đút tay vào túi áo, mỉm cười đáp: "Mục đích của ta là khiến toàn bộ thế giới này đều nợ tiền khách sạn. Khi tất cả chúng sinh đều là con nợ của Trường Sinh Khách Sạn, thì thế giới này sẽ chẳng còn ai dám đánh nhau nữa."

Vân Cơ và Lão Tà đứng lặng người. Hóa ra, đằng sau sự tham tiền vô sỉ của ông chủ mình, lại là một cái bẫy kinh tế vĩ đại để cai trị thiên hạ bằng nợ nần.

Tiểu Hắc ngồi bên cạnh, "Gâu" lên một tiếng đồng tình, sau đó lại tiếp tục chăm chú gặm miếng linh thạch thượng hạng vừa được "boa".

Ngày hôm đó, tin tức về việc Tiên – Ma chính thức đình chiến được truyền khắp tu chân giới. Người ta ca ngợi Thẩm Trường An là "Bậc thầy hòa giải", là "Trí tuệ vượt thời đại". Nhưng chỉ có anh biết, tối hôm đó, anh đã dành cả đêm để ngồi đếm lại đống linh thạch, sau đó thở dài một câu:

"Vẫn chưa đủ tiền mua cái bồn cầu tự động bằng tiên ngọc… Kinh doanh thật là khó khăn mà."

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8