Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 48: ** Đối thủ cạnh tranh xuất hiện

Cập nhật lúc: 2026-05-16 16:45:07 | Lượt xem: 2

Bình minh tại Vực Không Gian Số 0 chưa bao giờ là một khái niệm thời gian cố định. Ở đây, ánh sáng được điều tiết bởi một khối hạch tâm linh khí khổng lồ lơ lửng giữa hư không, luân chuyển theo tâm trạng của giới tu chân. Hôm nay, ánh sáng rực rỡ một cách bất thường, giống như ai đó đã ném thêm vài vạn cân Thái Dương Thạch vào lò đốt của vũ trụ.

Thẩm Trường An nằm trên chiếc ghế tựa bọc da gấu Tuyết Bắc Cực – một sản phẩm giới hạn anh mới mở khóa được từ hệ thống. Tay anh cầm một ly "Trà sữa Linh hoàn trân châu đen", miệng ngậm ống hút làm từ trúc vạn năm, đôi mắt lim dim nhìn bảng thu chi trong sổ ảo.

"Chủ quán, không ổn rồi! Có kẻ muốn đập bát cơm của chúng ta!"

Tiếng thét lanh lảnh của Vân Cơ vang lên từ phía sảnh chính. Nàng điên cuồng chạy vào, chín cái đuôi hồ ly dựng đứng lên như một đám mây trắng xù xì vì hốt hoảng. Điều đáng nói là trên tay nàng vẫn đang cầm một cái chổi lông gà làm từ lông đuôi Phượng Hoàng, chứng tỏ nàng đang dọn dẹp nửa chừng thì gặp chuyện kinh thiên động địa.

Thẩm Trường An không mở mắt, nhàn nhạt hỏi: "Là tên nào? Lại là tên Nhị thiếu gia Kim Bất Hoán kia muốn quỵt tiền hay là lão già Mặc Vô Đạo lại cử người đến rải truyền đơn phản động?"

"Không phải!" Vân Cơ thở hổn hển, chỉ tay về phía cửa lớn đang mở toang. "Đối diện… ngay phía đối diện khách sạn chúng ta, vừa mọc lên một tòa lâu đài! Nó… nó tên là Tiên Cư Các!"

Thẩm Trường An lúc này mới chậm rãi hé một con mắt ra. Anh ngồi dậy, phủi bụi trên vạt áo thư sinh, bước ra ngoài thềm đá của Khách sạn Trường Sinh.

Cảnh tượng trước mắt khiến nụ cười "vô sỉ" thương hiệu của anh hơi khựng lại một chút.

Cách khách sạn của anh chưa đầy trăm trượng, vốn là một vùng đất trống đầy đá sỏi hư không, giờ đây đã bị lấp đầy bởi một kiến trúc vô cùng hào nhoáng. Đó là một tòa tháp chín tầng, toàn thân bằng bạch ngọc trơn nhẵn, mái ngói lưu ly phản chiếu ánh sáng lấp lánh như lân quang của rồng thần. Những dải lụa ngũ sắc treo từ đỉnh tháp rủ xuống, bay múa trong gió linh khí.

Trên cổng chính, ba chữ "Tiên Cư Các" được chạm khắc bằng vàng ròng, tỏa ra một loại uy áp nồng đậm của một cao thủ hàng đầu. Điều đáng nói là quanh tòa tháp đó, hàng chục vị tiên nữ diện váy lụa mỏng manh đang bay lơ lửng, rải cánh hoa xuống lối đi, tiếng nhạc sáo thanh tao vang vọng khắp không gian, khiến người ta cảm thấy như lạc vào thiên giới thực thụ.

So sánh với Tiên Cư Các lung linh đó, Khách sạn Trường Sinh với tông màu gỗ trầm ấm, mang đậm hơi thở trà quán cổ điển, trông chẳng khác nào một "nhà nghỉ dân dã" bên cạnh một "resort năm sao".

"Quả nhiên có biến." Thẩm Trường An nheo mắt.

Đúng lúc này, một tiếng nổ lớn từ phía sau vọng lại. Lão Tà – Tà Độc Ma Quân, mặt mũi đầy nhọ nồi, tay cầm một chiếc muôi đồng to tướng chạy ra, sau lưng là mùi hương nồng nặc của "Mì tôm vị Rồng cay nồng".

"Mẹ kiếp! Tên nào dám ở đây phô trương thanh thế? Để lão phu vào bếp trộn một vò độc khí, thổi cho chúng nó tan nát hết cả lụa là!" Lão Tà hậm hực nói, râu ria dựng ngược.

Tiểu Hắc, con chó đen nhỏ đeo chuông vàng, vốn đang nằm ngủ dưới chân cầu thang cũng thức giấc. Nó sủa một tiếng "Gâu" nghe có vẻ đầy vẻ khinh bỉ nhắm về phía Tiên Cư Các, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào những tiên nữ đang rải hoa kia, có lẽ nó đang tự hỏi hoa đó có ăn được không.

Thẩm Trường An giơ tay ngăn Lão Tà lại: "Bình tĩnh. Kinh doanh phải văn minh. Để xem bọn họ giở trò gì."

Lúc này, trước cổng Tiên Cư Các, một bóng người chậm rãi đi ra. Đó là một nam tử mặc đạo bào xanh nhạt, tay cầm quạt giấy, phong thái nhã nhặn nhưng đôi mắt lại sắc lẹm như kiếm khí. Hắn nhìn về phía Thẩm Trường An, khẽ khom người chào, nụ cười tràn đầy ý vị khiêu khích.

"Thẩm quản lý, hạnh ngộ, hạnh ngộ. Tại hạ là Tô Thanh Lưu, chấp sự trưởng của Tiên Cư Các thuộc Thương hội Vạn Đạo. Nghe danh Khách sạn Trường Sinh đã lâu, nay Thương hội chúng tôi mở thêm chi nhánh ngay cạnh để cùng Thẩm huynh 'phục vụ' chúng sinh, mong được chỉ giáo."

Thẩm Trường An cười híp mắt, tay mân mê chiếc bàn tính ngọc đế quang: "Hóa ra là người của Thương hội Vạn Đạo. Các người vốn kinh doanh linh thạch và bảo pháp, nay lại muốn lấn sân sang mảng dịch vụ lưu trú à? Không sợ vỡ nợ sao?"

Tô Thanh Lưu phe phẩy quạt, cười lớn: "Thẩm huynh lo xa rồi. Tiên Cư Các chúng tôi không giống nơi này. Ở đây, chúng tôi có 'Linh Trà Vạn Năm' miễn phí giờ vàng, có 'Phòng Tu Luyện Cấp Độ Thiên', và đặc biệt…"

Hắn búng tay một cái. Ngay lập tức, một tấm bảng thông báo khổng lồ bằng linh khí hiện ra giữa không trung:

**"KHAI TRƯƠNG ĐẠI CÁT – GIẢM GIÁ 90% TOÀN BỘ DỊCH VỤ! TRẢ LINH THẠCH MỘT LẦN, MIỄN PHÍ TRỌN ĐỜI CƠM LINH MỄ!"**

Đám đông tu sĩ đang lảng vảng gần đó nghe thấy vậy, lập tức xôn xao.

"Cái gì? Giảm giá 90%? Lại còn miễn phí cơm linh mễ trọn đời?"
"Trời ạ, bên phía Thẩm quản lý một bát mì tôm đã chém ta mấy trăm linh thạch, vào đó chắc chắn hời hơn!"
"Đi thôi, qua Tiên Cư Các xem sao!"

Trong chớp mắt, đám khách hàng vốn đang định bước vào Trường Sinh Khách Sạn đột ngột quay xe, ồ ạt chạy sang phía đối diện. Ngay cả mấy vị lão quái Nguyên Anh thường ngày hay nịnh bợ Thẩm Trường An để được ăn ké dưa hấu, nay cũng lén lút che mặt chạy theo đám đông.

Vân Cơ thấy cảnh đó, uất ức đến mức muốn hiện nguyên hình hồ ly để cắn người: "Chủ nhân! Họ chơi bẩn! Đây là phá giá thị trường! Chúng ta phải làm gì đó!"

Thẩm Trường An vẫn bình thản, thậm chí còn rút ra một cái tăm xỉa răng: "Làm gì? Chẳng làm gì cả. Vân Cơ, vào trong treo biển thông báo mới cho ta."

"Biển gì ạ? Giảm giá 95% để đấu lại sao?" Vân Cơ hy vọng hỏi.

"Không." Thẩm Trường An cười thâm sâu. "Ghi lên đó: Kể từ hôm nay, Khách sạn Trường Sinh chính thức tăng giá toàn bộ dịch vụ thêm 50% phí 'Lương tâm'. Ai phàn nàn, thu thêm 10% phí 'Tiếng ồn'."

"Hả???" Toàn bộ dàn nhân viên, từ Lão Tà đến Tiểu Hắc, đều đứng hình.

Bên trong Tiên Cư Các.

Không khí náo nhiệt như lễ hội. Khắp nơi đều là ánh vàng bạc châu báu, mùi trầm hương thượng hạng thơm nức mũi. Khách hàng ngồi kín các sảnh lớn, ai nấy đều hớn hở cầm trên tay chén linh trà miễn phí.

Tô Thanh Lưu ngồi trên lầu cao, nhìn qua cửa sổ thấy khách sạn của Thẩm Trường An vắng như chùa Bà Đanh, trong lòng vô cùng đắc ý. Hắn nhấp một ngụm trà, thì thầm với thuộc hạ:

"Thẩm Trường An kia tưởng rằng có 'Lĩnh vực tuyệt đối' là có thể độc quyền? Thương hội Vạn Đạo chúng ta giàu nứt đố đổ tường, dùng tiền đè chết hắn là cách nhanh nhất. Để xem hắn cầm cự được bao lâu với cái biển tăng giá điên rồ kia."

Tuy nhiên, niềm vui của Tô Thanh Lưu không kéo dài được lâu.

Sau khoảng ba canh giờ, tiếng xì xào trong sảnh Tiên Cư Các bắt đầu thay đổi tông điệu.

"Này, ngươi có thấy cái cơm linh mễ này… hơi khó nuốt không?" Một vị tán tu nhìn bát cơm trắng nõn nhưng nhạt nhẽo trên bàn.
"Nói nhỏ thôi, dù sao cũng miễn phí mà. Nhưng đúng là so với món mì Rồng cay nồng bên kia thì… nó giống như nhai bã mía vậy."
"Linh trà này tuy tốt, nhưng uống vào cứ thấy thiếu thiếu cái gì đó. Ở Trường Sinh Khách Sạn, một ngụm trà sữa của họ khiến tâm ma của ta cũng phải nhảy múa vì sung sướng."

Đúng lúc này, một âm thanh vang dội truyền đến từ phía đối diện.

"LOA LOA LOA! KHÁCH SẠN TRƯỜNG SINH KHAI TRƯƠNG DỊCH VỤ MỚI: PHÒNG XÔNG HƠI GIẢI NGHIỆP!"

Tiếng loa phát ra từ một cái pháp bảo hình loa phường do Thẩm Trường An tự chế, âm lượng xuyên thấu mọi kết giới kết cấu không gian.

"Bạn mệt mỏi vì tu luyện mãi không đột phá? Bạn bị người yêu bỏ vì nghèo? Bạn lỡ phạm tội ác nhưng tâm không yên? Hãy đến với Phòng xông hơi Giải nghiệp! Cam kết ra về, nghiệp chướng giảm nhẹ, sảng khoái tâm hồn. Đặc biệt, khách hàng của Tiên Cư Các qua đây sẽ được nhận thêm quà tặng: Một tấm thẻ 'Thành viên đen' – Càng dùng càng thấy tối tăm, phù hợp cho những ai muốn đi theo con đường Ma đạo một cách chuyên nghiệp!"

Những tu sĩ bên trong Tiên Cư Các bắt đầu rục rịch. Cái tên "Xông hơi Giải nghiệp" nghe quá mức hấp dẫn đối với những kẻ quanh năm sống trong cảnh nợ nần công đức và lo sợ thiên kiếp.

Lúc này, một vị khách đặc biệt xuất hiện.

Lý Bạch – vị Kiếm Tiên say khướt, người vốn là khách quen trung thành của Thẩm Trường An, từ trên trời đáp xuống. Nhưng lần này lão không hạ cánh xuống Trường Sinh Khách Sạn, mà lại nhìn về phía Tiên Cư Các rực rỡ, tò mò bước vào.

Tô Thanh Lưu thấy đại danh đỉnh đỉnh Kiếm Tiên tới, vội vã xuống đón: "Lý tiền bối! Ngài tới thật đúng lúc! Mời ngài dùng rượu thượng hạng 'Vạn Cổ Trường Thanh' của chúng tôi, hoàn toàn miễn phí!"

Lý Bạch nấc cụng một cái, cầm vò rượu quý nhất của Tiên Cư Các lên tu một ngụm. Tô Thanh Lưu nín thở chờ đợi một lời khen ngợi.

Kết quả, Lý Bạch vừa ngậm rượu vào miệng đã phun thẳng vào mặt Tô Thanh Lưu.

"Khụ khụ! Đây là cái thứ nước rửa chân gì thế này? Nhạt nhẽo! Vô vị! Rượu mà không có vị 'khốn khổ', trà mà không có hương 'gian xảo' của Thẩm tiểu tử kia, thì uống vào chỉ tổ hỏng hết kiếm ý của ta!"

Nói rồi, Lý Bạch vứt vò rượu đắt giá sang một bên như vứt rác, loạng choạng bước ra khỏi cửa, hét lớn về phía đối diện: "Thẩm tiểu tử! Cho lão phu một vò rượu nếp vị 'Nợ nần'! Ta nợ tiếp, bao giờ thăng tiên thì trả!"

Thẩm Trường An đứng ở cửa, cười hì hì: "Tiền bối, giá hôm nay tăng 50% rồi nhé!"

"Gấp đôi cũng được! Miễn là không phải cái thứ rượu nhạt nhẽo kia!" Lý Bạch vung tay, một đạo kiếm ý sắc lẹm khắc thẳng lên cột nhà khách sạn Trường Sinh như một sự thế chấp đầy hào hứng.

Chứng kiến cảnh đó, đám đông bắt đầu dao động dữ dội. Họ nhận ra một sự thật cay đắng: Đồ miễn phí quả nhiên không bằng đồ đắt xắt ra miếng. Những tiên nữ bay lượn ở Tiên Cư Các tuy đẹp, nhưng nụ cười của họ máy móc như được lập trình sẵn. Trong khi đó, Vân Cơ bên Trường Sinh Khách Sạn dù có đang chửi mắng vì khách làm bẩn sàn, thì mị thuật của nàng vẫn thật đến mức khiến người ta cam lòng bị móc túi.

Tô Thanh Lưu tái mặt, hắn gầm lên: "Không được đi! Chúng tôi còn có 'Màn múa kiếm thoát y' của dàn tiên nữ thượng giới!"

Nhưng vô ích. Các tu sĩ bắt đầu lục đục kéo nhau rời đi. Người tu tiên dù tham của rẻ, nhưng quan trọng nhất vẫn là cảm xúc và hiệu quả thực sự. Khách sạn của Thẩm Trường An mang lại cho họ cảm giác "sống", một thứ mà các tiên nhân già cỗi vô cùng thèm khát.

Tối hôm đó, Thẩm Trường An ngồi trong quầy lễ tân, nhìn Lão Tà đang bận rộn dưới bếp với những đơn hàng dồn dập, nhìn Vân Cơ đang thu tiền với nụ cười tươi hơn hoa.

Hệ thống vang lên âm thanh tinh tang:
*[Nhiệm vụ: Đối mặt đối thủ cạnh tranh – Hoàn thành xuất sắc. Đánh giá: Độ vô sỉ vượt cấp. Phần thưởng: Bản vẽ xây dựng 'Khu giải trí cảm giác mạnh: Nhảy dù từ Chín Tầng Mây không cần pháp bảo'.]*

Thẩm Trường An cười tủm tỉm, mắt nhìn về phía Tiên Cư Các giờ đã tắt đèn tối om bên kia đường. Anh quay sang Tiểu Hắc đang nằm dưới gầm bàn: "Tiểu Hắc, ngày mai mang một cái biển sang đặt trước cổng nhà họ nhé."

Tiểu Hắc vểnh tai: "Gâu?"

"Ghi là: 'Thu mua thanh lý nội thất bạch ngọc và gạch lưu ly cũ giá nát. Ưu tiên những đối thủ vừa phá sản'."

Đúng lúc này, Tô Thanh Lưu cùng một nhóm người hùng hổ xông vào khách sạn. Lần này hắn không cười nữa, mà mặt mũi tràn đầy sát khí.

"Thẩm Trường An! Ngươi dùng yêu thuật gì để lôi kéo khách hàng? Rõ ràng nguyên liệu của chúng ta là cao cấp nhất, tiên nữ của chúng ta là đẹp nhất!"

Thẩm Trường An chậm rãi đặt chén trà xuống, ngẩng đầu lên, nụ cười trên môi biến mất, thay vào đó là một vẻ thâm trầm đến lạnh người. Trong tích tắc đó, toàn bộ khách sạn rung chuyển. Một áp lực khủng khiếp tỏa ra từ Thẩm Trường An, khiến đám người Tô Thanh Lưu lập tức quỳ sụp xuống sàn nhà, đầu gối đập xuống gạch ngọc kêu rắc một cái.

"Tô chấp sự, ngươi phạm vào hai sai lầm lớn nhất khi kinh doanh tại Vực Không Gian Số 0 này."

Thẩm Trường An đứng dậy, bước từng bước đến trước mặt Tô Thanh Lưu. Mỗi bước chân của anh như giẫm lên trái tim đối phương.

"Thứ nhất, ngươi nghĩ rằng người ta đến đây vì tiền. Sai. Họ đến đây vì họ cô đơn giữa con đường trường sinh dài đằng đẵng. Khách sạn của ta cho họ sự náo nhiệt, cho họ được tức giận, được thèm ăn, được trả giá. Còn nơi của ngươi… chỉ là một cái hòm vàng lộng lẫy và vô hồn."

Anh cúi xuống, thì thầm vào tai Tô Thanh Lưu: "Và thứ hai… Ngươi quên mất ai là chủ ở cái phố này rồi sao?"

Thẩm Trường An búng tay một cái.

*Rắc! Rắc! Rắc!*

Tòa tháp bạch ngọc của Tiên Cư Các đối diện bỗng nhiên nứt toác ra một đường từ đỉnh xuống đáy. Những viên lưu ly rực rỡ bắt đầu rơi rụng, mây tím tan biến, những dải lụa ngũ sắc bốc cháy dữ dội trong không khí.

Trong "Lĩnh vực tuyệt đối" của Thẩm Trường An, anh nói cái gì phải tan biến, nó nhất định không được tồn tại.

"Kinh doanh cần có đạo đức." Thẩm Trường An mỉm cười trở lại, vẻ lạnh lùng tan biến như chưa từng xuất hiện. "Ngày mai, Tiên Cư Các sẽ trở thành 'Bãi gửi xe phi thuyền' cho khách sạn chúng ta. Phí thuê đất… ta lấy nhẹ nhàng chín mươi phần trăm tài sản của Thương hội Vạn Đạo tại chi nhánh này thôi."

Tô Thanh Lưu run rẩy, không nói nên lời. Hắn nhận ra mình không phải đang đối đầu với một quản lý khách sạn hám tiền, mà là đang đối đầu với một con quỷ mang lớp mặt nạ thư sinh, kẻ có thể nắm giữ vận mệnh của cả vùng không gian này trong lòng bàn tay.

Đêm hôm đó, Khách sạn Trường Sinh rực rỡ ánh đèn.

Trong bếp, Lão Tà đang tung chảo tạo ra những đám mây hương vị bao trùm cả một vùng. Vân Cơ thì vừa kiểm kê linh thạch vừa hát nghêu ngao. Tiểu Hắc gặm một khúc xương thần thú, vẫy đuôi rối rít.

Thẩm Trường An đứng trên sân thượng, nhìn ra bóng tối vô tận của vũ trụ, khẽ thở dài:

"Dạo này chi phí bảo trì tăng cao quá, có lẽ phải tính đến việc mở dịch vụ 'Hành trình khám phá địa ngục' cho các vị Tiên nhân quá rảnh rỗi này thôi…"

Ở đâu đó sâu trong tiềm thức của các đại năng đang ngủ say, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Họ không biết rằng, ví tiền của mình sắp sửa đối mặt với một cơn đại kiếp nạn kinh khủng hơn cả Thiên Đạo Đào Thải.

[Hết chương 48]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8