Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 49: ** Chiêu trò bẩn của đối thủ

Cập nhật lúc: 2026-05-16 16:46:00 | Lượt xem: 2

Ánh nắng buổi sớm ở Vực Không Gian Số 0 không giống như nhân gian. Nó là những sợi tơ linh khí màu vàng nhạt, lười biếng xuyên qua lớp sương mù hỗn độn, chiếu rọi lên tấm biển hiệu bằng gỗ đen khắc bốn chữ vàng ròng: **Trường Sinh Khách Sạn**.

Ngay đối diện, đống đổ nát của Tiên Cư Các vẫn còn bốc khói nghi ngút. Những tảng đá bạch ngọc quý giá giờ đây chẳng khác gì gạch vụn, nằm ngổn ngang dưới chân những kẻ đi đường. Thẩm Trường An tay cầm một chiếc bình tưới nước bằng gốm sứ đơn sơ, ung dung tưới cho mấy chậu "Hoa Cửu Diệp" đặt trước hiên. Anh vừa tưới vừa lẩm bẩm tính toán:

“Tiền dọn dẹp mặt bằng: năm nghìn linh thạch cấp cao. Tiền tổn thất tinh thần do nhìn vật xấu xí: một vạn. Tiền phí quản lý bãi đỗ xe trong tương lai… Ừm, cái này phải tính theo giờ.”

Tiểu Hắc, con chó đen nhỏ nhắn với cái vòng cổ chuông vàng, đang nằm phủ phục bên chân anh, ngáp một cái dài thượt để lộ hàm răng trắng nhởn có thể nghiền nát cả tiên binh. Nó liếc nhìn gã quản sự của Thương hội Vạn Đạo – kẻ đang quỳ sụp giữa đống đổ nát bên kia đường với gương mặt cắt không còn giọt máu – bằng ánh mắt đầy sự khinh bỉ.

"Chủ nhân, gã đó có vẻ như đang định khóc." Tiểu Hắc truyền âm bằng giọng điệu non nớt của một đứa trẻ.

Thẩm Trường An không ngẩng đầu: "Mặc kệ hắn. Khóc thì tính thêm phí làm ô nhiễm tiếng ồn. Vân Cơ đâu?"

"Dạ, nô tỳ đây ạ!"

Vân Cơ từ trong sảnh bước ra, trên tay cầm một chiếc máy hút bụi được cải tiến từ pháp bảo "Phong Huyết Hồ Lô". Hôm nay nàng mặc một bộ sườn xám màu đỏ thắm, tà áo xẻ cao để lộ đôi chân dài miên man, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng nhưng vẫn toát lên vẻ quyến rũ chết người của một Cửu Vĩ Thiên Hồ. Tuy nhiên, hành động của nàng lại chẳng hề quyến rũ chút nào: nàng đang điên cuồng lau chùi cái tay nắm cửa bằng một loại nước sát khuẩn có mùi bạc hà cực mạnh.

"Chủ quán, mấy tên rác rưởi của Tiên Cư Các đã rút lui, nhưng cái mùi nghèo hèn và bại trận của chúng vẫn còn bám vào không khí. Nô tỳ phải khử trùng ít nhất mười lần mới chịu nổi!" Nàng vừa nói vừa phun nước xịt khắp nơi, gương mặt lộ rõ vẻ ám ảnh cưỡng chế (OCD) nặng nề.

Thẩm Trường An bật cười: "Lau sạch chút cũng tốt. Hôm nay có lịch đặt phòng của đoàn khách từ Ma giới không?"

"Có thưa ngài. Là 'Đoàn hành hương hắc ám' của Ma Đồ Tông. Họ đặt gói buffet 'Huyết nhục chi thân' (thực chất là lẩu thịt bò linh thú) của Lão Tà."

Chưa kịp nói dứt câu, từ sâu trong gian bếp, một tiếng động đùng đoàng vang lên, kèm theo đó là mùi hương kỳ quái – vừa thơm lừng vị thảo mộc, vừa có chút gì đó… rợn người. Lão Tà, cựu Ma Quân lừng lẫy một thời, nay mặc một chiếc tạp dề thêu hình hoa hồng phấn, trên tay cầm một chiếc muôi inox to như cái xẻng, hùng hổ đi ra.

"Chủ tử! Lão phu phản đối!" Lão Tà gầm lên, râu ria dựng ngược. "Lũ Ma Đồ Tông kia chẳng biết thưởng thức cái gì cả! Chúng đòi cho thêm 'Vạn Độc Hủ Cốt Phấn' vào nồi lẩu để lấy vị cay. Đó là xúc phạm nghệ thuật! Gia vị của lão phu là dùng để thăng hoa linh hồn, không phải để đầu độc dạ dày!"

Thẩm Trường An thở dài, đặt bình tưới xuống: "Lão Tà, ta đã bảo rồi. Khách hàng là thượng đế. Nếu họ thích ăn độc, ông cứ tính thêm 'Phí dịch vụ tự sát' là được. Tiền về túi chúng ta, còn sống chết là chuyện của họ."

Lão Tà hậm hực xoay người định trở vào bếp, nhưng bỗng nhiên, ông dừng khựng lại. Đôi mắt già nua vốn đã từng nhìn thấu vạn vật của vị Ma Quân bỗng nheo lại, nhìn về phía xa của con phố.

Một toán người đang tiến về phía khách sạn.

Dẫn đầu là một gã trung niên có diện mạo rất kỳ quái: thân hình gầy rộc như một thanh củi khô, mặc bộ đồ xám tro rộng thùng thình, sau lưng đeo một chiếc gùi lớn che đậy bằng vải đen. Đi sau hắn là mười mấy tên lâu la, tên nào tên nấy mặt mũi bặm trợn, tay khiêng những chiếc rương gỗ bốc lên hàn khí lạnh lẽo.

"Cung hỷ! Cung hỷ!" Gã gầy rộc lên tiếng, giọng nói khàn khàn như hai miếng sắt cọ vào nhau. "Nghe danh Trường Sinh Khách Sạn độc chiếm vị trí đệ nhất tại đây, đánh bại Tiên Cư Các, tiểu nhân là đại diện của 'Hắc Ngư Thương Bang' ở Vực Sâu Hỗn Độn, đặc biệt mang tới tặng lễ chúc mừng."

Vân Cơ ngay lập tức chặn ở cửa, đôi mắt hồ ly hiện lên tia sáng lạnh lẽo: "Dừng bước. Khách sạn không nhận lễ vật từ những nguồn gốc không rõ ràng. Muốn tặng gì thì để lại ngoài đường, đợi khi nào chủ nhân ta rảnh thì xem xét."

Gã gầy rộc không tức giận, trái lại còn cười hì hì: "Tiên tử chớ vội. Đây không phải lễ vật thông thường. Chúng ta mang đến loại nguyên liệu quý hiếm nhất: 'Thất Sắc Linh Ngư'. Đây là loại cá chỉ sinh trưởng ở điểm cực hàn của Ma giới, thịt giòn ngọt, chứa đựng linh khí thuần khiết nhất, có tác dụng trợ giúp phá cảnh vô cùng kỳ diệu. Tiểu nhân muốn dâng tặng để chủ quán cho vào thực đơn, coi như là chút lòng thành muốn hợp tác cung ứng lâu dài."

Nghe thấy từ "nguyên liệu", đôi mắt Lão Tà sáng rực lên. Ông tiến lại gần, dùng muôi hất lớp vải đen trên gùi của gã gầy rộc ra.

Bên trong là những con cá lấp lánh bảy sắc cầu vồng, dù đã rời nước nhưng vẫn đập đuôi mạnh mẽ, tỏa ra một mùi hương thanh tao đến lạ lùng. Ngay cả Thẩm Trường An, người vốn cảnh giác cao độ, cũng cảm thấy sảng khoái khi hít phải mùi hương này.

"Chà, cá tốt!" Lão Tà lẩm bẩm, ngón tay ông bấm quyết kiểm tra. "Linh lực đầy đặn, không có độc, không có tạp chất khí. Đây quả thật là cực phẩm để làm món sashimi."

Gã gầy rộc cúi đầu: "Lão tiền bối đúng là bậc thầy. Tiểu nhân chỉ mong được nhìn thấy loại cá này hiện diện trong thực đơn của Trường Sinh Khách Sạn, để cái tên Hắc Ngư Thương Bang của chúng ta cũng được thơm lây chút tiếng tăm."

Thẩm Trường An im lặng quan sát. Anh không cảm nhận được sát khí từ những người này. Hơn nữa, trong phạm vi khách sạn, "Lĩnh vực tuyệt đối" của anh không cảnh báo bất kỳ nguy hiểm nào từ những con cá kia. Hệ thống quản lý cũng không hiện ra bảng đỏ nhắc nhở.

"Được thôi." Thẩm Trường An mỉm cười, nụ cười làm khách cảm thấy ấm áp nhưng người quen lại thấy lạnh gáy. "Đã là quà tặng thì chúng ta nhận. Lão Tà, mang vào bếp chế biến đi. Trưa nay chúng ta sẽ mở chương trình khuyến mãi: 'Món quà từ biển sâu', tặng mỗi bàn một đĩa cá miễn phí."

"Chủ nhân, anh thật hào phóng!" Vân Cơ kinh ngạc, bình thường Thẩm Trường An bán một bát cháo trắng cũng giá trên trời, hôm nay lại cho không?

"Kinh doanh phải có tầm nhìn, Vân Cơ ạ." Thẩm Trường An nháy mắt. "Có cái gì đó miễn phí mới kích thích lòng tham của bọn tiên nhân kia chứ. Khi họ đã thích rồi, món thứ hai chúng ta sẽ tính giá gấp mười."

Nhưng khi gã gầy rộc và đám lâu la rời đi, môi hắn khẽ nhếch lên một nụ cười quỷ dị. Hắn luồn tay vào trong tay áo, bóp nát một viên ngọc đen xì.

Buổi trưa, Khách sạn Trường Sinh đông nghịt khách.

Từ sau khi Tiên Cư Các bị Thẩm Trường An san bằng một cách thần bí, uy danh của anh đã lên tới đỉnh điểm. Ai cũng muốn tận mắt thấy vị thư sinh nắm giữ quy tắc của không gian này lợi hại ra sao.

"Mọi người nghe kỹ đây!" Vân Cơ đứng trên bục lễ tân, giọng nói du dương như tiếng đàn: "Hôm nay chủ quán chúng ta có tâm trạng tốt, mỗi bàn gọi món trên một trăm linh thạch sẽ được tặng một đĩa 'Thất Sắc Linh Ngư' do chính tay Tà Độc Ma Quân… à không, Đầu bếp Lão Tà chế biến!"

Dưới sảnh vang lên những tiếng xì xào tán thưởng.

Kiếm Tiên Say Khướt – một vị khách quen, tóc tai bù xù, tay cầm bầu rượu gốm – ngồi ở bàn góc khuất, hừ hừ: "Thằng nhóc họ Thẩm mà lại hào phóng thế sao? Chắc chắn có quỷ!" Tuy miệng nói vậy, nhưng đôi đũa của lão vẫn chuẩn bị sẵn tư thế gắp mồi.

Ở một bàn khác, Nhị thiếu gia Kim Bất Hoán – kẻ hiện đang làm nhân viên "rửa bát luân phiên" để trả nợ cho chiếc phi thuyền bị hỏng – đang vừa lau bàn vừa nuốt nước miếng ừng ực. Hắn hận không thể nhảy vào bàn của khách mà ăn ké.

Món cá được dọn ra. Từng lát thịt cá mỏng tang, trong suốt như ngọc, được Lão Tà bày biện trên những tảng băng linh thạch vân xanh đẹp mắt. Hương thơm nồng nàn nhưng thanh khiết lan tỏa khắp sảnh.

"Tuyệt quá! Linh lực trong người ta đang sôi trào!" Một vị tán tu vừa nếm thử một miếng đã thốt lên kinh ngạc.

"Trời ạ, cảm giác này… như đang bay bổng trên chín tầng mây vậy!"

Chưa đầy nửa giờ, gần năm mươi đĩa cá miễn phí đã được tiêu thụ sạch sành sanh. Không khí trong khách sạn vô cùng náo nhiệt, ai nấy đều khen ngợi hết lời, thậm chí có người còn yêu cầu mua thêm với giá cao.

Nhưng đúng vào lúc náo nhiệt nhất, một tiếng "Rầm" vang lên.

Một vị đại năng cấp Nguyên Anh bỗng nhiên ngã ngửa ra sau, hai tay ôm lấy cổ họng, mặt mày tím ngắt.

"Độc… có độc trong cá!" Một người khác kêu lên, kinh hoàng buông đũa xuống.

Vân Cơ biến sắc, ngay lập tức tiến lại gần: "Xin bình tĩnh, thực phẩm của chúng tôi…"

Nhưng nàng chưa nói hết câu, những người khác bắt đầu xuất hiện triệu chứng. Điều lạ lùng là họ không hề chết, cũng không suy giảm tu vi. Da thịt của họ bắt đầu đổi màu – từ trắng sang xanh nhạt, rồi dần dần mọc ra những chiếc vảy lấp lánh như vảy cá. Đôi mắt họ trở nên lờ đờ, vô hồn, và bắt đầu… phát ra những tiếng kêu ộp ộp như ếch nhái dưới nước.

"Quái vật! Trường Sinh Khách Sạn biến chúng ta thành quái vật!"

"Chúng dùng độc dược Ma giới để ám hại chúng ta!"

Khung cảnh hỗn loạn bắt đầu bùng nổ. Những khách hàng chưa ăn cá hoảng sợ tháo chạy ra cửa, nhưng lạ thay, cánh cửa khách sạn bỗng nhiên đóng chặt lại, như có một lực lượng vô hình phong tỏa.

"Tránh ra! Để ta ra ngoài!" Một kiếm tu gầm lên, rút kiếm định chém vào cánh cửa.

Nhưng trước khi thanh kiếm chạm vào gỗ, một bóng đen nhỏ bé đã vụt qua. "Rắc" một tiếng, thanh kiếm gãy làm đôi như một cọng bún. Tiểu Hắc ngồi ngay giữa lối đi, nhe răng: "Ai dám phá cửa khách sạn, ta sẽ ăn người đó trước."

Trong lúc hỗn loạn, gã trung niên gầy rộc của Hắc Ngư Thương Bang khi nãy không biết từ lúc nào đã xuất hiện trở lại ngay giữa sảnh. Nhưng lần này, hắn không còn vẻ khúm núm. Hắn đứng thẳng người, tỏa ra một luồng hắc khí nồng nặc.

"Thẩm Trường An! Ngươi dám dùng nguyên liệu cấm để phục vụ thực khách, biến những anh tài của Tiên – Ma lưỡng giới thành lũ bán nhân bán ngư thế này, tội nghiệt của ngươi dù có mười cái mạng cũng không đền hết!" Gã gào to, giọng nói xuyên qua cả rào chắn linh khí, vang vọng ra tận phố ngoài.

"Mọi người xem đi! Đây là cái gọi là khách sạn trường sinh sao? Đây là một động quỷ, một phòng thí nghiệm tà thuật!"

Bên ngoài cửa sổ, hàng trăm tu sĩ đi đường bắt đầu tụ tập, họ nhìn thấy qua lớp cửa kính cảnh tượng kinh hoàng bên trong. Tiếng chửi bới, tiếng lên án bắt đầu vang lên rầm rộ.

Rõ ràng, đây là một vở kịch đã được dàn dựng cực kỳ công phu để hủy hoại danh tiếng của khách sạn chỉ trong một nốt nhạc.

Thẩm Trường An bước xuống cầu thang từ từ, mỗi bước chân của anh đều khiến sự hỗn loạn trong sảnh lắng xuống một chút nhờ uy áp ngầm của hệ thống. Anh vẫn cầm cuốn sổ thu chi trên tay, vẻ mặt bình thản đến mức kỳ lạ.

Lão Tà từ trong bếp lao ra, muôi trong tay run rẩy vì giận dữ: "Chủ tử! Cá đó lão phu đã kiểm tra mười lần! Không có độc! Tuyệt đối không có độc!"

"Ta biết." Thẩm Trường An khẽ nói, rồi quay sang nhìn gã gầy rộc đang đắc thắng. "Nói đi, ai thuê ngươi làm chuyện này? Mặc Vô Đạo hay là tàn dư của Thương hội Vạn Đạo?"

Gã gầy rộc cười lớn: "Không cần ai thuê cả! Chính nghĩa sẽ trừng phạt hạng người vô sỉ như ngươi! Các đạo hữu, các vị nhìn xem, khách của các ngươi đang biến thành quái vật, còn hắn thì vẫn bình chân như vại!"

Lúc này, các nạn nhân đã bắt đầu bò toài trên sàn nhà, da thịt họ trở nên trơn tuột, nhầy nhụa như dịch cá. Cảnh tượng vô cùng kinh tởm.

Thẩm Trường An gập cuốn sổ lại, nhìn về phía đám đông: "Đầu tiên, cá không có độc. Đây không phải là chất độc hóa học hay ma pháp độc. Đây là một loại 'Ký sinh trùng tâm linh' mang tên 'Mộng Ngư Thú'. Nó ẩn nấp dưới dạng linh khí thuần túy, ngay cả thần thức của Ma Quân như Lão Tà cũng khó lòng nhận ra nếu không soi kỹ vào từng tế bào."

Anh tiến lại gần một vị khách đang hóa cá, đưa ngón tay búng nhẹ vào trán người đó. Một luồng ánh sáng trắng mờ ảo hiện ra, soi rọi vào trong cơ thể vị khách. Quả nhiên, trong dòng máu của ông ta có vô số những hạt li ti đang bơi lội điên cuồng.

"Kẻ dàn dựng vở kịch này rất thông minh." Thẩm Trường An quay lại nhìn gã gầy rộc. "Các ngươi không muốn giết họ, các ngươi chỉ muốn khách sạn này bị cả giới tu tiên tẩy chay. Một khách sạn phục vụ đồ ăn biến người thành quái vật thì ai dám bước vào nữa? Chiêu trò này… có thể gọi là 'Khủng hoảng truyền thông 4.0' phiên bản tu tiên đây mà."

Gã gầy rộc biến sắc, nhưng vẫn cố cãi: "Ngươi giải thích thì có ích gì? Họ đang chịu khổ, ngươi cứu được không? Hay định giết hết bọn họ để bịt đầu mối?"

"Cứu? Tại sao phải cứu theo cách bình thường?" Thẩm Trường An bật cười, ánh mắt đột nhiên trở nên lạnh lùng. "Vân Cơ, lấy cho ta bộ 'Combo Giải Độc Đặc Biệt' mà ta mới mở khóa hôm qua từ hệ thống."

Vân Cơ sững người, nhưng sau đó ánh mắt nàng lóe lên một tia hưng phấn. Nàng nhanh chóng chạy vào trong quầy và lấy ra một chiếc khay.

Trên khay không phải là linh đan diệu dược. Mà là… mười mấy bát nhựa màu sắc sặc sỡ, bên trong chứa một loại nước lỏng màu nâu sẫm, đang bốc hơi nghi ngút với mùi hương hắc đến mức ai hít vào cũng phải hắt hơi mười cái liên tục.

"Thứ này là gì?" Đám đông kinh ngạc.

Thẩm Trường An cầm một bát lên, trịnh trọng giới thiệu: "Đây là 'Nước mắm cá cơm lên men chín vạn năm' trộn với 'Mù tạt rễ linh dược nghìn năm' và một chút 'Dấm chua của nữ thần thất tình'. Ta gọi nó là: **Xốt Chấm Thần Thánh Tẩy Trần**."

Anh nhìn gã gầy rộc, khẽ mỉm cười: "Ký sinh trùng mộng ngư sợ nhất là cái gì? Chúng là những sinh vật thanh tao, thích mùi hương dịu nhẹ và linh khí sạch sẽ. Vậy nên, cách tốt nhất để đuổi chúng ra khỏi cơ thể chính là… làm cho môi trường đó trở nên cực kỳ hôi, cay và nồng nặc đến mức linh hồn cũng muốn chạy trốn."

"Hàm hồ! Ngươi định dùng thứ dơ bẩn đó cứu người sao?" Gã gầy rộc gào lên, nhưng trong lòng bắt đầu cảm thấy bất an.

Thẩm Trường An không nói nhiều, anh ra hiệu cho Tiểu Hắc. Con chó đen nhảy vọt lên, tốc độ nhanh đến mức không ai nhìn thấy, nó mở miệng từng vị khách đang hóa cá và Thẩm Trường An dùng tay vung ra.

Mỗi người bị tống vào họng đúng một thìa xốt đặc chế.

Im lặng. Cả khách sạn rơi vào trạng thái im lặng đến đáng sợ trong ba giây.

Ngay sau đó…

"OẸ!!!!!"

Tiếng nôn mửa vang lên đồng thanh. Những vị khách vừa ăn xong, gương mặt từ màu cá ngay lập tức chuyển sang đỏ rực như tôm luộc. Đôi mắt họ lồi ra, nước mắt nước mũi giàn giụa. Họ không chỉ nôn, mà từ mọi lỗ chân lông trên cơ thể, những làn khói đen li ti (chính là mộng ngư thú) bị ép phải bay ra ngoài vì không chịu nổi "mùi vị thần thánh" kia.

Chỉ trong mười phút, tất cả các vị khách đều trở lại bình thường. Mặc dù trông họ hơi tả tơi, miệng vẫn liên tục chép chép như vừa trải qua một cuộc hành xác thực quản, nhưng vảy cá đã biến mất, đôi mắt đã có thần thái trở lại.

"Ta… ta sống lại rồi!" Một vị trưởng lão mếu máo. "Nhưng trời ơi, cái vị đó… thà cho ta chết đi còn hơn phải ăn lại lần nữa!"

Thẩm Trường An lau tay vào chiếc khăn lụa, quay sang gã gầy rộc: "Nào, giờ chúng ta bàn về việc bồi thường nhé. Ngươi mang hàng giả, hàng kém chất lượng vào khách sạn của ta, gây tổn hại hình ảnh thương hiệu nghiêm trọng."

Gã gầy rộc lúc này đã run rẩy hoàn toàn. Hắn định thi triển độn thuật để chạy trốn, nhưng vừa mới nhích chân, hắn đã cảm thấy không gian xung quanh đông cứng lại.

Thẩm Trường An chậm rãi bước tới, từng bước chân vang lên trên sàn gỗ khô khốc.

"Trong khách sạn của ta, có ba quy tắc vàng." Thẩm Trường An đưa một ngón tay lên. "Một là không được nợ tiền. Hai là không được vứt rác. Và ba là…"

Anh dừng lại ngay trước mặt gã gầy rộc, bàn tay trắng trẻo thò ra, bóp chặt lấy cổ hắn rồi nhấc bổng lên như nhấc một con gà.

"Ba là không được làm hỏng bữa ăn của các Thượng đế của ta. Ngươi có biết Lão Tà đã phải tốn bao nhiêu công sức để thái mỏng số cá đó không?"

"Chủ nhân… xin tha mạng… Ta chỉ là kẻ làm thuê…" Gã gầy rộc nghẹn ngào, đôi chân quẫy đạp trên không trung.

"Làm thuê cũng phải có lương tâm." Thẩm Trường An mỉm cười, nhưng nụ cười không chạm đến đáy mắt. "Lão Tà, ông đang thiếu nguyên liệu để làm món 'Dồi lợn ám hắc' đúng không? Ta thấy gã này cũng có chút tu vi, lọc xương lấy thịt cũng tạm ổn đấy."

Lão Tà liếm môi, đôi mắt rực lên hung quang của Ma Quân: "Chủ tử sáng suốt. Lão phu sẽ biến hắn thành món khai vị ngon nhất mà hắn từng được nếm."

"Không! Không! Tôi khai! Là Nhị trưởng lão của Thương hội Vạn Đạo, gã tên Mặc Ly, gã đưa cho tôi Mộng Ngư Thú!" Gã gầy rộc kinh hoàng hét lên, mọi lòng trung thành đều tan biến trước sự đe dọa của chiếc muôi lớn trong tay Lão Tà.

Thẩm Trường An ném gã xuống sàn như ném một túi rác. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi đám đông tu sĩ đang ngơ ngác chứng kiến màn lật kèo kinh điển.

"Mọi người nghe rõ chưa?" Thẩm Trường An lớn tiếng, giọng nói trầm ổn truyền khắp vùng. "Trường Sinh Khách Sạn chúng tôi luôn đề cao chất lượng và sự an toàn. Vụ việc vừa rồi hoàn toàn là hành vi cạnh tranh không lành mạnh của Thương hội Vạn Đạo. Để tạ lỗi với thực khách vì sự cố này, tất cả những ai có mặt trong sảnh hôm nay đều được nhận một 'Voucher giảm giá 50% cho dịch vụ massage tâm ma' lần sau."

Vừa nghe thấy "Voucher giảm giá", đám đông tu sĩ vốn đang phẫn nộ bỗng chốc khựng lại.

"Giảm giá 50%? Cái dịch vụ massage đó nghe nói bình thường đắt lắm mà?"

"Phải đó, lần trước lão tổ nhà ta đi về khen nức nở, nói là xóa bỏ được cả rạn nứt trong linh hồn."

"Trường Sinh Khách Sạn thật hào phóng, rõ ràng họ là nạn nhân mà vẫn chịu đền bù."

Làn sóng dư luận quay ngoắt 180 độ. Những tiếng chửi bới chuyển thành tiếng tung hô.

Thẩm Trường An nhìn kết quả trên bảng điều khiển hệ thống: **Chỉ số danh tiếng: +200. Điểm công đức nhận được: 5000.**

"Đúng là một vụ làm ăn có hời." Anh lẩm bẩm.

Đêm đó, trong gian phòng bí mật của Thương hội Vạn Đạo cách đó vạn dặm.

Mặc Ly – một lão già râu dài, đôi mắt xếch độc địa – tức giận đập nát chén trà bằng ngọc quý: "Thất bại? Với Mộng Ngư Thú mà cũng thất bại sao? Lại còn bị hắn lấy danh tiếng làm công cụ quảng cáo?!"

"Trưởng lão, tên tiểu tử đó… hắn không theo quy tắc của chúng ta." Tên thuộc hạ run rẩy bẩm báo. "Hắn dùng một loại xốt hôi thối để hóa giải cấm thuật Ma giới. Chúng ta phải làm sao tiếp theo?"

Mặc Ly híp mắt, hơi thở lạnh lẽo tỏa ra: "Không thể để hắn lớn mạnh thêm được nữa. Nếu các chiêu trò thương mại không hiệu quả… thì phải dùng đến sức mạnh thực sự. Liên lạc với Hắc Sát lâu, ta muốn mua cái đầu của Thẩm Trường An. Giá bao nhiêu cũng được."

Tại khách sạn Trường Sinh.

Thẩm Trường An đang nằm tựa lưng trên ghế bành ở sân thượng, đắp một chiếc mặt nạ dưa chuột linh dược do Vân Cơ vừa làm xong.

Tiểu Hắc ngồi bên cạnh, tai dựng đứng lên: "Chủ nhân, em cảm giác có rất nhiều sát khí đang nhắm về hướng này."

Thẩm Trường An không mở mắt, giọng nói đều đều: "Sát khí à? Cứ để chúng đến. Sẵn tiện khách sạn đang thiếu người dọn bể phốt và quét lá khô mùa thu. Nếu là sát thủ chuyên nghiệp thì chắc chân tay cũng nhanh nhẹn hơn đám người thường."

Anh khẽ vỗ về đầu con kỳ lân nhỏ: "Tiểu Hắc, ghi nhớ này: Ở thế giới này, kẻ thù lớn nhất không phải là Ma Vương hay Thiên Đạo. Kẻ thù lớn nhất chính là những kẻ khiến chúng ta mất tiền mà không mang lại lợi nhuận."

Trăng lên cao, chiếu rọi vào sảnh khách sạn yên bình. Trên bàn lễ tân, cuốn sổ thu chi bỗng tự lật trang, hiện ra một dòng chữ màu vàng kim rực rỡ:

*Nhiệm vụ mới: Đón tiếp vị khách 'Sát Thủ Cuối Cùng'. Phần thưởng: Nâng cấp Hồ bơi Luân Hồi lên chuẩn 5 sao.*

Thẩm Trường An khẽ mỉm cười trong bóng tối.

Cuộc chơi, mới chỉ thực sự bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8