Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 50: ** Lão Tà: \”Chơi độc với ta sao?\”

Cập nhật lúc: 2026-05-16 16:46:30 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 50: LÃO TÀ: "CHƠI ĐỘC VỚI TA SAO?"**

Đêm ở vách núi Đoạn Hồn không bao giờ thực sự yên tĩnh. Tiếng gió rít qua những khe đá hẹp nghe như tiếng quỷ hú hồn, nhưng khi tiếng gió ấy chạm đến bức tường gạch men sáng loáng của Khách sạn Trường Sinh, nó lập tức bị một tầng bình chướng vô hình hóa giải, chỉ còn lại âm thanh rì rào êm dịu như tiếng sóng vỗ.

Lúc này là canh ba, giờ mà ngay cả những tu sĩ siêng năng nhất cũng thường chìm vào trạng thái minh tưởng sâu nhất.

Trong bóng tối mịt mù, ba bóng đen như những giọt mực tan chảy vào hư không, lặng lẽ áp sát khu vực hậu cần của khách sạn. Đây là "Hắc Sát Tam Tuyệt" – ba sát thủ đứng đầu bảng xếp hạng của Hắc Sát Lâu, những kẻ từng khiến ngay cả tông chủ của một nhị lưu tông môn cũng phải ngủ không yên giấc.

"Lão Đại, phong thủy nơi này lạ thật." Một bóng đen truyền âm, giọng nói thấp đến mức khó lòng nghe thấy. "Linh khí nồng đậm nhưng lại không có dao động phòng ngự của trận pháp truyền thống. Thằng nhóc họ Thẩm kia thực sự tự tin đến vậy sao?"

Kẻ dẫn đầu, một gã đàn ông gầy gò với đôi mắt đỏ quạch như rắn độc, khẽ hừ một tiếng: "Đừng có khinh địch. Mặc Ly Trưởng lão đã dặn, nơi này tà môn. Chúng ta không đi cửa chính, đột nhập từ nhà bếp. Theo thông tin, đầu bếp ở đây chỉ là một tên to xác thua cược phải làm công. Giải quyết xong hắn, chúng ta sẽ thả 'Cửu Hồn Táng Lễ' vào nguồn nước. Một khi cả khách sạn nhiễm độc, Thẩm Trường An có là Đại La Kim Tiên cũng phải quỳ xuống nộp mạng."

Ba gã sát thủ nhẹ nhàng lách qua cửa sổ khép hờ của phòng bếp.

Ngay khi bước chân vào bên trong, một luồng không khí đặc quánh tràn lên sống mũi chúng. Đó là một mùi hương cực kỳ phức tạp: có vị cay nồng của ớt khô thiêu cháy, vị chua gắt của linh quả lên men, và ẩn hiện trong đó là một mùi thối rữa đầy ma mị nhưng lại khiến người ta… vô thức thèm ăn.

"Cái mùi gì thế này?" Một tên sát thủ suýt thì hắt hơi, gã vội vã dùng linh lực phong bế ngũ quan.

Giữa gian bếp rộng lớn, được thắp sáng bởi những viên Dạ Minh Châu đính trên trần nhà, một bóng lưng hộ pháp đang đứng trước chiếc lò gang khổng lồ.

Đó là Lão Tà.

Hôm nay lão không mặc bộ đồ ma bào đen tuyền thời oanh liệt, mà khoác trên mình chiếc tạp dề thêu hình một đóa hoa hồng đỏ rực cực kỳ chướng mắt – món quà mà Thẩm Trường An tặng nhân dịp "Nhân viên xuất sắc tháng". Tay lão không cầm ma khí vạn người khiếp sợ, mà lại đang cầm một chiếc muôi đồng to bằng cái chậu, thỉnh thoảng lại khuấy mạnh vào cái nồi đen ngòm đang sùng sục sôi.

"Đến rồi à?" Lão Tà không quay đầu lại, giọng nói khàn khàn vang lên trong gian bếp tĩnh lặng.

Ba gã sát thủ giật mình kinh hãi, đồng loạt lùi lại, thủ thế.

"Ngươi biết chúng ta đến?" Thủ lĩnh Hắc Sát Tam Tuyệt lạnh lùng hỏi, thanh đoản kiếm trên tay tỏa ra luồng khói tím đen – kịch độc "Hủ cốt tán".

Lão Tà khẽ khà một tiếng, đặt chiếc muôi xuống, chậm rãi quay người lại. Dưới ánh sáng mờ ảo, vết sẹo dài trên mặt lão giật giật, trông dữ tợn như một con rết bò ngang. Lão liếc nhìn thanh đoản kiếm của tên sát thủ, rồi khinh bỉ bĩu môi:

"Hủ cốt tán? Chiết xuất từ nọc rắn U Minh trộn với cỏ Đoạn Trường đúng không? Tỉ lệ 3:7 à? Thằng nhóc nào dạy ngươi chế độc vậy? Rác rưởi. Quá nhiều tạp chất, lại thiếu mất một chút phấn hoa Độc Long để điều hòa, dùng cái thứ này đi ám sát… đúng là sỉ nhục cái nghề dùng độc."

Ba gã sát thủ sững sờ. Kẻ dẫn đầu nghiến răng: "Bớt sủa đi! Chết đến nơi còn thích lên mặt giáo huấn. Đại em, Tam em, ra tay!"

Lập tức, căn phòng bếp biến thành một chiến trường của những luồng khí độc. Tên thứ hai tung ra "Vô Ảnh Phấn", một loại bột cực mịn có khả năng xuyên qua lớp hộ thể chân khí để ăn mòn kinh mạch. Tên thứ ba vẩy ra "Đoạn Hồn Châm", hàng trăm cây kim đen bóng nhắm thẳng vào các tử huyệt của Lão Tà.

Lão Tà đứng yên tại chỗ, thậm chí còn không buồn vận dụng linh lực để phòng thủ. Lão há miệng, hít một hơi thật sâu, nuốt toàn bộ đám mây "Vô Ảnh Phấn" vào bụng như thể đang hít thở không khí trong lành buổi sáng. Còn hàng trăm cây "Đoạn Hồn Châm" khi bay đến cách lão ba thước thì bỗng nhiên giống như rơi vào đầm lầy, bị khựng lại rồi rơi lả tả xuống đất.

"Ừm… Vô Ảnh Phấn này hơi thiếu độ cay." Lão Tà chép miệng, gương mặt vốn dĩ sầu đời bỗng chốc trở nên hưng phấn. "Vị chát nhiều quá, có lẽ là do hái cỏ vào buổi tối lúc sương chưa tan. Đồ tồi, toàn là đồ tồi!"

"Ngươi… ngươi là quái vật gì?" Ba gã sát thủ rụng rời tay chân.

Lão Tà khẽ nhe răng cười, một nụ cười đầy tàn nhẫn: "Mấy đứa nhỏ, hôm nay các ngươi gặp may đấy. Chủ quán nhà ta vừa mới đặt hàng một món mới có tên là 'Lẩu Thập Toàn Đại Độc' để phục vụ những vị khách có sở thích… hành xác. Ta đang thiếu nguyên liệu tươi để thử độc. Các ngươi đến thật đúng lúc."

Dứt lời, Lão Tà vẫy tay một cái. Toàn bộ gian bếp bỗng chốc rùng mình.

"Lĩnh vực: Vạn Độc Quy Tông!"

Một luồng áp lực kinh thiên động địa từ người lão bùng phát. Trong khoảnh khắc đó, hình bóng của vị đầu bếp già nua biến mất, thay vào đó là một tòa ma bóng khổng lồ đang ngồi trên ngai vàng làm từ đầu lâu, xung quanh là hàng vạn con độc trùng bò lổm ngổm.

Ba gã sát thủ cảm thấy máu trong người mình bỗng chốc đông cứng lại. Những kịch độc mà chúng mang trên người – niềm tự hào của cả đời sát thủ – bỗng nhiên phản chủ, điên cuồng cắn nuốt chính chủ nhân của nó.

"Đừng giết chúng ta! Chúng ta là người của Hắc Sát Lâu…"

"Hắc Sát Lâu?" Lão Tà túm cổ một tên sát thủ xách bổng lên như xách một con gà, lão ghé sát vào mũi hắn ngửi ngửi. "Mùi vị của ngươi thật tệ, sặc mùi tạp chất linh khí. Nhưng không sao, băm nhỏ ra làm phân bón cho vườn linh dược sau nhà của chủ quán thì chắc cũng tạm được."

"Đợi đã, Lão Tà."

Một giọng nói điềm tĩnh vang lên từ phía cửa bếp. Thẩm Trường An, trong bộ đồ ngủ lụa là xa xỉ, tay cầm một chiếc quạt giấy, đang thong dong bước vào. Theo sau anh là Tiểu Hắc – con chó đen nhỏ đang ngáp ngắn ngáp dài.

"Chủ quán, sao ngài lại dậy vào lúc này?" Lão Tà lập tức thu hồi sát khí, cung kính hỏi, dù trên tay vẫn đang xách gã sát thủ đang sùi bọt mép.

Thẩm Trường An liếc nhìn ba gã "chuột nhắt" trên sàn, rồi lại nhìn cái nồi đen ngòm của Lão Tà, thở dài: "Tiểu Hắc nghe thấy tiếng ruồi muỗi vo ve nên báo cho ta. Lão Tà à, ta đã bảo ngài bao nhiêu lần rồi? Đừng có hở chút là đòi làm phân bón hay băm thịt người ta. Khách sạn của chúng ta là kinh doanh văn minh, hòa khí sinh tài."

Ba gã sát thủ nghe thấy thế, trong lòng bỗng nhen nhóm một tia hy vọng. Tên cầm đầu vội vàng dập đầu: "Vị tiên sinh này, chúng ta sai rồi! Chúng ta bị Mặc Ly ép buộc! Xin ngài đại phát từ bi thả chúng ta đi, chúng ta thề sẽ không bao giờ xuất hiện ở đây nữa!"

Thẩm Trường An mỉm cười, nụ cười dưới ánh trăng trông thật thánh thiện: "Thả các ngươi đi? Thế thì thiệt thòi cho ta quá. Các ngươi biết không, đột nhập vào khách sạn sau giờ giới nghiêm là vi phạm quy định 'An toàn và Trật tự'. Phí xâm nhập trái phép là 5.000 linh thạch mỗi người. Ngoài ra, việc dùng độc dược rẻ tiền làm bẩn không khí trong bếp của ta, phí vệ sinh môi trường là 10.000 linh thạch. Tổng cộng các ngươi nợ ta 45.000 linh thạch."

Ba gã sát thủ ngây người. Nợ? Trong tình huống này mà hắn còn tính tiền?

"Chúng ta… chúng ta không mang đủ linh thạch." Tên sát thủ run rẩy nói.

Thẩm Trường An gõ quạt vào lòng bàn tay: "Không có tiền cũng không sao. Ở đây chúng ta có chương trình 'Lao động công ích trừ nợ'. Lão Tà, nồi món mới của ngài thiếu người nếm đúng không?"

Lão Tà mắt sáng rực lên: "Vâng, chủ quán. Món 'Súp hầm lục tạng' của ta cần những người có tu vi Nguyên Anh để kiểm tra xem nồng độ độc tố có đủ để phá hủy tu vi trong vòng mười hơi thở hay không. Nếu dùng họ làm mẫu thử, ta có thể hoàn thiện công thức trong sáng mai."

Ba gã sát thủ nghe xong, mặt mũi xám xịt như tro tàn. Thử độc cho Tà Độc Ma Quân? Đó chẳng phải là chết còn đau đớn hơn cả bị chặt đầu sao?

"Vậy đi." Thẩm Trường An thản nhiên ra lệnh. "Lão Tà, cứ dùng họ thoải mái. Nhớ giữ cho họ sống đến lúc nợ được trả hết nhé. Còn ba người các ngươi, hãy lấy làm vinh dự. Các ngươi đang góp phần vào công cuộc phát triển ẩm thực đỉnh cao của Khách sạn Trường Sinh đấy."

Lão Tà cười gằn, xách cả ba tên đi vào căn phòng chứa rác bên cạnh bếp – nơi giờ đây đã trở thành "phòng nghiên cứu độc dược" của lão.

Trong gian bếp, chỉ còn lại Thẩm Trường An và Tiểu Hắc. Anh tiến lại gần cái nồi đang sôi, tò mò nhìn vào: "Lão Tà này, lần sau nhớ bỏ thêm chút muối vào độc dược nhé. Ta thấy mấy tên này hít độc của ngài mà mặt mày nhăn nhó, chắc là do nhạt nhẽo quá."

Tiểu Hắc gầm gừ một tiếng trong cổ họng như thể đồng ý.

"Được rồi, đi ngủ thôi." Thẩm Trường An ngáp một cái thật dài. "Sáng mai còn phải chuẩn bị hóa đơn gửi đến Hắc Sát Lâu nữa. Đồ của họ làm hỏng không khí của ta, tiền bồi thường tinh thần chắc chắn không thể ít được."

Bóng lưng của vị chủ quán trẻ tuổi biến mất sau hành lang, để lại trong căn bếp mùi hương kỳ quái của độc dược và ẩm thực trộn lẫn. Phía phòng bên cạnh, tiếng kêu thét của ba gã sát thủ vang lên, nhưng chưa kịp thoát ra khỏi tường nhà bếp đã bị trận pháp âm thầm của hệ thống nuốt chửng hoàn toàn.

Đêm đó, ở một góc nào đó của tu chân giới, Hắc Sát Lâu chủ bỗng thấy tim mình đập thình thịch một cách bất thường, giống như… vừa có một món nợ khổng lồ từ trên trời rơi xuống đầu ông ta vậy.

Tại Khách sạn Trường Sinh, Lão Tà đang hí hửng ghi chép vào cuốn sổ tay: *"Mẫu thử số 1: Tác dụng của nọc độc rết nghìn năm với gan sát thủ. Kết quả: Phản ứng rất sống động, nhưng tiếng kêu hơi to, cần thêm một chút thảo dược gây tê…"*

Ánh trăng lạnh lẽo chiếu xuống biển mây. Tiên nhân hay ma quỷ, một khi đã dừng bước tại nơi này, kết cục vốn dĩ chưa bao giờ nằm trong tay họ nữa. Bởi vì ở đây, ngay cả cái chết cũng phải tính phí.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8