Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 51: ** Tiên Cư Các phá sản sau 3 ngày
**Chương 51: Tiên Cư Các phá sản sau 3 ngày**
Buổi sáng ở Phù Thế Linh Giới thường bắt đầu bằng những vạt nắng tím nhạt xuyên qua lớp sương mù dày đặc của Vực Không Gian Số 0. Thế nhưng, sáng hôm nay, không khí yên bình của Khách sạn Trường Sinh lại bị phá vỡ bởi những tiếng trống rộn ràng, tiếng pháo linh khí nổ đì đùng và mùi phấn thơm rẻ tiền nồng nặc bốc lên từ phía đối diện con phố.
Thẩm Trường An tay cầm chiếc bàn tính ngọc đế quang, tựa lưng vào khung cửa sổ gỗ lim, mắt lười biếng nhìn sang phía bên kia.
Ngay đối diện Khách sạn Trường Sinh, một tòa kiến trúc lộng lẫy cao tới chín tầng vừa mọc lên chỉ sau một đêm. Trên bảng hiệu to tướng nạm đầy đá quý chói mắt là ba chữ rồng bay phượng múa: **"Tiên Cư Các"**.
"Chủ nhân, xem kìa, có kẻ muốn cướp bát cơm của chúng ta."
Vân Cơ đứng bên cạnh, ngón tay ngọc ngà đang cầm một chiếc khăn lụa trắng muốt, điên cuồng lau chùi một vết xước gần như không thể thấy bằng mắt thường trên quầy lễ tân. Đôi mắt cáo chín đuôi của nàng khẽ híp lại, lộ ra một tia nguy hiểm. "Nghe nói đó là tài sản của Thương hội Kim Bang, do nhị thiếu gia Kim Bất Hoán đích thân đứng tên đầu tư."
Thẩm Trường An không nhịn được mà bật cười, âm thanh khô khốc vang lên giữa đại sảnh vắng lặng: "Kim Bất Hoán? Cái tên 'máy rút tiền di động' đó sao? Hắn chưa chừa sau lần bị Tiểu Hắc nhai nát phi thuyền à?"
Vừa nhắc đến tên mình, Tiểu Hắc – con chó đen nhỏ đeo vòng cổ chuông vàng – đang nằm sưởi nắng dưới chân Thẩm Trường An khẽ ngáp một cái, để lộ hàm răng trắng nhởn có thể nghiền nát linh kiếm bậc năm như nhai bánh quy. Nó vẫy cái đuôi ngắn củn, ra chiều khinh bỉ.
Phía đối diện, Kim Bất Hoán đang đứng trên một bục cao, mặc bộ y phục thêu chỉ vàng lấp lánh, bụng phệ rung rinh theo mỗi nhịp vung tay. Hắn cầm một món pháp bảo khuếch đại âm thanh, gào thét:
"Hỡi các vị đạo hữu! Chư vị tiên gia! Đừng để bị lừa bởi cái khách sạn hắc ám, chặt chém mang tên Trường Sinh kia nữa! Hôm nay, Tiên Cư Các chúng ta chính thức khai trương! Ở đây, chúng tôi có rượu ngon miễn phí ngày đầu, phòng ngủ dát vàng, và quan trọng nhất…"
Hắn cố tình liếc xéo về phía Thẩm Trường An, giọng đầy khiêu khích:
"…Ở đây chúng tôi coi khách hàng là tổ tông, không có quy tắc 'hối lộ' hay 'thu phí tinh thần' vô lý! Giá phòng chỉ bằng một phần mười phía đối diện! Xin mời vào!"
Dưới tác động của sự giảm giá và khuyến mãi, một lượng lớn tán tu và ngay cả vài vị trưởng lão của các tông môn nhỏ vốn đang đứng phân vân ở cửa Khách sạn Trường Sinh liền bị thu hút. Họ xì xào bàn tán, rồi nối đuôi nhau đi về phía Tiên Cư Các.
"Chủ nhân, khách đi hết rồi." Lão Tà từ trong bếp lững thững bước ra, tay vẫn cầm chiếc dao phay đen kịt đang rỉ ra một loại nước màu tím sậm đáng ngờ. Lão gãi gãi cái sẹo trên mặt, giọng khàn đặc: "Có cần tôi vào đó bỏ một chút 'gia vị đặc biệt' cho bọn họ sớm thăng thiên không?"
Thẩm Trường An ung dung lắc đầu, tay gảy một hạt bàn tính: "Lão Tà, làm ăn kinh doanh không được thô bạo thế. Chúng ta là ngành dịch vụ cấp cao. Cứ để họ đi. Thức ăn nhanh rẻ tiền so sao được với tinh hoa thực thần của ngài? Chờ xem, ta cho Tiên Cư Các đó tồn tại tối đa là ba ngày."
—
**Ngày thứ nhất: Cơn sốt giảm giá.**
Tiên Cư Các đông nghẹt người. Tiếng hò reo, tiếng cụng chén vang trời. Kim Bất Hoán nhìn qua ô cửa sổ, thấy Khách sạn Trường Sinh đìu hiu thì cười đến mức không khép được miệng.
"Hừ, Thẩm Trường An, để xem ngươi lấy gì đấu với tiền của Kim gia ta! Cái gì mà Lĩnh vực tuyệt đối? Ở đây ta dùng linh thạch đập chết người!"
Hắn thuê hơn một trăm mỹ nữ từ Yêu tộc hạ đẳng về múa hát, đồ ăn là thịt linh thú tươi sống nhưng chế biến cẩu thả, rượu tiên nồng độ cao pha thêm chút mật linh để đánh lừa vị giác. Khách khứa ban đầu cảm thấy rất sướng, vì ít nhất ở đây họ được làm "đại gia", không phải khép nép sợ hãi con chó đen hay vị tiếp tân hung dữ bên kia.
Thế nhưng, đến buổi chiều, bắt đầu có những lời phàn nàn.
"Này tiểu nhị, sao cái Wifi linh khí của các người yếu thế? Ta định lên 'Linh Thông Mạng' xem livestream của Vân Cơ tiên tử mà nó cứ quay tròn mãi?" Một vị kiếm tu trẻ tuổi bực bội đập bàn.
Tiểu nhị của Tiên Cư Các lúng túng: "Đạo hữu thông cảm, đây là công nghệ mới của Thương hội chúng tôi, chắc là do… do nhiều người dùng quá."
Thực tế, Kim Bất Hoán đã thuê một nhóm trận pháp sư bắt chước trận pháp phát tín hiệu của Thẩm Trường An, nhưng làm sao họ hiểu được nguyên lý "Băng thông linh hồn" của hệ thống hiện đại? Tín hiệu chập chờn khiến khách hàng đang quen lướt web tốc độ cao ở Trường Sinh cảm thấy như bị tra tấn tâm lý.
**Ngày thứ hai: Sự xuống cấp và mùi vị của sự thật.**
Đến ngày thứ hai, khách bắt đầu cảm thấy có gì đó sai sai.
Lý Bạch – vị Kiếm Tiên say khướt thường xuyên nợ tiền rượu ở Trường Sinh – cũng tò mò sang Tiên Cư Các uống rượu miễn phí. Ông ta nhấp một ngụm, liền nhổ toẹt ra sàn:
"Rác rưởi! Đây là nước lã pha linh khí chứ rượu cái nỗi gì? Uống vào chỉ thấy bụng trương lên, kiếm ý thì không thấy một tia. Mang cho ta vò 'Túy Tiên Tửu' của Trường Sinh mau!"
Lúc này, phục vụ của Tiên Cư Các bắt đầu lộ rõ sự thiếu chuyên nghiệp. Vì không có quy tắc nghiêm ngặt, khách hàng bắt đầu khạc nhổ bừa bãi, rác thải tu chân – từ vỏ linh đan đến những mảnh bùa chú hỏng – vứt đầy hành lang.
Một vị nữ tu khi bước vào nhà vệ sinh đã hét toáng lên: "Tại sao chỗ này lại bốc mùi thế này? Không có trận pháp 'Khử mùi luân hồi' sao? Trời ơi, ở bên Trường Sinh, Vân Cơ tiên tử còn dùng mị thuật để hương thơm bám vào từng thớ thịt khách hàng cơ mà!"
Sự thật dần lộ diện: Tiên Cư Các chỉ có cái mã bên ngoài. Họ có thể bắt chước hình dáng khách sạn, nhưng không thể bắt chước được những dịch vụ cốt lõi mà hệ thống cung cấp cho Thẩm Trường An.
Đến tối ngày thứ hai, một thảm họa đã xảy ra. Lão Tà đứng bên cửa sổ Trường Sinh, mũi hếch lên, lẩm bẩm: "Dùng linh chi vạn năm nấu với mật gấu đen Tây Vực mà không biết tẩy sạch độc tố bên trong nhụy hoa… Hừ, tối nay có trò hay rồi."
Y như rằng, nửa đêm, tiếng la hét vang dội từ Tiên Cư Các. Hàng chục tu sĩ bắt đầu bị tiêu chảy linh khí – một loại triệu chứng khiến linh lực thoát ra ngoài qua đường tiêu hóa không kiểm soát được. Cả tòa nhà Tiên Cư Các chìm trong hỗn loạn và một mùi vị… khó tả.
**Ngày thứ ba: Phá sản và "Hóa đơn cuối cùng".**
Sáng ngày thứ ba, Kim Bất Hoán vừa bước xuống sảnh đã thấy một nhóm Kiếm tu của danh môn chính phái đang cầm kiếm bao vây mình.
"Kim Bất Hoán! Đồ lừa đảo! Đồ ăn của ngươi làm hư hại đạo cơ của ta! Ngươi có biết ta đã tốn bao nhiêu năm để tích lũy chút linh lực này không?" Một lão giả tóc trắng xóa, mặt mũi tái nhét vì… đi ngoài quá nhiều, đang run rẩy chỉ vào mặt hắn.
"Ta… ta sẽ bồi thường! Bình tĩnh!" Kim Bất Hoán mồ hôi hột chảy ròng ròng.
"Bồi thường? Ngươi có trả nổi thời gian không? Chúng ta phải sang Trường Sinh khách sạn thuê phòng Massage Luân Hồi để hồi phục lại đạo cơ! Ngươi biết phí phòng VIP bên đó là bao nhiêu không? Mau nộp tiền ra!"
Đúng lúc đó, Thẩm Trường An thong dong bước sang, theo sau là Vân Cơ cầm dù che nắng và Tiểu Hắc lững thững đi giữa đường.
Thẩm Trường An nhìn đống đổ nát của Tiên Cư Các – nơi giờ đây rác rưởi ngập ngụa, cửa kính vỡ nát – rồi tặc lưỡi:
"Nhị thiếu gia, có vẻ kinh doanh không thuận lợi lắm nhỉ?"
Kim Bất Hoán như thấy cứu tinh, lao tới ôm chân Thẩm Trường An: "Thẩm đại ca! Thẩm gia! Cứu mạng! Đám khách này điên rồi, họ muốn lột da ta!"
Thẩm Trường An mỉm cười, một nụ cười mà Vân Cơ biết chắc chắn là điềm báo cho một vụ thu hoạch lớn: "Muốn ta giải quyết sao? Đơn giản thôi. Tiên Cư Các của ngươi hiện tại đang gây ô nhiễm môi trường nghiêm trọng cho khu vực xung quanh khách sạn của ta. Mùi hương của nó làm ảnh hưởng đến tinh thần của nhân viên và khách hàng VIP. Đây là hóa đơn bồi thường."
Anh đẩy ra một tờ giấy dài dằng dặc. Kim Bất Hoán nhìn qua, suýt ngất xỉu:
– Phí bồi thường tinh thần cho nhân viên (Vân Cơ bị stress vì thấy rác): 50 vạn linh thạch.
– Phí bồi thường cho chó (Tiểu Hắc bị sụt cân vì ngửi mùi độc): 20 vạn linh thạch.
– Phí mua lại bất động sản đang xuống cấp: 1 linh thạch (Giá tượng trưng).
"Một… một linh thạch? Ngươi muốn mua lại cả cái tòa nhà chín tầng này với một linh thạch?" Kim Bất Hoán hét lên.
Tiểu Hắc tiến lên một bước, gầm nhẹ, một áp lực của Thần thú Thượng cổ tỏa ra khiến cả con phố đóng băng.
Thẩm Trường An vỗ đầu Tiểu Hắc, dịu dàng nói: "Cái xác nhà này giờ chỉ đáng giá bấy nhiêu thôi. Ngươi nghĩ ta thích cái đống rác này sao? Ta mua lại là để dọn dẹp sạch sẽ cho thế giới trong lành đấy. Nếu không bán, ngươi cứ ở lại đây mà trả nợ cho đám tu sĩ đang sôi máu kia đi."
Kim Bất Hoán nhìn quanh, thấy hàng trăm cặp mắt đỏ ngầu đang nhìn mình như muốn ăn tươi nuốt sống, rùng mình một cái, vội vàng cầm bút ký tên.
"Được! Ta bán! Ta cút ngay lập tức!"
—
Chưa đầy ba tiếng sau, tấm biển "Tiên Cư Các" bị dỡ bỏ. Thẩm Trường An búng tay một cái, "Lĩnh vực tuyệt đối" lan tỏa. Toàn bộ rác rưởi, mùi hôi và những kiến trúc cẩu thả biến mất trong nháy mắt, thay vào đó là một vườn cây xanh mướt và một trạm phát Wifi linh khí đời mới.
Các tu sĩ bị ngộ độc trước đó lếch thếch bò sang cửa Khách sạn Trường Sinh.
"Thẩm chưởng quầy… chúng tôi sai rồi. Xin hãy cho chúng tôi vào ở phòng bình dân cũng được, cứu đạo cơ của chúng tôi với…"
Thẩm Trường An đứng ở cửa, tay lạch cạch gảy bàn tính: "Vào cửa là khách. Nhưng vì các vị đã từng ủng hộ đối thủ cạnh tranh, nên lần này dịch vụ giải độc sẽ có thêm phụ phí 20%. Vân Cơ, làm thủ tục Check-in cho họ. Nhớ thu tiền trước khi họ vào phòng tắm nhé."
"Vâng, chủ nhân." Vân Cơ cười duyên dáng, trong lòng thầm thán phục sự vô sỉ đến đỉnh điểm của ông chủ mình.
Phía sau khách sạn, Lão Tà đang hí hửng chuẩn bị một nồi lẩu lớn: "Chủ nhân, trưa nay ăn gì? Để tôi nấu món 'Lẩu Hỗn Độn' chúc mừng chúng ta có thêm một bãi giữ xe nhé?"
Thẩm Trường An nhìn bầu trời bao la, thở dài một tiếng giả tạo: "Kinh doanh thật là khó khăn. Mới có ba ngày mà đối thủ đã phá sản rồi. Ta biết tìm ai để giải sầu đây?"
Tiểu Hắc gặm một viên linh thạch cực phẩm, mắt lim dim, như thể muốn nói: "Chủ nhân, ngài đừng giả vờ nữa, chẳng qua là vì túi tiền của ngài lại dày lên thôi."
Trưa hôm đó, Khách sạn Trường Sinh lại rộn rã tiếng cười nói, mùi thơm tinh tế của món ăn lan tỏa khắp mười dặm, như một lời nhắc nhở cho bất kỳ ai có ý định cạnh tranh: Ở Phù Thế Linh Giới này, Tiên nhân có thể dừng bước, nhưng hóa đơn của Thẩm Trường An thì không bao giờ dừng lại.