Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 52: ** Tuyển thêm nhân viên tạp vụ

Cập nhật lúc: 2026-05-16 16:47:36 | Lượt xem: 2

**Chương 52: Tuyển thêm nhân viên tạp vụ**

Buổi sáng ở vùng giao thoa giữa Tiên – Ma – Yêu giới luôn bắt đầu bằng một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, cho đến khi tiếng gẩy bàn tính lạch cạch của Thẩm Trường An vang lên, phá tan bầu không khí đặc quánh linh khí.

Trong sảnh chính của Khách sạn Trường Sinh, Thẩm Trường An đang vắt chân chữ ngũ, trên tay cầm một chiếc quạt giấy ghi hai chữ "Phát Tài". Trước mặt anh, Vân Cơ đang trong trạng thái “cuồng phong bão táp”. Nàng cầm một chiếc khăn tay thêu lụa thượng hạng, điên cuồng lau đi lau lại một vết mờ gần như không thể thấy bằng mắt thường trên mặt bàn gỗ đàn hương.

"Chủ nhân! Ngài nhìn xem! Ngài nhìn xem!" Vân Cơ vừa lau vừa thở hồng hộc, cái đuôi hồ ly phía sau dựng đứng lên vì tức giận. "Số lượng khách tăng đột biến kể từ khi chúng ta thôn tính Tiên Cư Các. Đám tu sĩ kia… bọn họ đúng là một lũ lợn! Chân đi bùn, mồm nhả hạt dưa, lại còn có tên dám mang cả thú cưỡi vào sảnh. Một mình nô tỳ vừa phải làm lễ tân, vừa phải quản lý phòng ốc, giờ còn phải đi quét dọn sau mông bọn họ? Chỗ này không phải là khách sạn nữa, là một cái ổ rác!"

Thẩm Trường An bình thản hớp một ngụm trà linh cúc, mắt không rời cuốn sổ thu chi: "Bớt nóng, bớt nóng nào Vân Cơ. Làm việc nhiều là để rèn luyện tâm tính. Tu luyện Cửu Vĩ không phải cần nhất là sự nhẫn nại sao?"

"Nhẫn nại cái đầu ngài ấy!" Vân Cơ vứt phăng cái khăn xuống bàn, mắt long sòng sọc. "Hoặc là ngài tuyển thêm người, hoặc là nô tỳ sẽ dùng mị thuật bắt tên khách hàng tiếp theo làm trâu làm ngựa cho nô tỳ! Nô tỳ sắp phát điên vì mấy vết bẩn này rồi!"

Thẩm Trường An tặc lưỡi. Anh biết, khi một người mắc chứng OCD (ám ảnh cưỡng chế) như Vân Cơ mà nổi điên, thì hậu quả thường là một khách hàng nào đó sẽ bị nàng đánh cho bay màu chỉ vì lỡ… hắt hơi không che miệng. Mà khách hàng bị đánh bay đồng nghĩa với việc hụt doanh thu. Đó là điều Thẩm Trường An tuyệt đối không cho phép.

"Được rồi, hệ thống cũng vừa báo là khách sạn đã lên cấp, cho phép mở rộng quy mô nhân sự." Thẩm Trường An thở dài, gấp cuốn sổ lại. "Tiểu Hắc! Lão Tà! Ra đây họp!"

Từ phía sau bếp, Lão Tà mang theo một luồng hỏa sát khí nóng hầm hập bước ra. Lão vẫn mặc chiếc tạp dề thêu hoa hồng hồng che đi cơ bắp cuồn cuộn, tay lăm lăm con dao phay nặng ngàn cân, trên đó vẫn còn dính vài giọt mỡ lợn rừng.

"Có chuyện gì vậy chưởng quầy? Tôi đang chuẩn bị làm món 'Thỏ ngọc om linh dược' cho bữa trưa."

Ở dưới gầm bàn, một cái bóng đen nhỏ nhắn bò ra. Tiểu Hắc — con Hắc Kỳ Lân trong lốt chó mực — ngáp dài một cái, cái chuông vàng cổ kêu "keng" một tiếng giòn giã. Nó dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn Thẩm Trường An, như muốn nói: "Lại làm sao nữa? Không thấy người ta đang bận… ngủ à?"

"Khách sạn dạo này hơi bừa bộn." Thẩm Trường An đập quạt vào lòng bàn tay. "Chúng ta cần một nhân viên tạp vụ. Yêu cầu: Siêng năng, chịu khó, quan trọng nhất là… rẻ tiền. À không, là lòng trung thành cao."

Lão Tà hừ một tiếng: "Tuyển người? Ở cái vùng thâm sơn cùng cốc này, không phải là Ma đầu giết người không ghê tay thì cũng là Tiên nhân cao ngạo. Ai thèm đi quét rác cho ngài?"

Đúng lúc đó, "Keng —"

Tiếng chuông ở cửa khách sạn rung lên nhè nhẹ. Đây không phải tiếng va chạm mạnh của kẻ đến gây sự, mà là một thanh âm rụt rè, run rẩy đến tội nghiệp.

Mọi người quay đầu ra cửa.

Nắng ban mai xuyên qua khe cửa gỗ, chiếu lên một dáng người nhỏ bé đang đứng co ro. Đó là một cô bé — đúng hơn là một tiểu yêu tộc. Nàng mặc bộ đồ vải thô rách nát, vá víu chằng chịt, trên đầu là hai cái tai thỏ dài ngoẵng, nhưng một bên tai bị gập xuống, có vẻ như đã từng bị thương. Đôi mắt nàng to tròn, tràn đầy sợ hãi và hơi nước, trong tay ôm một cái túi nhỏ cũ kỹ.

"Cho… cho hỏi… ở đây có tuyển người… quét dọn không ạ?" Giọng nói của nàng nhỏ xíu như tiếng muỗi kêu.

Thẩm Trường An nhướng mày, bàn tính trong tay tự động lách cách: "Yêu tộc? Thỏ yêu? Tu vi… hửm? Luyện Khí tầng một? Lại còn là bán tàn?"

Tiểu Thỏ yêu thấy Lão Tà hung thần ác sát cầm dao, lại thấy Vân Cơ đang tỏa ra khí thế áp đảo của Cửu Vĩ Thiên Hồ, nàng run bắn người, quỳ sụp xuống sàn nhà, dập đầu liên tục.

"Xin đại nhân… xin các vị đại nhân tiên gia… cứu mạng! Mễ Mễ không cần tiền công, chỉ cần… chỉ cần mỗi ngày cho một miếng linh thảo khô, và không bị… không bị mang đi hầm là được rồi!"

Lão Tà nhìn xuống tiểu yêu đáng thương, lại nhìn xuống con dao phay của mình, hắng giọng một cái làm Mễ Mễ suýt ngất xỉu: "Ngươi nói không muốn bị hầm? Thế ngươi có biết nấu ăn không?"

"Dạ… dạ Mễ Mễ biết nhóm lửa, biết rửa bát, biết nhặt rau… Mễ Mễ có thể làm việc cả ngày không ngủ!" Nàng vừa nói vừa nức nở, nước mắt lã chã rơi trên mặt sàn gỗ vừa được Vân Cơ lau sạch.

"Áaaaa! Nước mắt!" Vân Cơ hét lên một tiếng thất thanh, lao đến như một cơn gió, cầm khăn tay thấm ngay giọt nước trên sàn. "Lau! Phải lau ngay! Đừng có làm bẩn sàn của ta!"

Thẩm Trường An xoa cằm, đôi mắt nheo lại đầy vẻ tính toán. "Hệ thống, quét thông tin."

*Tên: Mễ Mễ.*
*Chủng tộc: Ngọc Thỏ tộc (Huyết mạch loãng).*
*Thân thế: Nô lệ trốn thoát từ một thương đoàn của Kim gia. Bị đánh đập vì quá hậu đậu, suýt bị bán vào lò mổ làm nguyên liệu luyện đan.*
*Đặc tính: "Siêng năng đến chết" (Nếu không có việc gì làm sẽ cảm thấy tội lỗi).*

Một ý cười "vô sỉ" hiện lên trên gương mặt Thẩm Trường An. Đây chẳng phải là nhân viên trong mơ của bất kỳ chủ doanh nghiệp nào sao? Tội nghiệp, ngoan ngoãn, và quan trọng nhất là… không có chỗ để đi, nghĩa là không dám đòi tăng lương!

"Ngươi tên Mễ Mễ?" Thẩm Trường An tiến lại gần, thu lại vẻ mặt gian thương, thay vào đó là một nụ cười ấm áp như gió xuân (nhưng Tiểu Hắc đứng gần đó thì rùng mình vì biết ông chủ lại sắp vặt lông người ta).

"Dạ… dạ chủ nhân."

"Ấy, đừng gọi chủ nhân sớm thế. Ở đây chúng ta làm việc dựa trên tinh thần… tự nguyện và bình đẳng." Thẩm Trường An lôi ra một tờ giấy bằng da thú, trên đó chi chít những dòng chữ nhỏ li ti. "Đây là hợp đồng lao động của Khách sạn Trường Sinh. Điều 1: Cung cấp chỗ ăn ở và sự bảo hộ tuyệt đối trước bất kỳ kẻ nào dưới cấp Tiên Đế. Điều 2: Nhân viên được hưởng 'lương cơ bản' là 0 linh thạch trong 100 năm đầu tiên vì chi phí đào tạo là rất lớn. Điều 3: Làm việc 20 tiếng một ngày, nghỉ ngơi 4 tiếng. Ngươi thấy sao?"

Mễ Mễ nghe đến hai chữ "bảo hộ" và "ăn ở", đôi mắt vốn đang mờ mịt chợt sáng rực lên. Nàng nào biết "linh thạch" là cái gì, nàng chỉ biết từ lúc sinh ra đến giờ, chỉ có ở đây mới không ai muốn đánh nàng, không ai muốn ăn thịt nàng.

"Mễ Mễ… Mễ Mễ ký! Mễ Mễ sẽ làm việc thật chăm chỉ!"

Nàng vội vàng cắn ngón tay, nhỏ một giọt tinh huyết lên tờ khế ước. Tờ giấy bùng lên một luồng ánh sáng vàng kim rồi biến mất vào hư không. Hệ thống trong đầu Thẩm Trường An vang lên tiếng thông báo giòn giã:

*[Chúc mừng túc chủ thu nhận nhân viên tạp vụ: Thỏ Yêu Mễ Mễ. Độ trung thành: 100% (Tử trung). Chức năng mới mở khóa: Vệ sinh tự động tăng tốc 50%.]*

"Tốt lắm." Thẩm Trường An gật đầu hài lòng, sau đó vẫy tay gọi Lão Tà. "Lão Tà, dẫn nàng xuống bếp, đưa cho nàng bát mì thừa hồi sáng. Vân Cơ, dạy nàng cách quét dọn theo chuẩn… 'bệnh hoạn' của cô. Tiểu Hắc, từ nay về sau đứa nhỏ này là người của khách sạn, nếu có con chó mèo nào quanh đây định bắt nạt nàng, ngươi cứ trực tiếp nuốt chửng cho ta."

Tiểu Hắc sủa khẽ một tiếng "Gâu" (Biết rồi, rắc rối thật đấy).

Lão Tà dắt Mễ Mễ đi vào phía sau, không quên lẩm bẩm: "Chậc, nhỏ thế này mà quét dọn cái gì, nhìn như cái que tăm. Thôi được rồi, để lão phu bồi bổ cho ngươi bằng 'Cháo Linh Sâm', không có sức thì sao mà rửa đống nồi của lão phu được."

Khi bóng dáng nhỏ bé của Mễ Mễ khuất sau tấm rèm, Vân Cơ chống nạnh nhìn Thẩm Trường An: "Chủ nhân, ngài thật là… 0 linh thạch trong 100 năm? Ngài không sợ Thiên lôi đánh xuống sao?"

Thẩm Trường An thong dong ngồi xuống lại quầy lễ tân, bàn tính gõ lạch cạch một cách vui tai: "Thiên lôi? Cô nghĩ Thiên Đạo rảnh rỗi đến mức đi quản việc trả lương sao? Ta là đang làm việc thiện đấy. Cô xem, nàng có nơi ở, có đồ ăn, có ta bảo vệ, lại còn có cơ hội được nhìn thấy những đại nhân vật mà cả đời này nàng chưa chắc đã được thấy. Giá trị tinh thần đó, dùng linh thạch nào mua được?"

Vân Cơ trợn mắt, cạn lời với cái logic "hút máu" của ông chủ mình.

Cũng đúng lúc này, bên ngoài cửa khách sạn vang lên tiếng ồn ào. Một toán tu sĩ mặc đồng phục của Kim gia thương hội đang cưỡi yêu hổ sầm sập lao đến. Dẫn đầu là một tên quản sự béo tốt, mặt đầy nốt ruồi, trên tay cầm một sợi xích lấp lánh linh lực.

"Chưởng quầy khách sạn này đâu! Mau nộp con Thỏ yêu vừa chạy vào đây ra đây! Đó là tài sản riêng của Kim gia ta!"

Thẩm Trường An không thèm ngẩng đầu lên, tay vẫn đang tính toán lợi nhuận: "Tiểu Hắc, khách đến… nhưng không phải khách hàng. Bọn họ làm ồn, ảnh hưởng đến giấc ngủ trưa của ta."

Tiểu Hắc từ lười biếng nằm dưới chân bàn, chợt đứng dậy. Đôi mắt đen láy của nó bỗng chốc rực lên ngọn lửa màu tím đen của thượng cổ thần thú. Nó bước thong thả ra cửa, cái đuôi vẫy nhẹ.

Tên quản sự Kim gia cười hô hố: "Cái gì? Đuổi bọn ta bằng một con chó mực ghẻ sao? Anh em, xông vào!"

Chưa kịp dứt lời, Tiểu Hắc há miệng. Một cái miệng nhỏ bé bỗng chốc giãn nở như một cái hố đen không đáy, lực hút khủng khiếp bộc phát trong nháy mắt.

"Oanh!"

Toàn bộ phi kiếm, dây xích, thậm chí là mấy con yêu hổ to lớn của toán người kia bị hút sạch vào trong bụng Tiểu Hắc như rác rưởi. Đám tu sĩ kia sợ đến mức hồn vía lên mây, ngã nhào khỏi lưng thú, nằm rạp dưới đất run cầm cập.

"Gâu!" (Cút!)

Tiếng sủa của Tiểu Hắc mang theo uy áp vạn cổ, khiến cả khu rừng xung quanh chấn động. Đám người Kim gia mặt cắt không còn giọt máu, chân nam đá chân chiêu bỏ chạy trối chết, không dám quay đầu lại nhìn một lần.

Thẩm Trường An lúc này mới thong dong đứng dậy, phủi bụi trên áo, gọi vọng vào trong: "Mễ Mễ! Việc đầu tiên của ngươi đây: Ra trước cửa khách sạn, nhặt hết đống túi trữ vật và pháp bảo bọn họ đánh rơi vào cho ta. Nhớ quét sạch dấu chân của bọn họ nữa nhé!"

"Dạ! Có ngay ạ!" Tiếng trả lời non nớt nhưng đầy hưng phấn từ phía sau vọng ra.

Dưới ánh nắng ban mai, tiểu Thỏ yêu nhỏ nhắn tay cầm cây chổi to hơn người, hì hục quét dọn với vẻ mặt hạnh phúc nhất gian trần. Nàng không biết rằng, kể từ giây phút đặt chân vào Khách sạn Trường Sinh, định mệnh của nàng — từ một con mồi tội nghiệp — đã chính thức trở thành "nhân viên của vị thần tối cao" tại cái nơi quái đản nhất tu chân giới này.

Thẩm Trường An mỉm cười, búng tay một cái.

"Thêm một lao động, bớt một phần chi phí. Kinh doanh, đúng là nghệ thuật."

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8