Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 53: ** Phòng xông hơi rèn luyện tâm ma

Cập nhật lúc: 2026-05-16 16:48:08 | Lượt xem: 2

**Chương 53: Phòng Xông Hơi Rèn Luyện Tâm Ma**

Sương mù buổi sớm tại Vực Không Gian Số 0 chưa bao giờ tan hết, chúng lơ lửng như những dải lụa bạc quấn quýt quanh những cột trụ đá vôi cổ kính của Khách Sạn Trường Sinh. Bên trong đại sảnh, Vân Cơ đang cầm một chiếc khăn tay làm từ tơ tằm băng khiết, tỉ mỉ lau đi lau lại cạnh của một chiếc bình hoa sứ cổ. Ánh mắt nàng sắc lẹm, chỉ cần phát hiện một hạt bụi nhỏ bằng phân nửa hạt cát, nàng cũng sẵn sàng dùng “Cửu Vĩ Thiên Hỏa” để thiêu rụi kẻ nào dám mang nó vào đây.

“Tiểu Hắc! Đừng có tha xương của ngươi ra sảnh chính!” Vân Cơ quát khẽ, đôi tai cáo ẩn hiện trên mái tóc mượt mà run rẩy vì bực bội.

Tiểu Hắc, con chó đen nhỏ nhắn vốn là Hắc Kỳ Lân thượng cổ, đang nằm gặm một mẩu linh thạch cốt, chỉ hừ hừ một tiếng trong mũi rồi thản nhiên vẩy đuôi, coi lời nói của “Hồ ly ám ảnh cưỡng chế” như gió thoảng qua tai.

Thẩm Trường An lúc này từ cầu thang bước xuống, tay cầm một tập bản vẽ bằng da dê, gương mặt tươi cười rạng rỡ như ánh mặt trời buổi sớm, dù nụ cười ấy trong mắt đám nhân viên chẳng khác nào điềm báo về một đợt vắt kiệt sức lao động mới.

“Mọi người, tập trung một chút!” Thẩm Trường An vỗ tay cái bốp. “Dựa trên dữ liệu thu thập được từ bảng khảo sát ý kiến khách hàng (vốn được ép buộc điền khi thanh toán), ta nhận thấy một vấn đề nghiêm trọng: Các đại năng tu tiên hiện nay quá căng thẳng. Tâm ma thì dày như mạng nhện, mà kinh mạch thì tắc nghẽn như giao thông giờ cao điểm.”

Lão Tà từ trong bếp ló đầu ra, tạp dề thêu hoa hồng hồng vẫn còn dính vài giọt máu của một con lợn rừng yêu cấp năm. Lão gằn giọng: “Chủ tử, ngài lại muốn bày trò gì? Lần trước cái ‘Ghế Massage Điện Giật Luân Hồi’ của ngài đã làm cháy trụi râu của một vị Trưởng lão Thiên Kiếm Tông rồi đấy.”

Thẩm Trường An không hề biến sắc, lật bản vẽ ra: “Đó là vì lão ta không chịu thả lỏng! Hôm nay, chúng ta chính thức khai trương dịch vụ: **Phòng Xông Hơi Rèn Luyện Tâm Ma – Sauna Thiên Đạo!**”

“Xông hơi? Sauna?” Vân Cơ nhíu mày. “Đó chẳng phải là trò phàm nhân hay dùng để đổ mồ hôi sao? Tiên nhân chúng ta thân thể tinh khiết, mồ hôi còn thơm hơn hoa quỳnh, cần gì xông?”

Thẩm Trường An chỉ tay vào khu vực cánh trái khách sạn, nơi vừa mọc lên một dãy phòng gỗ bách vạn năm thơm nức. “Đây không phải xông hơi bình thường. Trong đó, ta đã đặt ‘Lò Đốt Chướng Nghiệp’ do hệ thống cung cấp. Nhiên liệu là Hắc Hỏa từ u minh, đá xông là Linh Thạch Ngũ Sắc bị lỗi thuộc tính, và nước dội lên đá chính là… nước mắt của giao nhân kết hợp với dấm chua mười vạn năm.”

Vừa dứt lời, từ ngoài cửa có tiếng chuông bạc vang lên.

Kim Bất Hoán – “ATM di động” quen thuộc của khách sạn – bước vào với bộ dạng không thể thảm hại hơn. Quần áo gấm vóc rách rưới, tóc tai bù xù, đôi mắt thâm quầng như gấu trúc. Theo sau hắn là hai tên tùy tùng mặt mày xám xịt.

“Thẩm… Thẩm chưởng quầy… cứu mạng!” Kim Bất Hoán gục xuống quầy lễ tân. “Gần đây ta tu luyện ‘Kim Tiền Đại Pháp’ quá độ, tối nằm ngủ toàn thấy tiền vàng nó mọc cánh bay mất, lại còn thấy ông nội ta hiện về đòi chia tài sản. Tâm ma của ta… nó biến thành một cái hóa đơn nợ khổng lồ, nó đè ta sắp nghẹt thở rồi!”

Mắt Thẩm Trường An sáng lên như hai viên linh thạch cực phẩm. Anh vội vã vòng qua quầy, dìu Kim thiếu gia đứng dậy như dìu một vị thần tài.

“Ái chà, Kim thiếu gia, ngài đến đúng lúc lắm! Ngài bị ‘Tâm Ma Kinh Tế’ rồi. Nếu không chữa trị, sau này ngài sẽ bị ám ảnh đến mức thấy linh thạch là nôn mửa. May cho ngài, hôm nay khách sạn chúng tôi khai trương phòng Sauna đặc biệt. Giảm giá trải nghiệm lần đầu: chỉ 8.888 linh thạch thượng phẩm một giờ!”

“Rẻ! Quá rẻ! Chỉ cần cứu được ta, bao nhiêu tiền cũng được!” Kim Bất Hoán run rẩy rút thẻ linh thạch ra.

Thẩm Trường An ra hiệu, Lão Tà tiến lên, xách cổ Kim Bất Hoán như xách một con gà, ném thẳng vào trong khu vực phòng gỗ mới tinh.

“Vân Cơ, đưa khăn tắm loại 'Cực Hạn Chà Xát' cho hắn. Lão Tà, chuẩn bị dội nước!”

Kim Bất Hoán bước vào trong phòng gỗ. Không gian sặc sùng mùi gỗ bách hòa quyện với một loại hương thơm kỳ lạ khiến đầu óc hắn hơi choáng váng. Hắn chỉ mặc một chiếc quần cộc bằng lụa, ngồi trên ghế gỗ nóng hổi.

Lão Tà đứng ở một góc, mặt sẹo lạnh lùng, tay cầm một cái gầu bằng đồng thau to tướng.

“Chuẩn bị chưa, tiểu tử?”

“Chuẩn… chuẩn bị cái gì?” Kim Bất Hoán lắp bắp.

Lão Tà không nói gì, múc một gầu đầy dung dịch màu tím đen, dội mạnh lên những viên linh thạch đỏ rực đang cháy xèo xèo trong lò.

“Xèo!!!!!!!”

Một làn khói trắng đục bùng phát, kèm theo tiếng gào rú xé tâm can của không gian bị bẻ cong. Ngay lập tức, nhiệt độ trong phòng tăng vọt lên mức có thể làm tan chảy phi kiếm thượng phẩm. Nhưng kỳ lạ thay, Kim Bất Hoán không hề bị bỏng, mà lớp da của hắn bắt đầu đỏ rực như tôm luộc.

“A!!!!!!!! NÓNG!!!!!! NÓNG QUÁ!!!!” Kim Bất Hoán hét lên.

Nhưng trong làn khói đó, những hình ảnh tâm ma bắt đầu hiện ra. Một cái bàn tính khổng lồ rượt đuổi hắn, những tờ hóa đơn biết bay lao vào cắn xé. Trong làn hơi nóng hừng hực, Kim Bất Hoán cảm thấy mỗi lỗ chân lông trên cơ thể mình đang bị mở toang, và những luồng khí đen kịt – vốn là tạp niệm và tâm ma tích tụ lâu ngày – đang bị cưỡng ép đẩy ra ngoài.

“Đừng… đừng lấy tiền của ta! A… sướng quá… ủa không, đau quá!”

Tiếng hét của Kim Bất Hoán vang vọng khắp khách sạn. Đám tu sĩ đang ăn sáng ở đại sảnh đều dừng đũa, kinh hoàng nhìn về phía khu xông hơi.

“Đó là tiếng của Nhị thiếu gia Kim gia sao? Hình như hắn đang bị hành hình?” Một vị tán tu run rẩy hỏi.

Thẩm Trường An điềm nhiên cầm bình trà, nhấp một ngụm rồi giải thích: “Đừng hiểu lầm, đó là tiếng hét của sự giải thoát. Các vị không biết đấy thôi, tâm ma giống như bã đậu bám vào linh hồn, bình thường các vị dùng linh lực tẩy rửa thì chỉ làm sạch bề mặt. Còn ở phòng xông hơi của ta, chúng ta dùng nguyên lý ‘trong nóng ngoài gắt’, ép tâm ma phải ‘đổ mồ hôi’ ra ngoài.”

Trong phòng xông hơi, cảnh tượng đã đạt đến đỉnh điểm của sự quái dị.

Lão Tà thấy Kim Bất Hoán sắp ngất, liền vung tay, một cơn gió lạnh buốt giá từ “Cửu U Hàn Băng” thổi qua, lập tức làm hắn tỉnh táo lại, sau đó lại… dội thêm một gầu nước dấm chua vạn năm vào lò.

“Nào, Nhị thiếu gia, hãy cảm nhận hương vị của cuộc đời đi!” Lão Tà cười một cách tà ác.

“Aaaaaaa!!!! Ta thấy rồi! Ta thấy tổ tiên ta đang múa thoát y! Ta thấy linh thạch đang bay lượn! Ôi trời ơi, cái cảm giác này… nó rát như bị vạn tên xuyên tim, nhưng sao… sao mà sảng khoái thế này!!!!”

Tiếng hét của Kim Bất Hoán chuyển dần từ đau đớn sang một tông điệu cực kỳ… hưởng thụ.

“Mạnh nữa lên! Chưởng quầy! Cho thêm nhiệt đi! Ta cảm thấy kinh mạch của ta đang nổ tung ra đây! A… phê… phê quá!!!!”

Những tu sĩ bên ngoài sảnh lúc này không còn sợ hãi nữa, mà bắt đầu nhìn nhau bằng ánh mắt kỳ lạ.

“Này, huynh có nghe thấy không? Hắn nói ‘phê quá’ kìa.”

“Lẽ nào… phòng xông hơi đó thực sự kỳ diệu như vậy? Ta nghe nói Kim Bất Hoán đã bị kẹt ở Nguyên Anh sơ kỳ ba năm rồi chưa đột phá.”

Đúng lúc đó, một tiếng nổ lớn từ phía khu xông hơi vang lên, nhưng không phải vụ nổ pháp thuật, mà là một luồng linh khí hoàng kim rực rỡ từ căn phòng gỗ bốc thẳng lên trần nhà.

Cánh cửa phòng bật mở. Làn khói trắng tan đi, để lộ một Kim Bất Hoán với làn da láng mịn như em bé, toàn thân toát ra khí chất thanh thản đến lạ lùng. Hắn bước ra, ánh mắt tràn đầy sự thánh thiện, giống như một vị cao tăng vừa đắc đạo sau mười kiếp luân hồi.

Hắn tiến đến trước mặt Thẩm Trường An, cúi đầu sâu thật sâu.

“Thẩm đại nhân… ơn tái sinh này, Kim mỗ cả đời không quên. Tâm ma của ta… giờ đây chúng nó đã bị luộc chín và trôi theo mồ hôi ra ngoài hết rồi. Ta thấy tâm hồn mình sạch sẽ như tờ giấy trắng. Ta cảm thấy… tiền bạc đối với ta giờ chỉ là phù du.”

Thẩm Trường An mỉm cười híp mắt: “Vậy sao? Thế thì tiền phòng và tiền phí xông hơi hôm nay chắc Nhị thiếu gia cũng thấy phù du rồi, không cần thanh toán nữa chứ?”

Kim Bất Hoán giật mình tỉnh mộng, thói quen kinh doanh trỗi dậy ngay lập tức: “Ấy! Không được! Làm ăn phải phân minh! Phù du là chuyện của linh hồn, còn thanh toán là trách nhiệm của thể xác! Vân Cơ tiểu thư, lấy cho ta tấm thẻ vàng, ta muốn nạp thêm mười vạn linh thạch vào tài khoản xông hơi!”

Chứng kiến cảnh này, đám đông tu sĩ trong đại sảnh nổ tung.

“Cho ta một suất! Ta muốn xông hơi!”

“Lão phu bị tâm ma ám ảnh hai trăm năm, hãy cho lão phu vào ‘luộc’ một chuyến!”

“Tránh ra, ta trả gấp đôi! Thẩm chưởng quầy, ta muốn mua combo xông hơi kèm massage của lão nhân gia mặc tạp dề kia!”

Thẩm Trường An xua tay, nụ cười vẫn không hề thay đổi: “Bình tĩnh, từng người một! Để đảm bảo an toàn, ai có huyết áp cao hoặc tu vi dưới Kim Đan cần có giấy cam kết tự chịu trách nhiệm. Vân Cơ, làm thủ tục check-in! Lão Tà, thêm củi vào, hôm nay chúng ta có rất nhiều ‘tâm ma’ cần được nấu chín!”

Bên dưới gầm bàn, Tiểu Hắc khẽ ngước nhìn chủ nhân của mình, rồi lại cúi xuống gặm cục xương. Nó thầm nghĩ, con người đúng là loại sinh vật kỳ lạ, mất tiền để được bị “hành hạ” đến mức la hét rồi lại cảm ơn rối rít.

Tối hôm đó, Khách Sạn Trường Sinh vang vọng tiếng la hét đủ mọi tông điệu. Có tiếng gào của Kiếm Tiên, tiếng thét của Ma Tu, và cả tiếng rên rỉ đầy mãn nguyện của một vị nữ tiên tử vừa rũ bỏ được nỗi đau thất tình.

Lão Tà đứng trong phòng xông hơi, tay cầm gầu múc nước, mồ hôi chảy ròng ròng trên gương mặt sẹo, nhưng ánh mắt lại lấp lánh niềm vui kỳ lạ của một vị “đầu bếp tâm hồn”.

“Chủ tử nói đúng, nấu đồ ăn là chuyện nhỏ, nấu… con người mới là đại đạo!”

Ở quầy thu ngân, Thẩm Trường An vừa gẩy bàn tính ngọc bằng những động tác điệu nghệ, vừa thầm nhủ: *Hôm nay doanh thu tăng vọt 300%. Có lẽ sắp tới nên mở thêm dịch vụ ‘Tẩy trắng linh hồn bằng bột giặt linh dược’ chăng?*

Trong bóng đêm, Khách Sạn Trường Sinh vẫn rực rỡ ánh đèn, đón chào những tiên nhân đang mệt mỏi với bước chân dừng lại, để rồi bước ra với một thân hình “nóng hổi” và một cái ví trống rỗng, nhưng lại hét lên trong sung sướng tột độ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8