Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 60: ** Kim Bất Hoán thăng chức làm Giám đốc kinh doanh

Cập nhật lúc: 2026-05-16 16:52:25 | Lượt xem: 2

Ánh ban mai của vùng biển Đông Hải rạng rỡ, xuyên qua lớp sương mù linh khí dày đặc bao phủ quanh Khách sạn Trường Sinh, tạo nên những dải cầu vồng lấp lánh trên các mái ngói lưu ly.

Trong sảnh chính, Kim Bất Hoán – vị Nhị thiếu gia của thương hội giàu có nhất nhì tu chân giới – đang ngồi thẫn thờ trên một chiếc ghế bành bọc da rồng. Tay hắn run rẩy cầm tấm thẻ VIP Kim Cương đen óng ánh, còn tay kia thì trống rỗng bóp lấy chiếc túi trữ vật giờ đây đã nhẹ hẫng như lông hồng. Toàn bộ gia sản tích cóp nghìn năm, toàn bộ linh thạch cấp cực phẩm mà phụ thân hắn để lại để phòng thân, giờ đây đã hóa thành một miếng gỗ… à không, một "Chí bảo quyền lực" mang tên thẻ Thành viên.

"Nhị thiếu gia, nhìn ngài có vẻ như đang đạt đến cảnh giới 'Vô ngã, vô tiền' rồi đấy?"

Một giọng nói điềm tĩnh, ấm áp nhưng nghe vào tai Kim Bất Hoán chẳng khác nào tiếng chuông gọi hồn vang lên. Thẩm Trường An, trong bộ đồ thư sinh trắng muốt không một hạt bụi, tay cầm chiếc bàn tính bằng ngọc đế quang, mỉm cười tiến lại gần.

Kim Bất Hoán ngước nhìn vị chủ quán này, đôi mắt hơi hoe đỏ: "Thẩm đại ca… à không, Thẩm quán chủ. Ta hiện tại đúng thật là… trừ tấm thẻ này ra, đến một viên linh thạch hạ phẩm để mua bánh bao lót dạ cũng không còn."

"Ồ, đó chẳng phải là chuyện tốt sao?" Thẩm Trường An thản nhiên ngồi xuống đối diện, tự rót cho mình một chén trà Linh Tuyền. "Trong giới tu tiên có câu: 'Cái cũ không đi, cái mới không đến'. Ngài đã dốc hết gia tài để đạt được vị thế VIP Kim Cương, điều đó chứng tỏ ngài là người có tầm nhìn chiến lược vĩ mô. Tuy nhiên, đứng trên góc độ của một nhà quản lý khách sạn chuyên nghiệp, tôi không thể để vị khách quý nhất của mình phải chết đói được."

Kim Bất Hoán nghe vậy, mắt bỗng sáng lên như bắt được cọng cỏ cứu mạng: "Quán chủ có ý giúp ta? Ngài định… trả lại cho ta một ít tiền?"

Nụ cười trên môi Thẩm Trường An bỗng cứng lại một giây, sau đó lại nới rộng ra: "Trả lại tiền thì không thể, đó là vi phạm nguyên tắc 'Sổ thu chi một đi không trở lại' của khách sạn. Nhưng, tôi có một đề nghị hấp dẫn hơn nhiều. Ngài có muốn… chuyển từ vai trò 'Người tiêu tiền' sang 'Kẻ kiếm tiền' không?"

Kim Bất Hoán ngẩn ra: "Ý ngài là sao?"

Thẩm Trường An đặt chén trà xuống, thần sắc bỗng trở nên nghiêm túc như một vị tông sư đang giảng đạo: "Tư chất tu luyện của ngài có lẽ không bằng các thiên tài nghìn năm, nhưng tư chất 'phá của'… à, ý tôi là năng lực luân chuyển tài chính của ngài lại là bậc nhất. Ngài có danh tiếng, có quan hệ rộng trong giới con ông cháu cha, lại có vẻ ngoài hống hách rất hợp gu của giới thượng lưu. Vì vậy, ta quyết định bổ nhiệm ngài làm Giám đốc kinh doanh (Sales Director) đầu tiên của Khách sạn Trường Sinh."

[Ting! Phát hiện đối tượng phù hợp cho vị trí Quản lý trung cấp.]
[Nhiệm vụ: Thu phục Kim Bất Hoán làm Giám đốc kinh doanh. Phần thưởng: Nâng cấp 'Lĩnh vực tuyệt đối' thêm 100 mét.]

Tiếng hệ thống vang lên trong đầu Thẩm Trường An làm anh càng thêm hưng phấn.

Kim Bất Hoán gãi gãi đầu: "Giám đốc… kinh doanh? Đó là một chức quan ở tiên đình nào sao? Nghe có vẻ oai phong hơn chức trưởng lão?"

"Không chỉ là oai phong." Thẩm Trường An bắt đầu tung chiêu "tẩy não" hiện đại. "Ngài sẽ là đại diện hình ảnh cho Khách sạn Trường Sinh. Nhiệm vụ của ngài là đi thuyết phục những con cừu… khụ, những vị đại năng, những thiếu chủ nhà giàu khác đến đây trải nghiệm dịch vụ. Mỗi khi ngài chốt được một đơn hàng, ví dụ như bán được một thẻ vàng hoặc một gói 'Gội đầu dưỡng sinh tẩy tủy', ngài sẽ được hưởng hoa hồng."

"Hoa hồng? Là hoa hồng thật sao?"

"Là trích phần trăm linh thạch!" Thẩm Trường An nhấn mạnh. "Hãy tưởng tượng xem, với cái miệng của ngài, chỉ cần lừa… ý tôi là mời được mười người như ngài lúc trước, ngài sẽ sớm giàu hơn cả phụ thân mình. Hơn nữa, ngài sẽ được mặc bộ đồng phục đặc chế dành riêng cho cấp quản lý."

Vừa dứt lời, Thẩm Trường An phất tay một cái. Một bộ âu phục màu vàng kim chói mắt, thêu đầy những hoa văn tiền cổ và linh thú, hiện ra lơ lửng giữa không trung. Ở ngực trái bộ đồ là một chiếc phù hiệu bằng kim cương lấp lánh dòng chữ: "Sales Director – Kim Bất Hoán".

Vân Cơ từ quầy lễ tân đi tới, che miệng cười khẽ, đôi mắt cáo cong lên đầy ẩn ý: "Nhị thiếu gia, bộ đồ này phối với khí chất 'nhiều tiền' của ngài đúng là tuyệt phối. Sau này, chúng ta chính là đồng nghiệp rồi nhé."

Ngay cả Lão Tà từ trong bếp cũng vác theo con dao phay to tướng, mặt đầy sẹo trông cực kỳ dữ dằn nhưng lại nói một câu "động viên": "Tốt đấy nhóc, làm việc cho chủ quán thì không sợ đói. Làm không tốt, ta sẽ dùng ngài làm nguyên liệu cho món lẩu 'Thiên kiêu hầm thuốc bắc'."

Tiểu Hắc, con chó đen nhỏ đeo chuông vàng, cũng chạy tới sủa "Gâu gâu" hai tiếng, đuôi vẫy tít mù như thể đang chúc mừng một kẻ sắp sa chân vào hố lửa.

Kim Bất Hoán nhìn bộ đồ lộng lẫy, lại nhìn nụ cười của Vân Cơ, máu nóng trong người bỗng sôi sục. Hắn từ nhỏ đã bị gọi là kẻ ăn tàn phá hại, nay bỗng nhiên có cơ hội làm "Giám đốc", lại còn được đại mỹ nhân Yêu tộc làm đồng nghiệp, cái tôi sĩ diện bỗng chốc vươn cao hơn núi Thái Sơn.

"Được! Thẩm quán chủ… à không, Sếp! Tôi làm!" Kim Bất Hoán đứng phắt dậy, nắm chặt tay.

"Rất tốt. Giờ hãy ký vào bản hợp đồng này." Thẩm Trường An lôi ra một tờ sớ dài dằng dặc, chi chít chữ nhỏ như kiến.

Kim Bất Hoán liếc qua mấy dòng đại loại như: "Làm việc 24/7", "Không có lương cơ bản, chỉ có hoa hồng", "Bỏ việc sẽ bị tước đoạt tu vi và ném vào biển Đông Hải cho cá mập tu luyện", "Trang phục phải luôn sạch sẽ, nếu làm bẩn phải bồi thường 1 vạn linh thạch"…

Dù cảm thấy có gì đó hơi sai sai, nhưng trước ánh mắt mong đợi của Thẩm Trường An và cái liếc nhìn sắc sảo của Vân Cơ, Nhị thiếu gia nhà họ Kim đã dứt khoát ấn dấu tay lên bản hợp đồng bằng máu linh hồn.

[Ting! Chúc mừng ký chủ đã thu phục nhân viên thứ 4. Hệ thống thăng cấp bậc Giám đốc kinh doanh. Mở khóa kỹ năng bị động cho Kim Bất Hoán: 'Miệng lưỡi vàng ngọc' – Tăng 50% tỉ lệ thành công khi chèo kéo khách hàng.]

Thẩm Trường An thở phào một hơi. Từ nay về sau, anh không cần phải đích thân ra mặt "vặt lông" khách nữa. Đã có một tên thiếu gia chuyên nghiệp làm việc đó.

"Bây giờ, Giám đốc Kim, đây là nhiệm vụ đầu tiên của ngài." Thẩm Trường An chỉ tay về phía một lão già đang đứng thập thò ngoài cổng khách sạn. Lão già đó mặc áo bào xám, râu dài chạm rốn, trên lưng dắt một thanh trường kiếm rỉ sét nhưng tỏa ra kiếm ý cực kỳ kinh khủng. Đó chính là Hàn Nguyên Kiếm Tôn, một vị tán tu ẩn thế vừa mới xuất quan, nghe danh khách sạn mà đến nhưng lại đang do dự vì bảng giá treo ngoài cửa.

"Ngài ấy là một con cá… ý tôi là một khách hàng tiềm năng." Thẩm Trường An thì thầm vào tai Kim Bất Hoán. "Ngài ấy bị chứng 'loạn tâm ma' do bế quan quá lâu. Hãy dùng bộ lưỡi của ngài để bán cho ngài ấy gói dịch vụ mới nhất: 'Phòng Massage Luân Hồi – Tìm lại bản ngã'."

Kim Bất Hoán ưỡn ngực, chỉnh lại cổ áo vàng kim, khuôn mặt bỗng chốc hiện lên vẻ ngạo nghễ thường thấy: "Sếp cứ yên tâm. Về khoản tiêu tiền thì tôi có thể thua ai đó, chứ về khoản bắt người khác tiêu tiền giống mình, tôi là bậc thầy!"

Nói rồi, Kim Bất Hoán bước ra cửa với dáng đi hình chữ "Bát" cực kỳ oai phong. Hắn tiến đến trước mặt Hàn Nguyên Kiếm Tôn, không đợi lão già lên tiếng, hắn đã vỗ vai lão một cái rầm:

"Lão đạo hữu! Nhìn thần sắc ngài xanh xao, kiếm ý hỗn loạn, có phải là vừa mới đột phá thất bại, tâm ma quấy nhiễu, đêm nằm mơ thấy đạo lữ cũ quay về đòi linh thạch không?"

Hàn Nguyên Kiếm Tôn trợn tròn mắt, tay nắm chặt chuôi kiếm: "Ngươi… sao ngươi biết? Ngươi là ai?"

Kim Bất Hoán cười ha hả, lật phù hiệu trên ngực ra: "Ta là Giám đốc kinh doanh của Khách sạn Trường Sinh! Nhìn ta đây này, ta vốn là thiên tài nghìn năm không gặp, nhờ trải nghiệm dịch vụ massage ở đây mà tu vi từ Kim Đan nhảy vọt… à, tuy vẫn là Kim Đan nhưng tâm thế đã là Tiên Đế! Ngài có biết vì sao ngài không thể phi thăng không? Không phải vì ngài thiếu linh khí, mà là vì ngài thiếu… sự thư giãn!"

Thẩm Trường An đứng bên trong quầy, chứng kiến cảnh tượng này mà không khỏi gật đầu cảm thán. Quả nhiên, để một kẻ phá của đi thuyết phục kẻ khác phá của là quyết định sáng suốt nhất đời anh.

"Lão đạo hữu, ngài xem thanh kiếm này của ngài đi, rỉ sét hết rồi! Đó là vì tâm kiếm của ngài cũng đã rỉ sét theo năm tháng. Hãy theo ta, vào đây làm một combo 'Thanh lọc linh hồn'. Nếu không hiệu quả, ta sẽ bảo chủ quán nướng con chó đen kia cho ngài ăn bù!"

Tiểu Hắc ở phía sau nghe vậy, bỗng gầm gừ một tiếng, nhe ra hàm răng sắc lẹm của Hắc Kỳ Lân, khiến Kim Bất Hoán giật mình thu hồi lời nói.

Sau một hồi "khua môi múa mép" đầy nhiệt huyết, từ việc nói về ý nghĩa của sự trường sinh đến việc so sánh giá của một lần massage với giá của một viên đan dược trị thương, Kim Bất Hoán cuối cùng cũng thành công lôi kéo được Hàn Nguyên Kiếm Tôn bước qua ngưỡng cửa khách sạn.

"Tiểu Cơ, check-in cho khách quý! Lão Tà, chuẩn bị trà Ngộ Đạo (loại lá vụn cho tiết kiệm)! Còn tôi, sẽ đích thân đưa Kiếm Tôn vào phòng Massage Luân Hồi!" Kim Bất Hoán hét lớn, tinh thần làm việc hăng hái chưa từng thấy.

Hàn Nguyên Kiếm Tôn ngơ ngác đi theo, đến khi đưa ra mười viên linh thạch cực phẩm đầu tiên để đặt cọc, lão mới bàng hoàng nhận ra mình vừa làm một việc mà cả đời lão chưa từng làm: Tiêu tiền vào việc tận hưởng.

Phòng Massage Luân Hồi thực chất là một căn phòng được bao phủ bởi trận pháp huyễn cảnh cao cấp mà hệ thống vừa cấp cho Thẩm Trường An. Khách hàng nằm trên giường gỗ Bách Niên, trong khi các dòng linh lực ấm áp sẽ tác động vào các huyệt vị, đồng thời đưa tâm thức họ vào một giấc mộng mô phỏng. Ở đó, họ có thể sống lại những khoảnh khắc huy hoàng nhất, hoặc được giải tỏa những uất ức ngàn năm.

Một canh giờ sau.

Hàn Nguyên Kiếm Tôn bước ra từ căn phòng, đôi mắt già nua không còn sự u ám mà thay vào đó là sự minh mẫn lạ thường. Kiếm ý rỉ sét trên lưng bỗng chốc phát ra tiếng ngân thanh thoát, lớp rỉ sét rơi rụng, lộ ra lưỡi kiếm sáng loáng như sương mùa thu.

"Ha ha ha! Hóa ra là vậy! Đạo pháp tự nhiên, không bằng một lần gội đầu thư thái! Thẩm quán chủ, Giám đốc Kim, đa tạ! Đây là 5 vạn linh thạch tiền boa!"

Hàn Nguyên Kiếm Tôn hào phóng quăng ra một túi linh thạch rồi cưỡi kiếm bay đi, không quên để lại một lời hứa: "Tuần sau lão phu sẽ dẫn theo cả tông môn tới đây hội họp!"

Kim Bất Hoán nhìn túi tiền boa, rồi nhìn Thẩm Trường An, đôi mắt lấp lánh như sao: "Sếp! Chúng ta giàu rồi!"

Thẩm Trường An cầm túi linh thạch, nhẹ nhàng rút ra một viên… hạ phẩm, đưa cho Kim Bất Hoán: "Đây là tiền lương ngày đầu tiên của ngài. Phần còn lại tôi sẽ giữ để tái đầu tư vào cơ sở hạ tầng, bao gồm cả việc nâng cấp tủ quần áo cho Giám đốc kinh doanh. Ngài biết đấy, hình ảnh là rất quan trọng."

Kim Bất Hoán nhìn viên linh thạch hạ phẩm bé tí xíu trên tay, khóe miệng giật giật. Nhưng nhìn lại bộ đồ vàng kim sang chảnh trên người mình, hắn bỗng thấy mình… cao thượng hẳn lên.

"Được! Vì sự phát triển của Trường Sinh, tôi hiến dâng tất cả!"

Vân Cơ đứng dựa cột, thở dài lắc đầu: "Chủ quán thật là… ác ma. Đã vặt sạch lông người ta, giờ lại còn bắt người ta tự nhổ lông mình rồi đem nộp."

Thẩm Trường An khẽ mỉm cười, lật cuốn sổ thu chi ra, điền thêm một dòng:
*Ngày X tháng Y: Bổ nhiệm Giám đốc kinh doanh đầu tiên. Doanh thu tăng vọt 300%. Chi phí lương: Một viên linh thạch hạ phẩm. Đánh giá: Cực kỳ tiềm năng.*

Anh ngước nhìn ra ngoài cửa. Đông Hải sóng vỗ dập dềnh, nhưng trong mắt anh, mỗi con sóng đều như những xấp tiền linh khí đang không ngừng ập tới. Trường Sinh Khách Sạn, giờ đây mới thực sự bắt đầu bước vào giai đoạn hoàng kim.

"Tiểu Hắc, đừng sủa nữa, ra canh cổng đi. Nhị thiếu gia… à không, Giám đốc Kim, chuẩn bị đi, tôi thấy có một đoàn phi thuyền của Thái Thượng Tông đang bay tới kìa. Có vẻ như chúng ta sắp có một vụ 'áp bách' kinh doanh lớn đây."

Kim Bất Hoán nghe vậy, lập tức xốc lại tinh thần, vuốt thẳng bộ âu phục, gương mặt lại hiện ra nụ cười chuyên nghiệp của một kẻ đã đánh đổi linh hồn cho ngành dịch vụ.

"Tuân lệnh Sếp! Khách tới, Kim mỗ sẽ làm cho họ lột cả da lẫn áo mới thôi!"

Dưới ánh nắng rực rỡ, khách sạn Trường Sinh đứng sừng sững giữa trời và đất. Những tiếng chuông đồng kêu leng keng trong gió như tiếng bàn tính của Thẩm Trường An, mỗi nhịp gõ đều báo hiệu cho một sự thay đổi nghiêng trời lệch đất của tu chân giới. Tiên nhân dừng bước? Không, họ không chỉ dừng bước, mà họ còn sẵn sàng để lại cả gia tài trước khi bước tiếp.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8