Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 59: ** Thẻ VIP Kim Cương lộ diện

Cập nhật lúc: 2026-05-16 16:51:50 | Lượt xem: 1

Tiếng thông báo của hệ thống vừa dứt, một luồng sóng gợn vàng kim rực rỡ từ trái tim của Khách sạn Trường Sinh lan tỏa ra, xuyên qua những vách đá ngầm ngàn năm, xua tan bóng tối của đáy biển Đông Hải. Những tảng san hô già nua bỗng chốc hóa thành ngọc bích, nước biển xung quanh khách sạn dường như cũng trở nên thanh khiết đến mức nhìn thấy cả những hạt linh khí nhỏ li ti đang nhảy múa.

Thẩm Trường An đứng giữa đại sảnh, tay vân vê chiếc bàn tính ngọc, cảm nhận được mặt sàn dưới chân vừa dày thêm vài tấc, không gian bên trong mở rộng ra một cách thần kỳ.

[Chúc mừng ký chủ. Khách sạn Trường Sinh đạt cấp 3: "Dấu ấn Thiên Đạo".]
[Mở khóa hạng mục: Hệ thống Thẻ Thành Viên Cao Cấp.]
[Vật phẩm mới: Phôi thẻ VIP Kim Cương (Duy nhất 05 tấm).]

Thẩm Trường An nhướng mày, ánh mắt dừng lại ở ba chữ "VIP Kim Cương". Trong ký ức của một kẻ xuyên không từ thời hiện đại như anh, hai chữ này luôn đi kèm với những thuật ngữ như "hút máu", "đẳng cấp" và "đặc quyền vô sỉ".

"Hệ thống, giải thích quy cách của loại thẻ này xem?"

Một bảng ảo hiện ra trước mắt anh, dày đặc những dòng chữ khiến ngay cả một kẻ yêu tiền như Thẩm Trường An cũng phải hít một hơi khí lạnh.

[Thẻ VIP Kim Cương – Quyền lợi đặc biệt:]
1. **Lãnh địa bảo hộ mở rộng:** Trong bán kính 10 dặm quanh khách sạn, chủ thẻ nhận được sự bảo vệ cấp độ "Bất tử" (Không chịu sát thương từ bất kỳ thực thể nào dưới cấp Tiên Đế).
2. **Triệu hồi bảo an:** Khi gặp nguy hiểm bên ngoài khách sạn, có thể bóp nát hư ảnh trên thẻ để triệu hồi "Bảo an" (Tiểu Hắc hoặc Lão Tà) chiến đấu thay trong vòng một nén nhang. (Phí dịch vụ: 1 tỷ linh thạch/lần).
3. **Quyền tước đoạt thù hận:** Chủ thẻ có thể chọn một kẻ thù. Trong phạm vi khách sạn, kẻ thù đó buộc phải mỉm cười và cúi chào chủ thẻ, nếu không sẽ bị "Sấm sét luân hồi" đánh cho đến khi nhận lỗi.
4. **Giảm giá 0.1%:** Đặc quyền sang trọng dành cho người không thiếu tiền.

Thẩm Trường An nhìn dòng cuối cùng, khóe miệng giật giật: "Giảm giá 0.1%? Ngươi cũng thật là biết cách sỉ nhục đại năng tu chân giới đấy."

Hệ thống trả lời bằng giọng cơ khí vô cảm: [Kẻ có khả năng sở hữu thẻ này, 0.1% của họ đủ để mua lại một tông môn hạng hai. Đây gọi là nghệ thuật giữ chân khách hàng thượng lưu.]

"Được rồi, ta thích cái triết lý bẩn thỉu này." Thẩm Trường An bật cười, xoay người nhìn về phía cầu thang.

Lúc này, Lão Tà đang lau tay vào chiếc tạp dề thêu hoa hồng đỏ chót, lững thững đi ra từ nhà bếp. Gương mặt sẹo của lão co rúm lại, vẻ mặt cực kỳ khó coi: "Chủ quán, ta cảm giác được… trong đầu ta vừa xuất hiện thêm một đống công thức nấu ăn kỳ quái. 'Lẩu Thái siêu cay linh hồn'? 'Gà rán sáu cánh hỗn độn'? Ngươi rốt cuộc định biến Ma Quân ta thành hạng người gì?"

Thẩm Trường An chưa kịp trả lời thì từ phía quầy lễ tân, một luồng yêu lực tinh khiết bùng nổ. Vân Cơ – nàng cáo chín đuôi xinh đẹp – đang cầm chiếc chổi lông gà bằng lông phượng hoàng, mặt đầy sát khí nhìn xuống sàn nhà.

"Chủ quán! Sàn nhà vừa mới được nâng cấp thành 'Gạch ngọc Vạn năm', tại sao tên Rồng Già kia lại dám nhỏ dớt lên đó? Ta phải lột da nó!"

Dưới gầm một chiếc bàn gần đó, Mặc Uyên – vị rồng tổ của Đông Hải, kẻ vừa bị "mượn" mất một đoạn gân chân – đang nằm cuộn tròn, miệng vẫn còn dính chút nước súp rồng thơm phức. Nghe thấy tiếng quát của Vân Cơ, vị Cổ Thần này khẽ run lên, ánh mắt đầy vẻ tủi hổ nhưng tay vẫn khư khư giữ lấy bát súp không chịu buông.

"Ta trả tiền… ta đã trả bằng gân rồi mà…" Mặc Uyên lầm bầm, giọng điệu đáng thương đến mức không ai tin nổi đây là sinh vật từng hô mưa gọi gió.

Thẩm Trường An đi tới, gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ trầm hương: "Đừng dọa khách hàng của chúng ta, Vân Cơ. Chuyện làm sạch cứ để Tiểu Hắc lo."

Ở góc phòng, con chó đen nhỏ đeo chuông vàng nghe thấy tên mình thì sủa lên một tiếng "Gâu" đầy uy lực. Nó há miệng, một luồng lực hút kinh người phát ra, trong chớp mắt đã hút sạch sẽ chút tàn dư vương vãi trên sàn, ngay cả không khí cũng được lọc đến mức vô trùng. Xong việc, nó lại nằm xuống vẫy đuôi, chờ đợi Thẩm Trường An ném cho một viên linh thạch cốt.

Đúng lúc đó, chuông gió treo ở cửa chính kêu lên "Keng… keng…". Một giọng nói hống hách, mang theo khí chất của một kẻ thừa tiền nhưng thiếu muối vang lên:

"Chủ quán đâu! Bản thiếu gia nghe nói các ngươi vừa nâng cấp? Có gì mới nhất, đắt nhất, sang trọng nhất, mau mang ra đây cho ta!"

Người bước vào không ai khác chính là "Cây ATM di động" của khách sạn – Nhị thiếu gia Kim Bất Hoán. Đi sau hắn là bốn vị hộ vệ cấp Hóa Thần, người nào cũng vác theo những rương lớn đầy ắp linh thạch phẩm chất cao, tỏa ra hào quang lóa mắt.

Kim Bất Hoán vừa bước vào đã khựng lại. Hắn cảm nhận được áp lực linh khí bên trong khách sạn nay đã khác hẳn. Từng hơi thở ở đây đều khiến lỗ chân lông hắn giãn ra, cảm giác như tu vi sắp sửa tự động đột phá.

Thẩm Trường An nheo mắt, nụ cười "chuẩn mực phục vụ" xuất hiện trên gương mặt: "Ái chà, Nhị thiếu gia. Ngài đúng là người có con mắt tinh đời. Khách sạn chúng tôi vừa mới hoàn thiện một dịch vụ mang tính lịch sử, dành riêng cho những bậc chí tôn tiền bạc đầy túi như ngài."

Kim Bất Hoán vểnh râu, đắc ý nói: "Hừ, tiền thì ta không thiếu. Nói đi, là cái gì?"

Thẩm Trường An chậm rãi lôi ra một tấm thẻ màu đen ánh kim, bề mặt được khảm bởi những viên vụn tinh thể lấy từ tận cùng của hư không, chính giữa là một biểu tượng hình bát quái bằng kim cương lấp lánh. Khi tấm thẻ lộ diện, ngay cả bốn vị hộ vệ Hóa Thần cũng cảm thấy hơi thở bị ép chặt.

"Thẻ VIP Kim Cương." Thẩm Trường An hạ thấp giọng, vẻ huyền bí tột độ. "Trên đời chỉ có năm tấm. Sở hữu nó, ngài không còn là một khách hàng bình thường nữa. Ngài là… cha của Thiên Đạo."

Kim Bất Hoán tròn mắt: "Cha của Thiên Đạo? Mạnh vậy sao?"

"Ngài xem điều khoản này." Thẩm Trường An đưa thẻ tới gần. "Quyền tước đoạt thù hận. Ví dụ, ngài đi ngang qua một vị Đại thừa kỳ đang muốn giết ngài, chỉ cần ngài là chủ thẻ Kim Cương, kẻ đó trong phạm vi 10 dặm quanh đây sẽ buộc phải quỳ xuống… khen ngài đẹp trai. Nếu không, thiên lôi sẽ hỏi thăm hắn ngay lập tức."

Kim Bất Hoán hít một hơi sâu, đôi mắt tham lam rực sáng. Hắn là một tên công tử bột, kẻ thù bên ngoài nhiều như lông lươn, cái hắn thiếu nhất chính là một cái "ô che" đủ cứng. Quyền lợi này chẳng phải là dành riêng cho hắn sao?

"Giá bao nhiêu? Nói! Ta mua!"

Thẩm Trường An khẽ búng bàn tính: "Không đắt. Mười tòa linh thạch quặng mỏ, cộng với một kiện tiên khí phẩm chất cực đỉnh, và… phí duy trì hàng năm là một vạn cân tủy linh thạch."

"Cái gì?!" Kim Bất Hoán hét lên, sắc mặt xanh mét. Cái giá này đủ để khiến cả một thương hội lớn nhất tu chân giới cũng phải lung lay tận gốc rễ.

Ở bên ngoài khách sạn, núp dưới những tán rong biển khổng lồ, một bóng người đạo mạo đang quan sát mọi thứ qua một món pháp bảo gương chiếu. Đó chính là Thái Thượng Trưởng lão Mặc Vô Đạo.

Lão vừa thấy tấm thẻ Kim Cương xuất hiện, đồng tử thu nhỏ lại như kim châm. Là một cao thủ đứng đầu giới tu chân, lão cảm nhận rõ hơn ai hết cái uy áp phát ra từ tấm thẻ đó. Đó không phải là pháp bảo thông thường, đó là một loại quy tắc! Một loại quyền năng có thể thay đổi luật lệ của trời đất.

"Thẩm Trường An này… hắn lấy đâu ra thứ sức mạnh này?" Mặc Vô Đạo run rẩy. Lão đã sống hàng ngàn năm, mục tiêu duy nhất là trường sinh và vô địch. Nhưng tấm thẻ đó lại mang lại sự an toàn tuyệt đối mà lão hằng mơ ước.

Nếu lão có được tấm thẻ đó, chẳng phải sẽ không còn sợ Thiên Kiếp, không còn sợ bị đối thủ ám toán hay sao?

"Trưởng lão, chúng ta có nên ra tay cướp đoạt không?" Một gã thuộc hạ lén lút hỏi.

Mặc Vô Đạo quay sang tát một phát khiến gã kia quay mười vòng: "Ngu xuẩn! Ngươi không thấy con Rồng Thần kia còn đang nằm bú súp ở đó sao? Vào đó cướp chẳng khác nào tự sát. Chúng ta phải… mua."

"Nhưng… chúng ta không có nhiều tiền như Kim Bất Hoán."

Mặc Vô Đạo nghiến răng, mắt vằn lên tia máu: "Bán sạch bảo khố của tông môn! Thông báo cho tất cả đệ tử ngoại môn, năm nay không phát bổng lộc, tất cả linh thạch phải nộp về đây. Ta phải sở hữu tấm thẻ đầu tiên đó bằng mọi giá!"

Trở lại bên trong khách sạn, Thẩm Trường An vẫn đang thong dong rót một tách trà cho Kim Bất Hoán.

"Nhị thiếu gia, ngài phải biết rằng, vị trí VIP Kim Cương là có hạn. Nếu ngài chần chừ, ta e rằng vị Thái Thượng Trưởng lão đang nấp ngoài kia sẽ không ngại dốc hết túi tham ra để sở hữu nó đâu."

Kim Bất Hoán giật mình, nhìn ra cửa biển phía xa, dường như cũng cảm nhận được hơi thở của Mặc Vô Đạo. Hắn đập bàn cái "rầm": "Mua! Ta mua ngay bây giờ! Người đâu, mau mang khế ước mỏ linh thạch ra đây cho ta! Ta không thể để cái lão già lụ khụ kia được phong là 'Cha của Thiên Đạo' trước ta được!"

Vân Cơ đứng bên cạnh che miệng cười thầm, trong lòng thầm bái phục chủ nhân của mình. Chỉ bằng một miếng gỗ khảm đá vụn và vài câu "chém gió", anh đã vắt kiệt tài sản của hai thế lực lớn nhất nhì vùng này.

Thẩm Trường An nhận lấy đống khế ước và pháp bảo, nụ cười trên môi càng thêm chân thành. Hệ thống liên tục báo hiệu số điểm công đức tăng lên như hỏa tiễn.

[Ting! Đã bán được thẻ VIP Kim Cương đầu tiên.]
[Điểm tích lũy hiện tại: 5.000.000.]
[Mở khóa hạng mục mới: "Phòng Massage Luân Hồi – Nơi Tiên Nhân tìm lại chính mình".]

Thẩm Trường An híp mắt, hài lòng thu lấy số tiền khổng lồ. Anh biết rằng, kể từ giây phút tấm thẻ Kim Cương này xuất hiện, thế giới tu tiên này sẽ không còn như trước nữa. Trật tự mới không dựa trên tu vi, mà dựa trên việc ai là người được Khách sạn Trường Sinh "bảo kê".

"Lão Tà!" Thẩm Trường An gọi lớn.

"Lại cái gì nữa đây chủ quán?" Lão Ma Quân hầm hừ bước ra.

"Hôm nay có khách quý mở thẻ Kim Cương, tối nay làm tiệc buffet 'Vạn Yêu Đại Hội'. À, nhớ dùng loại dầu ăn linh khí cao cấp nhất, chúng ta cần làm cho Nhị thiếu gia thấy rằng số tiền hắn bỏ ra là hoàn toàn xứng đáng… ít nhất là ở khâu cái bụng."

"Gâu!" Tiểu Hắc hào hứng chạy quanh chân Kim Bất Hoán, nhưng thay vì cắn, nó lại dùng cái đuôi quất nhẹ vào chân hắn như thể đang lấy lòng "Vua nạp tiền".

Mặc Uyên rồng tổ nằm dưới gầm bàn thở dài một tiếng, tự nhủ: "Hóa ra, làm Rồng cũng không bằng làm người có tiền. Thế gian này, rốt cuộc là tu tiên hay là tu tiền đây?"

Ngoài biển Đông Hải, những làn sóng dữ dội bắt đầu nổi lên, không phải do bão tố, mà do tâm dao động của những kẻ đang điên cuồng gom tiền để mua một cơ hội "trường sinh" ảo diệu tại nơi này.

Thẩm Trường An đứng sau quầy lễ tân, bàn tay gõ nhịp trên mặt thẻ đen óng ánh, ánh mắt xuyên qua lớp nước biển dày đặc, nhìn thấy một tương lai đầy ắp linh thạch đang bay về phía mình. Đối với anh, Tiên hay Ma đều không quan trọng, miễn là họ biết cách check-in và không quỵt tiền phòng.

"Chào mừng quý khách đến với Trường Sinh." Anh thầm thì, giọng nói tan vào trong tiếng chuông vàng thanh thoát.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8