Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 58: ** Đặc sản biển sâu
Chương 58: Đặc sản biển sâu
Dưới đáy Đông Hải, nơi ánh sáng mặt trời vĩnh viễn không thể chạm tới, giờ đây lại rực sáng bởi một quầng hào quang màu vàng kim ấm áp phát ra từ những chiếc đèn lồng treo cao trước cửa Khách sạn Trường Sinh. Sự tĩnh lặng của vạn năm đã bị phá vỡ. Áp suất nước biển vốn dĩ có thể nghiền nát một tu sĩ Nguyên Anh thành bình địa, lúc này lại bị một tầng bình chướng vô hình đẩy lùi ra xa, tạo thành một vùng không gian khô ráo và sang trọng lạ thường.
Tuy nhiên, sự yên bình giả tạo ấy vừa bị xé toạc bởi một luồng u ám đen đặc còn hơn cả bóng tối đại dương.
Từ trong kẽ nứt sâu thẳm của vực rãnh không đáy, một luồng tức giận viễn cổ thức tỉnh. Mặt đất dưới chân khách sạn rung chuyển dữ dội, cát bụi biển cuộn lên như những vòi rồng. Một cái đầu rồng khổng lồ, phủ đầy vảy đen nhám với những tia chớp tím lướt qua, từ từ trồi lên. Đôi mắt nó to như hai chiếc trống trận, rực cháy ánh đỏ của máu và hận thù, nhìn chằm chằm vào tòa kiến trúc đang tỏa sáng lộng lẫy kia.
“Kiến hôi… Kẻ nào dám dựng nhà trên đầu của bản tôn?”
Tiếng gầm của Hắc Long tạo thành sóng âm thực thể, khiến nước biển xung quanh sôi sùng sục. Áp lực nặng nề khiến các rạn san hô cách đó hàng dặm vỡ vụn thành bột mịn.
Bên trong khách sạn, Thẩm Trường An đang ngồi trên chiếc ghế xích đu làm từ gỗ trầm hương vạn năm, tay cầm một ly "Trà sữa linh trà trân châu tiên khí" vừa mới pha xong. Nghe tiếng gầm chấn động tâm can ấy, anh chỉ khẽ nhíu mày, tay trái bấm bàn tính ngọc bằng một tốc độ nhanh đến mức tạo ra tàn ảnh.
“Làm ồn quá mức quy định lúc nửa đêm, phạt 500 linh thạch. Làm ô nhiễm nguồn nước bằng hơi thở hôi thối, phạt 2000 linh thạch. Gây rung chấn ảnh hưởng đến kết cấu hạ tầng… ồ, cái này nặng đây, ít nhất phải mười vạn linh thạch cực phẩm.”
Thẩm Trường An thản nhiên lật một trang sổ, nụ cười trên môi vẫn duy trì ở góc độ hoàn hảo nhất của một quản lý chuyên nghiệp, nhưng đáy mắt lại hiện lên sự tính toán ranh mãnh của một kẻ đầu cơ tích trữ.
“Chủ nhân, con thằn lằn đen này có vẻ rất bẩn.” Vân Cơ cầm một chiếc chổi làm từ lông vũ Phượng Hoàng, mặt đầy vẻ chán ghét. Nàng vung tay một cái, một luồng yêu khí hồng nhạt biến thành một tấm màn che chắn ngay cửa ra vào: “Nếu nó làm bắn sình lầy vào bộ thảm lông thỏ Tuyết Sơn mà ta vừa mới giặt sạch, ta thề sẽ lột da nó làm giẻ lau sàn.”
“Gào!”
Cảm nhận được sự khinh thường của những sinh vật nhỏ bé bên trong, Hắc Long Mặc Uyên điên tiết. Nó vươn một cái vuốt rồng to lớn như một tòa núi nhỏ, định một nhát đập nát cái “hộp sáng” phiền phức này.
Nhưng, khi cái vuốt vừa chạm vào phạm vi mười trượng quanh khách sạn, một luồng quy tắc tối cao bỗng nhiên giáng xuống.
“Lĩnh vực tuyệt đối: Cấm vũ!”
Thẩm Trường An khẽ búng tay một cái.
“Ầm!”
Một âm thanh trầm đục vang lên, nhưng không phải tiếng đổ nát của khách sạn, mà là tiếng Hắc Long bị một sức mạnh không thể kháng cự ấn thẳng đầu xuống cát biển. Toàn bộ tu vi Cổ Thần của nó trong nháy mắt biến mất sạch sành sanh, cơ thể to lớn hàng nghìn trượng nhanh chóng bị thu nhỏ lại, cưỡng ép hóa thành một nam tử trung niên mặc trường bào đen, khuôn mặt hung tợn đang nằm bò dưới đất, mông chổng lên trời.
“Cái… cái gì thế này? Tu vi của ta đâu? Quy tắc Thiên Đạo ở đâu?” Mặc Uyên kinh hãi hét lên, giọng nói không còn uy nghiêm như rồng gầm mà léo nhéo như vịt đực.
Tiểu Hắc, con chó đen nhỏ đeo chuông vàng, lững thững đi ra tới bậc cửa. Nó nhìn nam tử trung niên đang nằm dưới đất bằng ánh mắt nửa khinh bỉ, nửa thèm thuồng, sau đó ngáp dài một cái, để lộ hàm răng trắng nhởn có thể nghiền nát cả thần binh.
“Tiểu Hắc, đừng ăn bậy, khách hàng đấy.” Thẩm Trường An nhắc nhở, sau đó đứng dậy, đi về phía cửa.
Cánh cửa gỗ sưa đỏ mở ra với một tiếng “két” êm tai. Thẩm Trường An bước ra, tà áo thư sinh không hề rung rinh trước áp suất biển sâu. Anh nhìn nam tử áo đen đang run rẩy, khẽ mỉm cười:
“Chào mừng vị khách đặc biệt đến với Khách sạn Trường Sinh chi nhánh Đông Hải. Ngài là người đầu tiên thực hiện dịch vụ ‘Check-in cưỡng ép’ của chúng tôi trong quý này. Theo quy định, vì ngài đã phá hoại cảnh quan môi trường xung quanh, ngài có hai lựa chọn.”
Mặc Uyên run cầm cập, lão nhìn thấy sau lưng Thẩm Trường An là một luồng sáng vàng rực như mặt trời, che lấp cả thiên cơ. Lão biết mình đã đụng phải một tồn tại không thể trêu vào.
“Lựa… lựa chọn gì?”
“Một là bồi thường 50 vạn linh thạch cực phẩm và bị đuổi ra ngoài làm mồi cho lũ yêu quái biển sâu.” Thẩm Trường An lật bàn tính, tiếng kêu “lạch cạch” giòn tan nghe như tiếng đòi mạng.
Mặc Uyên xanh mặt: “Ta bị xích ở đây vạn năm, đào đâu ra linh thạch? Còn lựa chọn thứ hai?”
Thẩm Trường An híp mắt lại, nụ cười càng thêm rạng rỡ: “Lựa chọn thứ hai, ngài ký vào bản hợp đồng ‘Cung cấp tài nguyên tự nguyện’ cho nhà bếp của chúng tôi. Mỗi tuần ngài chỉ cần đóng góp một ít… đặc sản cơ thể. Đổi lại, ngài sẽ được ở phòng VIP miễn phí, được hưởng dịch vụ an ninh tuyệt đối, và quan trọng nhất là không bị con chó nhà tôi nhai xương.”
Mặc Uyên chưa kịp hiểu “đặc sản cơ thể” là gì thì từ trong bóng tối của gian bếp, một luồng sát khí còn nồng nặc hơn cả vạn năm chinh chiến của lão xông ra.
Lão Tà bước ra, hai tay đang lau một con dao phay bằng một chiếc tạp dề thêu hoa hồng rực rỡ. Ánh mắt lão không nhìn vào khuôn mặt Mặc Uyên, mà nhìn chăm chằm vào… phần lưng và phần hông của lão.
“Chủ quán, con rồng này sống lâu quá, thịt chắc chắn bị dai.” Lão Tà chép miệng, giọng ồm ồm như sấm: “Nhưng mà gân rồng này dùng để hầm với củ cải linh tuyền, thêm chút ớt hiểm Ma giới thì cực phẩm. Còn vảy rồng… ta thấy có thể nướng muối ớt, ăn giòn sần sật. Đặc biệt là cái đuôi, nếu dùng kỹ thuật rút xương của Ma môn, sau đó nhồi nhân nấm linh chi vào…”
Lão Tà vừa nói, vừa cầm con dao phay lượn lờ trước mặt Mặc Uyên. Con dao ấy rỉ sét loang lổ, nhưng mỗi nơi nó lướt qua, không gian lại bị cắt ra từng vết đen li ti.
“Các ngươi… các ngươi muốn ăn thịt ta?” Mặc Uyên thét lên, linh hồn muốn bay ra ngoài. Lão là Hắc Long Tổ, là hung thú thái cổ, kẻ khiến Tiên giới cũng phải đau đầu, vậy mà giờ đây lại bị đưa ra bàn luận xem nấu với món gì thì ngon?
“Nói cho đúng thì là ‘hợp tác cung ứng thực phẩm’.” Thẩm Trường An ôn tồn sửa lại: “Ngài xem, rồng có khả năng tự hồi phục cực mạnh mà. Cắt một khúc đuôi, tuần sau nó lại mọc ra. Cưa một cái sừng, tháng sau lại có cái mới. Ngài chẳng mất gì cả, lại còn có nơi ăn ngon mặc đẹp. Đây là kinh tế tuần hoàn, ngài hiểu không?”
“Kinh tế cái đầu ngươi! Ta là Rồng! Là Rồng đấy!”
Tiểu Hắc bỗng nhiên bước tới một bước, cái đầu chó nhỏ nhắn trong chớp mắt biến thành một cái miệng khổng lồ đen ngòm, mang theo hơi thở của hư không nuốt chửng vạn vật, ghé sát vào đầu Mặc Uyên.
“Gâu!” (Ngồi xuống hoặc chết!)
Mặc Uyên lập tức im bặt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Lão cảm nhận được hơi thở của Thái Cổ Thần Thú trên con chó này.
“Ta… ta ký… ta ký có được không?” Mặc Uyên khóc không ra nước mắt. Lão nhận ra rằng, ở cái khách sạn quái quỷ này, đến con chó cũng là tổ tiên của lão.
Mười phút sau.
Một bản hợp đồng linh hồn đỏ rực hiện lên giữa không trung. Mặc Uyên run rẩy ấn tay vào. Ngay sau đó, Thẩm Trường An vỗ tay một cái, một chiếc chìa khóa phòng bằng ngọc thạch rơi xuống tay Mặc Uyên.
“Hoan nghênh quý khách. Vân Cơ, dẫn khách lên phòng 404, tầng dành riêng cho… thực phẩm sống.”
“Rõ thưa Chủ nhân!” Vân Cơ nở một nụ cười quyến rũ chết người, nhưng trong mắt lại hiện lên sự tính toán: “Vị khách này, phòng của ngài có phí giặt ủi rất cao đấy, mong ngài đừng làm rớt cái vảy nào trên sàn nhé.”
Mặc Uyên lủi thủi đi theo Vân Cơ, bóng lưng già nua của lão trông cô độc và đáng thương đến lạ kỳ. Ai mà ngờ được vị Cổ Thần một thời oanh liệt giờ đây lại trở thành một cái tủ lạnh di động cho khách sạn.
Lão Tà không đợi được nữa, lão nắm lấy cánh tay Thẩm Trường An, hào hứng nói: “Chủ quán, bây giờ ta làm luôn món đầu tiên chứ? Ta thấy lúc nãy khi lão rồng đó hóa hình, có một mảnh vảy cổ dưới cằm hơi lỏng lẻo. Cái đó mà đem chao dầu, sau đó phủ bột linh tê…”
“Được rồi lão Tà, cứ thong thả.” Thẩm Trường An cười, đưa tay lên chỉnh lại bàn tính: “Hôm nay khách sạn chúng ta có nhiều khách từ Chính đạo và Ma đạo đang lưu trú tại các tầng trên. Họ đều là những đại gia có tiền nhưng đang bị kẹt dưới đáy biển. Hãy quảng bá món ‘Gỏi vảy rồng thái lát’ và ‘Súp gân rồng vạn năm’. Giá mỗi bát… hừm, cứ lấy bằng một kiện pháp bảo trung phẩm đi.”
“Một kiện pháp bảo cho một bát súp?” Lão Tà cũng phải tròn mắt vì sự gian thương của Thẩm Trường An.
“Lão Tà, ông phải hiểu giá trị của thương hiệu.” Thẩm Trường An vỗ vai đầu bếp: “Đây không phải là súp bình thường, đây là súp làm từ một vị Cổ Thần còn sống! Ăn vào không chỉ tăng tu vi, mà còn được trải nghiệm cảm giác… bị rồng rượt trong mơ. Cảm giác mạnh như thế, lấy một cái pháp bảo là còn rẻ đấy.”
Lão Tà giơ ngón tay cái lên: “Chủ quán, về độ vô sỉ, lão Tà ta tu luyện mười vạn năm cũng không đuổi kịp ngài.”
“Quá khen, quá khen. Đi làm việc thôi.”
Trong gian bếp rộng lớn của khách sạn, lửa thần bùng lên đỏ rực. Lão Tà cởi bỏ bộ mặt của một Ma đầu, đeo chiếc tạp dề hoa hồng, bắt đầu thi triển “Đao pháp trảm thần”.
Trên bàn bếp lúc này là một đoạn gân rồng trắng nõn, tỏa ra linh khí dày đặc đến mức hóa thành sương mù. Lão Tà cầm một vò rượu nếp do mình tự cất bằng nước suối từ đỉnh Tuyết Sơn, dội thẳng lên đoạn gân rồng.
“Xèo!”
Một mùi hương kỳ diệu bắt đầu lan tỏa. Nó không giống mùi thịt thông thường, mà là một mùi hương thanh khiết của mây trời xen lẫn vị mặn mòi của biển cả, khiến ai ngửi thấy cũng cảm thấy lỗ chân lông giãn nở, tu vi rục rịch thăng tiến.
Cùng lúc đó, trên sảnh chính của khách sạn.
Hơn mười vị tu sĩ, từ lão tổ của các tông môn đến các thiếu chủ kiêu ngạo, đang ngồi tụ tập quanh các bàn trà. Họ đều là những người bị kẹt lại dưới đáy biển do cơn thịnh nộ lúc nãy của Hắc Long. Tuy nhiên, sau khi thấy con rồng khổng lồ kia bị “thu phục” một cách chóng vánh, vẻ mặt của họ bây giờ chỉ còn lại sự cung kính và sợ hãi tột độ đối với vị chủ nhân khách sạn trẻ tuổi kia.
Kim Bất Hoán – vị thiếu gia thương hội “cây ATM” quen thuộc – đang ngồi xoa xoa cái bụng mỡ, mắt thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía nhà bếp.
“Thơm quá… mùi gì mà thơm thế này? Thẩm lão bản, ngài lại cho ra lò món mới sao?”
Thẩm Trường An bước đến giữa sảnh, vỗ tay để thu hút sự chú ý: “Thưa các vị, hôm nay để kỷ niệm chuyến công tác Đông Hải thành công rực rỡ và cũng để xua tan đi sự sợ hãi của quý khách trước biến cố vừa rồi, khách sạn Trường Sinh xin giới thiệu bộ thực đơn đặc biệt: ‘Long Vương Yến’.”
Mọi người ồ lên một tiếng. Một lão già mặc đạo bào Chính đạo vuốt râu nghi hoặc: “Long Vương Yến? Chẳng lẽ…”
“Đúng vậy,” Thẩm Trường An gật đầu, khuôn mặt hiện lên vẻ thành khẩn: “Chính là thịt của vị khách… à không, vị Hắc Long vừa mới chào hỏi chúng ta lúc nãy. Nhờ sự hào phóng của ngài ấy, Lão Tà đầu bếp của chúng tôi đã chế biến ra những món ăn có một không hai trong lịch sử tu chân giới.”
Cả sảnh khách sạn im phăng phắc. Sau đó là những tiếng hít khí lạnh liên hồi.
“Thật… thật sự lấy thịt rồng làm thức ăn sao? Đó là Cổ Thần đấy!”
“Điên rồi! Nếu rồng tộc biết được, họ sẽ san phẳng cả đại lục này!”
“Nhưng mà… thực sự thơm quá.” Kim Bất Hoán nuốt nước miếng ực một cái, bụng lão kêu lên những tiếng phản kháng mạnh mẽ trước mùi hương từ nhà bếp. “Thẩm lão bản, giá cả thế nào? Ta mua một phần!”
Thẩm Trường An mỉm cười, đưa tay ra dấu: “Bình tĩnh, quý khách. Vì nguyên liệu có hạn, chúng tôi chỉ bán đúng mười suất đặc biệt. Mỗi suất bao gồm một bát ‘Hắc Long Tuệ Tâm Súp’ và một đĩa ‘Vảy Rồng Phiêu Miểu’. Giá khởi điểm: Một vạn linh thạch cực phẩm, hoặc một kiện thông thiên linh bảo tùy chọn.”
“Ta lấy một suất! Ta trả hai vạn!” Kim Bất Hoán không ngần ngại đập bàn đứng dậy, tiền bạc với lão bây giờ không quan trọng bằng việc được nếm thử thịt rồng.
“Ta cũng lấy một suất! Đây là chiếc ‘Băng Hỏa Lưỡng Nghi Kiếm’ của ta, xin được trao đổi!” Một vị kiếm khách trẻ tuổi hào hứng hô lớn.
Chỉ trong chưa đầy năm phút, mười suất ăn đặc sắc đã được bán sạch. Thẩm Trường An vừa thu tiền vừa cười không khép được miệng, bàn tính kêu lạch cạch liên hồi.
Lát sau, Lão Tà đích thân bê mâm ra. Những bát súp tỏa ra hào quang bảy màu, những lát thịt rồng được cắt mỏng như cánh ve, trong suốt như pha lê, nằm xếp lớp trên đĩa đá đen.
Mỗi miếng thịt đều chứa đựng quy tắc sức mạnh của biển sâu. Khi Kim Bất Hoán đưa một miếng vào miệng, lão nhắm mắt lại. Ngay lập tức, lão thấy mình như biến thành một con rồng khổng lồ, vút bay lên khỏi đại dương, băng qua mây xanh, nhìn thấu sự vạn biến của trần gian. Tu vi Nguyên Anh hậu kỳ của lão bỗng nhiên dao động dữ dội, một tầng bình chướng kiên cố bao năm qua bắt đầu rạn nứt.
“Bùm!”
Linh khí xung quanh cuộn xoáy đổ về phía Kim Bất Hoán. Lão bỗng nhiên đột phá, bước thẳng vào Hóa Thần cảnh ngay tại chỗ!
“Đột phá rồi! Ăn một miếng thịt rồng mà đột phá luôn!” Đám đông xôn xao, ánh mắt nhìn vào những đĩa thức ăn trở nên điên cuồng như nhìn thấy chí bảo trấn phái.
“Thẩm lão bản! Ta muốn thêm suất nữa! Mười vạn linh thạch ta cũng trả!”
“Xin lỗi quý khách, mỗi người chỉ được dùng một suất để tránh bị… nổ xác vì quá tải năng lượng.” Thẩm Trường An thản nhiên lắc đầu, thực ra là vì anh biết giữ khách hàng luôn thèm khát là nghệ thuật kinh doanh đỉnh cao.
Trong khi sảnh chính náo nhiệt và đầy hơi thở thăng hoa của tu vi, thì tại tầng 4, phòng 404.
Cựu Hắc Long Mặc Uyên đang nằm dài trên chiếc giường bồng bềnh bằng mây ma, tay cầm một tờ thực đơn của khách sạn, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt trung niên của mình.
Ở cuối chân giường, lão thấy một vệt cắt gọn gàng ngay tại gót chân. Đó là nơi Lão Tà vừa mới lén vào “mượn” một ít gân chân lúc lão đang mải ngắm nhìn trần nhà được trang trí bằng hàng vạn viên dạ minh châu.
“Vạn năm tu hành… cuối cùng lại biến thành súp củ cải.” Mặc Uyên thở dài, nhưng khi lão lỡ tay bốc một viên “Linh thạch tẩm mật ong” – quà tặng kèm của phòng VIP – đưa vào miệng, ánh mắt lão bỗng sáng rực lên.
“Hừm… cái này vị cũng không tệ lắm. Nếu cứ được ăn thứ này mỗi ngày, thỉnh thoảng cho họ một miếng thịt cũng… được nhỉ?”
Ở ngoài hành lang, Thẩm Trường An đứng lặng yên nghe tiếng thở dài thỏa mãn (hoặc cam chịu) của vị khách rồng tổ kia. Anh nhìn ra khung cửa sổ lớn hướng về phía đáy biển đen kịt.
Một đám cá phát sáng nhỏ bé bơi qua, tạo thành những dải băng màu sắc tuyệt đẹp. Khách sạn Trường Sinh vẫn lừng lững đứng đó, tách biệt hoàn toàn với thế giới tàn khốc bên ngoài.
“Điểm công đức tăng vọt rồi.” Hệ thống trong đầu Thẩm Trường An vang lên tiếng thông báo êm tai.
[Nhiệm vụ ẩn: ‘Thực hiện hóa đơn của Cổ Thần’ đã hoàn thành.]
[Phần thưởng: Nâng cấp Nhà bếp lên ‘Tiên thực cấp’ – Mở khóa kỹ năng: Vạn vật đều là nguyên liệu.]
[Cấp độ khách sạn nâng lên: 3.]
Thẩm Trường An khẽ xoay nhẫn ngọc trên tay, khẽ nói: “Vạn vật đều là nguyên liệu sao? Thú vị. Để xem Mặc Vô Đạo sắp tới đây sẽ mang cho ta ‘nguyên liệu’ gì. Mong là lão ta không quá dai, nếu không Lão Tà sẽ phàn nàn lắm đây.”
Dưới đáy biển Đông Hải, những bí mật lớn hơn đang dần lộ diện. Những tia sáng đỏ từ thuộc hạ của Mặc Vô Đạo vẫn lảng vảng phía xa, nhưng giờ đây, khi nhìn thấy cả rồng tổ cũng bị đưa lên đĩa, chúng bắt đầu run sợ.
Khách sạn Trường Sinh, không chỉ là nơi để ở, mà còn là nơi mà ngay cả Thần Linh cũng phải lo lắng cho cái mạng và… các bộ phận cơ thể của mình.
Đêm hôm đó, biển Đông Hải tĩnh lặng lạ thường, chỉ có mùi hương súp rồng vẫn thoang thoảng đâu đó giữa các hải lưu, đánh dấu một kỷ lục doanh thu mới cho Thẩm Trường An.
Và vị Manager trẻ tuổi ấy, vẫn tiếp tục ngồi bên cửa sổ, lạch cạch gõ bàn tính, chờ đợi bình minh – và những hóa đơn tiếp theo – sẽ tới.