Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 57: ** Đi công tác dưới nước

Cập nhật lúc: 2026-05-16 16:50:36 | Lượt xem: 1

Sương mù buổi sớm tại biên giới ba cõi Tiên – Ma – Yêu vẫn còn vương vấn trên những mái ngói rêu phong của Khách sạn Trường Sinh, nhưng không khí bên trong sảnh chính đã sớm sục sôi như một lò luyện đan sắp nổ.

Thẩm Trường An ngồi vững chãi trên chiếc ghế bành bọc da rồng (hàng mô phỏng chất lượng cao), tay trái cầm một ly "Latte Linh Chi" nóng hổi, tay phải lạch cạch gõ bàn tính ngọc. Tiếng hạt ngọc va chạm thanh thúy như tiếng suối reo, nhưng đối với những ai hiểu ý nghĩa của nó, đó chính là tiếng của tử thần đang gọi tên túi tiền của khách hàng.

"Lão Tà, dao kéo chuẩn bị xong chưa? Chuyến này sang Đông Hải, toàn là hải sản quý hiếm, đừng để mất mặt 'Bếp trưởng số 1 Đa Vũ Trụ' đấy."

Lão Tà đang đứng ở góc quầy, cẩn thận mài một thanh dao phay dài bằng bản tay, lưỡi dao tỏa ra hắc khí nồng nặc khiến không khí xung quanh vặn vẹo. Lão gầm gừ qua kẽ răng, gương mặt đầy sẹo trông càng thêm dữ tợn dưới ánh nắng ban mai:

"Hừ, hải sản Đông Hải hả? Lão phu chỉ sợ bọn rồng con đó không chịu nổi hỏa hầu của lò Hắc Ma thôi. Ta đã chuẩn bị 300 cân 'Muối vạn năm lấy từ biển chết' và 50 loại độc thảo có tính năng kích thích vị giác cực mạnh. Ăn xong không thăng thiên cũng là rụng vảy."

"Vân Cơ, cô làm gì mà đứng im đó?" Thẩm Trường An liếc mắt nhìn sang nàng hồ ly chín đuôi.

Vân Cơ lúc này đang mặc một bộ sườn xám bó sát bằng lụa lam vân, tay cầm một xấp thẻ tên và sơ đồ vị trí. Nàng đang dùng móng tay được mài giũa cực kỳ tinh xảo để gẩy gẩy một hạt bụi vô hình trên quầy tiếp tân, gương mặt đẹp đến mức nghẹt thở hiện rõ vẻ ghê tởm:

"Chủ nhân, người nói xem, đáy biển có phải toàn là cát không? Cát sẽ dính vào kẽ móng tay, sẽ làm hỏng lớp lông đuôi mịn màng của thiếp thân. Hơn nữa, mùi tanh của đám cá tôm đó… ôi trời, thiếp thân cần thêm mười lọ nước hoa tinh chất mẫu đơn thượng hạng mới có thể duy trì được phong thái tiếp khách."

Thẩm Trường An phẩy tay: "Hệ thống đã cấp cho cô bộ đồ bơi chống nước chuyên dụng, bụi cát nào lọt vào được? Làm việc đi, chuyến này xong, ta sẽ mở cho cô một phòng Spa xông hơi thảo dược VIP 10 ngày."

Đôi mắt Vân Cơ lập tức sáng lên như hai hòn ngọc, nàng nhanh nhẹn thu dọn sổ sách, giọng nói ngọt ngào phát ra tiếng ríu rít: "Rõ thưa chủ nhân! Phục vụ khách hàng là sứ mệnh đời thiếp!"

Thẩm Trường An gật đầu hài lòng, sau đó cúi xuống nhìn con chó đen đang nằm phục dưới chân mình, ngủ say sưa đến mức chảy cả nước dãi ra sàn gỗ quý.

"Tiểu Hắc, dậy đi. Đến lúc ăn gân rồng rồi."

Nghe đến hai chữ "gân rồng", đôi tai nhọn của Tiểu Hắc bật lên cái phựt. Nó nhảy dựng dậy, đuôi vẫy tít mù làm cả không gian xung quanh rung chuyển nhẹ, ánh mắt thèm thuồng nhìn chằm chằm vào Thẩm Trường An như muốn hỏi: "Ở đâu? Gân rồng đâu?"

"Lát nữa sẽ có. Bây giờ, tất cả lại đây."

Thẩm Trường An nghiêm mặt lại, không khí hài hước biến mất, thay vào đó là vẻ uy nghiêm của một vị quản lý đỉnh cấp. Anh chạm nhẹ tay vào không trung, một luồng ánh sáng vàng nhạt từ hệ thống hiện lên trước mắt, chỉ có anh mới nhìn thấy được các dòng thông số.

[Kích hoạt vật phẩm: Khách Sạn Di Động – "Cung Điện Bong Bóng Chân Không"]
[Tình trạng: Sẵn sàng]
[Phạm vi thiết lập: Đông Hải Tầng Thứ 7 – Khu vực Thủy Tinh Cung]
[Thời gian duy trì: 30 ngày]

Thẩm Trường An lấy ra một quả cầu nhỏ bằng ngọc lưu ly, bên trong dường như có một ngôi nhà thu nhỏ đang trôi nổi trong sương mù. Đây là vật phẩm "bá đạo" nhất mà hệ thống vừa cấp cho anh sau khi ký được hợp đồng với Long tộc. Nó cho phép anh triển khai một chi nhánh hoàn hảo với đầy đủ các tính năng như khách sạn chính ngay tại bất cứ đâu, miễn là có đủ tiền để vận hành.

"Lên đường!"

Anh búng tay một cái. Cả nhóm người cùng khách sạn chính dường như mờ đi, một luồng áp lực không gian khổng lồ quét qua. Trong nháy mắt tiếp theo, không còn sương mù núi rừng, cũng không còn tiếng chim chóc.

Trước mắt họ là một màu xanh thăm thẳm của đại dương.

Tiếng "ù… ù…" của dòng hải lưu áp suất cao tác động vào lớp màng bảo vệ của hệ thống. Nhóm Thẩm Trường An lúc này đang ngồi bên trong một khối rubik khổng lồ trong suốt bằng pha lê vạn năm, đang chìm dần xuống đáy biển Đông Hải với tốc độ chóng mặt.

"Oa! Nhìn kìa, đó là cá voi linh cấp!" Vân Cơ dán mặt vào lớp kính pha lê, đôi mắt mở to. Bên ngoài, những đàn cá rực rỡ sắc màu, to như tòa nhà, đang thong dong bơi qua. Những rạn san hô phát ra ánh sáng lung linh như những dải ngân hà dưới đáy nước.

Lão Tà đứng khoanh tay, mắt nhìn vào những sinh vật khổng lồ ngoài kia, lẩm bẩm: "Con cá kia trông béo đấy, nếu lấy vây của nó hầm với rượu Ma Cốt, chắc chắn là đại bổ."

Khối pha lê rung lắc mạnh. Họ đã tiến vào khu vực nước sâu của Đông Hải, nơi áp suất có thể nghiền nát một tu sĩ Nguyên Anh trong tích tắc. Nhưng ở bên trong "bong bóng" của Thẩm Trường An, mọi thứ vẫn yên tĩnh và khô ráo lạ thường. Ngay cả một tàn tro của Lão Tà cũng không hề bay lạc hướng.

Càng xuống sâu, ánh sáng mặt trời càng tắt dần, nhường chỗ cho ánh sáng nhân tạo từ những hạt linh ngọc gắn trên những ngọn tháp rêu phong của vương quốc dưới nước. Phía xa, một cung điện lộng lẫy bằng vàng ròng và đá quý hiện ra – Thủy Tinh Cung của Long tộc.

Tại cổng cung điện, hàng nghìn lính tôm tướng cua đang đứng xếp hàng nghiêm chỉnh. Đi đầu là một lão già có chiếc mai rùa to tướng sau lưng, râu dài trắng xóa, tay cầm một dải lụa đỏ dài cả trăm mét – chính là Thừa tướng Rùa của Đông Hải.

"Khách sạn Trường Sinh hạ lâm! Cung nghênh Thẩm lâu chủ!"

Tiếng loa bằng vỏ ốc đồng vang vọng cả vùng biển, tạo ra những sóng âm mạnh mẽ.

Quả cầu lưu ly trong tay Thẩm Trường An bay vút ra khỏi lớp màng bảo vệ, nó rơi xuống một bãi cát trắng mịn màng ngay cạnh Thủy Tinh Cung. Trong ánh mắt kinh ngạc của hàng vạn Hải tộc, quả cầu vỡ tan, ánh sáng vạn trượng bùng phát.

Cát bụi cuộn lên, rồi định hình lại. Chỉ trong hơi thở, một tòa kiến trúc cao bảy tầng theo phong cách "Resort hiện đại kết hợp cổ điển Đông phương" hiện lên. Tòa nhà này có lớp tường bằng pha lê mờ, bên trong rực rỡ ánh đèn neon linh lực màu tím và xanh dương. Điều kỳ diệu nhất là, xung quanh khách sạn di động này hình thành một vòng tròn chân không rộng lớn, đẩy toàn bộ nước biển ra xa, tạo ra một không gian khô ráo tuyệt đối giữa lòng đại dương.

Một tấm biển hiệu lớn hiện ra, rồng bay phượng múa ba chữ: **"Trường Sinh: Chi nhánh Hải Thần"**.

Thẩm Trường An bước ra khỏi lối vào, tà áo thưa thư sinh bay phấp phới, tay vẫn cầm chiếc bàn tính, khóe miệng nhếch lên một nụ cười chuyên nghiệp nhất.

"Thừa tướng Rùa, để ngài phải chờ lâu rồi. Khách sạn đã chuẩn bị xong, mời Long Thái tử vào làm thủ tục check-in."

Thừa tướng Rùa nhìn cái "vật thể lạ" vừa mọc lên giữa bãi cát, nuốt nước bọt ực một cái. Lão đã sống vạn năm, nhưng chưa bao giờ thấy ai có thể dùng một pháp bảo mà kiến tạo cả một dinh thự phức tạp và trang trọng đến mức này trong nháy mắt.

"Thẩm… Thẩm lâu chủ, Thái tử đang… khụ, Ngài ấy đang ở trong cung tuyển chọn trang phục. Nhưng mà, ngài nói 'check-in' nghĩa là sao?"

Thẩm Trường An điềm nhiên đẩy gọng kính (vừa mua từ cửa hàng hệ thống để trông cho trí thức): "Đó là một quy trình cao cấp để chúng tôi xác định thông tin khách hàng, tránh trường hợp người lạ đột nhập làm hỏng đám cưới hoàng gia. Vân Cơ, phục vụ trà đón khách cho Thừa tướng."

Vân Cơ nhẹ nhàng bước lên, một tay bưng khay trà, tay kia lướt nhẹ chín cái đuôi hồ ly đầy ma mị. Nàng mỉm cười, giọng nói như mật ngọt rót vào tai: "Mời ngài dùng trà 'Tuyết Hải Tầm Mai'. Loại trà này uống vào sẽ giúp lớp mai rùa của ngài thêm phần bóng loáng đấy ạ."

Thừa tướng Rùa run rẩy đón lấy chén trà, hớp một ngụm. Lập tức, một luồng linh khí thanh khiết chưa từng thấy xông thẳng lên não, khiến cái lưng già nua của lão nhẹ nhõm hẳn đi. Lão trợn tròn mắt: "Trà… trà này thật là thần kỳ!"

Thẩm Trường An thầm cười lạnh trong lòng: *Của rẻ là của ôi, nhưng trà này giá 500 linh thạch một ngụm, không thần kỳ mới là lạ.*

Đúng lúc đó, từ trong Thủy Tinh Cung, một đoàn người rầm rộ đi ra. Dẫn đầu là một nam tử trẻ tuổi, mặc hoàng bào thêu rồng, vầng trán cao với hai chiếc sừng rồng nhỏ màu bạc rực rỡ. Tuy nhiên, khuôn mặt nam tử này đầy vẻ u sầu, đôi mắt có quầng thâm như thể mất ngủ lâu ngày. Đây chính là Long Thái Tử – Ngao Bính (phiên bản tu tiên giới này).

"Ngươi chính là Thẩm Trường An?" Ngao Bính đi tới, giọng nói có phần kiêu ngạo nhưng lộ rõ vẻ mệt mỏi. "Phụ vương ta nói ngươi có thể tổ chức một lễ cưới khiến cho cả tứ hải phải kinh ngạc? Ta cảnh cáo trước, nếu lễ cưới không khiến vị hôn thê của ta – Băng Long công chúa mỉm cười, ta sẽ không trả một xu nào đâu."

Thẩm Trường An khẽ nghiêng người, vẻ mặt vô cùng tự tin: "Thái tử điện hạ cứ yên tâm. Khách sạn Trường Sinh chúng tôi chưa bao giờ làm khách hàng thất vọng, nhất là với những khách hàng hào phóng như ngài. Mời Ngài vào trong tham quan mẫu phòng VIP 'Thanh Long Giáng Thế' mà chúng tôi vừa thiết kế riêng cho tân hôn."

Dẫn Ngao Bính vào trong sảnh chính của chi nhánh di động, toàn bộ Hải tộc theo sau đều phát ra tiếng trầm trồ kinh ngạc.

Không giống như Thủy Tinh Cung đầy mùi vàng son và rêu mốc, bên trong khách sạn này là một không gian tinh tế vô cùng. Sàn nhà bằng đá cẩm thạch trắng sáng bóng đến mức soi gương được, ánh sáng dịu mắt từ những ngọn đèn chùm pha lê tự động điều chỉnh theo tâm trạng người nhìn. Không khí mát lạnh, khô ráo và mang theo hương thơm dịu nhẹ của trầm hương cao cấp.

"Ở đây có… hệ thống lọc không khí 'Thần Tiên Toàn Năng', giúp loại bỏ hoàn toàn mùi tanh và muối mặn của biển cả. Thái tử hãy thử ngồi lên chiếc ghế 'Sofa Mát-xa Thần Kinh' này xem." Thẩm Trường An mời mọc.

Ngao Bính hoài nghi ngồi xuống. Lập tức, chiếc ghế phát ra những luồng rung động cực nhỏ từ vảy cá nhám quý hiếm phối hợp với linh lực nhu hòa, luồn lách qua các huyệt đạo trên lưng Thái tử rồng.

"Ư… a…" Ngao Bính buột miệng phát ra một tiếng rên rỉ đầy thoải mái, cơ mặt đang căng cứng bỗng giãn ra. "Cái… cái này thật kỳ lạ. Những áp lực từ việc đối phó với đám trưởng lão cứng nhắc trong cung dường như… tan biến?"

"Đó mới chỉ là khởi đầu thôi," Thẩm Trường An tiến lại gần, giọng nói đầy tính dụ hoặc. "Chúng tôi còn có dịch vụ 'Spa Tẩy Vảy Kim Cương', đảm bảo trong ngày cưới, mỗi lớp vảy trên người Thái tử sẽ lấp lánh hơn cả mặt trời ban trưa. Ngoài ra còn có thực đơn 'Mỹ Thực Luân Hồi' do chính tay đầu bếp Lão Tà đây thực hiện. Ăn một miếng, hiểu hết dư vị nhân gian; ăn hai miếng, vỡ ra đạo lý tu hành."

Lão Tà đứng bên cạnh, hừ lạnh một tiếng, tung thanh dao phay lên cao rồi bắt gọn một cách điệu nghệ. Ngao Bính nhìn thấy sát khí và tu vi Ma Quân ẩn chứa trong đó, không khỏi rùng mình, gật đầu liên tục: "Tốt, tốt! Thẩm lâu chủ quả nhiên là danh bất hư truyền."

Thẩm Trường An lật mở một cuốn sổ dày cộm, đặt lên bàn: "Vậy thì, đây là hợp đồng dịch vụ chi tiết. Bao gồm chi phí thiết lập chi nhánh, phí bảo trì chân không, phí massage, phí ẩm thực… Tổng cộng là 80 triệu linh thạch cực phẩm cho trọn gói 15 ngày."

Ngao Bính đang lim dim vì chiếc ghế massage, nghe thấy con số 80 triệu, suýt nữa nhảy dựng lên: "Cái gì?! 80 triệu linh thạch cực phẩm? Các ngươi định ăn cướp của Long tộc à?"

Thừa tướng Rùa đứng bên cạnh cũng tái mặt: "Thẩm lâu chủ, con số này… đủ để mua nửa cái Đông Hải đấy!"

Thẩm Trường An vẫn giữ nụ cười không đổi, thong thả giải trình: "Ngài nhìn xem, việc giữ cho một khoảng không gian rộng lớn khô ráo dưới áp suất tầng thứ 7 này tiêu tốn bao nhiêu linh thạch năng lượng? Rồi đội ngũ nhân viên của tôi đều là đại năng cấp bậc Ma Quân, Yêu Hoàng. Lại còn những bí kíp nấu ăn cổ xưa, những dịch vụ độc nhất vô nhị. Chẳng lẽ, thể diện của Thái tử Đông Hải, và nụ cười của Băng Long công chúa lại không đáng giá 80 triệu linh thạch sao?"

Anh cúi thấp người xuống, thì thầm vào tai Ngao Bính: "Hơn nữa, nếu ngài ký ngay hôm nay, tôi sẽ tặng kèm dịch vụ 'Wifi Linh Khí Tốc Độ Cao' và một phòng Karaoke đặc biệt để ngài hát cho công chúa nghe. Đảm bảo công chúa sẽ cảm động đến mức muốn cùng ngài sinh ra một đàn rồng nhỏ ngay lập tức."

Câu nói "sinh ra một đàn rồng nhỏ" dường như đâm trúng tim đen của vị Thái tử này. Ngao Bính đỏ mặt, lắp bắp: "Thật… thật sao? Chỉ cần công chúa thích… thì 80 triệu… ta trả!"

"Quyết định sáng suốt!" Thẩm Trường An đưa cây bút ngọc tới. "Mời ngài ký và đặt cọc trước 50%."

Khi nét ký rồng bay phượng múa của Ngao Bính vừa xong, một tiếng "Ting" giòn giã vang lên trong đầu Thẩm Trường An.

[Nhiệm vụ: "Thiết lập chi nhánh dưới nước" hoàn thành xuất sắc.]
[Điểm công đức: +10.000]
[Mở khóa công trình mới: Phòng Massage Thủy Liệu Pháp Vạn Năng]
[Phần thưởng đặc biệt: Một bộ đồ lặn "Người Quản Lý Đại Dương" (Chống áp suất, chống nước, tự động bơi lội với vận tốc âm thanh)]

Thẩm Trường An thu lại khế ước, trong lòng sướng phát điên nhưng bên ngoài vẫn tỏ vẻ đạm mạc. Anh quay lại nhìn các nhân viên của mình: "Các vị, công việc bắt đầu rồi. Vân Cơ, dẫn các mỹ nhân của Long tộc đi làm đẹp. Lão Tà, chuẩn bị bữa tiệc thử nghiệm. Tiểu Hắc, đi dạo quanh cung điện một vòng xem có đứa nào 'tay chân không sạch sẽ' muốn phá hoại hay không."

Tiểu Hắc gầm gừ một tiếng nhỏ, rồi lủi mất vào bóng tối của hành lang. Mọi người đều biết, một khi Tiểu Hắc "đi dạo", thì những kẻ có ý đồ xấu chắc chắn sẽ trở thành món ăn nhẹ của nó.

Đêm hôm đó, dưới đáy biển sâu thẳm đen kịt, Khách sạn Trường Sinh rực rỡ ánh sáng như một viên minh châu khổng lồ.

Trong một góc phòng VIP, Thẩm Trường An đứng bên cửa sổ pha lê, nhìn ra bên ngoài. Những dòng hải lưu lướt qua mang theo vô số sinh vật kỳ dị. Ở phía xa, những tia sáng lốm đốm đỏ đang quan sát khách sạn từ trong bóng tối – đó là tay sai của Mặc Vô Đạo, kẻ đang rình rập để phá hỏng vụ làm ăn này.

Thẩm Trường An cầm một đồng linh thạch, tung nhẹ lên rồi bắt lại.

"Muốn phá công việc của ta? Được thôi, nhưng trước tiên, các ngươi phải chuẩn bị đủ tiền để mua quan tài ở chỗ ta đã. Khách sạn Trường Sinh không chỉ phục vụ người sống, mà dịch vụ tang lễ cho Tiên nhân… ta cũng có sẵn đấy."

Bỗng nhiên, mặt đất rung chuyển dữ dội. Một luồng uy áp đáng sợ từ phía dưới vực sâu thẳm nhất của Đông Hải bùng phát lên. Tiếng rồng gầm thê lương vang vọng khắp không gian, khiến các rạn san hô nứt toác.

"Cái gì thế này?" Vân Cơ hốt hoảng chạy vào sảnh.

"Bình tĩnh," Thẩm Trường An nhìn chằm chằm vào biểu đồ radar của hệ thống hiện lên cảnh báo màu đỏ chói. "Hình như khách hàng đặc biệt của chúng ta vừa thức dậy. Một vị khách mà tôi đoán là… chưa bao giờ thanh toán tiền phòng trong hàng vạn năm qua."

Đáy biển nứt ra, và một chiếc sừng rồng khổng lồ bằng băng đen dần dần trồi lên từ khe nứt. Toàn bộ nước biển bắt đầu đóng băng một cách bất thường, áp suất nén lại cực độ.

Hệ thống liên tục phát ra cảnh báo: [Cảnh báo! Thực thể cấp bậc Cổ Thần đang tiếp cận! Năng lượng phòng hộ tiêu hao tăng 500%!]

Thẩm Trường An không hề sợ hãi, ngược lại, đôi mắt anh rực cháy lên một vẻ hào hứng kỳ quái. Anh chỉnh lại cổ áo, quay sang bảo Lão Tà: "Lão Tà, nhóm thêm lửa vào. Có vị 'đại gia' lâu đời nhất Đông Hải sắp tới dùng bữa đêm rồi. Chuyến này, chúng ta không chỉ vặt lông Long Thái tử, mà phải 'lột da' cả con Rồng Tổ này nữa!"

Tiếng rồng gầm mỗi lúc một gần, mang theo cơn thịnh nộ vạn năm. Nhưng giữa trung tâm của sự hỗn loạn đó, Khách sạn Trường Sinh vẫn đứng vững, cánh cửa gỗ mở rộng, đón chờ một "con cừu béo" khổng lồ sắp bước vào cái bẫy dịch vụ êm ái mà Thẩm Trường An đã bày sẵn.

Dưới đáy biển sâu, cuộc đi công tác này, thực sự mới chỉ vừa mới bắt đầu thú vị.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8