Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 56: ** Đơn hàng từ Long Cung

Cập nhật lúc: 2026-05-16 16:49:57 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 56: ĐƠN HÀNG TỪ LONG CUNG**

Trong không gian hỗn độn của Vực Không Gian Số 0, nơi mà các quy luật vật lý và linh khí thường xuyên cãi nhau chí mạng, Khách Sạn Trường Sinh sừng sững mọc lên như một đóa sen vàng giữa đầm bùn.

Sáng sớm, mặt trời — thực chất là một viên Kim Đan khổng lồ của một vị Tiên nhân quá cố mà Thẩm Trường An treo lên làm đèn thắp sáng toàn khu — vừa mới tỏa ra ánh nắng dìu dịu thì bên trong khách sạn đã bắt đầu một ngày mới đầy "sôi động".

"Ách! Cái con tôm hùm bay này! Ta đã bảo bao nhiêu lần rồi, muốn vào sảnh thì phải rũ sạch cát biển trên người!"

Tiếng quát lanh lảnh của Vân Cơ vang lên từ phía cửa chính. Nàng đang cầm một chiếc chổi lông gà làm từ lông của Phượng Hoàng lửa, điên cuồng vung vẩy. Đôi mắt nàng lóe lên tia sáng đỏ rực của tộc Cửu Vĩ Thiên Hồ, không phải vì sát khí, mà là vì… ám ảnh cưỡng chế.

Dưới chân nàng, một con Yêu Tôm tội nghiệp cấp bậc Nguyên Anh đang co rúm lại, hai cái càng run rẩy đánh vào nhau lạch cạch. Nó chỉ là kẻ dẫn đường, nhưng lại vô tình để rơi một chút hạt cát vàng lấp lánh xuống tấm thảm lông Cừu Tuyết vừa mới được hút bụi.

"Đại… đại nhân bớt giận! Chủ nhân nhà ta sắp đến, ngài ấy nói không thể chờ đợi được nữa!" con Yêu Tôm lắp bắp.

Ở quầy lễ tân, Thẩm Trường An đang thong thả gảy bàn tính. Tiếng *lạch cạch* của những viên ngọc đế quang vang lên đều đặn, nghe như tiếng nhạc du dương đối với một con mọn vì tiền như anh. Nghe thấy tiếng động, anh không ngẩng đầu lên, chỉ thản nhiên nói:

"Vân Cơ, nhẹ tay thôi. Khách hàng là Thượng đế, mặc dù Thượng đế này mang theo hơi nhiều hải sản và rác thải rắn."

Vân Cơ hừ một tiếng, thu lại mị thuật nhưng vẫn lườm con Yêu Tôm cháy cả vỏ: "Nếu chủ nhân ngươi không mang đủ linh thạch để đền bù tổn thất tinh thần cho việc ta phải lau lại thảm, ta sẽ biến hắn thành món tôm nướng muối ớt."

Đúng lúc đó, một luồng áp lực nặng nề từ phía chân trời đổ ập tới. Bầu trời vốn đang trong xanh bỗng chốc mây đen kéo đến, hơi nước ngưng tụ nồng nặc đến mức người ta cảm thấy như đang đứng dưới đáy biển sâu mười vạn dặm.

*Oanh!*

Một tiếng rồng ngâm xé toạc tầng mây. Một chiếc long xa (xe rồng) được kéo bởi tám con Giao Long trắng muốt, mỗi con dài hơn trăm trượng, lướt trên những dải lụa nước khổng lồ từ không trung hạ xuống. Long xa dát toàn vàng ròng, khảm nạm những viên Minh Châu to bằng đầu người, phát ra ánh sáng chói lòa cả một vùng.

"Phô trương! Đúng là quá phô trương!" Lão Tà từ trong bếp đi ra, tay vẫn còn cầm một chiếc đùi gà đang tẩm ướp dở, tặc lưỡi đánh giá. "Mấy con rồng này lúc nào cũng nghĩ mình là trung tâm vũ trụ. Nhìn đống vàng kia kìa, thật là nhức mắt."

"Nhưng nhìn số tiền chúng ta sắp thu được kìa, thật là nức lòng." Thẩm Trường An cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, nụ cười của anh lúc này đạt đến độ "chuẩn mực kinh doanh", rạng rỡ như ánh bình minh.

Cửa long xa mở ra, một thanh niên mặc long bào xanh thẫm, đầu đội mũ miện đính mười hai viên ngọc bích, bước xuống. Hắn ta anh tuấn phi phàm, trên trán có hai cái sừng nhỏ lấp lánh như san hô, toàn thân tỏa ra vương khí ngút trời. Đây chính là Ngao Diệu — Tam Thái tử của Đông Hải Long Cung, người nổi tiếng là giàu nhất và cũng chịu chơi nhất trong lứa con cháu đời này của Long Vương.

Ngao Diệu liếc nhìn cái bảng hiệu "Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước", khóe miệng nhếch lên một tia khinh khỉnh: "Đây chính là cái nơi mà bọn thiên hạ đang rùm beng là 'Thiên hạ đệ nhất dịch vụ' sao? Nhìn cũng thường thôi."

Hắn bước vào sảnh, gót giày dẫm lên tấm thảm sạch bóng của Vân Cơ.

*Gầm!*

Tiểu Hắc — con chó đen nhỏ đang nằm ngủ dưới chân quầy — bỗng nhiên mở một con mắt. Chỉ là một cái nhìn, nhưng Ngao Diệu bỗng cảm thấy toàn thân cứng đờ. Một luồng uy áp cổ xưa, hung hiểm và thượng đẳng hơn cả Long khí của hắn dội vào thức hải. Đám Giao Long kéo xe bên ngoài đồng loạt quỳ rạp xuống, run lẩy bẩy như gặp phải thiên địch.

Ngao Diệu rùng mình, thu lại vẻ ngạo mạn, bước đi khép nép hơn. Hắn đi tới trước quầy, nhìn Thẩm Trường An đang mỉm cười và hỏi: "Ngươi là chủ nhân ở đây?"

"Chính là tại hạ. Thẩm Trường An, hân hạnh được vặt… à, hân hạnh được phục vụ Tam Thái tử." Thẩm Trường An đưa tay ra mời. "Mời vào phòng VIP 'Thủy Tinh Cung' mà chúng tôi vừa đặc biệt nâng cấp đêm qua cho ngài."

Ngao Diệu ngẩn ra: "Nâng cấp đêm qua? Ngươi biết ta sẽ tới?"

"Ở đây chúng tôi có hệ thống Big Data… à không, là hệ thống dự đoán Thiên Đạo cực kỳ chính xác. Chỉ cần ngài có nhu cầu xài tiền, khách sạn sẽ cảm nhận được ngay." Thẩm Trường An chém gió không chớp mắt.

Trong phòng VIP, nơi không gian được gấp nếp một cách kỳ ảo khiến nó rộng như một cung điện thực thụ, Ngao Diệu ngồi xuống ghế sô pha làm từ mây tía mười vạn năm. Hắn đi thẳng vào vấn đề:

"Ta muốn tổ chức hôn lễ. Một hôn lễ chưa từng có trong lịch sử tu chân giới. Đối tượng của ta là Nhị Công chúa của Bắc Hải. Ngươi biết đấy, chính trị Long tộc rất phức tạp, nhưng tiền bạc thì không là vấn đề."

Thẩm Trường An đẩy một cuốn sổ menu bọc da rồng (đã qua xử lý nhân đạo) ra trước mặt hắn: "Vậy ngài tìm đúng người rồi. Chúng tôi có gói combo 'Long Phượng Hòa Minh: Đời Đời Kiếp Kiếp'. Gói này bao gồm…"

"Đừng nói mấy thứ tầm thường đó." Ngao Diệu cắt lời. "Ta muốn một bữa tiệc mà ngay cả Thiên Đế cũng phải thèm thuồng. Ta muốn những món ăn mà kẻ ăn vào có thể trực tiếp đột phá cảnh giới. Ta muốn không gian đám cưới phải là một vùng độc lập, nơi linh khí nồng đặc đến mức hóa lỏng."

Thẩm Trường An nheo mắt, tay trái lại gảy bàn tính: "Yêu cầu cao đấy. Lão Tà!"

Lão Tà lù lù bước vào, cái tạp dề thêu hoa hồng của lão trông cực kỳ lạc lõng với khuôn mặt sẹo đầy sát khí. Lão ném một đĩa cơm rang lên bàn.

"Ăn thử đi." Lão Tà cộc lốc nói.

Ngao Diệu nhíu mày: "Cơm rang? Ngươi đùa ta sao?"

Nhưng khi hạt cơm chạm vào môi, một mùi thơm kỳ lạ bùng nổ. Những hạt gạo này không phải gạo thường, mà là Linh Gạo được tưới bằng nước suối Thiên Hà, mỗi hạt đều được Lão Tà dùng 'Hỏa độc Ma quân' tinh luyện để loại bỏ hoàn toàn tạp chất, chỉ để lại tinh hoa của ngũ hành. Ngao Diệu xúc một muỗng, đôi mắt hắn trợn trừng.

Trong khoảnh khắc, hắn cảm thấy như mình đang được du ngoạn qua vạn dặm giang sơn, linh khí trong đan điền bỗng chốc sôi sùng sục, lớp xiềng xích của cảnh giới Nguyên Anh hậu kỳ bỗng có dấu hiệu nứt vỡ.

"Này… đây chỉ là cơm rang sao?" Ngao Diệu thảng thốt.

"Đây là 'Cơm rang Hỗn Độn nghịch chuyển càn khôn'." Thẩm Trường An bồi thêm. "Và đây chỉ là món khai vị của khách vãng lai. Nếu là tiệc cưới của ngài, chúng tôi sẽ chuẩn bị thực đơn 108 món, bao gồm Phượng Hoàng lệ, Gan rồng giả (làm từ nấm quý vì chúng tôi tôn trọng khách hàng là Long tộc), và rượu 'Mộng Cửu Thiên' có thể khiến Tiên nhân cũng phải say đến kiếp sau."

Ngao Diệu hít một hơi thật sâu, đôi mắt sáng rực lên: "Tốt! Rất tốt! Giá cả thế nào?"

Thẩm Trường An mỉm cười, nụ cười mà nếu Mặc Vô Đạo nhìn thấy sẽ phải chạy mất dép: "Bởi vì ngài là Tam Thái tử, lại tổ chức vào ngày lành tháng tốt, nên chúng tôi sẽ tính phí ưu đãi… 'Hữu Nghị'. Tổng cộng là 5.000 vạn linh thạch thượng phẩm, chưa tính thuế VAT (Vạn An Thuế) và phí phục vụ 10%."

Ngao Diệu nghe xong số con số, dù là đại gia giàu nứt vách của Đông Hải cũng phải run tay một cái. 5.000 vạn linh thạch thượng phẩm! Con số này đủ để mua vài tòa thành trì hoặc nuôi dưỡng một tông môn hạng trung trong vài trăm năm.

"Ngươi… ngươi có chắc là nó đáng giá thế không?" Ngao Diệu lẩm bẩm.

Thẩm Trường An không nói gì, chỉ búng tay một cái. Tường của phòng VIP bỗng chốc trở nên trong suốt, để lộ ra cảnh tượng bên ngoài khách sạn. Nhưng không phải là cảnh vùng đất hoang vu, mà là một vùng trời biển lung linh được tái hiện bằng kỹ thuật ảo ảnh cấp thần cấp.

Vân Cơ đứng giữa sảnh, bắt đầu màn "Review sản phẩm". Nàng biến ảo ra hình ảnh 3D của buổi tiệc: Những bàn tiệc trôi lơ lửng trên mây, những dải pháo hoa làm từ lôi điện nén tinh khiết, và đặc biệt nhất là hệ thống "Livestream Thiên Đạo" sẽ phát trực tiếp đám cưới đến tất cả các màn hình tinh thạch trên khắp cửu giới.

"Ngài nghĩ xem," giọng Thẩm Trường An trầm thấp đầy mê hoặc, "Khi tất cả đại năng từ Tiên giới đến Ma giới đều nhìn thấy đám cưới huy hoàng này, danh tiếng của Tam Thái tử Đông Hải sẽ vang dội đến mức nào? Bắc Hải Công chúa sẽ tự hào ra sao? Sự đầu tư này không phải là chi tiêu, mà là khẳng định vị thế độc tôn của ngài trong Long tộc."

Ngao Diệu bị viễn cảnh đó làm cho say đắm. Hắn tưởng tượng ra cảnh lão đại và lão nhị nhà hắn sẽ xanh mặt vì ghen tị như thế nào.

"Được! Ký hợp đồng!" Ngao Diệu hét lên, vung tay một cái, một chiếc nhẫn chứa đồ bằng ngọc lam hiện ra trên bàn. "Đây là 2.000 vạn tiền đặt cọc. Ta sẽ cử người vận chuyển phần còn lại đến sau."

Vân Cơ mắt sáng như đèn pha, nhanh nhẹn thu lấy chiếc nhẫn. Thẩm Trường An lấy ra một cuộn giấy da dê tỏa ra ánh sáng kim linh tinh khiết — đây chính là "Khế ước Trường Sinh" do hệ thống cung cấp, một khi ký vào, ngay cả Thiên đạo cũng không thể quỵt nợ.

"À, còn một điều kiện nhỏ." Thẩm Trường An vừa cất hợp đồng vừa nói thêm. "Trong thời gian tổ chức tiệc, các quan khách của Long tộc không được phép mang theo vũ khí lớn hơn một con dao ăn, và không được phép… đi bậy trong khuôn viên khách sạn. Đặc biệt là các vị thuộc tộc Bạch Tuộc, hãy nhắc họ quản lý vòi cho tốt. Vân Cơ của chúng tôi rất thích sạch sẽ, nếu nàng nổi giận… ta cũng không cản được đâu."

Ngao Diệu nhìn qua Vân Cơ đang mân mê chiếc nhẫn linh thạch với vẻ mặt thỏa mãn, rồi lại nhìn con chó đen đang ngáp ngắn ngáp dài ngoài sảnh, bất giác rùng mình: "Nhất định, nhất định. Ta sẽ ban lệnh nghiêm ngặt."

Khi long xa của Ngao Diệu rời đi, mang theo một đám mây hơi nước mặn chát, Thẩm Trường An đứng ở cửa, tay vẫy vẫy tiễn khách một cách nhiệt tình nhất.

"Chủ nhân, chúng ta sắp giàu to rồi!" Vân Cơ nhảy cẫng lên, đuôi hồ ly hiện ra vẫy tít thò lò. "5.000 vạn linh thạch! Ta có thể mua được bộ sưu tập son phấn của 'Bách Hoa Tiên Tử' rồi!"

"Đừng có mà mơ." Thẩm Trường An gõ đầu nàng một cái. "Số tiền đó phải dùng để nâng cấp nhà bếp cho Lão Tà, mua thêm máy hút bụi linh khí công suất lớn cho cô, và quan trọng nhất là mở rộng khu 'Quảng trường tiệc cưới không trọng lực'. Đây là đơn hàng lớn nhất từ khi khai trương đến nay, chúng ta phải làm cho ra trò."

Lão Tà đứng bên cạnh, nhìn cuộn khế ước trên bàn, trầm mặc một lúc rồi hỏi: "Này tiểu tử, ngươi không sợ đám Long tộc đó quậy nát chỗ này sao? Bọn chúng nổi tiếng là tửu lượng kém nhưng lại hay thích mượn rượu làm càn."

Thẩm Trường An nhìn sang Tiểu Hắc đang nằm phơi bụng ở quầy lễ tân, cười nhạt:

"Quậy sao? Ở Khách Sạn Trường Sinh, đến rồng cũng phải cuộn mình, đến hổ cũng phải nằm yên. Nếu chúng muốn quậy… cứ nhìn xem Tiểu Hắc có thiếu món gân rồng cho bữa tối hay không."

Tiểu Hắc bỗng dưng hắt hơi một cái, vẫy đuôi, ánh mắt thoáng qua một tia khát máu cực độ, rồi lại tiếp tục ngủ như một con chó mực bình thường.

Thẩm Trường An quay vào trong, lấy cuốn sổ ghi chép ra, viết lên tiêu đề trang mới:

**"Project 056: Siêu Đám Cưới Long Cung – Mục tiêu: Vắt kiệt túi tiền đại dương."**

Trong khi đó, ở một góc tối của tu chân giới, những tai mắt của Mặc Vô Đạo đã ghi lại toàn bộ sự việc. Một thông tin chấn động được gửi về Thái Thượng Tông:

*"Khách Sạn Trường Sinh đã bắt đầu liên minh với Hải tộc. Nếu để chúng thành công tổ chức tiệc cưới này, uy thế của Thẩm Trường An sẽ không thể ngăn cản."*

Mặc Vô Đạo ngồi trên ngai vàng bằng đá, gương mặt già nua vặn vẹo trong bóng tối: "Long Cung sao? Thật tốt. Ta sẽ biến đám cưới đó thành một cái đám tang rực rỡ nhất."

Thẩm Trường An lúc này đang bận rộn thiết kế mẫu thiệp mời bằng linh lực 4D, hắt hơi một cái liên tục. Anh xoa mũi, lẩm bẩm: "Chắc chắn là có đứa nào đó lại đang âm mưu bùng tiền phòng rồi. Vân Cơ, kiểm tra danh sách đen cho ta!"

Ngày hội lớn sắp bắt đầu, và Khách Sạn Trường Sinh – nơi giao thoa của vạn giới – chuẩn bị đón tiếp những vị khách "đẫm mùi tiền" nhất từ trước đến nay. Đơn hàng từ Long Cung không chỉ là một hợp đồng kinh doanh, nó là sự khởi đầu cho một ván cờ mới, nơi mà Thẩm Trường An không chỉ quản lý khách sạn, mà bắt đầu chi phối cả những thế lực cổ xưa nhất của Phù Thế Linh Giới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8