Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 61: ** Lời nguyền của khách sạn

Cập nhật lúc: 2026-05-16 16:52:57 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 61: LỜI NGUYỀN CỦA KHÁCH SẠN**

Sáng sớm, không khí tại khách sạn Trường Sinh luôn mang theo một mùi hương kỳ lạ. Đó là sự pha trộn giữa mùi trầm hương thượng hạng của sảnh chính, mùi bánh mì nướng bơ tỏi từ gian bếp của Lão Tà, và phảng phất đâu đó là mùi… linh thạch bị cháy trong máy chủ Wifi tốc độ cao.

Thẩm Trường An ngồi sau quầy lễ tân, lạch cạch gõ chiếc bàn tính bằng ngọc đế quang. Đôi mắt anh hơi nheo lại, nhìn vào cuốn sổ thu chi với vẻ hài lòng không giấu giếm.

“Vân Cơ, hôm nay lượng khách check-out là bao nhiêu?”

Vân Cơ đang dùng một chiếc khăn lụa trắng muốt để lau sạch bụi trên mặt một chiếc bình cổ — chiếc bình mà thực tế vừa được cô lau cách đó đúng năm phút. Nghe sếp hỏi, cô ngừng tay, lật giở cuốn sổ đăng ký rồi chau mày:

“Thưa sếp, báo cáo thực tế là… không có ai cả.”

Thẩm Trường An ngẩng đầu lên: “Không có ai? Chẳng phải vị Lưu đạo sĩ của Thanh Vân Môn đã ở được bảy ngày rồi sao? Theo đăng ký ban đầu, lão ta chỉ thuê phòng một tuần để chữa trị vết thương do tẩu hỏa nhập ma mà?”

Vân Cơ thở dài, chỉ tay về phía sảnh chờ. Ở đó, một lão già mặc đạo bào rách rưới nhưng vẻ mặt hồng hào, đang nằm ườn trên chiếc ghế sofa da rồng, tay cầm một thiết bị bằng linh ngọc — thứ mà Thẩm Trường An gọi là “Linh Pad” — ngón tay lướt thoăn thoắt.

“Lưu đạo sĩ nói, thế giới bên ngoài quá nguy hiểm, còn ở đây có mạng linh khí mượt mà để lão xem trực tiếp các tiên tử nhảy múa, lại có điều hòa linh áp mát mẻ. Lão bảo… nếu bây giờ bắt lão về núi bế quan, lão thà tự bạo Kim Đan ngay tại chỗ.”

Thẩm Trường An vuốt cằm: “Lại thêm một ca nữa sao? Đây là người thứ mười lăm trong tuần này rồi đấy.”

Đúng lúc đó, Tiểu Hắc — con “chó đen” nhỏ bé thực chất là Kỳ Lân Thượng Cổ — đang ngậm một chiếc giẻ lau chạy qua, bỗng dừng lại, dựng đứng đôi tai lên. Tiếng chuông gió ở cửa chính vang lên dồn dập.

*Keng! Keng! Keng!*

Một luồng áp lực nặng nề tràn vào, theo sau là tiếng gầm rú của động cơ phi thuyền. Ba chiếc phi thuyền khổng lồ in hình thanh kiếm bắt chéo của Thái Thượng Tông đang lơ lửng trên không trung, che khuất cả ánh nắng rực rỡ của biển Đông Hải.

“To gan! Khách sạn Trường Sinh chứa chấp nghịch đồ, mê hoặc nhân tâm, hôm nay Thái Thượng Tông đến để thanh tra trật tự!”

Tiếng quát như sấm dậy, khiến nước biển xung quanh khách sạn bắn tung tóe.

Thẩm Trường An không hề nao núng, anh quay sang phía sau: “Giám đốc Kim, khách quý tới, ra đón khách!”

Kim Bất Hoán từ trong kho bước ra, tay vuốt lại mái tóc vuốt keo bóng lộn, bộ âu phục màu vàng kim của hắn dưới nắng chói mắt đến mức có thể làm mù người đối diện. Hắn chỉnh lại cà vạt, cười tươi rói:

“Sếp yên tâm, cứ để chuyên gia thị trường như tôi xử lý. Bọn này… trông có vẻ nhiều tiền lắm.”

Kim Bất Hoán hiên ngang bước ra cửa, nhìn lên đoàn phi thuyền, lớn giọng: “Kính thưa các quý hữu từ Thái Thượng Tông! Khách sạn Trường Sinh chúng tôi đang có chương trình khuyến mãi ‘Tuần lễ vàng cho cao thủ’. Vào cửa không cần thu phí, còn được tặng một ly nước linh quả tẩy trần. Mời xuống phi thuyền nói chuyện, đứng trên đó hét to quá, chúng tôi sẽ phải tính phí ‘ô nhiễm âm thanh’ đấy!”

Dẫn đầu đoàn người là Thanh hư Trưởng lão của Thái Thượng Tông, một lão già đạo mạo, tu vi đã chạm tới ngưỡng Nguyên Anh hậu kỳ, chỉ còn một bước là hóa thần. Lão đáp xuống sàn đá, phía sau là hàng chục đệ tử mặc đồng phục chỉnh tề, kiếm quang lấp lánh.

“Hừ! Kim Bất Hoán, ngươi vốn là nhị thiếu gia của Kim thị thương hội, sao lại cam chịu làm nô bộc cho cái khách sạn hắc ám này? Mau thả đệ tử ưu tú của tông môn ta ra!” Thanh Hư Trưởng lão lạnh lùng nói.

Thanh Hư Trưởng lão nhắc tới chính là Trường Phong — thiên tài kiếm đạo của Thái Thượng Tông. Cách đây bảy ngày, Trường Phong đến đây với lời thề sẽ “phá tan ma chướng”, nhưng từ đó đến nay không thấy quay về.

Kim Bất Hoán cười hắc hắc: “Trưởng lão nói gì vậy? Ở đây không có nô bộc, chỉ có cộng sự. Còn Trường Phong sư huynh… anh ấy đang ở phòng 302. Nếu ngài muốn tìm, mời vào trong.”

Thanh Hư Trưởng lão dẫn theo đoàn đệ tử hùng hổ bước vào sảnh. Ngay khi bước qua cánh cửa gỗ đàn hương, luồng linh khí tinh khiết và nồng đậm bên trong khiến họ sững sờ. Mọi sát khí bỗng nhiên như bị tan biến bởi âm nhạc thiền định nhẹ nhàng phát ra từ bốn phía.

Và rồi, họ nhìn thấy Trường Phong.

Thiên tài kiếm đạo vạn người mê của Thái Thượng Tông lúc này không hề bị tra tấn. Anh ta đang mặc một bộ đồ ngủ bằng lụa màu hồng phấn (sản phẩm giới hạn của khách sạn), chân đi dép lê, ngồi cạnh cửa sổ, tay cầm một bát mì tôm thượng hạng, miệng còn đang xì xụp hút sợi mì.

“Trường Phong! Ngươi làm cái gì thế này?” Thanh Hư Trưởng lão gầm lên, râu tóc dựng ngược.

Trường Phong ngước nhìn sư phụ mình, vẻ mặt bình thản lạ thường: “Sư phụ, ngài đến rồi à? Có muốn ăn một bát mì không? Lão Tà đầu bếp vừa thêm chút ‘Độc dược nghìn năm’ vào làm gia vị, cay đến mức cảm ngộ được cả sinh tử luân hồi đấy.”

“Ngươi… ngươi bị trúng tà thuật rồi!” Thanh Hư Trưởng lão định vung tay tát cho đệ tử tỉnh lại, nhưng vừa định vận công, lão bỗng thấy toàn bộ tu vi trong người mình như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.

Lúc này, Thẩm Trường An mới từ thong thả bước ra từ quầy lễ tân, bàn tính trên tay gõ nhẹ: “Trưởng lão, bình tĩnh. Ở đây chúng tôi kinh doanh hợp pháp. Quy tắc số 1: Cấm động thủ. Quy tắc số 2: Mọi nhu cầu đều phải trả bằng linh thạch.”

“Ngươi chính là chủ quán?” Thanh Hư nhìn chằm chằm Thẩm Trường An, dù lão không thấy tu vi của đối phương nhưng áp lực kinh khủng trong căn phòng này khiến lão rùng mình. “Ngươi đã dùng thủ đoạn gì để mê hoặc đệ tử của ta? Nó đã ở đây 7 ngày, chẳng lẽ ngươi cho nó ăn thuốc lú?”

Thẩm Trường An cười nhạt, ánh mắt đầy vẻ gian xảo của một tay buôn lâu đời: “Thuốc lú? Không, thưa Trưởng lão. Đó gọi là ‘Lời nguyền của khách sạn Trường Sinh’. Một khi khách hàng lưu trú quá 7 ngày, họ sẽ phát hiện ra rằng cuộc đời tu hành khổ hạnh trước kia… thật là vô nghĩa.”

“Lão Tà!” Thẩm Trường An gọi to.

Một gã đàn ông to lớn, mặt sẹo đầy sát khí, mặc chiếc tạp dề thêu hoa hồng hồng bước ra, tay cầm một khay thức ăn bốc khói nghi ngút.

“Gà rang muối Linh thạch đây! Thằng nào dám làm ồn trong giờ ăn của khách?” Lão Tà trừng mắt nhìn đoàn người Thái Thượng Tông.

Mùi hương của món ăn khiến toàn bộ đoàn đệ tử phía sau Thanh Hư Trưởng lão đồng loạt nuốt nước bọt. Đó không phải là món ăn thông thường, đó là sự kết hợp hoàn hảo giữa dược tính và vị giác.

Thẩm Trường An đẩy một chiếc menu ra trước mặt Thanh Hư: “Trưởng lão, ngài và đoàn đệ tử từ xa đến, chắc cũng mệt rồi. Hay là thử trải nghiệm gói ‘Thanh Tâm Tuyệt Tình’ một lần xem sao? Nếu sau một đêm ngài vẫn muốn đưa Trường Phong đi, tôi tuyệt đối không ngăn cản. Ngược lại, nếu ngài thấy hài lòng… chúng ta sẽ bàn chuyện hợp tác cung ứng nguyên liệu.”

Thanh Hư Trưởng lão hừ lạnh: “Lão phu tu luyện Tuyệt Tình Đạo đã ba trăm năm, tâm cứng như sắt, há lại bị vài món đồ phàm trần này lay chuyển? Được! Ta sẽ ở lại một đêm, để xem ngươi còn trò gì!”

“Rất tốt. Giám đốc Kim, dẫn khách đi check-in. Giảm giá 5% cho đơn đoàn.”

Ba ngày sau.

Thẩm Trường An đứng trên sân thượng, tay cầm một ly cà phê linh khí (pha bằng hạt đậu tiên rang cháy), nhìn xuống khu vườn phía sau khách sạn.

Ở đó, Thanh Hư Trưởng lão — người từng thề tâm cứng như sắt — lúc này đang mặc một chiếc quần đùi ngắn củn cỡn, nằm trên chiếc ghế dài, mắt đeo kính râm linh thạch, miệng ngậm ống hút dừa tiên.

Bên cạnh lão, Trường Phong đang chơi bóng chuyền nước với các đệ tử khác trong hồ bơi linh tuyền. Tiếng cười nói vui vẻ vang vọng cả một vùng biển, hoàn toàn không còn vẻ lạnh lùng, xa cách của những tu sĩ bậc cao.

“Lời nguyền ngày thứ mười đã phát huy tác dụng rồi sao?” Thẩm Trường An lẩm bẩm.

Thực chất, cái gọi là “Lời nguyền” chẳng có gì bí hiểm. Trong suốt hàng ngàn năm, giới tu tiên luôn tôn sùng khổ hạnh. Họ nhịn ăn, nhịn ngủ, sống trong những hang động lạnh lẽo, đấu đá chém giết chỉ để tìm kiếm một tia hi vọng thăng thiên mơ hồ. Tâm hồn của họ giống như một sợi dây đàn bị kéo căng quá mức, chỉ chờ ngày đứt đoạn.

Và khách sạn Trường Sinh chính là nơi thả lỏng sợi dây đó.

Với nệm lò xo làm bằng tơ tằm vân thiên địa, với vòi hoa sen phun ra linh dịch ấm áp massage từng huyệt đạo, với đồ ăn ngon đến mức linh hồn cũng phải run rẩy, và quan trọng nhất là mạng Wifi tốc độ cao cho phép họ kết nối với nhau mà không cần đấu đá… Ai lại muốn quay về cái động đá khô khan để ăn gió nằm sương nữa?

Đúng lúc đó, Vân Cơ bước lên, vẻ mặt có chút bối rối: “Sếp, Trưởng lão Thanh Hư muốn gặp anh.”

“Hửm? Lão ta đòi đi à?”

“Không… lão ta hỏi là nếu lão ta muốn chuyển trụ sở của Thái Thượng Tông về… đối diện khách sạn của chúng ta, anh có thể giảm giá tiền mặt bằng không?”

Thẩm Trường An suýt chút nữa phun cả cà phê ra ngoài. Anh cười khổ, tay bắt đầu gõ bàn tính: “Nói với lão, đất xung quanh đây thuộc về quy hoạch của ‘Tập đoàn Trường Sinh’. Nếu muốn đặt trụ sở, lão phải đăng ký làm ‘Đối tác chiến lược’, và mỗi tháng phải cử 100 đệ tử đến làm thực tập sinh không lương cho chúng ta để trừ tiền thuê.”

Vân Cơ trợn tròn mắt: “Sếp… anh còn ác hơn cả Ma tôn.”

“Đừng nói thế. Đây gọi là tạo công ăn việc làm cho người lao động.”

Chiều hôm đó, một bức thư gửi từ phi điệp thần tốc của Thái Thượng Tông bay đến chỗ Mặc Vô Đạo (Thái thượng trưởng lão, người đang âm thầm quan sát từ xa).

Nội dung bức thư chỉ vỏn vẹn mấy dòng:
*“Bẩm báo Thái thượng, tình hình ở khách sạn rất phức tạp. Quân ta đã thâm nhập thành công vào nội bộ đối phương. Hiện tại Thanh Hư Trưởng lão đã hóa thân thành ‘Khách hàng VIP’, Trường Phong đại đệ tử đã trở thành ‘Nhân viên cứu hộ bể bơi’. Địch thủ quá mạnh, chúng tôi quyết định bám trụ lâu dài để… điều tra tiếp. Kính mong Thái thượng gửi thêm ngân sách linh thạch để trang trải chi phí nằm vùng. Tái bút: Buffet sáng ở đây ngon tuyệt.”*

Ở một nơi xa xôi, Mặc Vô Đạo nhìn bức thư, tức đến mức bóp nát chiếc ghế báu dưới mông.

“Khách sạn Trường Sinh! Thẩm Trường An! Ngươi định biến toàn bộ tu chân giới thành nhân viên chạy bàn của ngươi hay sao?”

Tại sảnh khách sạn, Thẩm Trường An hắt hơi một cái, lẩm bẩm: “Chắc lại có ai đó đang khen mình phục vụ tốt rồi.”

Anh nhìn ra phía biển Đông, nơi những gợn sóng bạc đầu đang vỗ về chân khách sạn. Mỗi ngày trôi qua, cái gọi là “lời nguyền” ấy lại càng lan rộng. Tiên nhân đến đây không phải để chết, mà họ đến để lần đầu tiên cảm nhận được mình thực sự “sống”.

Tất nhiên, sự sống đó đi kèm với một cái giá không hề rẻ.

“Sếp ơi! Khách ở phòng 404 vừa dùng sạch 50 vạn linh thạch trong thẻ để nâng cấp lên dịch vụ ‘Massage kinh mạch bằng móng mèo Kỳ Lân’!” Tiếng Kim Bất Hoán hào hứng vọng lên.

Thẩm Trường An mỉm cười, đôi mắt sáng lấp lánh như hai viên linh thạch cực phẩm:

“Tiểu Hắc, đi làm việc thôi. Nhớ dùng lực nhẹ tay, kẻo khách sướng quá mà hóa đạo thì chúng ta mất nguồn thu dài hạn đấy.”

Tiểu Hắc kêu lên một tiếng oai nghiêm (thực chất nghe như tiếng ‘gâu’ cụt lủn), lạch bạch chạy vào phòng massage.

Trong sảnh, một bầu không khí thái bình đến kỳ lạ bao trùm. Tiên nhân, Ma đầu, Yêu quái ngồi chung một bàn, vừa ăn lẩu vừa tranh luận xem vị tiên tử nào trên mạng xinh hơn. Lời nguyền của khách sạn? Có lẽ đó là lời nguyền ngọt ngào nhất mà giới tu tiên từng gặp phải.

Và Thẩm Trường An, người nắm giữ chìa khóa của lời nguyền đó, lại tiếp tục gõ bàn tính, chờ đợi những “con cừu béo” tiếp theo bước chân qua cánh cổng “Tiên Nhân Dừng Bước”.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8