Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 62: ** Kiếm Tiên Lý Bạch làm bảo vệ bán thời gian

Cập nhật lúc: 2026-05-16 16:53:30 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 62: KIẾM TIÊN LÝ BẠCH LÀM BẢO VỆ BÁN THỜI GIAN**

Sáng sớm, Khách sạn Trường Sinh bị bao phủ bởi một tầng sương mù tím nhạt. Những hạt linh khí đặc quánh như sữa lơ lửng trong không trung, bám vào những viên ngọc lưu ly trên mái hiên, tạo nên những tiếng tí tách vui tai.

Thẩm Trường An ngồi sau quầy lễ tân bằng gỗ đàn hương nghìn năm, tay cầm một chiếc bàn tính làm từ ngọc đế quang. Tiếng lạch cạch của những quân tính vang lên đều đặn, hòa cùng nhịp gõ chổi lông gà của Vân Cơ. Nàng cửu vĩ hồ hôm nay mặc một bộ sườn xám màu đỏ thẫm, đôi tai cáo trên đầu thỉnh thoảng lại vểnh lên đầy cảnh giác.

"Sếp, có một hạt bụi cứng đầu ở góc trần nhà phía Đông Bắc. Nó đã ở đó 3 giây rồi, tôi cảm thấy tâm thần không yên, có lẽ là điềm báo của một vụ ám sát cấp độ liên lục địa!" Vân Cơ vừa nói vừa nghiến răng, móng tay sắc lẹm chuẩn bị vung ra.

Thẩm Trường An không ngẩng đầu lên, nhàn nhạt đáp: "Đó là bào tử của nấm Linh Chi mà Lão Tà bay ra từ phòng bếp. Cô mà phá cái góc tường đó, tiền sửa chữa trừ vào lương tháng sau."

Vân Cơ khựng lại, nụ cười mị hoặc lập tức hiện lên: "À, hóa ra là nguyên liệu nấu ăn sao? Nhìn thật là… có sức sống."

Đúng lúc này, từ con đường mòn dẫn lên khách sạn, một luồng kiếm ý vô cùng sắc bén nhưng lại hỗn loạn như sóng thần tràn tới. Đi kèm với nó không phải là tiếng sấm vang dội hay tiếng gào thét của linh thú, mà là một mùi rượu nồng nặc đến mức chim chóc trên cây cũng lảo đảo bay không vững.

Một bóng người xiêu vẹo hiện ra trong màn sương. Người đó mặc trường bào trắng nhưng đã lốm đốm vết rượu và bụi bẩn, mái tóc đen xoã tung không buồn bối tóc, tay phải cầm một cái hồ lô lớn bằng đồng, tay trái lại chống vào một thanh kiếm han gỉ đến mức tưởng như vừa được đào lên từ bãi rác.

Thẩm Trường An nhìn lướt qua cuốn sổ thu chi, thở dài: "Con nợ lớn nhất của năm đã đến. Mọi người chuẩn bị tư thế sẵn sàng chiến đấu… à không, tư thế đòi nợ."

Lý Bạch – người được mệnh danh là Kiếm Tiên duy nhất trong ngàn năm qua có thể dùng thơ giết người, dùng rượu ngộ đạo – đang lờ đờ tiến vào sảnh. Ông ta va phải cái cột pha lê, loạng choạng suýt ngã, rồi bò rạp xuống sàn nhà sáng bóng như gương của Vân Cơ.

"Rượu… Cho ta… một giọt…" Giọng nói của ông ta khàn đục nhưng vẫn mang theo một loại phong thái phóng khoáng kỳ lạ.

"Chát!"

Vân Cơ xuất hiện trước mặt Lý Bạch trong một cái chớp mắt, tay cầm cây chổi lông gà chặn đứng đường tiến của ông ta. "Tiền bối Lý, quy tắc cũ. Nợ cũ chưa trả, nước lọc cũng không có cho ngài chứ đừng nói đến rượu."

Lý Bạch ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn Vân Cơ, rồi lại nhìn Thẩm Trường An sau quầy. Ông ta vỗ vỗ cái hồ lô trống rỗng, cười khổ: "Tiểu hữu Thẩm, ta vừa từ Cửu Thiên về đây. Nghe nói khách sạn vừa nhập về một loại mỹ tửu tên là 'Mao Đài'? Nghe tên thôi đã thấy ý chí chiến đấu rạo rực, cho ta nếm thử một ngụm, ta gán nợ bằng một chiêu 'Thanh Liên Kiếm Ca' có được không?"

Thẩm Trường An đặt bàn tính xuống, mỉm cười chuyên nghiệp – nụ cười mà giới tu tiên gọi là " nụ cười vặt lông ":

"Lý tiền bối, ngài nói xem chiêu kiếm của ngài vô giá, ta công nhận. Nhưng kiếm ý không thể dùng để trả tiền điện linh khí, cũng không thể trả tiền lương cho nhân viên. Hiện tại ngài đang nợ khách sạn: ba mươi hai đêm phòng VIP, một trăm lẻ tám bình rượu Hỗn Độn, và quan trọng nhất là lần trước ngài say rượu múa kiếm đã làm thủng tầng khí quyển bảo vệ của khách sạn. Chi phí sửa chữa thiên hà là một con số… ngài không muốn nghe đâu."

Lý Bạch gãi gãi đầu, trông thảm hại như một kẻ thất nghiệp lâu năm. Đúng lúc này, từ phía cửa sổ phòng bếp, Lão Tà (Tà Độc Ma Quân) ló cái đầu đầy sẹo ra, trên tay cầm một chiếc muôi lớn: "Sếp, hay là để lão phu dùng hắn làm nguyên liệu thử thuốc mới? Kiếm Tiên chi thân, chắc là chịu đựng được độc vạn năm đấy."

Lý Bạch rùng mình, lập tức đứng thẳng dậy, vung thanh kiếm rỉ sét ra phía trước: "Lão Tà, ngươi muốn đánh nhau à?"

Thẩm Trường An gõ ngón tay xuống bàn: "Thôi nào, chúng ta là đơn vị kinh doanh có văn hóa. Lý tiền bối, nể tình ngài là khách quen, ta có một đề nghị. Hôm nay 'Thương hội Thái Dương' của Nhị thiếu gia Kim Bất Hoán đang có ý định đưa người đến 'thu phí bảo kê' khách sạn chúng ta. Ta đang thiếu một bảo vệ đứng cổng có chút danh tiếng để dọa dẫm mấy đứa trẻ ranh đó. Ngài làm việc bán thời gian một ngày, ta xóa 10% nợ và tặng kèm một bình Mao Đài bản giới hạn."

Đôi mắt Lý Bạch đột ngột sáng rực lên, mạnh mẽ hơn cả kiếm quang lúc nãy: "Thật không? Bình sứ màu trắng, nắp đỏ, nồng độ linh khí 53 độ đó hả?"

"Chính là nó. Loại rượu có thể khiến một tên Trúc Cơ nhảy bậc lên Nguyên Anh trong cơn say, mà Nguyên Anh thì… rụng răng vì độ gắt." Thẩm Trường An gật đầu.

"Thành giao!" Lý Bạch hét lớn, khí thế hào hùng trào dâng. Ông ta lập tức xoay người, đứng chắn giữa lối ra vào của khách sạn. Thanh kiếm han gỉ cắm phập xuống sàn đá (lại khiến Vân Cơ nghiến răng vì trầy sàn). Ông ta khoanh tay trước ngực, nhắm mắt lại, làm ra vẻ một cao nhân thế ngoại bí ẩn.

Nửa canh giờ sau.

Một đám người đi trên phi thuyền rực rỡ lấp lánh linh thạch dừng lại trước cổng Khách sạn Trường Sinh. Dẫn đầu là một thanh niên béo tròn, mặc bộ đồ vàng chóe từ đầu đến chân, xung quanh là hàng chục hộ vệ cầm pháp bảo sáng chói. Đây là một đám khách hàng tiềm năng, nhưng lại là những kẻ thích phô trương quyền thế nhất vùng.

"Thằng cha chủ quán kia đâu? Bảo hắn ra đây! Dám bắt nhị thiếu gia nhà ta rửa bát một tháng trời, hôm nay Thương hội Thái Dương chúng ta tới đòi lại công đạo!" Một tên hộ vệ thét lên.

Kim Bất Hoán đang lén lút lau bàn gần cửa, nghe thấy thế thì mặt tái mét, vừa muốn lên tiếng bảo thuộc hạ chạy đi thì đã thấy Lý Bạch hé mở một mắt.

"Khách sạn hôm nay… ngừng đón khách hãm tài. Muốn vào cửa, để lại một cái tay. Muốn gây sự… để lại mạng." Lý Bạch thong dong nói, hơi rượu từ miệng ông ta phả ra biến thành một đạo kiếm khí nhỏ xíu, xé toạc tấm biển hiệu rực rỡ trên phi thuyền đối diện.

Tên cầm đầu hộ vệ cười lạnh: "Lão già nát rượu này ở đâu ra? Nhìn bộ dạng rách rưới này mà đòi chặn đường? Anh em, xông lên san phẳng cái điếm thúi này cho ta!"

Đám hộ vệ lao tới như ong vỡ tổ. Thẩm Trường An đứng phía sau quầy, tay cầm bình Mao Đài đưa lên cao cho Lý Bạch nhìn thấy.

Lý Bạch hít sâu một hơi. Cơn thèm rượu bộc phát thành sức mạnh kinh thiên.

"Dục thanh thiên ảnh… không minh nguyệt!"

Không thấy ông ta rút kiếm, chỉ thấy ông ta búng tay một cái. Trong khoảnh khắc, không gian xung quanh khách sạn dường như đông cứng lại. Ánh nắng buổi sáng vốn vàng nhạt bỗng chốc biến thành hàng vạn bông sen trắng tinh khiết bằng kiếm ý. Mỗi cánh hoa sen đều sắc lẹm, nhẹ nhàng lướt qua vai, qua cổ áo của đám hộ vệ.

"Xoạt! Xoạt! Xoạt!"

Trong vòng chưa đầy một nhịp thở, toàn bộ đám hộ vệ – những kẻ vốn có tu vi từ Kim Đan đến Nguyên Anh – đều đứng chôn chân tại chỗ. Áo bào của bọn họ nát vụn thành từng mảnh, đầu tóc bị cắt trọc lốc không còn một sợi, nhưng kỳ lạ là trên da thịt không hề có một vết xước.

Toàn bộ bọn họ giờ đây đều trong trạng thái "khỏa thân toàn phần", đứng run rẩy giữa gió lộng.

"Kiếm… Kiếm ý tạo hình? Vạn hoa sinh diệt?" Tên cầm đầu run lẩy bẩy, che chắn những chỗ nhạy cảm, nhìn Lý Bạch bằng ánh mắt kinh hoàng. "Lý… Lý Thái Bạch?! Ngài là Kiếm Tiên Lý Bạch?!"

Lý Bạch ngoáy ngoáy tai, giọng lười biếng: "Ta chỉ là một gã bảo vệ bán thời gian đang thiếu tiền mua rượu. Còn không cút, lần tới ta sẽ không cắt tóc, mà cắt cái thứ ở dưới rốn các ngươi đấy."

Cả đám người hét lên thảm thiết, khiêng lẫn nhau chạy bán sống bán chết lên phi thuyền, để lại một bãi linh thạch rơi rớt đầy đất như lệ phí "xem xiếc".

Thẩm Trường An thong thả đi ra, nhặt những viên linh thạch lớn nhất bỏ vào túi, rồi ném bình Mao Đài về phía Lý Bạch.

"Làm tốt lắm. Bình rượu này là của ngài. Nhưng vì ngài dọa khách chạy mất, nên doanh thu sụt giảm, ta chỉ xóa được 5% nợ thôi nhé."

Lý Bạch không thèm quan tâm đến phần trăm nợ nần. Ông ta vồ lấy bình rượu như vồ lấy người tình vạn năm, bật nắp và tu một hơi dài.

"Khà! Tuyệt! Đúng là vị cay nồng nàn như lửa thiêu vạn vật! Thẩm tiểu hữu, hay là cho ta làm bảo vệ dài hạn luôn đi? Mỗi ngày một bình như thế này, bảo ta chém cả Thiên Đạo ta cũng làm!"

Thẩm Trường An cười nụ cười quen thuộc: "Dài hạn à? Tiền lương bảo vệ một ngày là một bình rượu, nhưng chi phí trang phục công nhân, bảo hiểm y tế tiên giới, và tiền thuế tiêu thụ đặc biệt cho rượu là… hai bình. Tính ra ngài còn nợ thêm mỗi ngày một bình nữa."

Lý Bạch đang uống rượu thì sặc, nhìn Thẩm Trường An bằng ánh mắt u oán: "Ngươi… ngươi còn tàn nhẫn hơn cả Ma tộc. Ta dùng kiếm ý cứu mạng ngươi, ngươi lại dùng sổ sách giết ta?"

"Kinh doanh mà, Lý tiền bối." Thẩm Trường An lật sổ, mắt lấp lánh tiền tài. "À, sẵn tiện, bãi linh thạch kia cộng với nợ của ngài, hôm nay tôi sẽ mở dịch vụ 'Lầu Vọng Nguyệt' mang tên Lý Bạch. Ngài ngồi đó uống rượu múa kiếm làm cảnh, mỗi người vào xem phải nộp 10 linh thạch. Chúng ta ăn chia 1-9 nhé?"

"Ta 9, ngươi 1?" Lý Bạch hy vọng.

"Không, ta 9, ngài 1. Vì ta tốn tiền mặt bằng."

Vân Cơ đứng bên cạnh nhìn Kiếm Tiên vĩ đại của nhân giới đang đau khổ tính toán con số, rồi lại nhìn Thẩm Trường An đang hớn hở, khẽ thở dài: "Vào cái khách sạn này, Tiên nhân cũng biến thành nô lệ lao động mà thôi."

Bên trong bếp, Lão Tà đập mạnh con dao xuống thớt, lầm bầm: "Ít ra hắn còn được uống rượu. Lão phu còn phải đi gọt 50 tạ hành tây cho món súp tối nay đây này! Cái tên quản lý hút máu này!"

Trời dần về trưa, sương mù tan đi, nhưng mùi thơm của rượu Mao Đài và tiếng múa kiếm vang dội từ Khách sạn Trường Sinh vẫn tiếp tục thu hút những kẻ hiếu kỳ (và những con cừu béo mới) tiến về phía "Cửa tử" của những ví tiền tu tiên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8