Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 63: ** Đại hội võ lâm tại sảnh khách sạn

Cập nhật lúc: 2026-05-16 16:54:06 | Lượt xem: 1

Bình minh ở Vực Không Gian Số 0 chưa bao giờ dịu dàng. Ánh sáng của mặt trời nơi đây không phát ra từ một ngôi sao cố định, mà là sự phản chiếu hỗn loạn giữa các tầng không gian của Tiên, Ma và Nhân giới. Thế nhưng, giữa sự hỗn loạn ấy, Khách sạn Trường Sinh lại hiện lên như một ốc đảo kỳ quái với kiến trúc nửa cổ kính nửa tân thời, treo lủng lẳng những chiếc đèn lồng phát sáng bằng lân tinh yêu thú.

Thẩm Trường An ngồi sau quầy lễ tân bằng gỗ đàn hương ngàn năm, tay phải cầm bàn tính ngọc đế quang gõ lạch cạch, tay trái lật giở một tờ sớ dài dằng dặc. Ánh mắt anh lim dim, nhưng nụ cười trên môi thì rõ ràng là đang tính toán xem nên "lột da" ai hôm nay.

"Vân Cơ, bảng thông báo ngoài cửa đã sửa lại chưa?" Thẩm Trường An không ngẩng đầu, hỏi khẽ.

Vân Cơ đang dùng một chiếc khăn lụa tơ tằm thượng hạng để lau đi một vệt nước mờ trên mặt bàn – một vệt nước mà theo mắt người thường thì chẳng hề tồn tại. Nàng chau mày, đôi tai hồ ly trên đầu khẽ rung động vì bực bội: "Chủ thượng, thiếp thân đã sửa xong từ canh ba rồi. 'Đại hội võ lâm – Tiên Ma đồng lòng – Lối vào 100 linh thạch thượng phẩm, trẻ em không có tu vi được giảm giá 1%'. Ngài thật sự định để đám thô kệch đó vào sảnh sao? Họ sẽ làm bẩn thảm thêu của thiếp mất!"

"Bình tĩnh đi mỹ nhân." Thẩm Trường An ngước lên, nụ cười càng đậm thêm. "100 linh thạch chỉ là vé vào cửa thôi. Còn tiền ghế ngồi, tiền trà nước, tiền phí bảo hộ không cho kẻ thù chém lén… tính sơ sơ, hôm nay chúng ta sẽ thu về đủ để mua một cái linh mạch nhỏ đấy."

Vừa dứt lời, từ phía sau bếp, một tiếng "ầm" lớn vang lên, kèm theo mùi hương cay nồng nặc khiến cả sảnh khách sạn rung chuyển. Lão Tà, cựu Ma Quân khét tiếng, bước ra với gương mặt đầy nhọ nồi, tay cầm một chiếc muôi đồng to bằng cái chậu rửa mặt, miệng quát tháo:

"Thẩm Trường An! Ngươi bảo lão phu làm món 'Snack linh khí' là cái quái gì? Ta đường đường là Tà Độc Ma Quân, ngươi lại bắt ta dùng Ma Hỏa nghìn năm để sấy khoai tây sao?"

Thẩm Trường An bình thản đẩy một hộp gia vị sang: "Lão Tà, thêm chút bột ớt Địa Ngục này vào, gọi đó là 'Khoai tây Chiên Hủy Diệt'. Đám tu sĩ thích cái gì nghe kêu một chút. Một đĩa mười linh thạch, lão sẽ được trích 0,5% tiền hoa hồng để mua loại rượu độc mà lão thích. Có làm không?"

Lão Tà đang định nổi khùng, nghe đến "hoa hồng" thì khựng lại, hừ lạnh một tiếng: "Ta làm là vì nể mặt rượu độc, không phải vì sợ ngươi đâu nhé!" Sau đó, lão lạch bạch chạy vào bếp, vừa đi vừa lầm bầm về công thức gia vị.

Tiểu Hắc, con chó đen (thực chất là Hắc Kỳ Lân) đang nằm khoanh tròn dưới chân Thẩm Trường An, khẽ hé một con mắt nhìn Lão Tà rồi ngáp một cái dài, lộ ra hàm răng có thể nghiền nát linh khí cấp cao nhất. Nó thầm nghĩ, đúng là lũ nhân loại và lũ quỷ sứ này đều điên cả rồi vì tiền.

Bên ngoài khách sạn, không khí đang nóng lên theo đúng nghĩa đen.

Đại hội Võ lâm lần này là sự kiện nghìn năm có một, hội tụ các môn phái lớn nhỏ để bàn về việc "Phân chia ranh giới tài nguyên". Thông thường, những cuộc họp thế này sẽ kết thúc bằng một bãi chiến trường đầy xác chết. Vì vậy, họ đã nhất trí chọn một nơi "Tuyệt đối không thể đánh nhau" – Khách sạn Trường Sinh.

Tại cổng chính, một đám đông tu sĩ đang rồng rắn xếp hàng. Đứng đầu là những trưởng lão mặt mày nghiêm nghị, đi sau là đám đệ tử nghếch cổ nhìn cái khách sạn kỳ quái.

"Tại sao phải trả 100 linh thạch thượng phẩm? Chỗ này định ăn cướp à?" Một tu sĩ trẻ tuổi từ Thiên Kiếm Môn kêu lên.

Vân Cơ đứng ở cổng, khoác trên mình bộ sườn xám bó sát lộ ra đường cong chết người, trên mặt là nụ cười chuyên nghiệp nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo như băng: "Vị đạo hữu này, khách sạn của chúng tôi cung cấp dịch vụ 'Lĩnh vực vô vi'. Vào trong này, dù là kẻ thù không đội trời chung cũng không thể dùng một tia pháp lực để chạm vào sợi tóc của ngươi. Ngươi đang mua mạng mình đấy, 100 linh thạch có đắt quá không?"

Tên tu sĩ nọ cứng họng. Vừa lúc đó, một chiếc kiệu rực rỡ vàng son hạ xuống từ không trung. Kim Bất Hoán – Nhị thiếu gia của Thương hội Vạn Kim – bước ra, toàn thân dát đầy bảo vật phát sáng. Hắn vừa thấy Vân Cơ là hai mắt sáng rỡ:

"Mỹ nhân! Lại gặp nhau rồi. Hôm nay bản thiếu gia muốn bao trọn hàng ghế đầu, giá cả không thành vấn đề!"

Vân Cơ khéo léo lách người tránh bàn tay định chạm vào vai mình của hắn, nụ cười không đổi: "Kim thiếu gia, hôm nay Chủ thượng đã chia vé làm ba hạng. Hạng Thường ngồi bệt trên sàn, hạng VIP có ghế đệm lông yêu thú, còn hạng 'Chí Tôn' được ngồi cạnh hồ linh tuyền, có quạt gió mát từ băng nguyên vạn năm, và quan trọng nhất là được phát mật khẩu Wifi Linh Khí tốc độ cao nhất để nhắn tin cho sư môn."

Kim Bất Hoán vỗ ngực cái "bộp": "Cho ta hạng Chí Tôn! Tiền đâu, mang ra đây!"

Đám thuộc hạ của hắn khệ nệ khiêng ra mấy hòm linh thạch. Thẩm Trường An từ trong sảnh liếc ra, đôi mắt biến thành hình đồng tiền vàng trong tích tắc. Anh thong dong bước ra, tay cầm một tập thẻ tre bóng loáng:

"Kim thiếu gia quả là người có tầm nhìn. Nhưng vé Chí Tôn hôm nay chỉ còn một suất cuối cùng, giá có chút biến động theo thị trường… là 10.000 linh thạch."

Mọi người xung quanh hít vào một ngụm khí lạnh. 10.000 linh thạch thượng phẩm? Có thể mua được cả một thành trì ở nhân giới!

Kim Bất Hoán mặt hơi giật giật, nhưng nhìn thấy bao nhiêu ánh mắt đang đổ dồn vào mình, lại thấy nụ cười "khích lệ" của Thẩm Trường An, hắn nghiến răng: "Mua! Bản thiếu gia không thiếu gì ngoài tiền!"

Thẩm Trường An vui vẻ đưa thẻ tre cho hắn: "Mời vào, mời vào! Tiểu Hắc, dẫn khách quý vào chỗ, nhớ là phải lau sạch đế giày của Kim thiếu gia trước khi bước lên thảm nhé."

Tiểu Hắc gừ một tiếng nhỏ đầy vẻ khinh bỉ, nhưng vẫn đứng dậy, vẫy vẫy cái đuôi ngắn củn đi trước dẫn đường.

Buổi trưa, sảnh chính của Khách sạn Trường Sinh chật kín người. Không gian được mở rộng bằng pháp trận không gian, khiến sảnh trông như một quảng trường khổng lồ nhưng vẫn giữ được vẻ ấm cúng.

Trên bục cao chính giữa, các vị đại năng của Chính đạo và Ma đạo ngồi đối diện nhau. Không khí căng thẳng đến mức có cảm giác chỉ cần một mồi lửa là cả căn phòng sẽ nổ tung. Nhưng kỳ lạ thay, mỗi khi một vị Ma đầu định vỗ bàn đứng dậy định mắng nhiếc, họ liền cảm thấy một áp lực vô hình từ trần nhà đè xuống, khiến họ chỉ có thể nhẹ nhàng đặt tay xuống bàn như đang vuốt ve một con mèo.

Thẩm Trường An đứng ở góc sảnh, hài lòng nhìn cảnh tượng này. "Lĩnh vực tuyệt đối" đang vận hành hoàn hảo. Trong phạm vi khách sạn này, anh là luật lệ.

"Hắng họng… Xin quý vị hãy trật tự." Thẩm Trường An gõ chiếc bàn tính, âm thanh vang dội qua hệ thống loa được làm bằng tai yêu quái dơi. "Trước khi đại hội chính thức bắt đầu, chúng tôi có 15 phút dành cho dịch vụ 'Buffet trà chiều'. Chỉ với 50 linh thạch, quý vị có thể thưởng thức món 'Mì tôm vị Long Tộc' do đầu bếp của chúng tôi mới sáng tạo."

Lão Tà đứng ở cửa bếp, tay cầm đĩa mì bốc khói nghi ngút, khuôn mặt sẹo hung dữ của lão làm các tu sĩ trẻ sợ tái mét. Nhưng mùi vị thì đúng là… quá sức cưỡng ép. Đó là mùi hương của tôm hùm vùng biển sâu trộn lẫn với các loại linh thảo kiện tì ích khí.

"Ta ăn!" Một vị lão giả tóc trắng xóa bên Chính đạo không nhịn được, đặt tiền xuống. "Tu hành mấy trăm năm, đây là lần đầu thấy món mì kỳ lạ thế này."

Ngay lập tức, một làn sóng đặt món bùng nổ. Các nhân viên chạy bàn – vốn là những con tiểu yêu được Thẩm Trường An thu nhận – lướt đi thoăn thoắt giữa đám đông.

"Này, tại sao món 'Bánh bao Ma đạo' của lão phu lại cay hơn bánh bao của Chính đạo?" Một Ma đầu quát lớn.

Lão Tà từ bếp nói vọng ra: "Vì lòng dạ các ngươi đen tối, ta cho thêm tro than của gỗ tà quỷ vào đấy. Không ăn thì cút!"

Vị Ma đầu nọ định nổi khùng nhưng nhìn thấy Thẩm Trường An đang nhẹ nhàng bấm bàn tính nhìn mình, hắn liền hậm hực ngồi xuống: "Ăn! Ta ăn! Cay mới chứng tỏ khí phách Ma tu!"

Mặc Vô Đạo, Thái Thượng Trưởng lão của một tông môn lớn, vẫn ngồi im lìm từ đầu. Lão già này gầy guộc như một thân cây khô, đôi mắt chim ưng nhìn chằm chằm vào Thẩm Trường An. Lão là một trong số ít người cảm nhận được sự nguy hiểm thực sự từ thanh niên nhìn có vẻ như một phàm nhân này.

"Thẩm quản lý," Mặc Vô Đạo lên tiếng, giọng nói khô khốc. "Ngươi thu tiền của chúng ta, mở đại hội này, nhưng nếu lát nữa đàm phán không thành công, chúng ta ra khỏi cửa khách sạn liền chém giết nhau, khách sạn của ngươi có chịu trách nhiệm không?"

Cả sảnh im lặng. Đây chính là vấn đề mấu chốt. Khách sạn chỉ là nơi trú ẩn tạm thời.

Thẩm Trường An cười, bước ra giữa sảnh, vạt áo thư sinh nhẹ bay. "Lão tiên sinh nói rất đúng. Vì vậy, Khách sạn Trường Sinh hôm nay ra mắt dịch vụ mới: 'Hợp đồng Hòa bình Vĩnh cửu'. Chỉ cần hai bên cùng ký vào giấy bảo lãnh của khách sạn và nộp một khoản phí duy trì hàng năm, chúng tôi sẽ cử bảo vệ (nhìn về phía Tiểu Hắc đang ngáy khò khò) đến 'hỏi thăm' bất kỳ ai vi phạm hợp đồng dù họ đang ở tận chân trời góc biển."

Mặc Vô Đạo nhíu mày: "Ngươi tự tin có thể quản được chuyện của Tiên Ma giới?"

"Tôi không quản chuyện thế giới, tôi chỉ quản lý rủi ro cho khách hàng của mình." Thẩm Trường An điềm tĩnh đáp. "Bất kỳ ai dám phá hoại khách hàng đang đóng phí bảo trì của chúng tôi, chính là đang phá hoại bát cơm của Thẩm mỗ. Mà quý vị biết đấy, ai phá bát cơm của tôi, tôi sẽ bẻ gãy kiếm của người đó."

Một luồng uy áp cực lớn, tĩnh lặng nhưng mang theo sự hủy diệt tuyệt đối từ lòng đất khách sạn bốc lên, bao trùm lấy Mặc Vô Đạo trong một giây. Lão già biến sắc, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán, bàn tay gầy guộc bám chặt vào thành ghế.

"Được… Quả là tuổi trẻ tài cao." Mặc Vô Đạo thở dốc, giọng run rẩy.

Cuộc họp võ lâm sau đó diễn ra một cách… kỳ quái nhất trong lịch sử. Thay vì rút kiếm chém nhau, các vị đại năng lại ngồi tranh luận về việc ai sẽ trả tiền dịch vụ "Hợp đồng Hòa bình".

Kim Bất Hoán ngồi ở ghế Chí Tôn, miệng nhai snack rôm rốp, tay cầm một thiết bị bằng ngọc (phiên bản máy tính bảng do Thẩm Trường An đặt làm riêng) để đặt thêm dịch vụ "Massage chân bằng cá linh hỏa".

"Chậc, đúng là đáng đồng tiền bát gạo." Hắn lẩm bẩm. "Mấy lão già kia đánh nhau cả đời không xong, vào tay Thẩm quản lý là ngoan như cừu cả đám."

Đại hội kéo dài đến tận hoàng hôn. Khi những tia sáng cuối cùng của Vực Không Gian Số 0 tắt lịm, những vị tu sĩ cuối cùng cũng rời khỏi khách sạn với vẻ mặt nửa vui mừng nửa đau xót – vui vì giữ được mạng, đau vì cái túi tiền đã xẹp lép.

Thẩm Trường An đứng ở cửa, tay cầm sổ sách vẫy vẫy: "Hẹn gặp lại quý khách! Lần sau đến sớm sẽ có khuyến mãi 'Mua 1 phòng tặng 1 đĩa dưa muối' nhé!"

Vân Cơ mệt rã rời, dựa vào khung cửa, nhưng đôi mắt nàng lại sáng rực khi nhìn đống linh thạch cao như núi trong kho. "Chủ thượng, tổng cộng hôm nay thu về 150 vạn linh thạch thượng phẩm, 30 bí kíp cấp địa, và 5 vạn viên đan dược các loại."

Thẩm Trường An gấp sổ lại, xoa xoa bả vai: "Vẫn còn ít. Đám đó còn giấu nhiều đồ tốt lắm. Lần sau chúng ta phải tổ chức 'Giải thi đấu Esport Tiên Giới', cho bọn họ nạp tiền vào để mua 'skin' vũ khí ảo, như vậy thu tiền mới nhanh."

Lão Tà từ trong bếp đi ra, cởi tạp dề thêu hoa hồng, thở dài: "Này, bao giờ thì lão phu được nghỉ phép? Ta nấu đến nỗi mồ hôi cũng mùi mì tôm rồi!"

Thẩm Trường An ném cho lão một vò rượu nạm vàng: "Nghỉ phép cái gì? Ngày mai có đoàn khách 'Yêu tộc du lịch tham quan' đến đấy. Họ yêu cầu món 'Gỏi sâu linh chi'. Chuẩn bị đi!"

Lão Tà bắt lấy vò rượu, mặt nhăn nhó nhưng tay chân lại rất nhanh nhẹn khui nắp ra uống một hớp lớn: "Cái thằng nhóc nhà ngươi… đúng là đồ hút máu người không nhả xương!"

Tiểu Hắc sủa một tiếng "gâu" đồng tình, rồi lại cúi xuống gặm miếng xương linh thạch mà Thẩm Trường An vừa ném cho.

Khách sạn Trường Sinh chìm vào màn đêm, lung linh giữa hư vô. Ở cái thế giới tu tiên vốn dĩ chỉ có chém giết và trường sinh lạnh lẽo này, bỗng nhiên có một nơi đầy mùi thức ăn, tiếng cãi vã, và tiếng bấm bàn tính… nghe thật sự ấm áp đến lạ lùng.

Thẩm Trường An nhìn lên vầng trăng treo ngược trên bầu trời, tự nhủ: "Trường sinh để làm gì nếu không có tiền tiêu? Phải kiếm thêm, nhất định phải kiếm thêm!"

Đêm đó, giấc mơ của Thẩm Trường An ngập trong những đồng tiền vàng lấp lánh, và nụ cười của anh, ngay cả khi ngủ, vẫn khiến người ta thấy rợn người vì độ thực dụng đến tột cùng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8