Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 64: ** Hệ thống nhắc nhở: Có kẻ đột nhập trái phép
**CHƯƠNG 64: HỆ THỐNG NHẮC NHỞ: CÓ KẺ ĐỘT NHẬP TRÁI PHÉP**
Trăng treo đỉnh đầu, ánh sáng bàng bạc trải dài trên những dải mây hư vô quanh vách đá cheo leo của Vực Không Gian Số 0. Giữa màn đêm tĩnh mịch ấy, Khách sạn Trường Sinh hiện ra như một hòn ngọc cô độc, những lồng đèn đỏ treo dưới mái hiên khẽ đung đưa trong gió lạnh, tỏa ra một vầng sáng ấm áp nhưng đầy vẻ quỷ dị.
Bên trong khách sạn, không khí yên bình đến mức có thể nghe thấy tiếng ngáy nhè nhẹ của Tiểu Hắc đang cuộn tròn dưới chân cầu thang, và tiếng lật sách sột soạt từ phòng kế toán của Thẩm Trường An.
Nhưng cái sự yên bình ấy, đối với những kẻ hành nghề "trong bóng tối", lại là một sự khiêu khích tột cùng.
Ở phía bên kia rào chắn vô hình của khách sạn, ba bóng đen như những vệt mực loang ra từ màn đêm, đang lặng lẽ tiếp cận. Kẻ dẫn đầu là một lão giả gầy gò, đôi mắt hố sâu tỏa ra tia nhìn âm lãnh – Huyết Ảnh Tử, một tán tu Hóa Thần kỳ khét tiếng với thuật ẩn thân và ám sát. Phía sau lão là hai tên đệ tử thực lực cũng đã chạm tới Nguyên Anh đỉnh phong.
"Sư phụ, nơi này thực sự có 'Thiên Đạo Chi Tâm' sao?" Tên đệ tử bên trái thì thầm, giọng run rẩy không biết vì sợ hay vì hưng phấn. "Nhìn nó chẳng khác gì một tửu quán bình thường ở nhân gian."
Huyết Ảnh Tử lạnh lùng hừ một tiếng, bàn tay khô héo vuốt ve đoản kiếm vắt ngang hông: "Chủ nhân đã ra lệnh, Khách sạn Trường Sinh này ẩn chứa bí mật trường sinh không thể tiết lộ. Vả lại, chẳng phải đám người của Thương hội Kim Bất Hoán đã nói rồi sao? Chủ khách sạn này chỉ là một kẻ phàm nhân không có linh căn, dựa vào vài món pháp bảo phòng hộ mà ra vẻ cao nhân. Chỉ cần lão phu lẻn vào được bên trong, đoạt lấy trận nhãn, thì mọi thứ ở đây đều thuộc về chúng ta."
"Nhưng nghe nói… ở đây có đại ma đầu trấn giữ?"
"Lão Tà? Hừ, một tên đầu bếp hết thời bị nhốt trong lồng thôi." Huyết Ảnh Tử tự tin rút ra một lá bùa màu đen sậm, tỏa ra hơi thở thối rữa của tử khí. "Đây là 'Phá Giới Phù' thượng cổ, có thể xuyên qua mọi cấm chế không gian. Theo ta!"
Lá bùa bùng cháy, hóa thành một làn khói đen bao bọc lấy ba người. Họ giống như những con cá linh hoạt, lách qua khe hở của không gian, định bụng sẽ đáp xuống ngay giữa sân trong của khách sạn mà không kinh động đến bất kỳ ai.
Cùng lúc đó, trong căn phòng ấm áp của mình, Thẩm Trường An đang lim dim ngủ trên chiếc ghế bành lót da hổ vằn. Trên bàn, một cuốn sổ cái đang mở rộng, ghi chép những khoản nợ chưa đòi được của các vị Tiên nhân.
Bỗng nhiên, một âm thanh điện tử khô khốc vang lên trong đầu anh, phá tan giấc mộng đẹp đẽ về một núi linh thạch:
【 *Tinh! Hệ thống nhắc nhở: Có kẻ đột nhập trái phép vào khu vực khách sạn.* 】
【 *Tọa độ: Sân sau – Khu vực lò mổ của nhà bếp.* 】
【 *Cấp độ nguy hiểm: 2 sao (Rác rưởi cấp cao).* 】
【 *Quy tắc số 4 của khách sạn: Khách không mời mà đến, vào cửa không trả tiền, coi là xâm phạm tài sản công. Hệ thống kích hoạt chế độ "Lĩnh vực tự động phản kích".* 】
Thẩm Trường An chậm rãi mở mắt, hơi thở phào ra một cái, mặt mày hiện lên vẻ cực kỳ khó chịu. Anh ghét nhất là bị đánh thức khi đang đếm tiền trong mơ. Anh với lấy chiếc áo choàng thư sinh, lười biếng xỏ đôi dép lê bằng rơm, miệng lầm bầm:
"Lại là mấy kẻ không có tiền đồ… Muốn vào thì mua vé, không thì đặt phòng. Cái thói lẻn lút này bao giờ mới bỏ được đây?"
Dưới sân sau, Huyết Ảnh Tử vừa đáp chân xuống đất. Lão đắc ý nhìn quanh, thấy mình đã đứng vững bên cạnh đống củi khô. Nhưng nụ cười của lão chưa kịp nở rộ thì một mùi vị kỳ quái xộc thẳng vào mũi.
Đó là mùi của tỏi cháy, ớt cay xè và một chút gì đó giống như mùi lưu huỳnh của hỏa ngục.
"Ai đó?" Huyết Ảnh Tử giật mình, vội vàng thủ thế.
Từ trong bóng tối của gian bếp, một dáng người to lớn lù lù bước ra. Lão Tà tay cầm một cái muôi khổng lồ đang bốc khói nghi ngút, trên người vẫn mặc chiếc tạp dề hồng thêu hoa hồng đỏ thắm. Đôi mắt lão đỏ sọc, tóc tai rũ rượi, trông còn giống ma đầu hơn cả kẻ đang đi ám sát.
"Đêm hôm khuya khoắt, lẻn vào bếp của lão phu…" Lão Tà gằn giọng, từng chữ phát ra kèm theo áp lực khiến không gian xung quanh vặn vẹo. "Các ngươi có biết, ta đang ở thời điểm quan trọng nhất để chế biến món 'Lẩu Hỗn Độn' không? Chỉ một chút rung động không khí thôi cũng làm hỏng vị thanh của nước dùng!"
Huyết Ảnh Tử tái mặt, cảm nhận được tu vi Hóa Thần của mình trước mặt gã đầu bếp này giống như một ngọn nến trước cơn bão. Lão định lùi lại, nhưng bỗng phát hiện chân mình đã dính chặt vào mặt đất. Không phải bằng pháp thuật, mà là mặt đất dưới chân lão đã biến thành một loại chất lỏng sền sệt như kẹo mạch nha, giữ chặt không buông.
【 *Thông báo hệ thống: Lĩnh vực tuyệt đối – Chuyển hóa vật chất. Toàn bộ nền đất phía sau biến thành "Keo dính thần hồn".* 】
"Sư phụ! Cứu con!" Hai tên đệ tử hoảng hốt kêu lên. Đôi chân của chúng đang bị "đất" nuốt chửng lên tận đầu gối.
Ngay lúc này, một âm thanh "meo" đầy lười biếng vang lên từ phía hiên nhà. Vân Cơ xuất hiện, đôi chân dài miên man ẩn hiện dưới lớp sườn xám trắng muốt. Nàng không nhìn những kẻ đột nhập, mà đang cầm một chiếc gương nhỏ, soi xét những kẽ móng tay vừa mới sơn xong.
"Lão Tà, ông làm việc chậm chạp quá." Vân Cơ chán nản nói. "Chủ thượng đã tỉnh dậy rồi đấy. Nếu ông không giải quyết nhanh đống rác này, ngài ấy lại trừ lương của cả lũ bây giờ."
Nhắc đến "trừ lương", sống lưng Lão Tà lạnh toát. Lão trừng mắt nhìn ba thầy trò Huyết Ảnh Tử như nhìn vật thí nghiệm: "Bọn bây nghe thấy chưa? Các ngươi làm hỏng giấc ngủ của chủ thượng, tội đáng muôn chết. Nhưng giết thì phí quá… Vừa vặn, món gỏi của ta đang thiếu vài loại gia vị cảm xúc mạnh."
Huyết Ảnh Tử nghiến răng, bùng phát toàn bộ linh lực Hóa Thần, định liều mạng vung kiếm phá vỡ vòng vây. Nhưng khi thanh kiếm của lão vừa chạm vào không trung, một bàn tính vàng ròng từ đâu bay tới, gõ nhẹ một cái vào mũi kiếm.
*Cộp!*
Một tiếng động khô khốc, nhưng uy lực lại như Thái Sơn áp đỉnh. Thanh kiếm cấp Thiên bỗng chốc vỡ vụn thành trăm mảnh nhỏ như thủy tinh.
Thẩm Trường An chắp tay sau lưng, thong thả bước đến. Anh nhìn Huyết Ảnh Tử, rồi nhìn xuống đống mảnh vỡ dưới đất, mặt đau đớn như bị ai cắt thịt:
"Thanh kiếm này… mặc dù phẩm cấp hơi thấp, nhưng cũng đáng giá dăm ba vạn linh thạch. Ngươi làm vỡ nó trên sân của ta, tính là gây rác thải xây dựng. Chi phí vệ sinh môi trường: 5.000 linh thạch thượng phẩm."
Huyết Ảnh Tử trố mắt nhìn, lão chưa bao giờ thấy ai bị ám sát mà lại đi đòi tiền dọn rác trước tiên. "Ngươi… ngươi là Thẩm Trường An? Ngươi không có tu vi, tại sao có thể phá vỡ bảo kiếm của ta?"
Thẩm Trường An không thèm trả lời, chỉ gạt bàn tính xoành xoạch: "Phí đánh thức chủ khách sạn: 1 vạn. Phí dọa dẫm nhân viên (mặc dù họ không sợ lắm): 2 vạn. Phí làm ô nhiễm bầu không khí bằng tử khí: 10 vạn. Tổng cộng, các ngươi nợ khách sạn 13 vạn 5 ngàn linh thạch thượng phẩm. Thanh toán tiền mặt hay dùng pháp bảo gán nợ?"
"Điên rồi! Ngươi nghĩ mình là ai!" Huyết Ảnh Tử gầm lên, tay kết ấn, định dùng huyết độn tẩu tán.
Nhưng ngay khi lão vừa định biến mất, toàn bộ không gian xung quanh đột ngột đóng băng. Một bàn chân nhỏ nhắn của con chó đen (Tiểu Hắc) bỗng dưng đặt lên bóng của Huyết Ảnh Tử trên mặt đất.
*Gâu!*
Một tiếng sủa ngắn gọn. Huyết Ảnh Tử như bị thiên lôi giáng xuống đầu, toàn thân co giật, rơi ra khỏi trạng thái ẩn thân, ngã sấp mặt xuống vũng keo dính.
【 *Hệ thống thông báo: Tước đoạt tu vi tạm thời. Đối tượng đã bị đưa vào danh sách "Khách hàng nợ xấu".* 】
"Ồ, nhìn kìa, hắn rớt ra cái túi trữ vật này." Vân Cơ dùng mị thuật cuốn lấy cái túi của Huyết Ảnh Tử, mở ra xem rồi bĩu môi. "Chủ thượng, bên trong toàn là xương khô với mấy loại độc dược rẻ tiền. Thật là một đám nghèo kiết xác."
Thẩm Trường An thở dài, ánh mắt tràn đầy thất vọng: "Nghèo mà còn đi làm sát thủ? Các ngươi không có đạo đức nghề nghiệp à? Không có vốn liếng thì lấy gì đền bù thiệt hại cho ta?"
Huyết Ảnh Tử lúc này mới thực sự run rẩy. Lão nhận ra rằng, trong phạm vi cái khách sạn này, lão ngay cả tư cách làm một con kiến cũng không có. Mọi pháp tắc tu hành mà lão biết đều vô dụng trước người thanh niên cầm bàn tính kia.
"Tha mạng… Tiền bối tha mạng!" Huyết Ảnh Tử dập đầu lia lịa. "Chúng con là do Mặc Vô Đạo phái tới! Lão ta hứa sẽ cho chúng con một nửa tài sản của khách sạn nếu ám sát thành công ngài!"
"Mặc Vô Đạo?" Thẩm Trường An nhướn mày. "Tên đó lại nợ thêm một món rồi. Nhưng trước mắt, các ngươi phải trả nợ đã."
Thẩm Trường An quay sang Lão Tà: "Bếp của ông còn thiếu người nhặt rau đúng không?"
Lão Tà liếm môi, nụ cười đầy tà khí: "Không chỉ nhặt rau đâu, món lẩu hỗn độn của ta cần người châm lửa thủ công 49 ngày đêm bằng tâm hỏa, thiếu một chút độ nóng cũng không được. Ba tên này… tuy tu vi hơi rác, nhưng vắt kiệt tâm hỏa chắc cũng đủ dùng cho một nồi lẩu."
Nghe đến đây, hai tên đệ tử của Huyết Ảnh Tử trực tiếp ngất xỉu vì sợ hãi. Huyết Ảnh Tử thì mặt không còn giọt máu.
"Đừng nói ta độc ác." Thẩm Trường An ôn tồn cười, nụ cười làm Vân Cơ cũng phải rùng mình. "Khách sạn Trường Sinh chúng ta luôn đề cao tính nhân văn. Các ngươi đột nhập là lỗi của các ngươi, nhưng chúng ta cung cấp cho các ngươi cơ hội cải tạo lao động. Sau 100 năm làm chân chạy vặt và châm lửa nấu ăn, nếu không có sai sót gì, ta sẽ trả lại tự do cho các ngươi. Đương nhiên, trong 100 năm đó, cơm nước và chỗ ngủ phải tính phí. Lão Tà, đưa họ vào kho, viết hóa đơn lao động dài hạn."
Lão Tà không nói hai lời, cái muôi khổng lồ vung lên, tạo thành một cơn gió lốc quấn chặt lấy ba kẻ xấu số, kéo xềnh xệch vào trong hầm tối. Tiếng gào thét của Huyết Ảnh Tử nhỏ dần rồi biến mất hoàn toàn sau cánh cửa đá.
Sân sau trở lại vẻ yên tĩnh vốn có. Vân Cơ dẫm dẫm đôi chân lên nền đất, bực bội nói: "Chủ thượng, đống keo dính này làm bẩn giày của em rồi."
Thẩm Trường An búng tay một cái, nền đất lập tức khô ráo, phẳng lỳ như gương, không còn lấy một dấu vết của cuộc chiến. Anh ngáp một cái dài, xoa xoa cái bụng đang đói:
"Thôi, dù sao cũng lỡ tỉnh rồi. Lão Tà, nấu cho ta bát mì tôm thêm hai quả trứng linh cầm đi. Tiền nguyên liệu… ghi vào tài khoản của tên Huyết Ảnh Tử đó."
"Rõ, chủ thượng!" Tiếng Lão Tà từ trong bếp vọng ra, kèm theo tiếng dao băm thớt chan chát khiến người ta liên tưởng đến số phận của những kẻ đột nhập.
Thẩm Trường An quay người đi vào trong, Tiểu Hắc cũng vẫy đuôi lẽo đẽo theo sau. Trước khi bước vào cửa, Thẩm Trường An dừng lại nhìn lên bầu trời xa xăm, nơi mà Mặc Vô Đạo có lẽ đang chờ đợi tin mừng.
"Mặc Vô Đạo à Mặc Vô Đạo… Ngươi gửi người đến không chỉ mang lại tiền mà còn mang lại lao động miễn phí. Ngươi quả thực là nhà đầu tư chiến lược của ta mà."
【 *Tinh! Hệ thống thông báo: Nhiệm vụ "Bảo trì trật tự khách sạn" hoàn thành.* 】
【 *Phần thưởng: 2.000 Điểm Công Đức, mở khóa dịch vụ: "Massage xoa bóp bằng luồng khí hỗn độn".* 】
"Ồ? Massage à?" Đôi mắt Thẩm Trường An sáng lên. "Cái này được đấy. Ngày mai treo bảng giá mới: Một suất massage hỗn độn 5 vạn linh thạch. Không mặc cả!"
Dưới ánh trăng, Khách sạn Trường Sinh vẫn lặng lẽ đứng đó, đón chờ những vị khách "xấu số" tiếp theo mang tiền đến để cúng dường cho giấc mơ đại phú đại quý của Thẩm quản lý.
Trong bếp, tiếng kêu rên của Huyết Ảnh Tử bị lấn át bởi tiếng xào nấu ầm ĩ. Đây chính là bản giao hưởng đặc trưng của Trường Sinh Khách Sạn: Nơi tiên nhân phải dừng bước, mà kẻ ác thì phải… đi rửa bát.
—
**Hết chương 64.**