Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 65: ** Mặc Vô Đạo mất đi một cánh tay đắc lực
**CHƯƠNG 65: MẶC VÔ ĐẠO MẤT ĐI MỘT CÁNH TAY ĐẮC LỰC**
Sương mù buổi sớm tại Vực Không Gian Số 0 chưa bao giờ tan hẳn, nó lơ lửng như những dải lụa mỏng bao quanh lấy kiến trúc sừng sững của Khách sạn Trường Sinh. Trong sảnh chính, tiếng "lạch cạch" đều đặn của những hạt bàn tính bằng ngọc đế quang vang lên, phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch của bình minh.
Thẩm Trường An ngồi sau quầy lễ tân, mái tóc buộc hững hờ bằng một dải lụa xanh, tay trái cầm một bát mì tôm bốc khói nghi ngút, tay phải thoăn thoắt gảy bàn tính.
"Nào, tính xem nào…" Thẩm Trường An lầm bầm, đôi mắt sáng rực dưới ánh đèn lồng linh lực. "Ba tên thích khách đột nhập trái phép vào giờ giới nghiêm. Phí xâm nhập gia cư bất hợp pháp: 5 vạn linh thạch mỗi người. Phí làm ồn, ảnh hưởng đến giấc ngủ của nhân viên và thú cưng: 10 vạn. Phí tiêu hao linh lực phòng hộ của khách sạn… ừm, lấy rẻ 20 vạn đi."
Anh dừng lại, hút một sợi mì dài, nhai sồn sột với vẻ mặt cực kỳ thỏa mãn trước khi tiếp tục:
"Lại thêm phí tổn thất tinh thần cho Vân Cơ vì bị rác thải sinh học (xác thịt thích khách) làm bẩn sàn nhà, phí dịch vụ bảo trì đặc biệt của Lão Tà… Tổng cộng là 125 vạn linh thạch thượng phẩm."
Ở góc khuất dưới gầm bàn quầy, Tiểu Hắc – con chó đen nhỏ nhắn vốn là Hắc Kỳ Lân – đang cuộn tròn thành một cục, nghe thấy con số này thì tai khẽ giật giật. Nó liếc nhìn ông chủ của mình với ánh mắt đầy sùng bái. Chỉ cần bước chân vào cái cửa này mà không có ý tốt, ngay cả một cọng tóc rơi xuống cũng sẽ được quy ra tiền.
"Chủ thượng, bát mì của ngài."
Lão Tà từ trong bếp bước ra, vẫn là chiếc tạp dề thêu hoa hồng hồng nổi bần bật trên khối cơ bắp cuồn cuộn. Lão đặt thêm một đĩa dưa muối nhỏ xuống bàn, sắc mặt hớn hở:
"Ba cái 'bao cát' ngài vừa đưa vào hầm đã được xử lý xong. Tên cầm đầu, tức là cái kẻ tên Huyết Ảnh Tử gì đó, quả thực là tu vi Nguyên Anh đỉnh phong, gân cốt rất bền. Lão già này đã phong tỏa tu vi của hắn, ném hắn vào khu rửa bát. Hiện tại hắn đang phải dùng chân tay không để cọ sạch 3.000 cái nồi áp suất bằng đồng của khách sạn chúng ta."
Thẩm Trường An gật đầu, húp nốt ngụm nước mì cuối cùng: "Hắn có phản kháng không?"
Lão Tà cười nhe răng, để lộ hàm răng trắng ở chính giữa vết sẹo dài trên mặt: "Lúc đầu thì có gào thét đòi 'vì Mặc gia tận trung'. Sau khi lão phu cho hắn nếm thử một chút 'Gia vị Đoạn Tràng' – loại muối trộn với cốt độc Thiên Ma mới chế ra – thì hiện tại hắn đã rất chăm chỉ. Hắn vừa cọ nồi vừa khóc, có vẻ như đã nhận thức sâu sắc được sai lầm của mình."
Thẩm Trường An đặt bàn tính xuống, vẻ mặt nghiêm túc: "Lão Tà, ta đã bảo ngươi bao nhiêu lần rồi, chúng ta làm ngành dịch vụ, phải lấy đức thu phục người. Đừng có dùng độc mãi, phải cho người ta thấy được giá trị của lao động chân chính."
Lão Tà cung kính cúi đầu: "Chủ thượng dạy bảo chí lý. Để thể hiện sự 'lấy đức thu phục người', lão phu đã hứa với hắn: Nếu hắn cọ xong 3.000 cái nồi trước khi trời sáng, sẽ được thưởng một mẩu bánh bao chay… gặm dở."
"Đúng, phải có chính sách thưởng phạt phân minh như vậy mới được." Thẩm Trường An hài lòng gật đầu, hoàn toàn lờ đi sự thật là một tu sĩ Nguyên Anh mà lại bị đối đãi như nô bộc thấp kém nhất.
Cùng lúc đó, tại Thanh Vân Tông – cách khách sạn vạn dặm không gian.
Trong mật thất của đỉnh núi cao nhất, không khí đông cứng như băng giá nghìn năm. Thái Thượng Trưởng lão Mặc Vô Đạo đang ngồi xếp bằng trên một đài hoa sen bằng hắc thiết. Xung quanh lão, vô số linh hồn đèn (Mệnh Bài) của các cao thủ dưới trướng đang tỏa ra ánh sáng leo lét.
Đột ngột, một tiếng "rắc" giòn tan vang lên giữa sự im lặng đến đáng sợ.
Đôi mắt của Mặc Vô Đạo mở phăng ra, đồng tử co rút lại. Ở trung tâm của dãy đèn, ngọn đèn mang tên "Huyết Ảnh Tử" đột nhiên mất đi ánh sáng đỏ sậm rực rỡ thường ngày, thay vào đó là một ngọn lửa xám xịt, nhỏ nhoi như thể sắp tắt đến nơi nhưng lại dai dẳng không chịu lụi tàn.
"Chuyện gì thế này?" Mặc Vô Đạo trầm giọng, âm thanh vang vọng khiến toàn bộ mật thất rung chuyển.
Huyết Ảnh Tử là bóng thân tín của lão, là đệ nhất sát thủ của Thanh Vân Tông. Với tu vi Nguyên Anh đỉnh phong và khả năng ẩn thân trong hư không, ngay cả những đại năng Hóa Thần cũng khó lòng giữ được hắn. Vậy mà bây giờ, Mệnh Bài của hắn lại biểu hiện trạng thái "Sống không bằng chết" hoặc "Bị cầm tù cực độ".
"Trường Sinh Khách Sạn… rốt cuộc là loại yêu ma quỷ quái gì?"
Mặc Vô Đạo đứng bật dậy, phất tay một cái, một tấm gương đồng lớn hiện ra giữa không trung. Lão kết ấn, cố gắng dùng bí thuật "Truy Hồn Tố Ảnh" để nhìn thấy cảnh tượng của Huyết Ảnh Tử.
Khói mây trên mặt gương cuộn xoáy, dần dần hiện ra một hình ảnh nhạt nhòa.
Mặc Vô Đạo nín thở quan sát. Lão mong chờ được thấy một trận chiến kinh thiên động địa, thấy kẻ thù dùng xích sắt ngàn năm xích đệ tử mình lại trên trụ đá tra tấn. Nhưng không…
Trong gương, vị đệ nhất sát thủ uy phong lẫm liệt ngày nào, hiện tại đang mặc một bộ đồ vải thô màu xám, đeo tạp dề rách, hai tay đen nhẻm đang điên cuồng cọ một cái nồi đồng to bằng cái lồng chim. Bên cạnh hắn là một con chó đen nhỏ đang thỉnh thoảng sủa lên một tiếng như để giục giã, và mỗi khi hắn định dừng lại, một tia sét nhỏ từ đâu đó lại đánh trúng mông hắn làm hắn nhảy dựng lên, tiếp tục cọ rửa với tốc độ bàn thờ.
"Phốc!"
Mặc Vô Đạo không nhịn được, một ngụm máu già phun thẳng ra ngoài, làm bẩn cả bệ sen hắc thiết. Lão tức đến mức run rẩy cả bộ râu trắng: "Sỉ nhục! Đây là sự sỉ nhục cực độ đối với Thanh Vân Tông ta!"
Đúng lúc này, một tia sáng màu bạc đột nhiên từ trong gương đồng bắn ra, xuyên qua không gian vạn dặm, rơi thẳng xuống trước mặt Mặc Vô Đạo. Đó là một tờ giấy da dê cuộn tròn, bên trên còn dán một tấm bùa chú "Chuyển Phát Nhanh" mà Thẩm Trường An vừa mới nâng cấp từ hệ thống.
Mặc Vô Đạo thận trọng dùng linh lực mở tờ giấy ra. Bên trên là những dòng chữ ngay ngắn, sạch sẽ, nhưng nội dung lại khiến lão suýt thì đột tử vì nhồi máu cơ tim:
—
**PHIẾU THANH TOÁN DỊCH VỤ – KHÁCH SẠN TRƯỜNG SINH**
*Gửi Thân chủ của đoàn khách 'Tìm hiểu ban đêm' (Huyết Ảnh Tử & đồng bọn):*
1. **Phí lưu trú cưỡng chế (3 người):** 15 vạn linh thạch.
2. **Phí bảo hiểm hư hỏng tài sản tinh thần:** 50 vạn linh thạch.
3. **Phí quản lý nhân sự hộ (chúng ta đang giúp họ hướng thiện):** 30 vạn linh thạch/ngày.
4. **Phí vận chuyển hóa đơn vượt không gian:** 30 vạn linh thạch. (Vừa trừ vào hóa đơn này luôn).
**Tổng cộng: 125 vạn linh thạch thượng phẩm.**
*Ghi chú:* Đề nghị quý khách thanh toán trong vòng 3 ngày làm việc. Quá hạn sẽ tính lãi suất 5%/giờ. Khách sạn chúng tôi hỗ trợ thu nợ tận nhà nếu quý khách bận rộn.
Ký tên: **Thẩm quản lý.**
*Tái bút:* Đệ tử của ngươi cọ nồi rất sạch, nếu có thêm người như vậy hãy gửi thêm, chúng ta đang thiếu nhân viên vệ sinh.
—
"Thẩm Trường An! Ta và ngươi thề không đội trời chung!" Mặc Vô Đạo gào lên, bàn tay lão bóp nát tờ hóa đơn thành tro bụi.
Áp lực từ một đại năng chuẩn bị bước vào Hóa Thần cảnh tràn ra, khiến toàn bộ các đệ tử đang trực bên ngoài mật thất ngã quỵ xuống đất, mặt cắt không còn hạt máu. Mặc Vô Đạo mất đi Huyết Ảnh Tử không chỉ là mất đi một cánh tay phải, mà còn là mất đi danh dự của cả một tông môn đứng đầu khu vực. Lão chưa từng bị ai coi khinh như vậy, chưa từng có kẻ nào dám gửi hóa đơn thu tiền đến tận phòng bế quan của lão.
Tại khách sạn, Thẩm Trường An hắt hơi một cái, lẩm bẩm: "Chắc chắn là cái tên Mặc già đó đang thầm cảm ơn mình vì đã dạy dỗ đệ tử cho lão."
Lúc này, Vân Cơ từ trên lầu đi xuống. Nàng hôm nay diện một bộ sườn xám màu đỏ sẫm bó sát lấy những đường cong mê người, tay cầm một cây chổi bằng lông chim phượng hoàng, mặt đầy vẻ ghét bỏ nhìn xung quanh.
"Chủ thượng, cái dịch vụ 'Massage Hỗn Độn' mới mở kia… Ngài thực sự định để Tiểu Hắc phụ trách à?"
Thẩm Trường An nhướng mày: "Sao lại không? Tiểu Hắc có lực vuốt rất tốt, linh lực lại mang thuộc tính Hỗn Độn, có thể giúp các vị tiên nhân đả thông kinh mạch cực hiệu quả. Hơn nữa, thuê chó không cần trả lương cao như thuê người."
Vân Cơ thở dài, dùng đuôi cáo phủi một hạt bụi vô hình trên quầy: "Nhưng mà khách hàng… họ sẽ nghĩ gì khi bị một con chó trèo lên lưng dẫm đạp?"
Vừa dứt lời, từ phía cửa lớn đã vang lên một tiếng hét hưng phấn:
"Thẩm lão bản! Ta nghe nói hôm nay khách sạn có dịch vụ mới? Mau, cho bản thiếu gia trải nghiệm thử! Tiền bạc không thành vấn đề!"
Kẻ bước vào chính là "Cây ATM di động" quen thuộc – Kim Bất Hoán. Gã vẫn phong cách cũ: áo lụa dát vàng, tay đeo đầy nhẫn trữ vật, vẻ mặt kênh kiệu nhưng đôi mắt thì đầy vẻ tò mò.
Thẩm Trường An mỉm cười, nụ cười đúng chuẩn "Khách hàng là Thượng đế" nhưng trong mắt thì chỉ thấy những linh thạch đang bay lượn:
"Ái chà, Kim thiếu gia đúng là người có mắt nhìn. Đây là dịch vụ Massage Hỗn Độn Tẩy Tâm mới nhất, giúp loại bỏ tạp chất trong linh căn, thăng tiến tu vi mà không cần luyện tập cực khổ. Giá trải nghiệm lần đầu… chỉ có 10 vạn linh thạch một giờ thôi."
Kim Bất Hoán đập mạnh túi linh thạch lên bàn: "Lấy cho ta 5 tiếng! Ta phải cho đám người ngoài kia thấy, thế nào gọi là tận hưởng!"
Thẩm Trường An ra hiệu cho Tiểu Hắc. Con chó đen nhỏ lười biếng đứng dậy, khẽ nhe nanh ra một cái khiến Kim Bất Hoán có chút rợn tóc gáy, nhưng rồi sự phù hoa lấn át tất cả.
Thẩm Trường An nhìn bóng lưng Kim Bất Hoán bước vào phòng massage đặc biệt, rồi lại nhìn về hướng Thanh Vân Tông, trong lòng thầm tính toán. Mặc Vô Đạo nhất định sẽ không để yên, nhưng đó chính là điều anh mong muốn. Càng nhiều người đến gây sự, nhân viên của khách sạn sẽ càng đông, và sổ chi tiêu của anh sẽ càng dài.
"Vân Cơ, treo biển thông báo ra cửa đi."
Vân Cơ chớp chớp đôi mắt đẹp: "Viết gì ạ?"
Thẩm Trường An cầm bút lông, múa may trên một tấm gỗ linh sam:
*"Tuyển nhân viên bảo an và tạp vụ số lượng không giới hạn. Yêu cầu: Tu vi trên Nguyên Anh, thái độ hung dữ (để dễ cải tạo), không cần mang theo hồ sơ, chỉ cần mang theo túi tiền là đủ."*
Khách sạn Trường Sinh dưới ánh nắng ban mai rực rỡ dường như càng thêm lung linh huyền ảo. Một kỷ nguyên mới của giới tu chân dường như đang bắt đầu từ chính ngôi khách sạn nhỏ bé nhưng đầy "vô sỉ" này, nơi mà mọi đạo lý, công pháp đều phải nhường bước trước hai chữ: "Hóa đơn".
Còn về Huyết Ảnh Tử? Lúc này hắn đang còng lưng cọ cái nồi thứ 1.500, vừa làm vừa tự hỏi tại sao mình không ở lại tông môn tu luyện mà lại đi làm sát thủ làm gì cho khổ đời thế này. Hắn thề, nếu có cơ hội làm lại, hắn nhất định sẽ đi làm… người hầu ở một khách sạn bình thường, ít nhất là không phải cọ nồi dưới sự giám sát của một con chó đen biết phóng điện.